Đồng thời lúc này ta có cái tốt của người nghèo và cái tốt của người giàu. Và cái tốt của người da trắng, da đen và da vàng… Thêm nhiều, nhiều cái tốt nữa ra đời, tương ứng với mỗi giáo phái, chủng tộc và giai cấp. Bất cứ ai ở ngoài mỗi vòng tròn ma thuật đặc thù nào đó đều bị loại bỏ.
Con người bắt đầu nhận thấy đã có bao nhiêu máu phải đổ ra nhân danh cái tốt nhỏ mọn, tầm thường và đáng ngờ, nhân danh cuộc đấu tranh của cái tốt tầm thường đó chống lại cái được xem là cái xấu xa. Đôi khi chính khái niệm về cái tốt đó trở thành một cái xấu gây đau khổ, tồi tệ hơn nhiều so với chính cái xấu kia.
Cái tốt kiểu đó chỉ là cái vỏ ngoài mà trong đó hạt nhân thần thánh đã biến mất. Ai là người có thể giành lại hạt nhân đã mất ấy?
Nhưng cái tốt là cái gì? Người ta thường nói rằng đó là một ý nghĩ và một hành động kèm theo dẫn tới sự lớn mạnh hơn hay là sự khải hoàn của loài ngoài - hoặc của một gia đình, một quốc gia, một chính quyền, giai cấp, hay một đức tin.
Con người đấu tranh cho cái tốt đặc thù của họ luôn cố gắng tôn nó lên thành một cái tốt phổ quát. Họ nói: cái tốt của tôi đồng nhất với cái tốt phổ quát; cái tốt của tôi là cần thiết không chỉ cho tôi mà cho mọi người; đạt được cái tốt của tôi, cũng là tôi phụng sự cho cái tốt chung toàn thể.
Và thế là cái tốt của một giáo phái, giai cấp, quốc gia hay chính quyền khoác lấy một cá tính tổng quát phiến diện nhằm hợp pháp hóa cuộc đấu tranh của nó chống lại một cái xấu cụ thể.