Vắng mặt có lý do

Cảm ơn bạn. Tôi đi theo kiểu "ta ba lô" - một mình một cẳng, à quên, hai cẳng, nên có nhiều thứ không được ai giảng giải cho.

Bác ơi, bác đi "một mình hai cẳng" nghĩa là bác phải thuê một phó nháy đi theo để chụp những tấm hình trên ạ? Tiếc nhỉ trong 4R của chúng ta cũng có nhiều tay máy. Nếu biết trước em xin đăng ký đi theo bác để được biết nước Mẽo nó như thế nào. :emoticon-0136-giggl :emoticon-0150-hands
 
Hổ Già thân mến,
Đi du lịch kiểu "căng hải" là phải biết kiếm một tên giống mình, đổi máy ảnh, mày chụp cho tao, tao chụp cho mày, cuối ngày mới trao trả máy ảnh.
 
Đi du lịch kiểu "căng hải" là phải biết kiếm một tên giống mình, đổi máy ảnh, mày chụp cho tao, tao chụp cho mày, cuối ngày mới trao trả máy ảnh.

Kinh nghiệm hay!

Nhưng mà như thế, thì những tấm ảnh bác dán lên đây - có lẽ cả mấy tấm ảnh cảnh thác nước, phố phường ... không phải là "tác phẩm của chính bạn" rồi? :emoticon-0136-giggl

(Em đùa, mong bác không giận nhé! :emoticon-0100-smile)
 
Thác Niagara


Tượng Nữ Thần Tự do là tuyệt tác do bàn tay con người tạo ra, còn thác Niagara lại là tuyệt tác thiên nhiên kỳ vĩ.

Niagara_falls_panorama.jpg


Thác nằm ở biên giới Mỹ và Canada. Không đơn thuần như những thác nước thường thấy ở nhiều nơi, đây là một tuyệt tác của thiên nhiên, tạo thành ranh giới tự nhiên giữa Mỹ và Canada. Chính vì thế mà cả hai chính phủ đã đầu tư rất nhiều kinh phí để xây dựng quanh thác nước thành một quần thể những điểm tham quan độc đáo (tháp Skylon, các Viện bảo tàng, Viện hải học, hồ cá Marineland...). Thác Niagara cao khoảng 50m, là một trong hai dòng thác lớn nhất thế giới (sau thác Victoria ở châu Phi), ở giữa có đảo nhỏ chia thác thành 2 phần. Một bên nằm phía Canada được gọi là thác Móng ngựa, một bên nằm phía Mỹ gọi là thác American Falls. Đặt chân đến đây, du khách sẽ bị cuốn hút bởi khung cảnh hùng vĩ pha lẫn nét quyến rũ của nó kể cả ban ngày lẫn ban đêm. Thác nước tung bọt trắng xóa dưới ánh nắng tạo nên những sắc cầu vồng lúc ẩn, lúc hiện. Khi màn đêm buông xuống, hệ thống đèn cao áp với nhiều sắc màu chiếu vào làm khung cảnh của thác trở nên lung linh, huyền ảo. Những du khách có dịp đến đây bao giờ cũng trú ngụ lại một đêm để chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp kỳ ảo đó. Phần lớn du khách chọn cách đi bộ tham quan quanh bờ thác hoặc đi thuyền vào lòng thác tận hưởng cảm giác mạnh nhưng cũng có nhiều du khách lại chọn lựa tham quan bằng tàu hai tầng, mỗi lượt chở hàng trăm khách. Tàu chạy từ hướng cuối thác phía American Falls rồi chạy vòng đến thác Canadian Horseshoe Falls. Thỉnh thoảng, vào 22 giờ tối thứ sáu và chủ nhật, du khách đến thác sẽ được xem bắn pháo bông với những chùm hoa nở rộ tuyệt đẹp trên bầu trời. Nếu muốn xem bắn pháo bông cho "đã" thì du khách phải chọn đứng trên phần đất Mỹ. Thác Niagara đẹp nhất vào mùa thu và mùa đông. Mùa thu, dòng thác trắng được điểm tô bằng những sắc hoa nở rộ xung quanh. Mùa đông, nước bắn vào cây cỏ và những mỏm đá kết thành hoa tuyết trắng xóa cả một vùng.

IMG_1341.jpg

IMG_1335.jpg

Chụp từ trên "cầu cảng" tham quan

IMG_1342.jpg

Chụp trên tàu chở du khách đi tham quan toàn cảnh Thác Niagara

IMG_1346.jpg


IMG_1347.jpg


IMG_1336.jpg

Một số bức ảnh khác

**********************
Trên đường đến thác Niagara , chúng tôi được tham quan Viện Bảo tàng Thuỷ tinh:
IMG_1326.jpg


IMG_1329.jpg


IMG_1327.jpg


**********************


Trên đường từ Thác về New York chúng tôi được đưa đi xem khu "Ngàn đảo" gồm vô số hòn đảo nhỏ, trên mỗi hòn đảo là một hoặc hai ngôi biệt thự xinh xắn đắt tiền, độc đáo. Giá rẻ chỉ dăm bảy triệu đô-la, he he!

Xin giới thiệu một vài ngôi:
IMG_1359.jpg


IMG_1360.jpg


IMG_1361.jpg


IMG_1368.jpg


IMG_1370.jpg

Lão Hâm ngồi trên tàu thuỷ đi tham quan

IMG_1372-1.jpg

Với chiếc xe buýt gắn liền mấy ngày trời

IMG_1371.jpg

Tưởng là cung điện hay cơ quan gì, hoá ra là chỗ dừng chân cho du khách... giảỉ quyết nỗi buồn!
 
Las Vegas

Las Vegas (thường viết tắt không chính thức là "Vegas") là thành phố đông dân nhất Nevada, Hoa Kỳ và là một trung tâm nghỉ mát, mua sắm, giải trí và đánh bạc. Thành phố được thành lập năm 1905 và trở thành thành phố một cách chính thức năm 1911. Đây là thành phố lớn nhất được thành lập vào Thế kỷ 20 tại Mỹ.

Las_Vegas_Strip2.jpg


Thành phố Vegas được xây dựng trên hoang mạc như thế này đây.

800px-Lasvegasclimate.jpg


Xe của chúng tôi đến Vegas lúc 6 giờ tối, sau một chặng dài chạy qua hoang mạc. Trời nóng hơn 40 độ C, không khí rất khô và lạ một điều là gió lại rất mát. Vì vậy, nếu không đi đầu trần thì ra đường vẫn không bị khó chịu như cái nóng ẩm ướt ở miền Bắc Việt nam.

Chúng tôi đi theo tour du lịch rẻ tiền do người Hoa ở Mỹ tổ chức nên chỉ được đưa đến một trung tâm cờ bạc lâu năm (ý là cũ rồi) ở rìa thành phố. Người ta đến đây ăn ngủ và đánh bạc trong một thế giới thu nhỏ và liên hoàn gồm khách sạn, sòng bạc, cửa hàng ăn uống mua sắm các loại và cả... ngân hàng cho vay tiền đánh bạc.

IMG_7380.jpg

Chụp một kiểu ảnh ở ngay Lễ tân chứ vào bên trong không thấy ai chụp ảnh cả. Phải nói thêm là khách sạn ở Las Vegas không bao giờ cho biết tên khách, thậm chí cho phép khách khai tên giả. Điều này là để đảm bảo bí mật cho những ai trốn nhà đi đánh bạc. Tuy nhiên, luật pháp Mỹ quy định trẻ em dưới 21 tuổi (!!!) không đuợc đánh bạc và uống rượu, vì vậy nếu không có người lớn đi kèm, chúng sẽ bị mời ra ngoài ngay lập tức.

Muốn xem các trung tâm cờ bạc hiện đại nhất, mà tiền xây dựng mỗi trung tâm như thế lên cả tỷ đô la, bạn phải mua vé đi một vòng thành phố. Ngoài ra buổi tối còn có các show diễn độc đáo chỉ có ở Vegas mới có: điệu múa các cô gái cởi trần!

Tôi quyết định chỉ đi loanh quanh trong khu phố hạng bét, nơi chúng tôi ở hai ngày khách sạn vì các cô gái cởi trần hay không cởi trần đối với tôi không có gì khác biệt.

Việc ra vào các sòng bạc là hoàn toàn tự do. Nói thế có nghĩa là việc ra vào khách sạn cũng hoàn toàn vô tư, chả có ai kiểm soát. Đó là cảm giác bạn có được khi ở khách sạn.

Trong khách sạn có một TiVi LCD to đùng, song chỉ chiếu những phim có trả tiền chứ không chiếu các kênh thông tin. Nếu bạn nằm lỳ mấy ngày trong sòng bạc, bạn sẽ không biết gì hết kể cả khi chiến tranh thế giới thứ ba xảy ra.

IMG_7381.jpg

Kinh tế suy thoái, công trình này tạm dừng (Việt nam ta quen gọi là dự án treo, he he!) do chủ nhân của nó hết tiền!

IMG_7425.jpg

Một góc tầng rộng mông mênh toàn các máy đánh bạc và các bàn đỏ đen

IMG_7426.jpg


IMG_7427.jpg


IMG_7428.jpg


IMG_7429.jpg

Hàng họ ế ẩm vì dân Mỹ bấy giờ ít tiền hơn trước. Nhà chủ áp dụng nhiều chiêu khuyến mại đặc biệt như giảm giá 50% suất ăn, ở khách sạn 1 ngày đuợc biếu thêm một ngày v.v.

Tôi biết một cách đi chơi Las Vegas không tốn tiền, thậm chí còn có lãi. Tất nhiên là không phải là cách đánh bạc rồi. Bạn nào thực sự sẽ đi Las Vegas thì liên hệ với tôi, đảm bảo cách làm này sẽ có hiệu quả! Không thể công bố rộng rãi được vì tụi chủ sòng bạc mà biết được thì mình cháy vở.

Tôi chụp được ít ảnh ở Las Vegas vì bên trong sòng bạc tuy không cấm nhưng không nên chụp ảnh. Chả ai muốn cái ảnh mình đang rất "khát nước" lại được đưa lên phương tiện thông tin đại chúng...
 
Ghen tỵ với bác Phan được đến kinh đô cờ bạc thế giới. Cách đây nửa tháng, em mới xem lại bộ phim Casino với ngôi sao Robert de Niro...thấy kinh hoàng và thán phục công nghệ quản lý sòng bài của dân Mỹ. Thành phố được xây dựng trên sa mạc nên thời xưa, khi cần thanh toán ai cứ rủ ra rìa thành phố, bắn bòm một phát rồi vùi xuống sa mạc là xong.
Tôi quyết định chỉ đi loanh quanh trong khu phố hạng bét, nơi chúng tôi ở hai ngày khách sạn vì các cô gái cởi trần hay không cởi trần đối với tôi không có gì khác biệt.
Em nghi ngờ câu này của bác quá:emoticon-0136-giggl
À mà bác có được đến thăm Grand Canyon không vậy?
 
Sửa lần cuối:
Tôi biết một cách đi chơi Las Vegas không tốn tiền, thậm chí còn có lãi. Tất nhiên là không phải là cách đánh bạc rồi. Bạn nào thực sự sẽ đi Las Vegas thì liên hệ với tôi, đảm bảo cách làm này sẽ có hiệu quả! Không thể công bố rộng rãi được vì tụi chủ sòng bạc mà biết được thì mình cháy vở.

Hôm lâu em đọc đâu đó thấy nói có vụ này , nhưng mà ít thôi cỡ vài chục OB , nhưng mà cất công đến tận Vegas kiểu gì anh chả chơi và thường là túi cháy khô !

Tôi quyết định chỉ đi loanh quanh trong khu phố hạng bét, nơi chúng tôi ở hai ngày khách sạn vì các cô gái cởi trần hay không cởi trần đối với tôi không có gì khác biệt

Đúng như bác Hungmgmi nhận định vì không nhìn thấy nên ko có gì khác biệt !

Nhưng bác PHM quả là tay chuyên nghiệp , muốn ko lủng túi phải tránh xa mấy cảnh kia thôi , các cụ dặn rồi mà ....đen ...đỏ ...!

:emoticon-0136-giggl
 
Tôi chả có quan điểm gì, xin lấy câu của Nguyễn Duy nói về Mỹ hiện nay thay câu trả lời: "Hình như nó sắp lên CNCS?"

Hàng ngày đọc báo của bọn tư bản thối nát, thấy bên Mỹ có vẻ bạo lực và bất an. Nhưng khi đặt chân lên đất Mỹ thì em cũng như nhiều người khác đều có cảm giác an bình. Có lần em đi Mỹ với thằng bạn Đảng viên, nó bảo nước Mỹ an lành vì nó xuất khẩu chiến tranh ra nước ngoài. Sau khi công việc xong, nó tót đi Hollywood chơi.

Em thì vẫn bị cái máu nghề nghiệp nó sai khiến, lần nào qua Mỹ cũng đi thăm NASA, các viện bảo tàng khoa học, công nghệ, vì thế chỉ đến được vài chỗ như Florida hay Texas. Khổ thía.
 
Đập Hoover và Thung lũng Grand Canyion

Đập Hoover và Thung lũng Grand Canyion là hai điểm du lịch mà chúng tôi phải đi trong ngày thứ 3 của chuyến đi.

Hoover Dam - Đập Hoover mang tên người đóng vai trò quan trọng trong xây dựng đập và sau này là Tổng thống Hoa kỳ - chắn ngang sông Colorador, nằm trên biên giới giữa hai tiểu bang Arizona và Nevada. Hoàn thành xây dưng năm 1936, lúc đó nó là đập và trạm thuỷ điện lớn nhất thế giới. Bây giờ thì nó xếp thứ 35 thế giới về thuỷ điện.

Hoovernewbridge.jpg


Dài 1244 ft (379 m)
Cao 726.4 ft (221 m)
Thi công từ 1931
Khánh thành 1936

Công suất lắp đặt: 2.08 GW
Sản lượng điện hàng năm 4000 GWh

Khi chúng tôi đến đập thì người ta đang thi công thêm một cái cầu qua sông, tiếc là bức ảnh chụp cái cầu bị hỏng mất.

Hôm bọn tôi đến đó thì người ta đã lao xong phần cong của cầu rồi: hai phía đã gặp nhau, nối thành một cái cầu hình cầu vồng rất đẹp:

3643310498ba0e033618b_1.jpg


Đến 2010 khi khánh thành cầu sẽ có hình dạng như sau:

hooverdambypassplans2_1.jpg


IMG_7387.jpg


**************************

Rời Hoover Dam, chúng tôi tiến về Grand Canyion từ phía Tây là phía mới khai phá cho khách du lịch đến thăm khu vực có kỳ quan thiên nhiên với những vết gãy địa chất rất hùng vĩ.

Đường sá là điểm nổi bật của nước Mỹ, đường kéo dài, lan toả đi khắp nơi và ở đâu đường cũng tốt như nhau. Xe cứ việc phóng, có ngày chúng tôi ngồi trên xe khoảng 9 giờ đồng hồ nhưng không thấy mệt lắm vì đường tốt, ít xóc.

Riêng đoạn đường 19 dặm (gần 40km) đến Grand Canyion đang thi công thì rất xấu và bụi. Đi đoạn đường này tôi nhớ lại những ngày đi công tác lên các mỏ Quỳ Hợp (Nghệ an) và Tĩnh Túc (Cao Bằng)...

Tôi chụp được rất nhiều ảnh, chỉ xin đưa vài cái ví dụ thôi.

T501.jpg


IMG_7413.jpg


IMG_7391.jpg


Có thể mua vé máy bay trực thăng để xem toàn cảnh, giá vé gần 200$, Hu hu!

IMG_7398.jpg

Đành hài lòng ở dưới mặt đất vậy, tuy thế cũng đã là cao lắm rồi!

IMG_7400.jpg


IMG_7402.jpg


IMG_7404.jpg


Bức ảnh này bị ngược sáng, nếu không thì các bạn cũng vẫn khó nhận ra ai trong số 2 người trên đích thực là người da đỏ.

IMG_7407.jpg


Chụp với hai bé gái đi chung đoàn. Bố mẹ chúng rất vui khi tôi đề nghị được chụp ảnh kỷ niệm với hai cháu.

Thế là kết thúc một ngày giãi nắng (không dầm mưa). Riêng mấy địa danh chúng tôi đi tham quan trong ngày hôm nay không có điểm nào ở Việt nam là tương tự.

Nghĩ thế bỗng nhớ quá những người thân yêu đang ở xa...
 
Bác cho xem cái ảnh đứng trên cái "ban công" bằng kính nhô ra ở Grand Canyon với ạ. Cảm giác đứng trên đó có phê lắm không bác Phan?
 
Bác cho xem cái ảnh đứng trên cái "ban công" bằng kính nhô ra ở Grand Canyon với ạ. Cảm giác đứng trên đó có phê lắm không bác Phan?

Cái ban công đó đúng là ban công, nghĩa là chỉ nhô ra vài mét, muốn ra xem phải mua vé (đâu như là 30$US!). Tớ đứng "bên bờ vực thẳm" đã thấy phê lắm rồi, chả dại mất tiền vô ích.
Không riêng gì tớ, nhiều du khách cũng không ra "ban công".
 
Disneyland

Disneyland cũng nằm ở Los Angeles. Khu vui chơi giải trí này quá nổi tiếng nên tôi xin không viết lời giới thiệu nữa.

Ảnh chụp rất nhiều, đưa lên mỏi tay!

IMG_7562.jpg


Đây là nơi chúng tôi tập kết và hẹn nhau tập trung trước khi ra về:
IMG_7563.jpg


Disneyland là khu vui chơi cho thiếu nhi, có Thế giới trẻ em, Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, Thế giới Búp bê...

IMG_7600.jpg


IMG_7602.jpg


IMG_7603.jpg


và cả là khu vui chơi giải trí cho người lớn với những trò chơi vui nhộn, kinh dị, cảm giác mạnh

IMG_7604.jpg


IMG_7606.jpg

Có hẳn một "tiểu khu Hollywood" trong Disneyland

IMG_7607.jpg


IMG_7608.jpg


IMG_7609.jpg


IMG_7635.jpg

Khoảng 5g chiều có đoàn nghệ sỹ tạp kỹ hoạt náo cả một khúc phố chính

IMG_7610.jpg

Lão Hâm cũng tham gia các trò thót tim: đi xe uốn lượn và nhào lộn...

IMG_7611.jpg

Có cả chỗ cho trẻ em nghịch nước

IMG_7613.jpg


IMG_7619.jpg


IMG_7620.jpg

Có một giây chuyền tự động sản xuất bánh, du khách cứ tự nhiên xếp hàng nhận mỗi người một cái ăn cho biết. Bọn tôi đi một lúc rồi quay lại ăn cái thứ hai!

Chả biết ai chi tiền cho dịch vụ này?

IMG_7622.jpg

Đi xe mạo hiểm - một trong các trò chơi cảm giác mạnh (kinh hồn) ở Disneyland

IMG_7623.jpg


IMG_7624.jpg


IMG_7626.jpg

Hai cô này cứ thích chụp ảnh với lão Hâm. Mãi lão mới chịu cho chụp, hihi

IMG_7628.jpg

Hoa gì mà đẹp thế?

IMG_7587.jpg

Tất cả động vật và một số cây cối là đồ giả, được điều khiển cử động như thật

IMG_7593.jpg


IMG_7595.jpg


IMG_7597.jpg

Có một phòng vệ sinh, bên nam đề là "Vua", bên nữ là "Hoàng hậu", he he!

IMG_7599.jpg


IMG_7570.jpg


IMG_7571.jpg

Tất cả mọi trò đều vui, trừ việc đi một mình vui mấy cũng vẫn... buồn.
 
Thấy đất nước, con người họ hào nhoáng mình cũng mong Việt Nam mình được như rứa, còn so bì thì lúc mô cũng khập khiểng. Hồi mới qua Liên Xô mình cũng choáng ngợp nhiều thứ như vậy thôi. Lý do mình nghèo mình cực thì rõ quá rồi. Lạy Trời lạy Phật đừng có chiến tranh, quan hệ bang giao cho tốt, lãnh đạo đất nước cho tài, dân cứ rứa yên ổn mần ăn thì phất lên mấy hồi. Tui đoán khoảng 50 năm sau các bác không cần đi mô nữa làm chi cho mệt.
 
Pebble Beach - California

Ngày thứ bảy 22 tháng 8 tôi được nghỉ để phục hồi sức khoẻ sau chuyến đi dài ngày mà nhiều người khen là "cụ" khoẻ thế, đi hơi bị khiếp. Ngày chủ nhật 23 tháng 8 tôi lại được gia đình người cháu đưa đi chơi Pebble Beach (Bãi Pebble).
Bãi Pebble nằm gần San Jose - California. Từ San Jose ra đó chỉ khoảng 40p chạy xe, tất nhiên là với tốc độ khoảng 100km/giờ. Chỉ có bấy nhiêu xa mà nhiệt độ chênh nhau trên 10 độ C. Biển mát lạnh, phải mặc thêm một cái áo len.

IMG_0003.jpg

Gần một giờ sau tôi đã đứng trên bờ biển, thuộc khu vực "Lái xe 17 dặm". Vé vào cửa khu này là 10 $

IMG_0017.jpg

Phía sau lưng chúng tôi là "cây cô đơn" - một cây thông đứng trên mỏm đá giữa trời mà reo!

IMG_0021.jpg

Cây "ma" - người ta bảo thế!

IMG_0022.jpg

Thông ở khu vực này rất khác thông mọi nơi: tán cây xoè ra chứ không đâm thẳng lên trời

IMG_0024.jpg

Định hỏi mua cái xe cũ này (sản xuất năm 1936), nào ngờ nó còn đắt hơn xe mới

IMG_0029.jpg

Đành ra sân Golf chơi vậy

IMG_0031.jpg

Bỗng có cái cây sắp đổ, tôi phải kê vai đỡ nó, chờ Công ty cây xanh đến xử lý...

IMG_0044.jpg

Đi tìm quán cơm bình dân...

IMG_0020.jpg

Chào nhé, cây cô đơn! Ta về đây...
Sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

IMG_0002.jpg

Quay về ngôi nhà nguời cháu ở trên đồi.
 
Pebble Beach - California

IMG_0017.jpg

Phía sau lưng chúng tôi là "cây cô đơn" - một cây thông đứng trên mỏm đá giữa trời mà reo!

Vâng, cây cô đơn này có tuổi đời những 250 năm rồi bác nhỉ. Tuổi thọ thì cao mà vẫn bé tẹo tèo teo. Đúng là cô đơn quá :emoticon-0107-sweat:emoticon-0107-sweat:emoticon-0107-sweat
 
Back
Top