Bella Akhmadulina - Белла Ахмадулина

Dementieva

New member
Không ngờ topic này lại chìm sâu thế, xuống tận trang 2 của box Thi ca Nga. Lại nhân trường hợp nói về phim "Số phận trớ trêu", xin đăng bản dịch bài "Trên phố nhà tôi". Có lẽ đây là một bản dịch không thành công lắm, có vẻ nguyên gốc cay đắng hơn và sâu sắc hơn nhiều.

[size=18:4b3615bde8]По улице моей[/size]

Белла Ахмадулина

По улице моей который год
звучат шаги, мои друзья уходят.
Друзей моих медлительный уход
той темноте за окнами угоден.

О одиночество! Как твой характер крут,
посверкивая циркулем железным,
Как холодно, ты размыкаешь круг,
не внемля увереньям бесполезным.

Дай стать на цыпочки в твоем лесу,
на том конце замедленного жеста.
Найти листву и поднести к лицу,
и ощутить сиротство, как блаженство.

Даруй мне тишь твоих библиотек,
твоих концертов строгие мотивы,
И мудрая я позабуду тех,
кто умерли или доселе живы.

И я познаю мудрость и печаль,
свой тайный смысл доверят мне предметы,
Природа прислонясь к моим плечам
объявит свои детские секреты.

И вот тогда, из слез, из темноты,
из бедного невежества былого
Друзей моих прекрасные черты
появятся и растворятся снова.

[size=24:4b3615bde8]Trên phố nhà tôi[/size]

Trên phố nhà tôi đã bao năm rồi
Những bước chân vang, bè bạn tôi dần khuất.
Bè bạn tôi rời đi xa chầm chậm
Để vừa lòng cái bóng tối sau nhà.

Ôi nỗi cô đơn! Sao ngươi cay nghiệt thế
Ngươi lấy chiếc com pa bằng sắt long lanh
Và vẽ đường tròn khép kín lạnh lùng
Không đếm xỉa lời van xin vô ích.

Cho ta đứng trong rừng ngươi kiễng chân
Tại phía bên kia cử chỉ ai chầm chậm
Tìm một tán lá, và nâng lên ngang mặt
Cảm sự mồ côi, như phúc trời ban.

Hãy tặng ta sự yên lặng trong thư viện
Chủ đề trang nghiêm trong bản nhạc của ngươi
Và thông thái, ta sẽ quên mọi người
Cả người chết lẫn người đang còn sống.

Và ta hiểu sự thông tuệ với nỗi buồn
Điềm báo sẻ chia ý nghĩa kia bí ẩn
Thiên nhiên sẽ ghé xuống vai ta
Thông báo những bí mật thơ trẻ nhất

Và khi đó, từ bóng tối và nước mắt
Từ sự ngu ngơ nghèo khổ ngày qua
Những gương mặt bè bạn tôi tuyệt diệu
Sẽ hiện lên, rồi sẽ lại tan ra.
 
Hix... Dạo này mình mắc bệnh bon chen nặng, thấy Nina dịch mình cũng phải theo đuôi một cái, chứ mình nhớ bài thơ này cả Hồng Thanh Quang cũng đã dịch rồi. Ngoài ra bản dịch của Hồng Thanh Quang cũng có thêm một đoạn mà trong bản tiếng Nga post trên kia mình không thấy.

Thì hãy gọi và thưởng ta đi chứ!
Ta, kẻ mi chiều chuộng đã bao lần,
Ngả đầu vào ngực mi, ta sẽ nguôi mọi sự,
Ta sẽ chìm trong giá buốt mờ xanh.



http://www.nuocnga.net/index.php?option=content&task=view&catid=388&id=2710&Itemid=495

Thôi chót dịch rồi thì cứ post một cái trình làng đã

Trên phố nhà tôi

Bella Akhmadulina

Trên phố nhà tôi bao năm vẫn vọng
Tiếng bước chân, bè bạn tôi đi xa.
Họ chầm chậm theo nhau dần khuất bóng
Làm dày thêm khoảng tối phía sau nhà.

Ôi cô đơn! Sao ngươi tàn nhẫn thế,
Vung chiếc compa bằng sắt lạnh lùng,
Nghiệt ngã xoay tròn khép kín một vòng
Bỏ ngoài tai mọi nguyện thề vô ích.

Cho tôi nhé, kiễng chân trong rừng vắng,
Tận cuối kia tôi chầm chậm bước chân.
Tìm nhành lá tôi ấp lên gương mặt
Để cảm nhận ngọt ngào trong cô đơn.

Cho tôi nhé các thư viện bình yên,
Các bản nhạc trang nghiêm còn vang vọng.
Và thông thái, tôi quên đi hết thảy,
Kẻ chết người còn tôi cũng quên luôn.

Tôi ngộ ra trí tuệ với nỗi buồn,
Được giao phó biết bao nhiêu bí ẩn.
Mẹ thiên nhiên tựa vai tôi tin cậy
Và trao tôi những bí mật trẻ thơ.

Và khi đó, từ quá khứ ngu ngơ,
Từ nước mắt nhoà và từ bóng tối,
Những gương mặt bạn bè tôi dần hiện
Đẹp lạ lùng trước khoảnh khắc phôi pha.

По улице моей

Белла Ахмадулина

По улице моей который год
звучат шаги, мои друзья уходят.
Друзей моих медлительный уход
той темноте за окнами угоден.

О одиночество! Как твой характер крут,
посверкивая циркулем железным,
Как холодно, ты размыкаешь круг,
не внемля увереньям бесполезным.

Дай стать на цыпочки в твоем лесу,
на том конце замедленного жеста.
Найти листву и поднести к лицу,
и ощутить сиротство, как блаженство.

Даруй мне тишь твоих библиотек,
твоих концертов строгие мотивы,
И мудрая я позабуду тех,
кто умерли или доселе живы.

И я познаю мудрость и печаль,
свой тайный смысл доверят мне предметы,
Природа прислонясь к моим плечам
объявит свои детские секреты.

И вот тогда, из слез, из темноты,
из бедного невежества былого
Друзей моих прекрасные черты
появятся и растворятся снова.
 
Mà đây là nguyên văn bài thơ tìm thấy trên internet này:

http://www.litera.ru/stixiya/authors/axmadulina/po-ulice-moej.html

So với bản này thì bản mà Nina post trên kia còn thiếu ba khổ lận...
 
Xin chân thành cám ơn chị Tykva đã chỉ ra sai sót của em nhé. Đúng là thức khuya nhiều quá có hại thật, ai đời chủ quan đến nỗi nhầm Akhmadulina với lại Svetaeva bao giờ! Xin phép mọi người sửa lại bài đầu topic mới này để cho các độc giả mới khỏi bị lầm lẫn nhé!
 
Dạ xin thưa là cháu xin phép được coppy về PC để đọc ạ :D . Cũng tại vì cháu không biết tiếng Nga nên bị hạn chế nhiều quá :oops:. Mong các bác nếu có thơ thì dịch ạ :D , còn cháu và mọi người xin tiếp tục đọc và coppy về PC :lol:. Chân thành cảm ơn các bác vì những bài thơ tuyệt vời :70:
 
Mình post lại toàn bài ở đây nhé:

Trên phố nhà tôi

Bella Akhmadulina

Trên phố nhà tôi bao năm vẫn vọng
Tiếng bước chân, bè bạn tôi đi xa.
Họ chầm chậm theo nhau dần khuất bóng
Làm dày thêm khoảng tối phía sau nhà.

Bao công việc của họ bị bỏ qua,
Nhà lặng vắng không còn ai đàn hát,
Duy vẫn như xưa trên tác phẩm Dega
Thiếu nữ điệu đà sửa sang nhan sắc.

Biết làm sao, đừng gợi thêm nỗi sợ
Giữa đêm dày trong những kẻ bơ vơ.
Lòng khát khao sự bội phản không ngờ
Bạn tôi ơi, sẽ phủ mờ khoé mắt.

Ôi cô đơn! Sao ngươi tàn nhẫn thế,
Vung chiếc compa bằng sắt lạnh lùng,
Nghiệt ngã xoay tròn khép kín một vòng
Bỏ ngoài tai mọi nguyện thề vô ích.

Vậy hãy gọi ta, hãy thưởng ta đi!
Đứa con yêu hằng được ngươi âu yếm,
Ta bình yên được ngươi ôm vào ngực
Gột rửa mình trong lạnh giá thanh thiên.

Cho ta nhé, kiễng chân trong rừng thiêng,
Tận cuối kia tay ta đưa chầm chậm.
Tìm nhành lá ta ấp lên gương mặt
Để cô đơn thành hoan lạc trời trao.

Cho ta nhé các thư viện bình yên,
Các bản nhạc trang nghiêm còn vang vọng.
Và thông thái, ta quên đi hết thảy,
Kẻ chết người còn ta cũng quên luôn.

Ta ngộ ra trí tuệ với nỗi buồn,
Được giao phó biết bao nhiêu bí ẩn.
Mẹ thiên nhiên tựa vai ta tin cậy
Và trao ta những bí mật trẻ thơ.

Và khi đó, từ quá khứ ngu ngơ,
Từ nước mắt nhoà và từ bóng tối,
Những gương mặt bạn bè tôi dần hiện
Đẹp lạ lùng trước khoảnh khắc phôi pha.

1959

По улице моей

Белла Ахмадулина

По улице моей который год
звучат шаги, мои друзья уходят.
Друзей моих медлительный уход
той темноте за окнами угоден.

Запущены моих друзей дела,
нет в их домах ни музыки, ни пенья,
и лишь, как прежде, девочки Дега
голубенькие оправляют перья.

Ну что ж, ну что ж, да не разбудит страх
вас, беззащитных, среди этой ночи.
К предательству таинственная страсть,
друзья мои, туманит ваши очи.


О одиночество! Как твой характер крут,
посверкивая циркулем железным,
Как холодно, ты размыкаешь круг,
не внемля увереньям бесполезным.

Так призови меня и награди!
Твой баловень, обласканный тобою,
утешусь, прислонясь к твоей груди,
умоюсь твоей стужей голубою.


Дай стать на цыпочки в твоем лесу,
на том конце замедленного жеста.
Найти листву и поднести к лицу,
и ощутить сиротство, как блаженство.

Даруй мне тишь твоих библиотек,
твоих концертов строгие мотивы,
И мудрая я позабуду тех,
кто умерли или доселе живы.

И я познаю мудрость и печаль,
свой тайный смысл доверят мне предметы,
Природа прислонясь к моим плечам
объявит свои детские секреты.

И вот тогда, из слез, из темноты,
из бедного невежества былого
Друзей моих прекрасные черты
появятся и растворятся снова.

1959
 
Mình thấy Белла Ахмадулина có bài này cũng hay hay, cái chính là nó ngắn. Mời các bác tham gia dịch dọt, dạo này box Thi ca Nga vắng vẻ quá :D

* * *
Дождь в лицо и ключицы,
и над мачтами гром.
Ты со мной приключился,
словно шторм с кораблем.

То ли будет, другое...
Я и знать не хочу -
разобьюсь ли о горе,
или в счастье влечу.

Мне и страшно, и весело,
как тому кораблю...

Не жалею, что встретила.
Не боюсь, что люблю.
1955
 
Hihi, thế quái nào hồi này box Thơ còn có hai chị em đối đáp với nhau nhỉ? :)

Mưa rơi đầy trên mặt
Trên buồm sấm rền vang
Anh đến như cơn bão
Bên con tàu đời em

Điều gì sẽ xảy ra
Em cũng không muốn biết
Dù hạnh phúc thắm thiết
Hay khổ đau muôn trùng ...

Em vừa sợ, vừa mừng
Hệt như con tàu nọ ...
Không tiếc vì đã gặp
Không sợ vì đang yêu
 
Nina nói:
Hihi, thế quái nào hồi này box Thơ còn có hai chị em đối đáp với nhau nhỉ? :)

Mưa rơi đầy trên mặt
Trên buồm sấm rền vang
Anh đến như cơn bão
Bên con tàu đời em

Điều gì sẽ xảy ra
Em cũng không muốn biết
Dù hạnh phúc thắm thiết
Hay khổ đau muôn trùng ...

Em vừa sợ, vừa mừng
Hệt như con tàu nọ ...
Không tiếc vì đã gặp
Không sợ vì đang yêu

Hoan hô Nina, em vẫn giữ được phong độ của trường phái 5'. Chị thì không được như thế nữa rồi... :)
 
[size=18:50737f81c8]Xin phép 2 Chị cho Ma góp vào 1 bản dịch express cho có nếp có tẻ nhé ![/size]

Bài này không có tên hả chị Tykva ?

Em bịa ra 1 cái tên nhé !

[size=18:50737f81c8][color=blue:50737f81c8]CON THUYỀN MONG MANH[/color] [/size]

[size=18:50737f81c8]Như mưa tràn vai mặt ,
Sấm rền vang nóc buồm .
Anh cơn dông ào ạt ,
Cuốn Em chiếc thuyền con .

Có thể là khác hơn ,
Nhưng Em không muốn biết ,
Tan vỡ trong khổ đau ,
Hay ngập tràn hạnh phúc !

Sợ hãi và háo hức ...
Em con thuyền mong manh ...


Chẳng tiếc đã gặp Anh .
Chẳng sợ yêu Anh nữa .[/size]
 
Nhân tiện post lại bản dịch đầy đủ bài "Trên phố nhà tôi"

[size=18:3ce4891805]Trên phố nhà tôi[/size]

Trên phố nhà tôi đã bao năm rồi
Những bước chân vang, bè bạn tôi dần khuất.
Bè bạn tôi rời đi xa chầm chậm
Để vừa lòng cái bóng tối sau nhà.

Những công việc bạn bè tôi bỏ bê
Khiến trong nhà không tiếng nhạc lời ca
Chỉ những cô bé trên tranh Degas
Là vẫn sửa sang xiêm y xanh biếc

Ừ thì thôi, chỉ mong sao nỗi sợ
Không làm họ giật mình giữa đêm nay
Bạn tôi ơi! Sự khát khao phản bội
Đang làm mờ mắt bạn, bạn có hay?

Ôi nỗi cô đơn! Sao ngươi cay nghiệt thế
Ngươi lấy chiếc com pa bằng sắt long lanh
Và vẽ đường tròn khép kín lạnh xung quanh
Không đếm xỉa lời van xin vô ích.

Vậy hãy gọi ta và thưởng ta đi!
Ta – đứa con cưng được người ưu ái,
Nghiêng xuống ngực người, ta sẽ bình tâm lại
khi tắm trong dòng xanh biếc lạnh của người

Cho ta đứng trong rừng ngươi kiễng chân
Tại phía bên kia cử chỉ ai chầm chậm
Tìm một tán lá, và nâng lên ngang mặt
Cảm sự mồ côi, như phúc trời ban.

Hãy tặng ta sự yên lặng trong thư viện
Chủ đề trang nghiêm trong bản nhạc của ngươi
Và thông thái, ta sẽ quên mọi người
Cả người chết lẫn người đang còn sống.

Và ta hiểu sự thông tuệ với nỗi buồn
Điềm báo sẻ chia ý nghĩa kia bí mật
Thiên nhiên sẽ ghé xuống vai ta
Thông báo những bí mật thơ trẻ nhất

Và khi đó, từ bóng tối và nước mắt
Từ sự ngu ngơ nghèo khổ ngày qua
Những gương mặt bè bạn tôi tuyệt diệu
Sẽ hiện lên, rồi sẽ lại tan ra.
 
P.S. Degas đúng là họa sĩ của ballet và những cuộc đua ngựa

degas84.jpg

Edgar Degas. Blue Dancers. c.1890. Oil on canvas. Musée d'Orsay, Paris, France.
 
Nhắc đến Bella Akhmadulina mà không nhắc đến bài "ПРОЩАНИЕ" thì quả là một thiếu sót lớn. Không biết đây có phải bài thơ được biết đến nhiều nhất của bà không, nhưng quả thật sau khi nhạc sĩ Andrei Petrov (Андрей Петров) phổ nhạc, rồi Valentina Ponomariova (Валентина Пономарёва) hát trong phim "Bản tình ca nghiệt ngã" thì bài hát này có thể nghe thấy ở bất kỳ nơi đâu.

Bạn có thể download bài hát này ở đây

Dịch bài thơ này có lẽ là không đơn giản lắm. Xin mời mọi người thử sức

ПРОЩАНИЕ

А напоследок я скажу:
прощай, любить не обязуйся.
С ума схожу. Иль восхожу
к высокой степени безумства.

Как ты любил? - ты пригубил
погибели. Не в этом дело.
Как ты любил? - ты погубил,
но погубил так неумело.

Жестокость промаха... О, нет
тебе прощенья. Живо тело
и бродит, видит белый свет,
но тело мое опустело.

Работу малую висок
еще вершит. Но пали руки,
и стайкою, наискосок,
уходят запахи и звуки.

1960
 
[size=18:3bae8b61ae]Vĩnh biệt[/size]

Phút cuối cùng một lời tôi sẽ nói
Vĩnh biệt anh! chẳng cần phải dấu yêu.
Chắc tôi đang điên. Hoặc là tôi sẽ
Tới những bậc cao mất trí hơn nhiều.

Anh đã yêu ư? – anh từng nếm trải
Mùi vị diệt vong. Nào chỉ vậy thôi.
Anh đã yêu ư? – hay anh hành hạ?
Nhưng hành hạ chi vụng về thế hỡi người.

Ôi sai lầm! Thật là nghiệt ngã…
Ôi không bao giờ tôi tha thứ cho anh.
Thể xác tôi vẫn còn đang sống
Nhưng tâm hồn giờ đã lạnh tanh.

Ôi thái dương tôi vẫn còn đang đập
Một chút nữa thôi. Nhưng tay đã buông lơi
Và mùi vị với cả âm thanh nữa
Cũng đang từng đàn xáo xác bỏ đi rồi!
 
Đằng nào cũng đã mang tiếng, thôi bon chen nhát nữa cho nó bõ công

Giã từ

Và lời cuối hãy để cho tôi nói:
Giã từ thôi, anh chẳng phải cố yêu.
Tôi mất trí. Hoặc là tôi đang đến
Mức độ điên cao hơn thế rất nhiều.

Anh đã yêu thế nào? – hay anh nếm
Vị diệt vong. Nào chỉ thế thôi đâu.
Anh đã yêu thế nào? – hay anh chỉ
Hành hạ tôi. Anh mới vụng làm sao.

Thật nghiệt ngã … Vị sai lầm cay đắng
Làm sao tôi tha thứ nổi cho anh.
Thân tôi sống, mắt tôi còn thấy sáng
Nhưng trống không thể xác lạnh tanh.

Tay buông xuôi, dù mạch còn đập khẽ
Nơi thái dương dưới làn da trắng xanh.
Mọi cảm nhận màu sắc và mùi vị
Theo nhau rời tôi cùng những âm thanh.

1960

Прощание

А напоследок я скажу:
прощай, любить не обязуйся.
С ума схожу. Иль восхожу
к высокой степени безумства.

Как ты любил? - ты пригубил
погибели. Не в этом дело.
Как ты любил? - ты погубил,
но погубил так неумело.

Жестокость промаха... О, нет
тебе прощенья. Живо тело
и бродит, видит белый свет,
но тело мое опустело.

Работу малую висок
еще вершит. Но пали руки,
и стайкою, наискосок,
уходят запахи и звуки.

1960
 
* * *
Mưa đầy mặt, đẫm vai,
Trên cột buồm sấm dậy.
Mình gặp nhau thế đấy,
Như bão gặp con thuyền.


Em không muốn biết trước –
Điều gì đang đợi chờ.
Nát tan trong đau khổ,
Hay hạnh phúc tràn bờ.

Như con thuyền trong bão
Em sợ, nhưng vui nhiều…

Không tiếc rằng đã gặp.
Chẳng sợ bởi đang yêu.

1955

* * *

Дождь в лицо и ключицы,
и над мачтами гром.
Ты со мной приключился,
словно шторм с кораблем.

То ли будет, другое...
Я и знать не хочу -
разобьюсь ли о горе,
или в счастье влечу.

Мне и страшно, и весело,
как тому кораблю...

Не жалею, что встретила.
Не боюсь, что люблю.

1955
 
Chị Bí dịch bài "Прощание" rất hay, em đặc biệt thích đoạn đầu :), không quá rườm rà như em :)
 
Bí ơi Не боюсь, что люблю nên dịch là "Chẳng sợ mình đang yêu" thì đúng hơn (không phải là "yêu thì không sợ nữa" mà là "không sợ rằng đang yêu" :lol:
 
Hì hì, hôm nay rỗi :lol: Xin góp một chân

Mưa ngập đầu rát mặt
Sấm vang động cột buồm
Chàng ngang qua đời thiếp
Như bão đẩy thuyền lên...

Điều gì kia sẽ đến
Thiếp chẳng muốn tỏ tường,
Vỡ vụn trong đau khổ,
Hay bay bổng yêu thương.

Thiếp như con thuyền nọ
Hãi hùng xen hân hoan...

Không tiếc là đã gặp
Chẳng sợ đã yêu chàng.
 
Back
Top