sì pam - bài viết cũng nhắc đến Varyag ( đã nhắc trong bài của chị Nina )
Lên tàu đi... Tây
Bạn có tin có thể đi Mỹ, đi Nga và về trong ngày? Nhưng chính chúng tôi đã đi được như thế bằng cách... lên tàu!
Đi Mỹ ở... Tiên Sa
Chúng tôi làm thủ tục hải quan cửa khẩu ở cảng Tiên Sa, TP Đà Nẵng, được kiểm tra cẩn thận cùng chỉ cần vài chục bước chân, thế là lên tàu sang... Mỹ. Trung tá John T.Lauer và 303 sĩ quan và thủy thủ quân phục trắng lốp, tinh tươm, xếp hàng nghênh đón. Cứ như mình là... nguyên thủ, chỉ có những khẩu đại bác là... trùm mền.
Chúng tôi khoái chí từ khi được Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại TP.HCM cấp cho chiếc thẻ lên tàu cực "xịn", tưởng chỉ mình có sự sung sướng này, hóa ra Sở Văn hóa - Thông tin và Biên phòng TP Đà Nẵng đã cấp hàng chục thẻ (cho dù không đẹp bằng) để cho những người khác cùng có "quyền" như thế.
Xin nói ngay để bạn đọc khỏi... hồi hộp rằng chúng tôi chỉ lên tàu chiến Hải quân Hoa Kỳ USS Curtis (số hiệu DDG54) khi nó cập cảng Tiên Sa nhưng thủ tục thì cứ y như là đi... Mỹ thật vậy! Bởi theo công pháp quốc tế, chúng tôi đã bước chân vào lãnh thổ Hoa Kỳ mà các chiến hạm này là đại diện (như một lãnh thổ hải ngoại).
Chỉ huy chiếc tàu chiến kềnh càng trọng tải 8.315 tấn này là trung tá John T. Lauer. Ông bảo, tàu đến vịnh Đà Nẵng khi vầng đông hừng sáng, mặt trời "từ dưới biển" dần dần nhô lên đẹp tuyệt vời. Toàn bộ thủy thủ đoàn háo hức như muốn "dọt" ngay lên bờ, để được đặt chân lên đất Việt Nam, nơi mà với họ gần như chỉ nghe qua sách báo. Nhìn gương mặt của các thủy thủ, tôi tin ngay điều John nói.
Tại cuộc họp báo được tổ chức ngay trên boong tàu, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc đó Raymont Burhadt nói rằng, 40 năm trước, tàu hải quân Mỹ đã đổ quân lên bãi biển Xuân Thiều bên vịnh Đà Nẵng và 40 năm sau, họ quay trở lại nhưng với một mục đích hoàn toàn khác, đó là hòa bình và hữu nghị.
Tôi giật mình khi một thủy thủ đứng cạnh bất ngờ hỏi bằng... tiếng Việt: “Anh quê ở đây à?”. Hóa ra, anh chàng đeo quân hàm trung úy này là người gốc Việt. Tôi mừng như “trúng số”, ngỏ ý muốn hỏi han anh đôi điều nhưng chàng trung úy nghiêm nét mặt vẻ nhà binh và nói: “sorry!”.
Một tuần lưu lại Đà Nẵng (từ 28.7 đến 2.8.2004), các thủy thủ có nhiều hoạt động giao lưu với hải quân vùng 3, đi tham quan Đà Nẵng và đô thị cổ Hội An. Tôi thực sự ấn tượng khi họ đến cái lô cốt được xây lên từ hồi chiến tranh bên bãi biển Xuân Thiều - nơi ngày trước lần đầu tiên người Mỹ đổ bộ lên đất Việt Nam và từng bị đánh bật ra ở đó - để tranh nhau chụp ảnh. Gương mặt tươi trẻ và trong sáng của họ không in bất kỳ dấu ấn nào của quá khứ, của chiến tranh. Có lẽ vì họ là một thế hệ khác, có một suy nghĩ khác, tất cả vì một thế giới hòa bình.
Đi Nga ở... vịnh Đà Nẵng
Lời chào mừng in trên tờ rơi giới thiệu chiến hạm Varyag
Chào mừng quý khách
Thưa quý vị,
Chúng tôi vô cùng vinh dự được tiếp đón quý vị lên tàu. Chiến hạm của chúng tôi được trang bị những loại vũ khí mạnh và tối tân. Tuy nhiên, các thủy thủ đều thật sự tin tưởng rằng vũ khí cao nhất của họ luôn bao gồm lòng chân thành và sự hiếu khách của nước Nga.
Chúng tôi hy vọng rằng quý vị sẽ hiểu hơn điều đó khi làm quen với con tàu và những nhân viên của nó.
Sừng sững hai tàu chiến hiện đại của hạm đội Thái Bình Dương đã cập vào cầu cảng số 3 và 4 của thương cảng Tiên Sa trên vịnh Đà Nẵng. Làm xong thủ tục với Bộ đội biên phòng trên cầu cảng, chúng tôi đã bước một chân vào... lãnh thổ nước Nga mà các chiến hạm này là đại diện. Một sĩ quan trẻ trong lễ phục trắng thẳng nếp nghiêm chào khách ở chân cầu thang. Vladimia, tên người sĩ quan trẻ ấy, nói tiếng Việt giọng miền Bắc: “Mời quý anh đi theo lối này!”. Thì ra chàng lính 20 tuổi này đã có ba năm rưỡi học tiếng Việt tại Đại học Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội, trước khi vào học viện hải quân! Một đồng nghiệp đi cạnh tôi nói vui: “Vào nước Nga mà gặp ngay người nói tiếng Việt, coi như chúng tôi gặp được bạn mình vậy!”. Lại một sĩ quan khác, cũng nói tiếng Việt: “Thì chúng ta là bạn cũ mà!”. Chúng tôi cùng vui vẻ theo họ, lách qua những thiết bị chằng chịt màu xám lên boong tàu. Ở đó, Phó đô đốc hải quân Nga Xergey Avromenco Victorovic, Phó chỉ huy trưởng hạm đội Thái Bình Dương và nhiều sĩ quan cao cấp khác đã chờ sẵn ở bàn làm việc có đặt sẵn hai lá quốc kỳ Nga - Việt bên nhau. Ông ra bắt tay từng người thân mật trước khi giới thiệu lý do đến Việt Nam lần này!
Con tàu Varyag đầu tiên được đóng tại xưởng đóng tàu Krump của bang Philadelphia (Mỹ) vào năm 1898 theo đơn đặt hàng của Bộ Hải quân Sa hoàng. Nó thừa kế từ tên của một chiến thuyền đã bị hư hỏng từ trước đó 2 năm. Đến năm 1901, cờ của Sa hoàng Nga đã được kéo lên boong tàu và được đưa từ Mỹ đến Kronshtadt rồi về Nga và được biên chế vào đội tàu chiến Thái Bình Dương. Tháng 12.1903, đô đốc hải quân Vsevolod Rudnve được chỉ định chỉ huy tàu. Năm đó, Varyag đã tiến vào các cảng biển của Nhật, Trung quốc và Triều tiên thi hành các nhiệm vụ quân sự.
Từ tháng 12.1903, toàn bộ thủy thủ đoàn đóng quân tại cảng Chemulpo cùng với pháo hạm Koreyets làm nhiệm vụ bảo vệ đại sứ quán Nga. Bên cạnh những tàu chiến Nga tại Chemulpo còn có các chiến hạm của Anh, Pháp, Ý, Mỹ và Nhật. Từ ngày 27 tháng giêng năm 1904, cuộc chiến tranh Nga - Nhật xảy ra, Varyag và chiến hạm Koryeyets đã tham chiến. Hàng chục người lính bị thương và hy sinh trong tổng số 85 thủy thủ. Varyag đã được lệnh đánh chìm để không rơi vào tay lính Nhật. Những sĩ quan hải quân Nga đã kể với các vị khách nhà báo Việt Nam lịch sử của chiến hạm Varyag như vậy.
Ngày nay, tàu chiến tên lửa Varyag trở thành một biểu tượng sức mạnh của hạm đội Thái Bình Dương. Bắt đầu từ năm 1996, Varyag trở thành tàu quân sự nhờ vào các thiết bị ra đa và truyền tin hiện đại được trang bị. Vladimia cho biết: “Mọi thủy thủ trên tàu vẫn thường xuyên liên lạc được với bạn bè ở nhà... Hiện nay, Varyag đã ký kết một thỏa thuận liên quan đến việc bảo trợ của hãng hàng không Vladivostok. Các nhà tài trợ đã thăm viếng thường xuyên chiến hạm và có các hoạt động hỗ trợ đời sống cho toàn bộ thủy thủ đoàn. Mọi người đều là những chuyên viên được đào tạo tại các học viện hải quân, tuổi trung bình của họ là 35. Là chiến hạm đô đốc của lực lượng hải quân Thái Bình Dương, Varyag thực hiện nhiều lần các chuyến thăm hữu nghị đến các cảng của các nước thuộc khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Thủy thủ đoàn Varyag cũng nhiều lần tiếp các vị lãnh đạo cao cấp nhất, kể cả Tổng thống Putin... Vladimia kể thêm: "Rời giảng đường đại học và trở thành thủy thủ của chiến hạm đô đốc Varyag và trở lại thăm Việt Nam là ước mơ của tôi cũng như nhiều bạn trẻ khác trên tàu...”.
Những sĩ quan hải quân hướng dẫn chúng tôi "đi thăm nhà" của họ với một thái độ thân mật và chu đáo. Trong giọng nói của những người lính đã dạn dày khắp Thái Bình Dương ấy như chứa đựng cả niềm hãnh diện của một sự nghiệp có truyền thống qua 3 thế kỷ của Varyag! Chúng tôi chợt nhớ đến câu nói của nhân vật Piere của Lev Tolstoi trong Chiến tranh và Hòa bình: “Khi chúng ta bị xô ra khỏi con đường mòn quen thuộc thì chúng ta tưởng thế là mất hết. Nhưng chính lúc đó mới bắt đầu một cái gì mới mẻ, tốt đẹp”. Vì thế, những chàng trai, như Vladimia, trong thời bình cũng có những niềm hạnh phúc riêng của họ trên đại dương!
Những ngày cập cảng Tiên Sa (27/11 đến 2/12/2005), chiến hạm mở cửa cho người dân lên tham quan một cách thoải mái. Đó là điều chưa từng xảy ra.
Nguyễn Thế Thịnh - Huỳnh Thu
http://www2.thanhnien.com.vn/News/PrintView.aspx?ID=136309
Chùm ảnh tàu chiến Nga
"Việt Nam đón tiếp chúng tôi rất nồng hậu", Phó Đô đốc hải quân Nga, Chỉ huy trưởng đội tàu chiến, ngài Sergey Avramenko nói như vậy với phóng viên Ngôi Sao tại tiệc chiêu đãi lãnh đạo tỉnh Đà Nẵng ngay trên boong chiến hạm chống tàu ngầm “Đô đốc Tributs” tối 28/11.
Với trọng tải 11.000 tấn, Varyag là tàu chiến lớn nhất từng cập cảng Việt Nam từ trước đến nay (Varyag vào cảng Cam Ranh năm 1991 là tàu thế hệ trước - chỉ 6.500 tấn; tàu chiến Mỹ từng thăm cảng Sài Gòn chỉ có 9.300 tấn). Tàu cao 48 m, tương đương với toà nhà 12 tầng. Varyag mang 16 tên lửa có cánh tầm bắn 550 km, hệ thống tên lửa đối không tầm bắn 15 km, pháo đối biển 130 ly, 2x5 bệ phóng ngư lôi, 2 súng phóng lựu 12 nòng, 1 trực thăng Ka-27...
Đội danh dự chuẩn bị đón khách thăm tàu. Cầu tàu lớn nhất của cảng Tiên Sa không đủ cho chiều dài 186 m của Varyag, khiến nó phải thò một phần đuôi ra ngoài. 5 tàu chiến có tổng cộng 1.500 thuỷ thủ. Đã lâu không có nhiều lính Nga như vậy có mặt ở VN.
Các thuỷ thủ được luân phiên vào TP Đà Nẵng thăm quan, mua sắm. Trở về, các thuỷ thủ tàu Đô đốc Tributs tập hợp trước khi lên boong theo lệnh của sĩ quan trực ban. Một số người phải báo cáo đã mua đồ vật gì. Hầu hết họ đều hài lòng kể về lòng hiếu khách của người dân địa phương.
Đại uý hải quân Slava Narbekov tại “phòng” làm việc của mình, tâm sự rằng, anh thích nhất chai rượu ngâm nguyên một con rắn hổ mang. “Không phải để uống, mà sẽ để bày làm kỷ niệm”, anh nói. Các phòng làm việc bên trong tầu đều chật chội và khá bừa bộn.
Trong điều kiện thời tiết nóng, cởi trần mặc quần short là trang phục làm việc trên tàu. Để di chuyển giữa các nơi, kỹ năng quan trọng nhất là biết lên xuống những chiếc cầu thang dựng đứng, bậc nhỏ, kiểu dành cho gác xép. Các thuỷ thủ “chạy” trên đó rất điêu luyện.
Đội quân nhạc chơi các hành khúc và bài ca của thuỷ thủ rất hay. Đại tá hải quân Serghey Ryazanov cho phóng viên Ngôi Sao biết, 10 ngày sau khi rời Việt Nam, đoàn tàu sẽ trở về với quân cảng của mình ở Vladivastok, kết thúc hơn 2 tháng viễn du với mục đích hoà bình và ổn định. Chủ đề của các cuộc diễn tập quốc tế mà đoàn đã thực hiện là: chống khủng bố và cứu nạn trên biển.
Sơn Dương
http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2005/11/3B9B49F6/