Ở đây cá ai đọc Đất Vỡ Hoang và Sông Đông êm đềm của Mikhail Solokhov chưa nhỉ, đó cũng là 2 trong số các tác phẩm nổi tiếng nhất của LX mà hok thấy ai nói tới vậy
tôi đồng ý với ý kiến của kenzo. đọc "Sông Đông êm đềm" sướng hơn cả. Chekhov có "phòng số 6" nhưng hơi hóc.
Em nghĩ bác A thích tiểu thuyết X hơn, bác B thích tiểu thuyết Y hơn là chuyện rất bình thường. Có điều, nếu các bác đã viết điều này lên diễn đàn thì có lẽ các bác cũng nên cho thêm một ít phân tích chăng? Chứ thảo luận theo kiểu
- Tớ thích tác phẩm X1
- Còn tớ thích X2
- X1 đâu có hay gì
- Nhà văn Y viết kém
- X3 mới đáng đọc
....
(tất nhiên là em có hơi nói quá, thậm xưng một chút). Nhưng các bác nghĩ xem - các bác có thích đọc mấy chục bài như thế không?
Bác Nina nói đúng! Nhưng có lẽ phải bắt đầu từ 1 sự "khơi mào" nào đó. Chứ tự nhiên có 1 "nhà bình luận văn học" thì cũng... hơi khó! Đôi khi, có 1 "nhà chuyên nghiệp" về văn học lại cho là... "múa rìu qua mắt thợ" thì cũng gay!
Xem ra có mỗi tớ khoái Đất vỡ hoang nhỉ.Dĩ nhiên tớ cũng thích SDED.Đất vỡ hoang tuy không phải là thời chiến tranh, nhưng công cuộc xây dựng Nông trang tập thể cũng hay đó chứ,với lại việc chống phản động Polotxep và Nagunop nữa,tui khoái nhất nhân vật đó,very hài hước, hài hước 1 cách rất 'dân quê'.Thế mà có mỗi tớ thích,tủi thân quá đi mất.
Xem ra có mỗi tớ khoái Đất vỡ hoang nhỉ.Dĩ nhiên tớ cũng thích SDED.Đất vỡ hoang tuy không phải là thời chiến tranh, nhưng công cuộc xây dựng Nông trang tập thể cũng hay đó chứ,với lại việc chống phản động Polotxep và Nagunop nữa,tui khoái nhất nhân vật đó,very hài hước, hài hước 1 cách rất 'dân quê'.Thế mà có mỗi tớ thích,tủi thân quá đi mất.
@ Lilia Pinuna.
Nếu bạn yêu nước Nga và văn học Nga thế thì bạn nên học tiếng Nga đi - bạn sẽ có một không gian tuyệt vời để đắm mình vào đấy. Hơn nữa bạn lại có những 2 phụ huynh biết tiếng Nga - bạn không học tiếng Nga thì quả là phí quá!
Tôi biết 1 bác làm việc bên Bộ Ngoại giao. Bác này tự học tiếng Nga trong nước, tiếng Nga rất giỏi mặc dù chưa hề đặt chân đến đất Nga. Mãi khi gần 50 tuổi bác ấy mới đặt chân đến nước Nga lần đầu - làm đại diện của Việt Nam tại Hội đồng tương trợ kinh tế (SEV). Sau này tôi thấy bác ấy trên TV vài lần trong các cuộc hội đàm giữa nguyên thủ nước ta và nguyên thủ các nước dùng tiếng Nga.
Bác ấy nói tiếng Nga rất tốt, nhưng điều mà tôi phục nhất là bác ấy dịch. Năm 1986 bọn tôi dự một khóa huấn luyện phiên dịch chuẩn bị sang Nga dịch cho đoàn các Thứ trưởng, Cục trưởng, Vụ trưởng về quản lý kinh tế. Bác ấy dịch thì thôi rồi - ngọt như mía lùi! Bọn tôi - toàn những "cao thủ" tiếng Nga đã qua tuyển chọn, thế mà nghe bác ấy dịch thì chỉ còn biết gật đầu như gà mổ thóc và bảo nhau: "Cho mình nghĩ câu này nửa tháng cũng không thể dịch được hay như thế!" - bác ấy dịch không những đúng mà còn rất hay, nghe rất Việt (trong khi vẫn đảm bảo tính chính xác).
Tôi không phải nhà văn, cũng chẳng là nhà phê bình văn học, song sẽ mạo muội thử khơi mào dòng chảy về cảm xúc với văn học xô viết trước đây, mặc dù có thể sẽ có ai đó chép miệng rằng như thế là hoài cổ.
Tôi là một người rất yêu Cây phong non trùm khăn đỏ và Jamilia của Tsinghitz Aitmatov. Cái lần đầu đọc Cây phong non trùm khăn đỏ và Jamilia cách nay vừa 1/4 thế kỷ, đọc xong tôi có cảm giác choáng váng cả đầu óc vì có người viết chuyện tình lại hay đến nhường vậy. Sau này, có hồi tôi còn cố gắng viết "Lại nói về cây phong non trùm khăn đỏ" nữa kia, sau rồi bỏ, vì viết xong thấy nhạt thênh thếch khi đặt bên cạnh bài thơ tình kia của Aitmatov (hô hô, mơ ước là một chuyện, còn tài cán ngắn cũn lại là một chuyện khác thực).
Dạo ấy tôi đã định viết lại theo cái ý rằng ta hãy giả sử như sau lúc anh chàng Ilyats tỉnh lại trong căn nhà của anh bộ đội cũ làm nghề tuần đường, nàng A-xen - cây phong non trùm khăn đỏ - lại mủi lòng vì lời khẩn cầu, vì nỗi ăn năn cực độ của anh chồng cũ và tha thứ cho cái gã vô trách nhiệm kia (cái gã lái xe ấy là một hình mẫu của những kẻ vô trách nhiệm với chính số phận của mình, của vợ và con mình - chỉ có vô cùng vô trách nhiệm mới có thể đập nát một mối tình vốn đẹp đến thế, mới có thể làm tan nát lòng một người con gái tuyệt đến vậy - và bởi vậy, hẳn là một gã vô cùng vô trách nhiệm với đời) và họ cùng nhau mang chú bé ra đi (có lẽ rất nhiều người đọc đến đó cũng đã mong câu chuyện diễn ra như vậy cho có hậu).
Trở về nhà sau phiên tuần đường, anh lính cũ Baitemir tan nát cả ruột gan khi thấy căn nhà trống vắng, không còn bóng dáng nhỏ bé của nàng A-xen dịu hiền và nhất là vắng bóng chú bé Xa-mát. Ngày lại ngày anh ta vẫn lầm lũi đi coi đường trên đèo Độ Long dài dằng dặc, nhưng bầu trời có vẻ dường như nặng hơn, dẫu trên Thiên Sơn cao tít nhưng không khí dường như đục hơn và sợ nhất là lúc chiều sập xuống lại phải trở về với ngôi nhà hoang vắng, có thời đã bi bô tiếng con trẻ và từ xa đã ngửi thấy khói bếp gỗ thông như gọi, như mời ...
Nếu như thế thì đời thật là bất công quá. Và câu chuyện hẳn sẽ phải đúng như Tsinghitz Aitmatov đã kể.
Cá nhân tôi rất thích cái câu "sự vật phải thuộc về người làm cho nó tốt hơn lên" trong Vòng phấn Cáp-ca-zơ (The Caucasian Chalk Circle, theo tiếng Đức là Der Kaukasische Kreidekreis) của Bertolt Brecht.