|
Lời tự thú Mẹ hiền ơi, xin ngàn lần tha thứ Cho đứa con đang chết lịm chốn này Và lồng ngực mẹ hãy chôn buồn nhớ Đừng vì con rơi rớt lệ sầu cay. Chẳng thiết nữa chốn nhân loài hiện kiếp Nên lạnh tanh con nhuộm độc linh hồn Con đã sống và yêu tràn nhiệt huyết Nên giờ con ngắt đứt mạch đời con. Trót mang theo mảnh hồn đau dễ vỡ Lạc bến mơ nơi hạnh phúc hão huyền Cả những nơi khiếp kinh trào máu đỏ Để con rủa nguyền mọi hi vọng, tình duyên. Con dốc hết nhựa đời cùng chén cạn Chất độc đây tê tái mảnh hồn đau Nghe tiếng đời nhạt dần trong tĩnh lặng Con nhẹ nhàng đợi lệ khúc âu sầu. Con rũ sạch bụi đời này phảng phất Gió đưa con lên rung động mây ngàn Mặc cõi sống bầy dục tình nô dịch Con hận căm chốn lạc thú trần gian. Giấc điên cuồng gọi ác mộng nát tan Cho cuộc sống thành bài ca tang trắng Nên giờ con ngắt đứt mạch đời này Và hát nốt bài Thánh ca ly biệt. Vẫn biết rằng mẹ đớn đau chất ngất Xin đừng cạn thêm nước mắt mẹ, vì con ... 1913-1915 |
ИСПОВЕДЬ САМОУБИЙЦЫ Простись со мною, мать моя, Я умираю, гибну я! Больную скорбь в груди храня, Ты не оплакивай меня. Не мог я жить среди людей, Холодный яд в душе моей. И то, чем жил и что любил, Я сам безумно отравил. Своею гордою душой Прошел я счастье стороной. Я видел пролитую кровь И проклял веру и любовь. Я выпил кубок свой до дна, Душа отравою полна. И вот я гасну в тишине, Но пред кончиной легче мне. Я стер с чела печать земли, Я выше трепетных в пыли. И пусть живут рабы страстей — Противна страсть душе моей. Безумный мир, кошмарный сон, А жизнь есть песня похорон. И вот я кончил жизнь мою, Последний гимн себе пою. А ты с тревогою больной Не плачь напрасно Надо мной. 1913-1915 |
|
Tuyết đầu mùa Tuyết đầu mùa gọi tôi đi tha thẩn Để ấm lòng rực nở nhánh linh lan Chiều rơi trên lối tôi về xanh ngắt Thắp sao trời ngọn nến ánh mơ màng. Này chiều đông, giờ sáng hay tối thế ? Cả tiếng gió reo, hay gà gáy trong rừng ? Giá mùa đông trên đồng chưa vội tuyết Thì thiên nga ngồi ấm áp cỏ nhung. Mặt nước ơi, em sáng ngời đẹp đẽ ! Chút giá băng suởi ấm máu tôi hồng ! Tôi ước trong vòng tay này ghì chặt Ngực bạch dương trần trắng loã mênh mông. Ôi khói sương, vạt rừng xa mờ ảo ! Trên ruộng đồng vui tuyết trắng bãi bờ ... ! Tôi lại ước vòng tay này ôm trọn Những chân trần hàng dương liễu xanh mơ... 1917 |
Первый снег Я по первому снегу бреду, В сердце ландыши вспыхнувших сил. Вечер синею свечкой звезду Над дорогой моей засветил. Я не знаю, то свет или мрак? В чаще ветер поет иль петух? Может, вместо зимы на полях Это лебеди сели на луг. Хороша ты, о белая гладь! Греет кровь мою легкий мороз! Так и хочется к телу прижать Обнаженные груди берез. О лесная, дремучая муть! О веселье оснеженных нив!... Так и хочется руки сомкнуть Над древесными бедрами ив. 1917 |
Đoạn cuối này không ổn lắm Wehrmacht ơi, ý anh Esenin là ... ngủ mãi không dậy nữa ấyDịch & thơ: Wehrmacht
Chuông
Chuông bạc ơi, em hát ?
Hay tim này ngủ mê ?
Mà ánh hồng tượng Chúa
Nhuộm tôi vàng bờ mi.
Dẫu cho tôi đã lớn
Rũ đôi cánh bồ câu
Rừng xa tôi thiêm thiếp
Ngọt giấc quên âu sầu.
Chẳng thiết chi hầm mộ
Cùng bao lời trối trăn
Dạy tôi nhé, chuông ơi
Để không choàng tỉnh nữa.
1917Колокольчик
Колокольчик среброзвонный,
Ты поешь? Иль сердцу снится?
Свет от розовой иконы
На златых моих ресницах.
Пусть не я тот нежный отрок
В голубином крыльев плеске,
Сон мой радостен и кроток
О нездешнем перелеске.
Мне не нужен вздох могилы,
Слову с тайной не обняться.
Научи, чтоб можно было
Никогда не просыпаться.
1917
|
* * * Сергей Есенин Колокольчик среброзвонный, Ты поешь? Иль сердцу снится? Свет от розовой иконы На златых моих ресницах. Пусть не я тот нежный отрок В голубином крыльев плеске, Сон мой радостен и кроток О нездешнем перелеске. Мне не нужен вздох могилы, Слову с тайной не обняться. Научи, чтоб можно было Никогда не просыпаться. 1917 |
* * * Sergei Esenin Ôi chuông nhỏ tiếng ngân trong như bạc Trái tim ta mơ, hay em hát, chuông ơi? Ánh sáng từ tranh thánh hồng phớt nhẹ Đùa trên hàng mi vàng óng của tôi Mặc bây giờ tôi không còn thơ trẻ Trong tiếng bồ câu vỗ cánh ngất ngây Giấc mộng tôi dịu dàng vui vẻ quá Về khoảnh rừng thưa không phải nơi đây Tôi không cần tiếng thở dài nấm mộ Lời lẽ nào ôm được bí mật trong tay Hãy dạy tôi, để giá như có thể Mãi mãi không tỉnh dậy nữa đây 1917 |
Hehe, chị Nina chắc hiểu lầm ý câu cuối. Anh Nin mún ngủ để không (choàng) tỉnh nữa nghĩa là ngủ vĩnh viễn đấy thây:emoticon-0102-bigsmĐoạn cuối này không ổn lắm Wehrmacht ơi, ý anh Esenin là ... ngủ mãi không dậy nữa ấy
* * *
Сергей Есенин
Колокольчик среброзвонный,
Ты поешь? Иль сердцу снится?
Свет от розовой иконы
На златых моих ресницах.
Пусть не я тот нежный отрок
В голубином крыльев плеске,
Сон мой радостен и кроток
О нездешнем перелеске.
Мне не нужен вздох могилы,
Слову с тайной не обняться.
Научи, чтоб можно было
Никогда не просыпаться.
1917* * *
Sergei Esenin
Ôi chuông nhỏ tiếng ngân trong như bạc
Trái tim ta mơ, hay em hát, chuông ơi?
Ánh sáng từ tranh thánh hồng phớt nhẹ
Đùa trên hàng mi vàng óng của tôi
Mặc bây giờ tôi không còn thơ trẻ
Trong tiếng bồ câu vỗ cánh ngất ngây
Giấc mộng tôi dịu dàng vui vẻ quá
Về khoảnh rừng thưa không phải nơi đây
Tôi không cần tiếng thở dài nấm mộ
Lời lẽ nào ôm được bí mật trong tay
Hãy dạy tôi, để giá như có thể
Mãi mãi không tỉnh dậy nữa đây
1917
Choàng tỉnh khác với tỉnh giấc, tỉnh dậy bạn Wehrmacht ạ. Nghĩa của просыпаться là tỉnh dậy kia. Anh ta có thể không bị choàng tỉnh nửa đêm nữa (vì ác mộng, vì...lạnh quá, hay vì lý do nào khác) nhưng sáng mai vẫn tỉnh dậy như thường. Mình thấy góp ý của Nina là rất xác đáng.
Ặc ặc, gì mà ném gạch đâu bác. Em chả có ý gì nhưng các bác cứ nghĩ sâu xa.Nếu bạn cho rằng những góp ý của chúng tôi là ném gạch thì quả thực là chúng tôi rất buồn. Buồn vì một bạn trẻ khá kiêu ngạo và không có tinh thần cầu thị. Thế thôi!
Chứ không phải vì buồn vì thiếu đi một bạn trẻ mê và không đủ hiểu Esenin!
|
Trăng đêm Có đêm nào thao thức giống đêm nay ! Tôi trằn trọc cùng một vầng trăng khuyết Tim tôi ơi, dường như Người giữ kín Thời trẻ trai đánh mất với đêm huyền. Người yêu hỡi, tháng ngày nào băng giá Giờ sao em không dệt tiếp khúc tình Thôi đành để trăng rơi vàng nhạt ánh Rực góc phòng giường gối sáng lung linh. Tôi để mặc trăng vẽ vời nhân ảnh Nét liêu xiêu méo mó - mảnh đời say Có phải vậy mà em ơi, chẳng thể Yêu tôi như em vương vấn tình này. Em đã yêu dù một lần có thể Giờ với tôi em xa vắng mãi rồi Như gốc sồi chôn chân trần trong tuyết Níu khách qua đường, trong tuyệt vọng em ơi. Và tôi biết cả hai ta đều hiểu Ánh hồi quang trăng sẽ hắt màu xanh Trên cây sồi không một màu hoa ấy Chỉ có tuyết băng, lạnh giá với cây cành. Ôi tháng ngày ta còn về chung lối Mà giờ em bên người ấy cuối trời Có phải chăng định mệnh này chia cách Cho cuộc tình rẻ mạt thứ trò chơi. Đến đây nào, những nồng nàn thắm thiết Những ôm hôn, man trá lẫn ngọt ngào Cả giấc mơ trong tim này da diết Về mùa xuân tình xanh mãi nôn nao ... 30 tháng 11, 1925 |
Ночная луна ... Какая ночь! Я не могу. Не спится мне. Такая лунность. Еще как будто берегу В душе утраченную юность. Подруга охладевших лет, Не называй игру любовью, Пусть лучше этот лунный свет Ко мне струится к изголовью. Пусть искаженные черты Он обрисовывает смело, - Ведь разлюбить не сможешь ты, Как полюбить ты не сумела. Любить лишь можно только раз. Вот оттого ты мне чужая, Что липы тщетно манят нас, В сугробы ноги погружая. Ведь знаю я и знаешь ты, Что в этот отсвет лунный, синий На этих липах не цветы - На этих липах снег да иней. Что отлюбили мы давно, Ты не меня, а я - другую, И нам обоим все равно Играть в любовь недорогую. Но все ж ласкай и обнимай В лукавой страсти поцелуя, Пусть сердцу вечно снится май И та, что навсегда люблю я. 30 ноября 1925 |
|
Người yêu ơi, ngồi gần bên anh nhé Người yêu ơi, ngồi gần bên anh nhé Cùng nhìn nhau đắm đuối nhé em yêu Anh chỉ muốn nhìn mắt em hiền dịu Nghe bão lòng bên em dáng yêu kiều. Giờ vừa lúc thu vàng, em thấy đó Đây tóc mây ngời sáng ánh ngọc ngà Cảnh vật thế thôi, nhưng một niềm an ủi Cho kẻ phiêu bồng sợ hãi kiếp phôi pha. Đã lâu rồi anh chưa về quê cũ Nơi cỏ cây hoa thảo ngát đồng xanh Giữa thị thành vinh quang cùng cay đắng Anh muốn theo kiếp vô vị độc hành. Anh chợt ước máu tim này lạnh ngắt Nhớ mảnh vườn xanh biếc nắng hạ về Nhớ khúc đồng giao đàn ếch vàng mặt nước Cho anh lớn thành chàng thi sĩ đồng quê. Giờ nơi đấy vẫn mùa thu như thế Vẫn tán lá phong xao xác bên thềm Và rớt rơi cùng cây cành lá úa Nỗi nhớ người phong chưa nỡ vội quên. Nhưng người mãi xa rồi, phong có biết Với bóng trăng mộ địa ánh nhạt nhòa Cùng cây thập tự sáng lạnh buồn khô khốc Rằng có ngày họ chào đón chúng ta. Rồi một mai nghiệp chướng đời cạn hết Quẳng buồn đau ta đến với mây trời Đành để đấy những lối mòn gợn sóng Ở lại với người vui nốt kiếp chia phôi. Nào em ơi, ngồi gần bên anh nhé Cùng nhìn nhau đắm đuối nhé em yêu Anh chỉ muốn nhìn mắt em hiền dịu Nghe bão lòng bên em dáng yêu kiều ... 1923 ... |
Дорогая, сядем рядом Дорогая, сядем рядом, Поглядим в глаза друг другу. Я хочу под кротким взглядом Слушать чувственную вьюгу. Это золото осеннее, Эта прядь волос белесых - Все явилось, как спасенье Беспокойного повесы. Я давно мой край оставил, Где цветут луга и чащи. В городской и горькой славе Я хотел прожить пропащим. Я хотел, чтоб сердце глуше Вспоминало сад и лето, Где под музыку лягушек Я растил себя поэтом. Там теперь такая ж осень... Клен и липы в окна комнат, Ветки лапами забросив, Ищут тех, которых помнят. Их давно уж нет на свете. Месяц на простом погосте На крестах лучами метит, Что и мы придем к ним в гости, Что и мы, отжив тревоги, Перейдем под эти кущи. Все волнистые дороги Только радость льют живущим. Дорогая, сядь же рядом, Поглядим в глаза друг другу. Я хочу под кротким взглядом Слушать чувственную вьюгу. 1923 |
|
Ночная луна ... Сергей Есенин Какая ночь! Я не могу. Не спится мне. Такая лунность. Еще как будто берегу В душе утраченную юность. Подруга охладевших лет, Не называй игру любовью, Пусть лучше этот лунный свет Ко мне струится к изголовью. Пусть искаженные черты Он обрисовывает смело, - Ведь разлюбить не сможешь ты, Как полюбить ты не сумела. Любить лишь можно только раз. Вот оттого ты мне чужая, Что липы тщетно манят нас, В сугробы ноги погружая. Ведь знаю я и знаешь ты, Что в этот отсвет лунный, синий На этих липах не цветы - На этих липах снег да иней. Что отлюбили мы давно, Ты не меня, а я - другую, И нам обоим все равно Играть в любовь недорогую. Но все ж ласкай и обнимай В лукавой страсти поцелуя, Пусть сердцу вечно снится май И та, что навсегда люблю я. 30 ноября 1925 |
Trăng đêm… Sergey Esenin Ôi đêm nay! Tôi không sao ngủ được! Không thể nào! Đêm trăng sáng thế kia. Rồi như thể tôi vẫn đang gìn giữ Trong lòng mình tuổi trẻ đã mất đi. Này cô bạn những tháng ngày nguội lạnh, Trò chơi này em đừng gọi "Tình yêu", Hãy cứ để cho dòng trăng ấy tới Đầu giường tôi rọi ánh sáng cô liêu. Hãy cứ để cho ánh trăng vạch nét Những hình thù xiên xẹo làm sao Em không thể hết yêu tôi được Bởi thật lòng yêu - em có biết đâu nào! Yêu thật sự chỉ một lần có thể. Vì thế nên em xa lạ với tôi Như gốc cây gia ngập chân trong tuyết Phí hoài công vẫy gọi khách đìu hiu. Tôi biết rõ và em cũng biết Dưới trăng xanh phản chiếu đêm nay Trên cành gia không phải là hoa thắm - Trên cành cây - sương giá, tuyết dày. Rằng từ lâu ta đã hết yêu nhau, Em say ai kia, tôi cũng yêu cô khác, Nhưng hai ta đằng nào chả vậy, Cuộc tình không đắt giá này mình vẫn cứ chơi. Nhưng thôi, cứ ôm tôi, ve vuốt, Cứ hôn tôi trong tinh quái đam mê, Hãy cứ để cho tim tôi mơ mãi Người con gái tôi yêu, và một tháng 5 kia. 30 tháng 11 năm 1925 |
Ночная луна ...
Сергей Есенин
Какая ночь! Я не могу.
Не спится мне. Такая лунность.
Еще как будто берегу
В душе утраченную юность.
Подруга охладевших лет,
Не называй игру любовью,
Пусть лучше этот лунный свет
Ко мне струится к изголовью.
Пусть искаженные черты
Он обрисовывает смело, -
Ведь разлюбить не сможешь ты,
Как полюбить ты не сумела.
Любить лишь можно только раз.
Вот оттого ты мне чужая,
Что липы тщетно манят нас,
В сугробы ноги погружая.
Ведь знаю я и знаешь ты,
Что в этот отсвет лунный, синий
На этих липах не цветы -
На этих липах снег да иней.
Что отлюбили мы давно,
Ты не меня, а я - другую,
И нам обоим все равно
Играть в любовь недорогую.
Но все ж ласкай и обнимай
В лукавой страсти поцелуя,
Пусть сердцу вечно снится май
И та, что навсегда люблю я.
30 ноября 1925
Trăng đêm…
Sergey Esenin
Ôi đêm nay! Tôi không sao ngủ được!
Không thể nào! Đêm trăng sáng thế kia.
Rồi như thể tôi vẫn đang gìn giữ
Trong lòng mình tuổi trẻ đã mất đi.
Này cô bạn những tháng ngày nguội lạnh,
Trò chơi này em đừng gọi "Tình yêu",
Hãy cứ để cho dòng trăng ấy tới
Đầu giường tôi rọi ánh sáng cô liêu.
Hãy cứ để cho ánh trăng vạch nét
Những hình thù xiên xẹo làm sao
Em không thể hết yêu tôi được
Nhưng thật lòng yêu - em có biết đâu nào!
Yêu thật sự chỉ một lần có thể.
Vì thế nên em xa lạ với tôi
Như gốc cây gia ngập chân trong tuyết
Phí hoài công vẫy gọi khách đìu hiu.
Tôi biết rõ và em cũng biết
Dưới trăng xanh phản chiếu đêm nay
Trên cành gia không phải là hoa thắm -
Trên cành cây - sương giá, tuyết dày.
Rằng từ lâu ta đã hết yêu nhau,
Em say ai kia, tôi cũng yêu cô khác,
Nhưng hai ta thế nào cũng được,
Cuộc tình không đắt giá này mình vẫn cứ chơi.
Nhưng thôi, cứ ôm tôi, ve vuốt,
Cứ hôn tôi trong tinh quái đam mê,
Hãy cứ để cho tim tôi mơ mãi
Người con gái tôi yêu, và một tháng 5 kia.
30 tháng 11 năm 1925
Bài dịch của USY rất chân xác và tinh tế. Riêng câu "И нам обоим все равно" USY xem lại nhé, biết đâu tìm được giải pháp dịch kiến hiệu hơn chăng :emoticon-0150-hands
|
x x x Сергей Есенин Какая ночь! Я не могу. Не спится мне. Такая лунность. Еще как будто берегу В душе утраченную юность. Подруга охладевших лет, Не называй игру любовью, Пусть лучше этот лунный свет Ко мне струится к изголовью. Пусть искаженные черты Он обрисовывает смело,— Ведь разлюбить не сможешь ты, Как полюбить ты не сумела. Любить лишь можно только раз. Вот оттого ты мне чужая, Что липы тщетно манят нас, В сугробы ноги погружая. Ведь знаю я и знаешь ты, Что в этот отсвет лунный, синий На этих липах не цветы — На этих липах снег да иней. Что отлюбили мы давно, Ты не меня, а я — другую, И нам обоим все равно Играть в любовь недорогую. Но все ж ласкай и обнимай В лукавой страсти поцелуя, Пусть сердцу вечно снится май И та, что навсегда люблю я. 30 ноября 1925 |
x x x Sergei Esenin Ôi là đêm! Tôi không hề muốn ngủ. Không ngủ được mà! Trăng sáng ngời ngời Dường như trong hồn tôi còn giữ lại Tuổi thanh xuân đã đánh mất lâu rồi Hỡi cô bạn những tháng năm nguội lạnh Chớ nói trò chơi ấy là tình Thà cứ cho vời vợi ánh trăng thanh Tuôn chảy bên đầu giường tôi nhé! Hãy cứ để cho ánh trăng được vẽ Thản nhiên những nét đường sai lệch liêu xiêu Em sẽ chẳng thể thôi yêu được Bởi vì em nào đã biết yêu Chỉ có thể yêu lần duy nhất trong đời Bởi vậy nên em mãi là xa lạ Như những cây gia ngập chân trong tuyết giá Gọi ta đến hoài, mà vẫn uổng sức thôi Vì tôi biết, và bởi em cũng biết Trong ánh sáng trăng phản chiếu màu xanh Trên cây gia không phải là hoa nở - Trên cây gia đọng tuyết giá trên cành Rằng ta đã hết yêu nhau lâu lắm Em không yêu tôi, tôi cũng yêu người Và hai ta từ lâu ngầm chấp thuận Giả vờ yêu nhau - rẻ mạt quá, trò chơi... Nhưng thôi được, cứ vuốt ve, ôm ấp Hãy cứ hôn trong say đắm bùa mê Cứ để tim tôi mãi mãi mơ về Một mùa xuân và người tôi yêu mãi 30/11/1925 |
Ôi buồn cười quá, vì dịch bài thơ này trong lúc hơi buồn ngủ, nên nó rất ép vần
Trên cây gia không phải là hoa nở -
Trên cây gia đọng tuyết giá trên cành
[/TABLE2]
|
* * * Сергей Есенин Я по первому снегу бреду, В сердце ландыши вспыхнувших сил. Вечер синею свечкой звезду Над дорогой моей засветил. Я не знаю, то свет или мрак? В чаще ветер поет иль петух? Может, вместо зимы на полях Это лебеди сели на луг. Хороша ты, о белая гладь! Греет кровь мою легкий мороз! Так и хочется к телу прижать Обнаженные груди берез. О лесная, дремучая муть! О веселье оснеженных нив!... Так и хочется руки сомкнуть Над древесными бедрами ив. 1917 |
* * * Sergei Esenin Tôi lang thang đi trên tuyết đầu mùa Sức lực trong tim như linh lan thức giấc Buổi chiều thắp một ngôi sao mờ đục Ngọn nến xanh soi bước đường tôi Tôi không biết, ánh sáng hay bóng tối? Gió hú trong rừng, hay một tiếng gà? Có phải mùa đông rải tuyết khắp đồng ta Hay là đám thiên nga trên đồng cỏ? Ôi thảm tuyết trắng bao la đẹp tuyệt! Giá lạnh mới về sưởi ấm máu tôi! Bỗng dưng ta muốn ôm sát vào người Bộ ngực hàng bạch dương trần trụi Ôi cái mờ đục âm u rừng rậm! Ôi niềm vui đồng tuyết trắng bao la Ta chỉ muốn vòng tay ôm thật chặt Những đôi chân dài hàng liễu thướt tha. 1917 |
Hai câu này bác Geobic dịch hay quá! Em chưa cảm được bài này, nên ... mấy lần dịch rồi mà chưa xong! Ngay từ khổ thơ đâu.
Даже яблонь весеннюю вьюгу
Я за бедность полей разлюбил.
Nhìn gió xuân rung trắng trời hoa táo
Nghĩ cánh đồng nghèo dạ lại dửng dưng