“Hãy chơi trò gì đi nào!” Chuikov nói, tay đẩy cái gạt tàn lớn đầy đầu mẩu thuốc lá sang một bên.
Ngay cả Krưlov, người tham mưu trưởng, cũng mất hết bình tĩnh. Gõ gõ ngón tay trên mặt bàn, ông nói: “Tôi không thể tưởng tượng ra điều gì tệ hơn được nữa. Chúng ta chỉ biết ngồi đây – chờ tới lượt bị ăn thịt!”
Chuikov chia bài và tuyên bố, “Chất Cơ làm chủ,” và rồi đột nhiên xóa hết cỗ bài đã chia. “Tôi không thể chịu được nữa!” ông nói. “Chúng ta cứ ngồi trong lỗ của mình như lũ thỏ vậy.” Ông ngồi đó trong im lặng. Khuôn mặt ông cau có đau khổ và tràn đầy căm hờn.
Như thể tiên đoán cho kết cục của chính mình, Gurov trầm ngâm lầm bầm: “Thêm một ngày như thế này thôi là tôi sẽ lên cơn đau tim mất!”
Ông chợt vỡ ra cuời lớn và nói: “Tại sở chỉ huy sư đoàn thậm chí không có chỗ để ù lì vào ban ngày. Tôi nghe nói rằng tham mưu trưởng của Lyudnikov có lần nhảy xuống một boongke và hét lớn: “Hurra! Tao đã đi từ chỗ đống cứt… !” Anh ta nhìn quanh và nhận thấy nữ bác sĩ mà mình yêu đang có mặt ở ngay đấy.”
Các đợt không kích của quân Đức luôn ngưng lại lúc chạng vạng tối. Một người khi tới Stalingrad vào ban đêm, tai điếc đặc vì tiếng đại bác, có lẽ sẽ tưởng tượng rằng số phận tàn nhẫn đã đưa anh ta tới đây đúng vào lúc một đợt phản công lớn sắp sửa nổ ra. Tuy nhiên, đối với cánh lính cựu, đó là thời gian để cạo râu, giặt giũ quần áo và viết thư; đối với các thợ tiện, thợ máy, thợ hàn và thợ sửa đồng hồ thì đó là thời gian để sửa đồng hồ, bật lửa, hộp đựng thuốc lá và các chiếc đèn dầu làm từ vỏ đạn với dây bấc xé từ chiếc áo khoác dài.
Trong ánh sáng lập lòe của lửa đạn ta có thể nhìn thấy hai bờ sông, các bồn xilô chứa dầu và các ông khói nhà máy và cảnh đổ nát của thành phố. Quang cảnh thật ảm đạm và chứa đầy điềm gở.
Trong bóng tối trung tâm điện tín như sống lại. Các nhân viên đánh máy gõ lách cách các thông báo, tiếng động cơ ì ầm, các mệnh lệnh được đánh sang mã Morse, các điện thoại viên trao đổi thông tin và các sở chỉ huy sư đoàn, trung đoàn, các khẩu đội và đại đội một lần nữa lại được nối kết với nhau… Các sĩ quan thông tin vừa mới tới thận trọng ho húng hắng trong khi chờ để được chuyển báo cáo của mình cho người sĩ quan trực.
Pozharsky *, vị tư lệnh pháo binh lớn tuổi; tướng Tkachenko, chỉ huy công binh chịu trách nhiệm về các điểm vượt sông đầy nguy hiểm; Guryev, sư đoàn trưởng vừa nhận nhiệm vụ của Sư đoàn xạ thủ Siberia; và trung tá Batyuk *, chiến sĩ Stalingrad kỳ cựu mà sư đoàn của anh được bố trí dưới chân Đồi Mamayev, tất cả đều vội vã báo cáo cho Chuikov và Krưlov. Ở ngay tuyến đầu, những bức thư gấp hình tam giác được chuyền tay cho người đưa thư… Trong khi đó những người chết được chôn cất – để trải qua đêm đầu cuộc an nghỉ vĩnh hằng của họ bên cạnh những hầm trú ẩn và chiến hào nơi các đồng đội của họ đang viết thư, cạo râu, ăn bánh mì, uống trà và tắm rửa trong những phòng tắm tự tạo.
* Pozharsky: nhân vật lịch sử, tư lệnh pháo binh của Tập đoàn quân 62. Trung tá Batyuk: nhân vật lịch sử, Sư đoàn trưởng Sư đoàn xạ thủ 284. (chú thích của sách)
Ngay cả Krưlov, người tham mưu trưởng, cũng mất hết bình tĩnh. Gõ gõ ngón tay trên mặt bàn, ông nói: “Tôi không thể tưởng tượng ra điều gì tệ hơn được nữa. Chúng ta chỉ biết ngồi đây – chờ tới lượt bị ăn thịt!”
Chuikov chia bài và tuyên bố, “Chất Cơ làm chủ,” và rồi đột nhiên xóa hết cỗ bài đã chia. “Tôi không thể chịu được nữa!” ông nói. “Chúng ta cứ ngồi trong lỗ của mình như lũ thỏ vậy.” Ông ngồi đó trong im lặng. Khuôn mặt ông cau có đau khổ và tràn đầy căm hờn.
Như thể tiên đoán cho kết cục của chính mình, Gurov trầm ngâm lầm bầm: “Thêm một ngày như thế này thôi là tôi sẽ lên cơn đau tim mất!”
Ông chợt vỡ ra cuời lớn và nói: “Tại sở chỉ huy sư đoàn thậm chí không có chỗ để ù lì vào ban ngày. Tôi nghe nói rằng tham mưu trưởng của Lyudnikov có lần nhảy xuống một boongke và hét lớn: “Hurra! Tao đã đi từ chỗ đống cứt… !” Anh ta nhìn quanh và nhận thấy nữ bác sĩ mà mình yêu đang có mặt ở ngay đấy.”
Các đợt không kích của quân Đức luôn ngưng lại lúc chạng vạng tối. Một người khi tới Stalingrad vào ban đêm, tai điếc đặc vì tiếng đại bác, có lẽ sẽ tưởng tượng rằng số phận tàn nhẫn đã đưa anh ta tới đây đúng vào lúc một đợt phản công lớn sắp sửa nổ ra. Tuy nhiên, đối với cánh lính cựu, đó là thời gian để cạo râu, giặt giũ quần áo và viết thư; đối với các thợ tiện, thợ máy, thợ hàn và thợ sửa đồng hồ thì đó là thời gian để sửa đồng hồ, bật lửa, hộp đựng thuốc lá và các chiếc đèn dầu làm từ vỏ đạn với dây bấc xé từ chiếc áo khoác dài.
Trong ánh sáng lập lòe của lửa đạn ta có thể nhìn thấy hai bờ sông, các bồn xilô chứa dầu và các ông khói nhà máy và cảnh đổ nát của thành phố. Quang cảnh thật ảm đạm và chứa đầy điềm gở.
Trong bóng tối trung tâm điện tín như sống lại. Các nhân viên đánh máy gõ lách cách các thông báo, tiếng động cơ ì ầm, các mệnh lệnh được đánh sang mã Morse, các điện thoại viên trao đổi thông tin và các sở chỉ huy sư đoàn, trung đoàn, các khẩu đội và đại đội một lần nữa lại được nối kết với nhau… Các sĩ quan thông tin vừa mới tới thận trọng ho húng hắng trong khi chờ để được chuyển báo cáo của mình cho người sĩ quan trực.
Pozharsky *, vị tư lệnh pháo binh lớn tuổi; tướng Tkachenko, chỉ huy công binh chịu trách nhiệm về các điểm vượt sông đầy nguy hiểm; Guryev, sư đoàn trưởng vừa nhận nhiệm vụ của Sư đoàn xạ thủ Siberia; và trung tá Batyuk *, chiến sĩ Stalingrad kỳ cựu mà sư đoàn của anh được bố trí dưới chân Đồi Mamayev, tất cả đều vội vã báo cáo cho Chuikov và Krưlov. Ở ngay tuyến đầu, những bức thư gấp hình tam giác được chuyền tay cho người đưa thư… Trong khi đó những người chết được chôn cất – để trải qua đêm đầu cuộc an nghỉ vĩnh hằng của họ bên cạnh những hầm trú ẩn và chiến hào nơi các đồng đội của họ đang viết thư, cạo râu, ăn bánh mì, uống trà và tắm rửa trong những phòng tắm tự tạo.
* Pozharsky: nhân vật lịch sử, tư lệnh pháo binh của Tập đoàn quân 62. Trung tá Batyuk: nhân vật lịch sử, Sư đoàn trưởng Sư đoàn xạ thủ 284. (chú thích của sách)