Cánh Buồm Thao Thức - thơ Nguyên Hùng

[color=blue:d6acf8ee9f][size=18:d6acf8ee9f]Bài 20. GẶP LẠI[/size]

[size=24:d6acf8ee9f]S[/size]au mười năm gặp lại
Càng yêu hơn thuở nào
Gần: trộm nhìn em mãi
Xa: bồn chồn, nôn nao !

Em cho anh lại sống
Những tháng ngày mộng mơ
Em lấp đầy khoảng trống
Nơi hồn anh bơ vơ.

Xin cám ơn số phận
Cho mình gặp lại nhau
Sau nửa đời lận đận
Với bao niềm thương đau.
[/color]
 
[color=blue:3ee99223aa][size=18:3ee99223aa]Bài 21. ĐỪNG GỌI ANH LÀ THẦY[/size]

[size=24:3ee99223aa]Đ[/size]ừng gọi anh là “thầy”
Để bớt phần ngăn cách
Đừng coi anh như khách
Mỗi lần đến bên em.

Anh tựa như cánh chim
Đã tìm về chỗ đậu
Dù vẫn còn giông bão
Luôn rập rình đâu đây.

Em như là nhành cây
Giữa ngút ngàn xanh lá
Và em ơi, kỳ lạ
Anh xếp mềm cánh bay!

Đừng gọi anh là “thầy”
Đừng coi anh như khách
Sau bao năm đèn sách
Anh xin làm trò em...

1996.[/color]
 
[color=blue:1c722dd5f2][size=18:1c722dd5f2]Bài 22. ANH MUỐN LÀM
PHẦN THIẾU ĐỜI EM [/size]

[size=24:1c722dd5f2]A[/size]nh hư quá, cứ thầm thương trộm nhớ
Như thủa nào tuổi vừa mới đôi mươi
Cũng e ấp, cũng ngượng ngùng, bỡ ngỡ
Cũng bồn chồn mong ngóng bóng hình ai...

Em vẫn đẹp như mười năm về trước
Dẫu thời gian in dấu dáng vai gầy
Dẫu đôi mắt một nỗi buồn man mác
Dẫu mái đầu những sợi gió thôi bay.

Em vẫn thế dịu dàng, mềm mại
Cả khi em lảng tránh cái cầm tay
Cả khi em rầy la con gái
Mải mê phim quên việc học bài!

Em vẫn đẹp trong nỗi niềm cô độc
Xót duyên tình mà không chút kêu ca
Giữa Sài gòn em một mình nuôi con, theo học
Anh muốn được là thầy, là bạn, là cha...

Biết không em? Từ phút đầu gặp lại
Anh nguyện làm cái phần thiếu đời em
Bởi anh hiểu ta cần nhau mãi mãi
Và mãi bên nhau sau bao cuộc kiếm tìm...

1996.[/color]
 
[color=blue:1f19b5696a][size=18:1f19b5696a] Bài 23. KHÔNG ĐỀ 1[/size]

[size=24:1f19b5696a]M[/size]ùa Xuân về, chim lao xao làm tổ
Nơi cây em vẫn vắng lặng thu vàng
Thèm một tiếng kêu, thèm một bàn chân nhỏ
Chim vô tình hay không chịu ghé sang?

Xuân chưa kịp dừng nhưng hè đã tới
Cây chưa kịp đâm chồi, lá đã héo khô
Tàu chuyển bánh mà người chưa vội
Cứ ngỡ còn chuyến sau nên vẫn lặng lẽ chờ.





[size=18:1f19b5696a]Bài 24. KHÔNG ĐỀ 2[/size]

[size=24:1f19b5696a]E[/size]m đã năm lần chín[size=9:1f19b5696a](1)[/size]
Mà chưa “mơ”[size=9:1f19b5696a](2)[/size] lần nào
Và Xuân nay lại đến
Trao tặng toàn chiêm bao...

(1) 5x9=45
(2) Mơ cũng có nghĩa là ương
[/color]
 
[color=blue:31b20d0d76][size=18:31b20d0d76]Bài 25. ĐƯỜNG XƯA ÁO TRẮNG[/size]

Ca khúc Đường xưa áo trắng

Ca khúc Thao thức

Ca khúc Có lẽ nào: http://blogtiengviet.net/NguyenHung/2007/05/18/cas_laof_nano_nhaoic_minh_thu_thai_nguya

[size=24:31b20d0d76]Đ[/size]ường xưa xanh mộng ước
Đôi chân bước nhẹ thênh
Bầu trời xanh ngọc biếc
Tóc em trôi bồng bềnh.

Đường xưa thơm hương cỏ
Bước chân em thật mềm
Phượng hồng xòe ô đỏ
Làm khung trời dịu êm.

Đường xưa chưa lấm bụi
Trắng ngần tà áo em
Gió đồng quê nhẹ thổi
Mơn man hồng gót sen.

Đường xưa ai trông đợi
Câu thơ cầm trên tay
Gặp nhau rồi xa vội
Hương như còn đâu đây…

[/color]
 
Bác NA ơi !Khi nào thì tập CBTT của bác ra lò ? Em xin đăng ký bác 1 cuốn nhé !Thơ của bác rất hay !!!
 
@Ma:
Tuần sau thì có sách Ma ạ. Khi nào có, mình sẽ gửi biếu bạn một cuốn.
Ma chuẩn bị đi HN chưa?
 
[color=blue:4a1d5a754d][size=18:4a1d5a754d]Bài 26. HÀ NỘI THU VỀ[/size]

[size=24:4a1d5a754d]T[/size]hu về lãng đãng hồ Tây
Giăng mờ mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Lúc thưa lúc nhặt nhịp cầu hoài mong
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng cùng với cốm Vòng quyện hương

Thu về lại nhớ người thương
Một thời chanh bưởi vấn vương tóc thề
Bây giờ gió lặng mây che
Vẳng nghe sấu rụng vẫn se sắt lòng
Nhớ ngày em nói lời “không”
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…
[/color]
2006.
 
[color=blue:d8147ed86a][size=18:d8147ed86a]Bài 27. THẺ NHỚ[/size]

[size=24:d8147ed86a]E[/size]m ạ, thời nay
Mọi thứ đều dễ dàng số hóa
Kể cả bão giông và ngọn lửa
Thì một chút nắng vàng có nhiều nhặn gì đâu
Em hãy nhận và cất vào thẻ nhớ.

Ngày mưa bão xa anh, em đừng sợ
Lửa lòng anh trong thẻ nhớ của em
Những lúc buồn, hãy mở ra xem
Anh hiện hữu bên em từng khoảnh khắc.

2006
[/color]
 
[color=blue:961d04d91b][size=18:961d04d91b]Bài 28. NHỚ NGHỀ THẦY[/size]
(Nhân dịp 20-11)

[size=24:961d04d91b]Đ[/size]ã xa giáo án mười năm
Mười năm viên phấn thôi cầm trên tay
Từ ngày tạm biệt nghề thầy
Bớt khàn giọng nói, đỡ gầy dáng đi
Cũng thôi khó xử những khi
Gặp trò xinh đẹp mà thi lại xoàng...

Từ ngày thôi chức “giáo làng”
Kiêng dè thì bớt, “mở mang” được nhiều
Gặp ai thấy thích thì yêu
Chẳng cần phải giấu những điều khó nghe
Khi vui, thoải mái cụng ly
Khi buồn, bức xúc sợ gì không văng…

Đã rời bục giảng mười năm
Buồn vui nghề giáo âm thầm mang theo
Bây giờ dù chửa hết nghèo
Đến đâu cũng nhận thật nhiều tình thân
Học trò mái tóc hoa râm
Gặp thầy chạy đến ôm chầm, reo vui!
(Mắt nheo, sờ trán một hồi
Có người quên mặt, có người quên tên)

Mấy cô trò cũ thì khen:
“Thầy trông vẫn thế! Chúng em cũ xì…
Hẳn thầy có bí quyết gì
Mà sao ngày ấy lờ đi hả thầy?”

Mỗi năm cứ đến dịp này
Trong tôi lại gọi: những ngày xưa ơi!
[/color]
 
[color=blue:8e3fb5da3f][size=18:8e3fb5da3f]Bài 29. VÔ BỜ[/size]
(Họa thơ Kim Giang)

[size=24:8e3fb5da3f]T[/size]rời nước mênh mang sương phủ mờ
Thuyền anh trôi lạc giữa ngu ngơ
Sông em lãng đãng đôi bờ mộng
Lữ khách chờn vờn những bến mơ
Gò nổi lưa thưa dường khác trước
Bãi bồi loáng thoáng chẳng như xưa
Đi hoài đi mãi mà không tới
Chợt hiểu rằng sông chẳng có bờ![/color]

2006.
 
[color=blue:587bfd6bbd][size=18:587bfd6bbd]Bài 30. SAO TÔI LẠI GẶP EM?[/size]

[size=24:587bfd6bbd]T[/size]ừ lúc gặp em
Tôi không muốn làm “mai” nữa
Dẫu biết thế là đùa với lửa
Nhưng trái tim tôi chẳng nói dối bao giờ

Tôi thầm tiếc đã có lần nhanh nhảu nói hộ bạn thơ
Điều đáng lẽ dành cho mình mới phải
Để chiều nay tự trách sao khờ dại
Biển Hòn Rơm ủ nóng lửa phương nào?

Sóng dưới chân khe khẽ rì rào
Sóng trong ngực gầm gào như bão bể
Những tưởng tránh lòng mình thì ra Mũi Né
Mà con sóng vô hình phủ trọn cả ngày đêm

Tôi tự vấn mình: sao lại gặp em?
[/color]

Mũi Né, 5-11-06
 
[color=blue:5e4a240d19][size=18:5e4a240d19]Bài 31. MỘT NGÀY
KHÔNG VÀO MẠNG[/size]

[size=24:5e4a240d19]M[/size]ột ngày không vào mạng
Cả ngày như thiếu cơm
Một đêm không vào mạng
Cả đêm giấc chập chờn.

Một sợi dây cáp đứt
Khiến triệu người ngẩn ngơ
Triệu nỗi niềm bứt rứt
Trước màn hình trống trơ.

Vì một dây cáp đứt
Anh chẳng nhìn thấy em
Đã quen “on” từng phút
Giờ tưởng chừng phát điên.

Một sợi dây cáp đứt
Chia lìa bao lứa đôi
Riêng anh thì bức xúc
Nhớ em, đến tận nơi!

(Những ngày không có mạng)[/color]
 
[color=blue:1809a52672][size=18:1809a52672]Bài 32. NGƯỜI ẤY
KHÔNG CÒN BÊN TÔI NỮA[/size]

[size=24:1809a52672]T[/size]ôi có người yêu rất đáng yêu
Tôi ôm không chán, tôi nâng niu
Em chẳng rời tôi dù nửa bước
Tôi chẳng xa em dẫu một chiều.

Tôi có người yêu rất thông minh
Mọi việc em làm cứ nhẹ tênh
Em biết mọi điều tôi cần biết
Giúp tôi cả việc viết… thơ tình.

Tôi có người yêu rất dịu hiền
Chia sẻ cùng tôi mọi ưu phiền
Những lúc tôi vui cười thành tiếng
Em cũng cười theo, chẳng ngạc nhiên.

Tôi có người yêu rất tuyệt vời
Chẳng biết ghen tuông, chẳng ỉ ôi
Cả khi tôi áp vai người khác
Em chỉ nín im một góc ngồi.

Tôi có người yêu hơn người yêu
Tôi cưng tôi quý nhiều thật nhiều
Người ấy bây giờ theo kẻ khác
Em đã bỏ tôi giữa một chiều!
__________________

(Sau khi bị cướp mất máy tính xách tay cùng với rất nhiều dữ liệu)
[/color]
 
[color=blue:72d1c8a18d][size=18:72d1c8a18d]Bài 33. CHÙM THƠ
VIẾT Ở BẮC KINH[/size]

1.
[size=24:72d1c8a18d]C[/size]húng tôi đến Bắc Kinh một chiều giá rét
Tuyết đầu mùa bất chợt trong đêm
Các bạn tôi reo vui lần đầu thấy tuyết
Tôi lặng ngồi ấm áp nhớ về em.


2.
Vạn lý trường thành mờ sương lạnh
Tấp nập khách thăm đủ màu da
Mọi người thi nhau làm hảo hán(*)
Tôi muốn lên cao để nhận sóng từ xa.


3.
Tử Cấm Thành dân thập phương chen chúc
Chờ một lần được thử ngai vua
Trước vạn căn phòng xa hoa tôi chỉ ước
Có một góc ngồi nghe chuyện ngày xưa…


4.
Di Hòa Viên Càn Long xây tặng mẹ
Rộng mênh mông và cảnh sắc mê hồn
Giá có em giờ này cùng tôi nhỉ:
“Vườn nhà mình lớn rộng vạn lần hơn…”

Bắc Kinh, 26.11.06
________________
(*)Lời Mao Trạch Đông: “Bất đáo trường thành phi hảo hán” (Chưa tới Trường thành chưa phải là hảo hán)
[/color]
 
NA viết :
Bài 32. NGƯỜI ẤY
KHÔNG CÒN BÊN TÔI NỮA

Tôi có người yêu rất đáng yêu
Tôi ôm không chán, tôi nâng niu
Em chẳng rời tôi dù nửa bước
Tôi chẳng xa em dẫu một chiều.

Tôi có người yêu rất thông minh
Mọi việc em làm cứ nhẹ tênh
Em biết mọi điều tôi cần biết
Giúp tôi cả việc viết… thơ tình.

Tôi có người yêu rất dịu hiền
Chia sẻ cùng tôi mọi ưu phiền
Những lúc tôi vui cười thành tiếng
Em cũng cười theo, chẳng ngạc nhiên.

Tôi có người yêu rất tuyệt vời
Chẳng biết ghen tuông, chẳng ỉ ôi
Cả khi tôi áp vai người khác
Em chỉ nín im một góc ngồi.

Tôi có người yêu hơn người yêu
Tôi cưng tôi quý nhiều thật nhiều
Người ấy bây giờ theo kẻ khác
Em đã bỏ tôi giữa một chiều!
__________________

(Sau khi bị cướp mất máy tính xách tay cùng với rất nhiều dữ liệu)

Bài này nghe quen quen như bài Ghen phải không bác ?
 
Thật thế à? Ma thấy nó giống bài Ghen của Nguyễn Bính?
Cám ơn Ma đã ghé đọc.
Chúc chuyến đi HN thượng lộ bình an!
 
Đã đọc xong Cánh buồm của Bác.
Hình như Thái hồ nằm ở Vô Tích chứ ko phải ở Tô Châu.
Dù sao thì cũng thấy thật lãng mạn.
 
Back
Top