G
Guest
Guest
Nina nói:Do dạng cấu trúc đặc thù của ngữ pháp tiếng Nga mà nói chung người ta có thể để thứ tự các thành phẫn trong câu tùy ý, không nhất thiết phải là
chủ ngữ + động từ + bổ ngữ
Ví dụ: câu "Tôi đọc sách" bằng tiếng Nga
Trước hết muốn lưu ý tác giả các dòng chữ này: CUỐI CÂU KỂ PHẢI ĐÁNH DẤU CHẤM!
Я читаю книгу
Đây là mẫu câu cổ điển, đúng như bạn Findingneverland viết, cho loại câu kể-trung lập.
Я книгу читаю
Khi động từ hay bất cứ từ loại nào khác được đưa vào cuối câu, nghĩa là người nói muốn nhấn mạnh thông tin về nó.
Читаю книгу я
Phải hiểu và dịch câu này như sau: Người đọc sách LÀ tôi.
Trong trường hợp câu tiếng Việt này, từ "là" không phải động từ (глагол) như trong trường hợp với "читаю" trong tiếng Nga, mà là "từ nối" (глагол - связка) cho vị ngữ danh từ phức hợp. Tức trong câu này : "người đọc sách" là chủ ngữ, "là tôi" là vị ngữ danh từ phức hợp (tiếng Nga là "именное составное сказуемое"), trong đó "là" đóng vai trò từ liên kết hai vế đều là danh từ của câu đơn hai thành phần này "Người đọc sách = tôi".
Читаю я книгу
Книгу читаю я
Книгу я читаю
Thực ra trong tiếng Nga chỉ có hai trật từ chủ yếu: câu kể - trung lập, và khi cần nhấn mạnh từ nào, thì từ đó được chuyển vào cuối câu.
Các trường hợp khác thường được sử dụng trong thi ca, trong các ca khúc nhằm đáp ứng đỏi hỏi về tiết tấu, nhịp điệu của thể loại đặc thù.
Còn những trường hợp tiếp theo được tác giả đưa ra chỉ đúng về mặt ngữ pháp trên cở sở NẾU tác giả chứng minh được tính logíc của điều tác giả muốn nói qua các tình huống cụ thể.
Cả 6 câu này đều có ý nghĩa chính giống nhau (là "Tôi đọc sách").
Như tôi đã nói ở trên, thì kết luận này hoàn toàn không có cơ sở.
Nếu nghĩa giống nhau, thì mục đích thay đổi trật tự từ ở đâu?
Tuy nhiên tùy vào hoàn cảnh nói và ngữ điệu của câu nói mà ỗi dạng có thêm sắc thái phụ
Tác giả nói đúng về lý thuyết, song qua thực tế các ví dụ tác giả đưa, thì tôi cho rằng tác giả không hiểu được điều này.
Ví dụ
Mẹ bảo Vôva
- Con ngồi ngủ gật đấy à, chẳng chịu làm gì!
Cậu Vô va có thể đãi dài giọng
- Читаю я книгу
Thì ý của nó có thể là :
"Đâu có, con đang đọc sách đây mà"
Theo cách trình bày này, chỉ có thể kết luận, tác giả không biết tiếng Nga.
Có một tính đặc thù sau trong tiếng Việt:
"Mẹ: - Con đang làm gì đấy?
Con: - Con đang đọc sách."
Trong câu trả lời của "con" NGƯỜI VIỆT NAM chắc chắn nói""đọc sách", chứ không cụt lủn "đọc" không.
Ngôn ngữ là tấm gương phản ánh mọi quá trình diễn ra trong đời sống con người: người Việt Nam trả lời như thế, không phải thừa, mà vì thói quen nói năng như thế.
SONG, điều đó không có nghĩa là bạn sẽ dịch nguyên xi câu này ra tiếng Nga, hay tiếng nào khác.
Trong tiếng Nga, người nói chỉ trả lời về CÁI ĐƯỢC HỎI/CẦN HỎI. Nghĩa là "con"chỉ thêm từ "sách"vào câu trả lời của mình, nếu được hỏi : "Con đọc gì thế/ Con đọc cái gì?"
Vậy tình huống trên chỉ có thể nói như sau trong tiếng Nga:
"Мама: - Что ты делаешь?
Сын: -Читаю/Я читаю.
Мама: - Что ты читаешь,
Сын: - Книгу/Я читаю книгу."
"Книга" chỉ có thể đứng ở cuối câu trong trường hợp này.
Thường thì muốn nhấn mạnh cái gì người ta hay đưa nó lên đầu câu.
Tôi không thấy cần thiết phải bình luận nữa về kết luận này của tác giả, bởi đã có nhiều người khác viết rồi.
Kết luận: Tác giả không biết tiếng Nga. Ngôn ngữ là một khoa học nghiêm túc, và tôi không khuyên tác giả phổ biến đại chúng những "kiến thức" như vậy.