Ngẫu nhiên có người gửi cho mình bài này, thấy cũng hay hay, và có một phần cảm xúc của mình trong những ngày đầu học tiếng Nga ... Nina không sửa những lỗi sai tiếng Nga trong bài vì tôn trọng tác giả bài viết.
http://www.quandoinhandan.org.vn/right.php?id_new=46960
Những bài hát Nga
Ngày 03 tháng 07 năm 2005
Người mang chúng tôi đến nước Nga đầu tiên chính là… cô giáo dạy Nga văn thời học sinh trung học. Bây giờ nhớ lại, lũ chúng tôi học hành giữa thời đất nước khó khăn, trăm ngàn thiếu thốn, cô giáo dạy Nga văn vừa mới ra trường, trẻ trung xinh đẹp là vậy nhưng sau mỗi buổi lên lớp lại về bóc lạc thuê cho hợp tác xã lấy tiền phụ giúp gia đình… Những ngón tay của cô nhựa lạc dính đầy. Những ngón tay cô cầm phấn viết lên bảng bài học tiếng Nga đầu tiên của chúng tôi: “U-rốc Pe-rờ-vưi”. Và chúng tôi bập bẹ những tiếng Nga đầu tiên: “Ê-tơ Vô-va, Ê-tơ Ma-sa”. Một chân trời mới với những cánh đồng thảo nguyên mênh mông bao la hoa đinh tử hương ngào ngạt, những cánh rừng bạch dương Nga mùa đông tuyết trắng trầm tĩnh và những buổi chiều ngoại ô Mát-xcơ-va như hiển hiện trước mắt lũ học trò chúng tôi. Cô giáo kể chuyện mùa đông nước Nga lạnh lắm, nhiệt độ nhiều lúc đến âm dưới không, người ta phải dùng keo bịt kín những khe cửa sổ ngăn gió không thể chui vào và trong mỗi ngôi nhà người Nga đều có lò sưởi… Mùa đông! Chúng tôi ngồi trong lớp học quê nghèo Việt Nam vách đất và trống hoác gió mùa đông bắc lùa lạnh căm. Mảnh áo sợi bông mỏng manh, đôi môi chúng tôi tím đi vì lạnh, và chúng tôi hát theo lời cô giáo: “Gia bô ta u nai ra xa kai a. Lòng ta hằng mong muốn và ước mơ. Bàn tay son sắt giương cao ngọn cờ… Để ngàn đời bền vững Tổ quốc ta, trời cao muôn vì sao chói lòa. Dù sương gió tuyết rơi…”. Cô giáo đứng trên bục giảng bắt nhịp cho chúng tôi hát thật mê say bài hát Nga đầu tiên mà chúng tôi vừa mới được tập “Thời thanh niên sôi nổi”. Tình yêu của chúng tôi với nước Nga vĩ đại được nhen lên từ ấy. Rồi sau đó, chúng tôi được cô giáo tập thêm nhiều, rất nhiều bài hát nữa, như “Chiều Mát-xcơ-va”, “Cây thùy dương”, “Vôn–ga xinh đẹp” v.v... Ngày tháng đẹp đẽ cứ trôi, vậy mà sau khi tập cho lớp tôi hát thật hay bài hát “Đôi bờ” thì cô giáo không còn dạy Nga văn cho chúng tôi nữa. Cô không còn dạy học nữa mà “xuất khẩu lao động” sang Liên Xô…
Đêm chia tay cô giáo lên đường ra Hà Nội để sang Liên Xô, chúng tôi hát bài “Tạm biệt Mát-xcơ-va”, bài hát của những chàng hồng quân Liên Xô thời chiến tranh vệ quốc. Những chàng trai trẻ ra đi vì Tổ quốc đã hát tạm biệt thủ đô Mát-xcơ-va mến yêu của họ trước giờ lên đường ra mặt trận, mà thật lạ kỳ lại đúng vào tâm trạng của lớp chúng tôi hôm ấy. Cô giáo đi, thân gái dặm trường, trong cuộc mưu sinh nơi đất nước Nga dẫu gần gũi trong tâm thức nhưng thật xa về địa lý ấy, cô sẽ sống ra sao?
Rồi chúng tôi cũng dần lớn lên, tôi vào bộ đội. Anh em đồng đội trong đơn vị đã truyền cho tôi những bài hát tiếng Nga mới mà ngày trước cô giáo Nga văn chưa kịp dạy: “Ka-chiu-sa”, “Xi-bê-ri nở hoa”, “Trăng ơi, đừng sáng”, nhưng tuyệt vời nhất là bài hát “Triệu đóa hoa hồng”, “Khi yêu ai nỡ hững hờ” tôi đã được chính cô bí thư chi đoàn kết nghĩa với đơn vị chép tặng vào “Sổ tay ca hát”. Giọng hát của cô bí thư chi đoàn được cánh lính trẻ “phong” cho là “Người đàn bà hát - An-na An-ga-chô-va” của chúng tôi. Chúng tôi, những chàng tân binh trẻ trung và yêu đời, khẩu súng AK-47 sản xuất từ nước Nga mến yêu trên tay xanh bóng nước thép. Báng súng chính là làm bằng gỗ sồi đã đến đây từ một cánh rừng Nga nào đó chăng? Những đêm sinh nhật bạn bè, đồng đội chúng tôi quây quần bên nhau hát những khúc quân hành, và cả những khúc tình ca Nga. Chúng tôi hát khi ngồi trên thùng xe quân sự Krag to lềnh khềnh hành quân qua những miền quê Việt Nam yêu dấu. Hát mê say, mặc gió bụi, mặc nắng cháy, trong tiếng ghi ta bập bùng, vậy mà lạ kỳ thay trào dâng trong trái tim chúng tôi tình yêu không bờ với đất nước Nga xa xăm dù chưa một lần bước chân đến…
Những bài hát đã gợi tôi quay về những kỷ niệm ngày xưa ấy, đến lớp học thời học sinh cấp 3, đến giọng hát thanh thanh, truyền cảm của cô giáo dạy Nga văn mến yêu của chúng tôi. Cô giáo đi từ độ ấy, không thấy trở về, nhưng chúng tôi chẳng thể nào quên đi một cách dễ dàng những năm tháng và hạnh phúc dẫu đơn sơ mà rất êm đềm?
Trần Hoài