Các nhà văn Nga

Quả là không thể không cắt dán bài này. Nina không thích "Nghệ nhân và Margarita" lắm, nhưng lại thích "Trái tim chó" (Собачье сердце) và "Chiếc khăn mặt có thêu con gà trống" (Полотенце с петухом), vv :). Tựa đề bài báo tiếng Nga là "Михаил Булгаков и Татьяна Лаппа: огонь, вода и медные трубы", các bạn có thể tham khảo ở báo Аргументы и Факты , hình ảnh đều lấy từ đó, còn bản dịch tiếng Việt thì lấy ở báo Tiền Phong


[size=18:ea84bb48c5]Mối tình đầu của nhà văn Bungacốp[/size]

Михаил Булгаков

Hãy đi tìm Tachiana cho anh, anh phải xin lỗi chị ấy mới được” - Nằm trên giường bệnh, Bungacốp cố gượng thầm thì vào tai người em gái cúi xuống bên ông.

42_01_00.jpg

Chàng sinh viên y khoa Mikhail Bungacốp

Trong khi đó, vợ ông đứng trong góc phòng thì cố ghìm những giọt nước mắt cứ trực trào lên.

Những giờ phút hấp hối của Bungacốp thật nặng nề. Khó mà tin được rằng con người đang đau ốm thập tử nhất sinh kia khi xưa đã từng là một chàng trai mắt xanh tuấn tú, rồi tiếp đó trở thành một nhà văn nổi tiếng khắp thế giới.

Ông đã trải qua biết bao thăng trầm trong cuộc đời, đã từng được nhiều phụ nữ đẹp mê hồn yêu dấu, đã quen biết nhiều nhân vật xuất chúng. Nhưng trước khi chết, ông chỉ nhớ đến mối tình đầu của mình, nhớ đến người phụ nữ mà ông đã đối xử bất công để rồi giờ đây muốn xin lỗi thì đã muộn. Người phụ nữ đó là Tachiana Láppa.

Mùa hè năm 1908 ở Kiép. Biết bao cặp nam nữ thanh niên vui vẻ dạo chơi trên bờ sông Đơnép, dưới bóng hàng cây hạt dẻ xanh tươi và trong bầu không khí tràn ngập những làn hương thơm ngây ngất.

Đối với cô gái Tachiana 16 tuổi lần đầu tiên đến Kiép từ tỉnh lẻ Xaratốp thì dường như đấy là chốn thiên đường. “Cô sẽ giới thiệu cháu với một cậu bé để cậu ta đưa cháu đi xem thành phố” - Bà cô nói với cô như vậy.

42_01_01.jpg

Tachiana Láppa, mối tình đầu của Mikhain Bungacốp

Cậu bé đó chính là Bungacốp. Tachiana và Bungacốp đúng là một cặp lý tưởng. Cả hai cùng tuổi nhau và đều xuất thân trong các gia đình nề nếp, bởi vậy, chẳng có gì lạ là họ mau chóng cảm mến nhau.

Khi kỳ nghỉ hè chấm dứt và Tachiana trở về Xaratốp, đôi người yêu tiếp tục trao đổi thư từ với nhau bất chấp sự bất bình của hai bên cha mẹ. Nhưng bao giờ cũng vậy, trở ngại chỉ làm tình yêu thêm mãnh liệt.

Đến năm 1911, Bungacốp về Xaratốp làm quen với bố mẹ vợ tương lai. Và đến năm 1913, hai bên cha mẹ chịu chiều theo nguyện vọng của con cái và đồng ý cho làm lễ cưới.

Năm 1916, tất cả sinh viên trường đại học Y mà Bungacốp theo học đều được phân công vê các bệnh viện địa phương. Bungacốp được phân công về bệnh viện ở Xmôlenxcơ và Tachiana cũng đi theo anh.

Ngay đêm đầu tiên, một phụ nữ sắp sinh được chở đến. Người chồng nóng tính giơ súng lục lên dọa người bác sĩ trẻ: “Nếu vợ tôi có mệnh hệ gì thì tôi sẽ giết anh !”.

Bungacốp và Tachiana cùng đỡ đẻ. Tachiana lấy ra cuốn sách về phụ khoa và đọc to trang cần thiết. Bungacốp cố gắng làm theo đúng những gì chỉ dẫn trong sách. Thật may mắn là mọi chuyện đều tốt đẹp.

Một thời gian sau, Bungacốp bị động viên ra mặt trận và làm bác sĩ quân y trong một quân y viện. Tachiana theo chồng, tự nguyện làm y tá và sát cánh bên chồng chăm sóc thương bệnh binh.

Sau khi từ mặt trận trở về, Bungacốp làm bác sĩ tại một làng nhỏ ở ngoại ô Xmôlenxcơ. Bệnh nhân thì đông, đa số bị chết vì đói và vì thiếu thuốc men, và người bác sĩ trẻ cảm thấy hoàn toàn bất lực, không có cách gì giúp đỡ họ. Chính vào quãng thời gian đó, Bungacốp bắt đầu nghiện ma túy.

Nghiện ma túy bao giờ cũng là một tai họa, nghiện ma túy trong hoàn cảnh khắp xung quanh đói khổ và nghèo túng còn là một tai họa gấp đôi. Phải bán những tài sản quý giá của gia đình, phải từ bỏ những nhu cầu thiết yếu nhất.

Trong những lúc lên cơn đau đớn, Bungacốp lúc thì hành hạ vợ, lúc thì khóc lóc năn nỉ vợ đừng đưa mình đến trại chữa trị ma túy. Tachiana có thai nhưng buộc phải phá thai bởi Bungacốp sợ đứa con sinh ra sẽ ốm yếu.

Tháng 2 năm 1917, Bungacốp rút cuộc vẫn phải đi Mátxcơva để chữa trị. Nhưng người giúp anh chữa khỏi chứng nghiện ma túy lại không phải là các bác sĩ mà là người vợ chung thủy của anh.

Mùa xuân năm 1918, hai vợ chồng trở về Kiép. Tại đây, theo lời khuyên của bố dượng Bungacốp, Tachiana bắt đầu hòa thêm nước cất vào từng liều ma túy trước khi tiêm cho chồng.

Và cuối cùng, chị chỉ tiêm cho chồng nước cất. Họ sống được năm rưỡi trời khá bình yên ở Kiép.

Năm 1919, Bungacốp lại ghi tên ra mặt trận và hai vợ chồng đến Vlađimiacápca. Mùa đông năm 1920, Bungacốp bị thương hàn cấp tính. Mọi vất vả lại đổ lên đầu Tachiana.

Để có tiền chạy chữa cho chồng, chị phải bán cả hai chiếc nhẫn cưới của họ. Về sau, Tachiana cho rằng đây chính là nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân của họ tan vỡ.

Mùa thu năm 1921, hai vợ chồng Bungacốp chuyển về Mátxcơva. Họ bắt đầu phải đấu tranh gay gắt để tồn tại. Cứ đêm đêm, Bungacốp lại miệt mài ngồi viết cuốn “Bạch vệ”. Tachiana ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa cho chồng chậu nước nóng để chồng ngâm ấm đôi bàn tay lạnh cóng.

Nỗ lực của họ đã đem lại kết quả. Vài năm sau, sách của Bungacốp bắt đầu được ưa chuộng và tác giả trở nên nổi tiếng. Nhưng đó cũng là lúc cuộc sống gia đình của họ bắt đầu rạn vỡ.

Tachiana không quan tâm lắm đến những tìm tòi văn học của chồng và chị dường như quá mờ nhạt trong vai trò người vợ của nhà văn nổi tiếng. Còn Bungacốp mặc dù luôn luôn quả quyết với Tachiana là sẽ không bao giờ xa rời chị nhưng thỉnh thoảng vẫn cảnh báo trước: “Nếu em gặp anh đi ngoài phố với một phụ nữ nào đó thì anh sẽ làm ra vẻ không quen biết em đấy”. Vào lúc đó, Bungacốp đã có nhiều phụ nữ hâm mộ tìm cách làm quen với anh.

Nhưng Bungacốp đã không giữ lời hứa là sẽ không bao giờ xa rời Tachiana. Năm 1924, tức là sau 11 năm chung sống, Bungacốp đề nghị ly hôn với chị.

Người làm tan vỡ gia đình họ là Liubốp Bêlôdexcaia, một phụ nữ 29 tuổi, xinh đẹp, từng trải, trở về từ nước ngoài chưa lâu lắm. Liubốp mới chia tay với chồng và chuẩn bị đi bước nữa nhưng không thành, bởi vậy, cuộc tình với Bungacốp thật đúng lúc.

Còn Bungacốp thì cảm mến Liubốp vì óc thẩm ỹ tinh tế của chị, vì tình yêu văn học của chị, vì cách ăn nói sắc sảo và vẻ thượng lưu của chị. Lúc đầu, Bungacốp đề nghị Liubốp đến ở chung với hai vợ chồng anh theo kiểu “sống tay ba”. Nhưng Liubốp kiên quyết từ chối, vì vậy, anh bỏ đi theo chị.

Mặc dù Liubốp đã trở thành người vợ thứ hai của Bungacốp nhưng anh vẫn không quên được Tachiana. Thỉnh thoảng, anh đến thăm chị, giúp đỡ chị ít nhiều về vật chất.

Một lần, anh đem đến tặng chị cuốn tạp chí có đăng tác phẩm “Bạch vệ” của anh nhưng lại với lời đề tặng Liubốp. “Đấy là anh làm theo yêu cầu của cô ấy” - Bungacốp thanh minh. Và anh giải thích thêm: “Với người ngoài thì anh không thể từ chối được, nhưng với người nhà thì khác”.

Lời giải thích xem ra có vẻ như một lời khen nịnh lấy lòng Tachiana, nhưng không thành. Chị bực tức quẳng cuốn tạp chí xuống sàn nhà. Từ đấy, hai bên không bao giờ gặp nhau nữa.

Về sau, Tachiana đi bước nữa và qua đời ở tuổi 90. Còn Bungacốp rồi cũng ly hôn với Liubốp và kết hôn lần thứ ba, lần này là với Êlêna Silốpxcaia.

Ông sống với Êlêna cho đến khi qua đời vào năm 1940. Nhưng hình ảnh Tachiana, mối tình đầu và cũng là người vợ hết mực chung thủy của ông, chẳng bao giờ xóa nhòa trong trái tim ông và là nỗi đau day dứt của ông.

Vũ Việt (Theo “Luận chứng và sự kiện”)
 
Cac bac oi, doc tieng Nga chang hieu gi ca. To yeu nuoc Nga nhung khong biet tieng Nga. Kho qua, cu phai biet tieng Nga moi yeu nuoc Nga dau.
 
Phoebe nói:
Cac bac oi, doc tieng Nga chang hieu gi ca. To yeu nuoc Nga nhung khong biet tieng Nga. Kho qua, cu phai biet tieng Nga moi yeu nuoc Nga dau.

Bạn Phoebe thân mến, ở trong box này chỉ có 2 bài tiếng Nga mà Nina cắt dán vào đây thôi. Vì Nina thấy 2 bài đó viết hay quá (về việc xác lập tác giả cho bộ tiểu thuyết "Sông Đông êm đềm"), nhưng lại rất dài nên lười dịch quá. Chỉ có thế thôi, còn lại toàn là tiếng Việt, chúng tôi chỉ chú thích tên Nga cho các tác phẩm Nga thôi. Mong bạn tiếp tục đóng góp cho diễn đàn nhé, và cố gắng viết bằng tiếng Việt có dấu (mời bạn xem thêm bài viết của virus Quy định chung của nước Nga trong tôi.net Cách gõ tiếng Việt có dấu nhé).
 
Back
Top