Kóc Khơ Me
New member
Chiến dịch "Hồi Hương"
Đấy là ngày 16-4 năm 1972, một ngày đau thương của thành phố quê hương.
Hàng mấy trăm người dân HP đã chết trong trận bom khốc liệt ấy, nhiều hơn số dân thường bị chết trong 3 năm chiến tranh phá hoại từ cuối 1965 đến đầu 1968. B52 đã vạch những vệt chết chóc qua các khu tập thể Xi Măng, Cầu Quay, qua thôn Phúc Lộc của huyện Kiến Thụy... Nghĩa trang Thành phố hôm đó đã có hố chôn chung hàng trăm người, mà nhiều người chỉ còn một phần thân thể. Tất cả các khoa của Bệnh viện Việt-Tiệp ngày hôm đó đều biến thành khoa mổ, máu đọng lép nhép trên sân trước các phòng cấp cứu.
Sẽ không bao giờ những hình ảnh của ngày ấy phai mờ trong tâm trí tôi.
... Nhiều lần cũng tự hỏi ta có tiếc không, rằng nếu năm đó không quay về đi bộ đội mà cứ đi LX học thì cuộc đời mình có lẽ đã có thể khác lắm, không chắc đã hơn, song nhất định sẽ rất khác. Hỏi và rồi lần nào lòng ta cũng tự bảo: Không có gì phải hối tiếc. So với những người đã nằm xuống, năm ấy, trước đó và nhiều năm sau đó, ta đã may mắn biết chừng nào, và ta còn cần và đòi gì hơn thế?
Chi tiết này làm cho em nhớ đến câu chuyện thật của Cụ cố T.Tg. PVĐ. Năm 1993, ba mẹ em ra Hà Nội và đến thăm Cụ PVĐ. Cụ kể rằng, thời chống Mỹ, việc tuyển và đưa quân đội vào miền Nam - chiến trường B thực sự cấp thiết. Có một vị nữ cán bộ cao cấp đã tìm cách luồn lách để con trai của bà ấy không phải đi Bê. Cụ PVĐ. khi ấy đã lập tức đánh điện cho con trai đang học ở Liên Xô phải trở về đất nước và tham gia quân đội ở chiến trường miền Nam. Nghe ba mẹ kể lại, em càng khâm phục và kính trọng nhân cách của Cụ nhiều hơn! Và khi nằm xuống, Cụ trở về cát bụi với 2 bàn tay trắng.
@ Ken-zồ,
Có lẽ bạn nhớ nhầm các chi tiết chuyện các cụ thân sinh kể lại.
...
PS: Ai chết đi mà chẳng với hai bàn tay trắng?
Thế thì em nhớ đúng rồi, bác D làm phân bón Thiên Nông, năm 2005 là cựu chiến binh đại tá rồi, sao giờ lại lên tướng, PGD Học viện nhỉ, cụ Dị có nhớ nhầm không đới?Đoàn Chủ tịch cuộc họp đã đọc bức thư của con trai Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng - Đại tá CCB Phạm Sơn Dương – Phó Giám đốc Công ty Thiên Nông vừa gửi tới
Cụ Dị bẩu:
Hiện nay anh ấy là thiếu tướng, phó Viện trưởng Viện KH&CN QS
Cụ Dị nhớ đúng rồi, anh PSD là con trai duy nhất của cụ PVD. Anh lấy vợ muộn, và vợ anh chính là ca sĩ Minh Châu xinh đẹp duyên dáng một thời cùng lứa với Quỳnh Hoa, Tuyết Tuyết.. Sao ngày trước em nghe nói anh PSD làm gì bên phân bón Thiên Nông, sao giờ lại làm tướng nhỉ?
À, em có vào trang của họ Phạm:
http://hophamvietnam.org/1/index.php?mn=newsdetail&key=thong-tin-van-hoa&newsid=318&type=5
thì đọc được dòng này:
Thế thì em nhớ đúng rồi, bác D làm phân bón Thiên Nông, năm 2005 là cựu chiến binh đại tá rồi, sao giờ lại lên tướng, PGD Học viện nhỉ, cụ Dị có nhớ nhầm không đới?
Thế là đã 40 năm tròn từ cái đêm đau thương 16-4-1972 ấy.
Mùa hè 1972, không một nơi nào trong nội đô HP lại còn tương đối an toàn nữa. Bom đánh bừa bãi vào khắp thành phố, không một mục tiêu nào lại được coi là mục tiêu dân sự nữa khi mà chính các tàu vận tải của LX, Cu-ba và cả tàu các nước tư bản đỗ trong Cảng cũng bị ném bom. Trong chiến tranh phá hoại lần trước, hải đội trên Sông Cấm vẫn cứ chạy sát vào các tàu nước ngoài mà bắn trả máy bay địch để tránh địch bắn trả do chúng vẫn ngại bắn nhầm vào tàu nước ngoài. Bây giờ thì không, dưới lòng sông là thủy lôi, phía trên thì máy bay Mỹ ném bừa bom lên cầu tàu, ném cả vào các tàu đỗ dọc bến Cảng, đạn rocket dựng những cột nước trắng cao trên mặt sông, khoan thủng cả vỏ tàu đang neo đậu trong Cảng. Ngay sau ngày 16-4 mấy ngày, trên nóc cửa hàng ăn Ngã Năm, nơi mỗi tháng sau khi lĩnh phụ cấp học sinh chuyên toán chúng tôi vẫn tụ tập nhau ăn kem, người ta đưa xuống được mấy xác người đã bắt đầu bị bốc mùi. Họ bị bom hất lên tận nóc nhà, chết mấy ngày rồi mới phát hiện ra khi đã bắt đầu thối rữa.
Ngoảnh lại giật mình, mới đó mà đã gần 40 năm. Số mét đường đã lội bộ qua trên khắp các nẻo đường trong đó có cả ngoài mặt trận, số cây số ta đã miệt mài gõ giày trên bục giảng, thấm thoắt có nhẽ đã đủ để trên vĩ độ này của Thủ Đô mà khép tròn một vòng quanh quả đất. Nhiều lần cũng tự hỏi ta có tiếc không, rằng nếu năm đó không quay về đi bộ đội mà cứ đi LX học thì cuộc đời mình có lẽ đã có thể khác lắm, không chắc đã hơn, song nhất định sẽ rất khác. Hỏi và rồi lần nào lòng ta cũng tự bảo: Không có gì phải hối tiếc. So với những người đã nằm xuống, năm ấy, trước đó và nhiều năm sau đó, ta đã may mắn biết chừng nào, và ta còn cần và đòi gì hơn thế?
Ngày này 40 năm trước, bọn chúng tôi 14 tên tuổi đều mới chỉ 16-17, đã rời Đại Từ nơi tập trung chuẩn bị đi nước ngoài quay về đi bộ đội.
Mới đó mà đã 40 năm rồi ư? Đã 40 năm khoác trên mình bộ quần áo màu xanh lá. Đã trải nhiều vui sướng và cả gian khổ, đắng cay nữa.
Cũng sắp được nghỉ hưu, thế là đã làm trọn nghĩa vụ của một thanh niên khi nước nhà có biến, đã ra trận, đã xong nghĩa vụ công dân, hoàn thành nhiệm vụ lâu dài và gian khó của đời quân ngũ. Và cởi áo, tháo sao về làm dân, hòa vào với nước (không sôi đâu nhỉ).
Rồi hẳn sẽ nhớ đơn vị, quân ngũ, học trò lắm. Cái nghề bảo vệ Tổ quốc ấy gắn với ta đã cả 40 năm, đã gần cả đời chỉ có mỗi một nghiệp: cầm phấn.
Ta có gì hối tiếc không, chắc là không và giá có cho làm lại, chắc ta vẫn cứ làm như thế mà thôi.
Chào chuẩn tướng. Chuẩn tướng đi bộ đội mà toàn "cầm phấn" với uống "rượu mừng" thì làm sao mà phải "hối tiếc" được cơ chứ...:emoticon-0136-giggl
Ô hô,
Lại thêm một kẻ vô gia cư dạt vòm sang đây. Từ ngày Lý Quách rào làng, dán băng Ơ-gâu vào miệng cả lũ cả lĩ giáo Thứ làng Vũ Đại, đám dân gian làng ấy đều chạy tứ tán cả. Vỡ mất một hội to còi.
Làm gì còn chuẩn tướng nữa.
Chả tướng lĩnh thì cũng lĩnh lương tướng chứ bộ.
Nạc hậu thời cuộc quá roài.
Cảm ơn ngbinhdi về những ký ức của bác, ký ức của cả một thế hệ đã hiến dâng đời mình cho Tổ Quốc, cho dân tộc. Ước gì ai cũng có được thời như các bác, gian khổ nhưng oai hùng, để khi đi đến cuối cuộc đời vẫn ngẩng cao đầu không hối tiếc về sự lựa chọn của mình. Cảm ơn bác.Ngày này 40 năm trước, bọn chúng tôi 14 tên tuổi đều mới chỉ 16-17, đã rời Đại Từ nơi tập trung chuẩn bị đi nước ngoài quay về đi bộ đội.
Mới đó mà đã 40 năm rồi ư? Đã 40 năm khoác trên mình bộ quần áo màu xanh lá. Đã trải nhiều vui sướng và cả gian khổ, đắng cay nữa.
Cũng sắp được nghỉ hưu, thế là đã làm trọn nghĩa vụ của một thanh niên khi nước nhà có biến, đã ra trận, đã xong nghĩa vụ công dân, hoàn thành nhiệm vụ lâu dài và gian khó của đời quân ngũ. Và cởi áo, tháo sao về làm dân, hòa vào với nước (không sôi đâu nhỉ).
Rồi hẳn sẽ nhớ đơn vị, quân ngũ, học trò lắm. Cái nghề bảo vệ Tổ quốc ấy gắn với ta đã cả 40 năm, đã gần cả đời chỉ có mỗi một nghiệp: cầm phấn.
Ta có gì hối tiếc không, chắc là không và giá có cho làm lại, chắc ta vẫn cứ làm như thế mà thôi.