|
БЕРЕЗЫ Николай Михайлович Рубцов Я люблю, когда шумят березы, Когда листья падают с берез. Слушаю - и набегают слезы На глаза, отвыкшие от слез. Все очнется в памяти невольно, Отзовется в сердце и в крови. Станет как-то радостно и больно, Будто кто-то шепчет о любви. Только чаще побеждает проза, Словно дунет ветер хмурых дней. Ведь шумит такая же береза Над могилой матери моей. На войне отца убила пуля, А у нас в деревне у оград С ветром и дождем шумел, как улей, Вот такой же желтый листопад... Русь моя, люблю твои березы! С первых лет я с ними жил и рос. Потому и набегают слезы На глаза, отвыкшие от слез... 1957 |
Bạch dương Nicolai Mikhailovich Rubtsov Tôi yêu tiếng bạch dương xào xạc khi lá rơi xao xác từ xương trắng Giọt nước mắt trào - tôi nghe đắng lặng Trên bờ mi, tuyến lệ đã cạn khô… Tất cả ùa về trong ký ức bất ngờ, Rạo rực trong tim và trong huyết mạch Như thể tan vào nhau nỗi đau và hạnh phúc, Như thể là ai đó khẽ lời yêu. Những chuyện đời thường cứ cuốn trôi, Như gió thoảng những ngày mây phủ. Bởi trên nấm mồ mẹ tôi yên nghỉ Cũng cây bạch dương náo động bồi hồi. Trong chiến tranh đạn giặc giết cha rồi, Còn ở làng quê tôi bên hàng rào xơ xác Như tiếng ong, cùng gió mưa bão táp, Cũng xào xạc thế này mùa lá vàng rơi… Tôi yêu bạch dương của người, nước Nga của tôi ơi! Từ những năm đầu đời tôi lớn lên cùng chúng Bởi vì thế nước mắt trào xúc động Trên bờ mi, tuyến lệ đã cạn khô… |