Ấy, sau khi dịch thơ không thành công, tớ bị mất việc nên phải dọn một cái mẹt bày hàng nước ở đường Thanh Niên kiến ít hào. Một lần có cặp vợ chồng rất ư là trí thức ghé vào hàng tớ, hỏi ra mới biết là RW và bác gái Panda đi dạo mát.
Tức cảnh sinh tình, lão RW mới đọc bài thơ thế này:
"Gió đưa cành trúc la đà,
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương"
Bác Panda, vốn là phiên dịch chuyên nghiệp, tiếp lời luôn:
"Вечер дует, бамбуки клонят,
Небесная женщин а звонит во все колокола,
А в куринном супе долголетние кости"
Nghe vậy, tớ mới mạn phép xin dịch sang tiếng Việt:
"Gió thổi ào ào tre ngả nghiêng
Mụ trời đánh một hồi chuông,
Canh gà húp vội hóc xương mấy lần"
Thấy thật hay quá, tớ vội xin phép lão RW để được xuất bản cho các ấy chiêm ngưỡng.