Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

  • Thread starter Thread starter TLV
  • Ngày gửi Ngày gửi
Cứ theo tiến độ pót bài từ trước đến nay của chủ nhân topic thì chị Rừng nói cu con đón đọc phần tiếp theo vào ngày 5/10 nhé :lol:
 
[color=darkblue:796450a457]Chương 13 :

[size=15:796450a457]Thăm thành phố xanh [/size]

Mít đặc cùng Bạch tuyết và Mắt xanh đi vào một đường phố hai bên có hàng rào bằng cành liễu đan chéo nhau. Sau hàng rào, có những ngôi nhà nhỏ xinh đẹp mái màu xanh và màu đỏ, quanh nhà có những cây lê, cây mận, cây táo thật lớn. Trong các phố còn nhiều cây khác. Thành phố ngợp trong màu lá cây xanh thắm cho nên người ta gọi là Thành phố Xanh. Mít đặc tò mò nhìn quanh. Thành phố này rất sạch sẽ. Các cô tí hon đang làm lụng ở trong sân nhà. Cô thì lấy kéo cắt cỏ để cho nó cao vừa đến tầm nhất định, cô thì cầm chổi quét các ngõ, cô thì đập các tấm thảm dài cho sạch bụi. ở Thành phố Xanh, người ta không những chỉ trải thảm ở trong nhà mà còn trải lên các vỉa hè phố nữa. Có mấy cô tí hon sợ người ta làm bẩn thảm, bèn đứng ngay cạnh đó và yêu cầu những người qua lại đi ra bên và nếu họ muốn đi lên tấm thảm thì phải chùi sạch chân đi đã. Trong nhiều sân, các cô trải cả thảm lên lối đi. Mặt ngoài tường các nhà cũng treo đầy những tấm thảm xinh xinh màu sắc rực rỡ. ở Thành phố Xanh, có ống dẫn nước làm bằng cây sậy. Các bạn hẳn đã biết rằng cây sậy rỗng ruột cho nên nước có thể chảy qua bên trong, y như trong các ống dẫn nước vậy. Người ta đặt các ống sậy ấy dọc theo mỗi phố, nhưng không phải là đặt trên mặt đất như có người tưởng đâu. Các ống ấy được đóng vào những cọc gỗ, cách xa mặt đất một quãng. Nhờ thế mà chúng không bị mọc rêu và dùng được khá lâu. Dĩ nhiên là phải trông coi chúng cẩn thận và sửa chữa kịp thời để khỏi lãng phí nước. Từ ống cái, các ống con chảy vào các nhà. Nhà nào cũng có nước, thật là tiện lợi.

Trước cửa mỗi nhà, có một tia nước chảy vọt lên, vừa trông đẹp mắt lại vừa thuận tiện, vì nước đó dùng để tưới các khu vườn trồng đủ thứ rau, củ cải, cà rốt. Các cô tí hon đang lao động ở trong vườn. Mít đặc nhìn các cô làm lụng. Các cô đào quanh một củ cà rốt, lấy dây buộc thật chặt rồi các cô bám vào dây ra sức kéo. Củ cà rốt bật rễ lên, các cô vừa cười vừa kéo về nhà. Mít đặc ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao trong thành phố chỉ rặt con gái mà không có con trai?

Ở đây chỉ có con gái thôi là vì bọn con trai đi ra ở ngoài bờ sông cả rồi. Họ ở mãi Thành phố Diều ấy.

- Tại sao họ lại ra ở ngoài bờ sông?-Mít đặc hỏi.

- Vì ở đấy thuận tiện hơn. Họ tha hồ tắm và nằm sưởi nắng từ sớm đến chiều và đến mùa đông, khi mặt sông đã đóng băng thì họ chơi trượt băng, vả lại họ thích ở bờ sông là vì đến mùa xuân, nước sông lên tràn ngập cả thành phố của họ.

- Như thế thì có gì là thú vị? Mít đặc ngạc nhiên.

- Tôi cũng chả thấy thú vị gì nhưng họ thì lại thích thế. Khi nào nước lên, họ đi thuyền cứu giúp lẫn nhau. Họ thích đi phiêu lưu đây đó lắm.-Bạch tuyết nói.

- Tôi cũng thích đi phiêu lưu lắm, cô có thể giới thiệu tôi với các bạn cô được không? Mít đặc hỏi.

Bạch tuyết đáp:

- Không được. Trước hết là bờ sông thì xa, hai là họ sẽ chỉ nêu gương xấu cho cậu và ba là họđã sinh sự với chúng tôi rồi.

- Tại sao vậy? Mít đặc hỏi.

Mắt xanh giải thích:

- A! Cậu không biết những điều họ đã làm đấy thôi. Mùa rét vừa rồi, họ mời bọn tôi đến ăn Tết. Họ hứa nào là có âm nhạc, ca vũ nhưng khi bọn tôi đến nơi, cậu có biết họ làm gì không?... Họ lấy tuyết ném chúng tôi tơi bời.

- Sau đó ra sao? Mít đặc hỏi.

- Sau đó, bọn tôi chẳng thèm làm bạn với họ nữa và không bao giờ chúng tôi lại thăm họ nữa đâu.

- Còn họ, họ có đến thăm các cô không?

Bạch tuyết đáp:

- Không. Đầu tiên vài người trong bọn họ có đến nhưng chẳng ai buồn tiếp họ; sau rồi họ chán và giở trò chơi ác: đập vỡ cửa kính, phá hàng rào...

Mắt xanh nói:

- Và cuối cùng, họ cử Đinh dép đến. Thế là có chuyện đấy!...

Bạch tuyết nói tiếp:

- Phải. Đinh dép đến tìm chúng tôi, cậu ta nói là cậu ta muốn kết bạn với chúng tôi, rằng cậu ta không ưa bọn con trai vì chúng hay nghịch ngợm. Chúng tôi cho phép cậu ta ở lại thành phố và cuối cùng, cậu có biết cậu ta làm cái gì không? Nửa đêm cậu ta dậy, chơi đủ trò quái ác với chúng tôi. Ở nhà thứ nhất cậu ta đã chặn cửa nhà hàng xóm bằng thanh củi gộc làm cho người ta sáng dậy không tài nào mở cửa được; một nhà khác cậu ta lại treo một cái gậy lên cửa ra vào, ai đi qua cũng bị gậy nện vào đầu; nhà thứ ba cậu ta dăng một sợi dây ngang cửa làm cho mọi người vấp ngã; ở nhà thứ tư cậu ta phá hỏng một cái lò sưởi; đến nhà thứ năm thì đập vỡ kính cửa...

Nghe chuyện, Mít đặc phì cười. Bạch tuyết nói:

- Cậu thì cười nhưng có biết bao người trong bọn tôi bị khổ. Một cô trèo lên mái nhà để chữa ống lò sưởi bị rớt xuống và suýt gãy chân đấy.

- Không ph ải là tôi cười các cô, mà tôi cười cậu Đinh dép kia, -Mít đặc trả lời.

Bạch tuyết nói:

- Điều đáng làm là phải trừng trị cậu ta một trận cho chừa đi, chứ không phải chỉ cười thôi. Họđi qua một cây táo mọc ở giữa phố. Cành cây đầy những quả táo to chín đỏ. Một cái thang dựa vào thân cây, có thể leo tới lưng chừng cây, rồi có một cái thang bằng dây thừng buộc vào cái cành ở mé dưới. Có hai cô tí hon ngồi trên cành cây ấy. Một cô đang cưa cái cuống một quả táo, còn cô kia đỡ bạn để cho cô ta khỏi ngã.

Mắt xanh nói:

- Cẩn thận nhé! Quả táo mà rớt xuống thì các cậu toi mạng đấy.

Mít đặc huênh hoang đáp:

- Toi mạng tôi sao được! Đầu tôi cứng lắm nhé!

Bạch tuyết nói:

- Các cậu thì lúc nào cũng tưởng tượng là chỉ các cậu mới can đảm thôi. Nhưng bọn nữ chúng tôi chẳng thua các cậu đâu. Cậu thử nhìn xem họ trèo tài không kìa!

Mít đặc nói:

- Ngược lại, bọn con trai chúng tôi thì đi ô-tô và bay bằng khinh khí cầu!

- Con gái chúng tôi cũng nhiều người lái được ô-tô đấy bạn ạ, -Bạch tuyết nói.

- Các cô cũng có ô-tô à?

- Phải, nhưng mà nó không chạy được nữa. Chúng tôi đã cố sửa chữa nhiều lần nhưng không có kết quả. Cậu có thể giúp chúng tôi được không?

- Được lắm! Tôi cũng khá thạo món máy móc. Lúc nào Bu loong và Đinh vít ra khỏi bệnh viện, tôi sẽ giải thích cho họ làm, -Mít đặc trả lời.

Bạch tuyết vỗ tay reo:

-Thế thì tuyệt lắm!

Mít đặc ngừng nói. Chú vừa trông thấy ở giữa phố có một vật lạ mà chú chưa từng nhìn thấy bao giờ: những quả bóng xanh to như những cái nhà hai tầng và còn to hơn nữa kia.

- Bóng gì mà kỳ lạ quá! Mít đặc ngạc nhiên.

Các cô tí hon c ười phá lên.

- Những quả dưa hấu đấy. Cậu chưa bao giờ trông thấy quả dưa hấu à? Mít đặc thú nhận:

- Chưa. ở chỗ tôi không có dưa hấu. Thế dưa hấu dùng để làm gì?

Bạch tuyết mỉm cười chế giễu:

- Con trai mà không bi ết dưa hấu dùng làm gì à? Có lẽ cậu cũng không biết táo và lê dùng làm gì chắc?

- Để ăn à? Mít đặc ngạc nhiên. -Vô lý, to thế cơ mà! Dễ chừng một năm ăn không hết một quả?

Mắt xanh giảng giải:

- Chúng tôi không ăn mà chỉ lấy nước đường thôi. Chúng tôi khoét một cái lỗở gần cuống cho nước đường chảy ra. Mỗi quả dưa hấu được đến mấy thùng nước đường ấy.

- Ai có sáng kiến trồng dưa hấu đấy? Mít đặc hỏi.

Mắt xanh đáp:

- Đó là Rơm vàng, một cô bé rất thông minh. Cô ấy rất thích trồng cây và đã trồng được nhiều giống cây mới. Trước kia, chúng tôi chẳng có dưa hấu đâu nhưng rồi một hôm, có người đến chơi nói rằng trong rừng có những quả dưa hấu dại. Đến mùa thu, cô ấy tổ chức đi thăm dò và tìm thấy cây dưa hấu ấy trong một cánh rừng trụi. Đoàn thăm dò trở về mang theo những hạt dưa hấu dại và sang xuân, Rơm vàng đem ra trồng. Năm ấy, thu hoạch được những quả dưa hấu to nhưng mà nước thì chua loét. Rơm vàng phải ra sức làm việc: cô nếm nước đường của tất cả các quả dưa hấu rồi chọn lấy quả ít chua nhất. Năm sau, cô lại gieo hạt của quả ít chua nhất này, kết quả là được những quả dưa hấu bớt chua hơn trước và có quả đã hơi ngòn ngọt. Cô ấy chọn lấy quả ngọt nhất và lấy hạt năm sau lại đem gieo. Mấy năm trời làm đi làm lại như vậy, cuối cùng cô ấy đã có những quả dưa hấu ngọt lịm như mật.

Bạch tuyết nói:

- Phải đấy. Bây giờ thì ai cũng khen cô Rơm vàng, chứ lúc đầu người ta mắng cô ấy lắm.

Mít đặc hỏi:

- Sao vậy?

-Tại vì không ai tin là có thể tìm ra thứ nước gì uống được với cái món dưa hấu chua loét ấy. Vả lại, dưa hấu mọc ở khắp nơi, ngổn ngang khắp đường phố không có lối đi lại nữa. Còn những cây mọc ở gần nhà thì lúc nó nhỏ còn đỡ khổ nhưng lúc nó lớn lên, nó đâm thủng cả tường. Có một căn nhà bịđổ sập vì một quả dưa hấu đấy! Có mấy cô tí hon định cấm không cho Rơm vàng trồng dưa hấu nữa nhưng các cô khác lại ủng hộ, giúp đỡ cô ấy.

Ba người đi đến bờ sông. Bạch tuyết nói:

- Sông Dưa hấu đấy. Cậu nhìn xem có bao nhiêu dưa hấu nào? Muốn sang sông, phải đi qua một cái cầu hẹp như tấm thảm dăng qua hai bờ sông; chiếc cầu ấy làm bằng thứ vải dày và bền.

nez1_7.gif


Mắt xanh nói:

- Các cô tí hon dệt bằng sợi gai. Làm suốt một tháng trời, sau các cậu tí hon giúp chúng tôi dựng thành cầu.

Bạch tuyết nói tiếp:

- Cậu mà trông thấy thì phải biết nhé! Một chú tí hon lăn tòm xuống sông suýt nữa thì chết đuối nhưng may người ta đã vớt được cậu ấy lên.

Mắt xanh đã đi lên cầu. Mít đặc đi sau cô, chú dừng lại và thấy cái cầu rung rinh dưới chân chú.

Bạch tuyết nói:

- Cậu không đi đi à, sợ phỏng?

- Chẳng sợ đâu! Nhưng cầu gì mà kỳ quái thế này!

Chú cúi gập người lại, bám chặt lấy cái cầu đang đung đưa ấy, rồi để tỏ ra mình chẳng sợ chút nào, chú gượng cười lên một tiếng cười thật to. Nhưng mà quả thật là chú sợ. Bạch tuyết và Mắt xanh biết rõ điều đó. Nhưng các cô không chế giễu chú vì các cô hiểu rằng các chú tí hon không chịu nổi những điều nhạo báng. Hai cô đi hai bên và cầm lấy tay chú. Qua cầu, họ đi vào một đường phố dẫn tới một căn nhà nhỏ tường trắng mái xanh.

Mắt xanh nói:

- Đây là bệnh viện.[/color]
 
Nhà bác TLV cho em hỏi, truyện này còn khoảng bao nhiêu chương nữa hả bác? Em thấy bên vnthuquan cũng có truyện này nhưng họ không có tranh minh họa nên em cũng không thích bằng của nuocnga.net. Nhưng cứ nửa tháng bác lại làm nhát một như nhà bác hunggmi nói thì mệt lắm vì làm cho thằng em suốt ngày login lại logout để chầu tiếp phần tiếp theo mà hổng có. Hay mỗi lần bác cố gắng làm ba nhát đi cho bõ công in (xin lỗi em hơi ông lão đánh cá :wink: ). Cũng như truyện của bác Tykva em cứ 3 chương lại in một lần đem về cho lũ vịt cỏ nhà em nó đọc, bắt chước bác rungbachduong.
 
Hi hi, phải tăng tốc thôi. Có được người đọc là vui lắm rồi.

---

[color=darkblue:bd2ea0c1e2]Chương 14:

[size=15:bd2ea0c1e2]Trong bệnh viện [/size]

Bạch tuyết dừng lại trước cửa và giật chuông: “Reng, reng!" Cửa mở. Một cô gái mặc áo choàng trắng hiện ra ở ngưỡng cửa, đầu cô quấn một tấm khăn để lộ ra mớ tóc óng vàng. Cô ta chắp tay lên ngực nói:

- A! Trời ơi, lại một bệnh nhân nữa à! Chúng tôi chẳng còn chỗ nằm đâu! Các cô tìm thấy họở đâu đấy! Quanh năm suốt tháng, bênh viện vắng tanh vắng ngắt, chẳng có ai muốn chữa chạy gì, thế mà bây giờ! Đây là bệnh nhân thứ mười lăm trong ngày hôm nay đấy.

Bạch tuyết đáp:

- Cậu này không ốm đau gì đâu, chỉ đến thăm các bạn cậu ta thôi.

- À, thế thì các người vào đi.

Mít đặc đi theo các cô tí hon vào phòng của bác sĩ. Mật ngọt ngồi sau chiếc bàn, đang hí hoáy viết. Trước mặt cô là một đống giấy tờ ghi chép về bệnh nhân. Trông thấy Bạch tuyết và Mắt xanh cô nói:

- Các cô chú đến thăm bệnh nhân phải không? Không được vào thăm đâu. Các cô chú quên rằng họ cần được yên tĩnh à. Còn cô Mắt xanh, cô đã có cái lá cao ở trên trán rồi ư? Tôi có lời mừng cô đấy! Tôi đã bảo cô cơ mà: hễ có chú tí hon nào vào nhà là y như rằng các cô lại tím bầm người và mọc bướu lên ngay thôi.

Bạch tuyết giải thích:

- Không ạ, chúng em không đến thăm bệnh nhân đâu ạ; chúng em dẫn anh này vào thăm các bạn.

- Tôi đã ra lệnh cho chú ấy nằm rồi thế mà chú lại dám dậy không xin phép tôi và còn gây sự tầm bậy. Tôi không cho chú ấy vào đâu. Bệnh viện không phải chỗđểđánh nhau.

- Tôi có định đánh nhau đâu! - Mít đặc cãi.

Mật ngọt vẻ mặt nghiêm nghị, đập đập cái ống nghe bằng gỗ xuống bàn:

- Các chú thì bao giờ chẳng nói là không đánh nhau nhưng rồi các chú vẫn đánh nhau như thường. Rồi xem nhưđã xong việc với Mít đặc, cô quay về phía Mắt xanh:

- Giơ trán cho tôi xem nào, cô em. Mật ngọt khẽ bóc cái lá cao ra.

- Không cần cái này nữa, xem xét xong Mật ngọt nói, cô đến đây với tôi, tôi sẽ chữa bằng tia sáng xanh cho cô và cái bướu sẽ mất.

Hai cô đi ra. Mít đặc khoác một cái áo choàng trắng, chụp vào đầu một cái mũ treo trên mắc áo, chú đeo cái kính của Mật ngọt để quên trên bàn, cầm lấy cái ống gỗ rồi ra ngoài. Bạch tuyết rất phục lòng dũng cảm và óc tinh nhanh của chú. Chú đi theo hành lang, mở một cánh cửa ra và bước vào một gian phòng lớn là nơi các bạn chú đang điều trị. Chú bước về phía người nằm gần nhất và nhận ra bộ mặt xầm xì, cau có của Cáu kỉnh.

- Sức khỏe anh thế nào, anh bệnh nhận? Mít đặc đổi giọng hỏi.

- Khá lắm, - Cáu kỉnh đáp nhưng rồi chú nhăn mặt nhăn mày, tưởng như chú chỉ còn sống chừng năm phút nữa thôi. Mít đặc ra lệnh:

- Anh ngồi dậy xem nào!

Cáu kỉnh miễn cưỡng thi hành và đưa mắt nhìn ra xa một cách khó chịu. Mít đặc áp cái ống nghe bằng gỗ vào ngực chú và bảo:

- Anh thở đi!

Cáu kỉnh càu nhàu:

-A! Xin đủ thôi. Hết ngồi dậy, nằm xuống lại thở đi với lại nín thở!

Mít đặc gõ cái ống nghe vào đầu bệnh nhân và khẽ nói:

- Cáu kỉnh ạ, mình thấy cậu chẳng thay đổi gì hết, cậu vẫn cau có hoài. Cáu kỉnh ngước mắt ngạc nhiên nhìn bạn:

- Mít đặc hả!

- Im! Mít đặc khe khẽ nói.

- Ồ, mình van cậu, Mít đặc ạ, cậu cho mình ra khỏi nơi đây đi. Mình thề với cậu là mình chẳng làm sao cả đâu! Mình đau ở đầu gối, nhưng là chuyện đã qua rồi, thế mà họ cứ bắt mình nằm liệt giường và không trả quần áo cho mình nữa. Mình chán lắm rồi. Mình muốn chuồn đi thôi. Cậu hiểu không?

Chú bám ghì lấy tay áo của Mít đặc. Mít đặc đáp:

- Kiên nhẫn một chút, mình sẽ tìm cách cho cậu tháo lui. Nhưng cậu phải hứa là sẽ vâng lời mình và nếu bọn con gái có hỏi là ai đã sáng chế ra quả cầu thì cậu bảo là mình nhé. Cáu kỉnh nói:

- Đồng ý, nhưng mà mình van cậu, cậu hết sức giúp mình đấy.

- Cậu cứ bình tĩnh, -Mít đặc đáp.

Mít đặc đến gần cái giường kềđấy. Bác sĩ Thuốc viên khẽ nói:

- Cậu Mít đặc ơi, cậu giúp mình ra khỏi nơi này nhé. Cậu không biết nỗi khổ của mình đâu. Mình đã suốt đời chữa chạy cho người khác, thế mà bây giờ mình lại phải để cho người ta chữa chạy cho mình.

-Cậu không ốm đau gì chứ?

- Ốm đau gì mình? Mình chỉ bị sầy da ở vai và ở dưới mũi. Chỉ có thế mà phải nằm bệnh viện thì khổ quá.

- Nhưng tại sao họ lại giữ cậu ở lại chứ?

- Cũng đơn giản thôi: bệnh viện thì vắng tanh, không có ai đến chữa bệnh cả, cho nên các cô tí hon mới cố tìm ra một vài bệnh nhân để còn chăm sóc. Bọn con gái mà lỵ. Cậu có biết họ chữa cho mình ra sao không! Thật là phát chán! Họ rịt lá cao tẩm mật vào da mình và cho mình uống mật. Như thế có đúng đâu: ở phía ngoài phải bôi iốt, còn cho thuốc uống thì lấy dầu tẩy. Chà, mình không bao giờ đồng ý với những phương pháp chữa bệnh của họ.

Trong cái giường bên cạnh, Ngộ nhỡ thì thào:

- Mình c ũng thế! Họ cấm tuốt: cấm đi, cấm chạy, cấm chơi ú tim và cấm cả hát nữa. Họ đã lấy ráo cả quần áo của bọn mình và cho cái mùi soa bỏ túi. Chúng mình chỉ có quyền nằm trên giường và hỉ mũi, thế thôi. Trò giải trí thế đấy.

- Thế tại sao các cậu lại vào bệnh viện?

-Hôm qua, lúc quả cầu va phải mặt đất, chúng mình ngã tung ra ngoài khoang, ở gần ngay thành phố. Bọn mình nằm thiếp đi. Rạng sáng, bọn con gái đánh thức chúng mình dậy:

“Các c ậu ở đâu đến đây? " Bọn mình đáp: “Bọn tôi đi bằng khí cầu nhưng va xuống đất bẹp tan rồi!" Điều đó làm cho họ xúc động:

“Bẹp tan ư! Chúng tôi sẽ chữa cho các cậu và đưa các cậu vào bệnh viện!"

Bọn mình liền đi theo họ.

Mít đặc hỏi:

- Các cậu khoẻ cả chứ?

- Ừ, trừ cậu Viên đạn.

Mít đặc lại gần Viên đạn:

- Cậu đau ra làm sao? -Bị sai khớp chân nên mình không đi được. Đối với mình, như vậy cũng chẳng sao nhưng mà mình mất con Mực rồi. Cậu tìm nó hộ cho mình. Chắc nó cũng không ở xa đây đâu, nhưng cậu xem đấy, mình đã bị đóng chặt vào giường rồi.

- Được, mình hứa sẽ tìm con Mực cho cậu với điều kiện là cậu phải nói với mọi người rằng mình đã sáng chế ra quả cầu cơ, -Mít đặc nói.

Mít đặc đảo qua thăm tất cả các chú tí hon và buộc họ phải hứa rằng sẽ bảo chú là người sáng chế ra quả cầu. Sau đó chú trở về phòng của bác sĩ. Bạch tuyết nóng ruột chờ đợi chú:

-Sức khỏe các bệnh nhân ra sao?

- Họ chẳng ốm đau gì hết! Chỉ trừ cậu Viên đạn là có đau tí chút thôi. Bạch tuyết vui sướng nói:

- Thế thì họ sắp được ra rồi! Tôi có ý kiến là ta sẽ tổ chức nhảy múa để chào mừng họ.Thế thì vui phải biết.

Mít đặc đáp:

- Có ai nói là ng ười ta sẽ cho họ ra sớm đâu.

Vừa lúc đó, Mật ngọt và Mắt xanh bước vào.

- Tại sao cậu lại mặc áo choàng trắng? Sao cậu tự tiện thế? Mật ngọt tức giận nói.

- Tôi chỉ muốn làm một cuộc kiểm tra nhỏ thôi. Mật ngọt mỉm cười chế giễu:

- Vậy thì cậu kết luận ra sao đây!

- Cuộc kiểm tra đã chứng tỏ rằng tất cả các bệnh nhân chỉ trừ một người đều mạnh khỏe và có thể cho họ ra được. Mật ngọt phản đối:

- Không, không đâu, cậu có biết là nếu chúng ta cho ra viện một lúc mười bốn chú tí hon thì sẽ xảy ra chuyện gì không? Họ sẽ làm loạn thành phố lên cho mà xem! Rồi không còn đến một miếng kính cửa và các cô sẽ tím bầm người và mọc bướu lên đấy. Vậy thì để ngăn ngừa cái dịch thương tật đó, chúng ta nên để các chú tí hon ở lại bệnh viện là hơn. Mắt xanh nói:

- Nếu ta không cho họ ra tất cả ngay một lúc mà mỗi ngày ra một người thì có được không? Bạch tuyết tiếp:

-M ột người thì ít quá, mỗi ngày hai người. Chúng mình định tổ chức ngay một cuộc khiêu vũ để chào mừng họ cơ mà. Mật ngọt đồng ý:

- Được. Chúng ta lập danh sách và bắt đầu từ mai, mỗi ngày sẽ cho ra một chú.

Bạch tuyết vỗ tay và ôm choàng vào cổ Mật ngọt:

- Không, hai cơ chị ạ. Em muốn họ được ra sớm cơ. Chị không thích dự khiêu vũ hay sao? Chị nhảy cừ lắm kia mà!

- Ừ thì hai. Cho những chú hiền lành ra trước, -Mật ngọt dịu dàng đồng ý rồi quay về phía Mít đặc, nói tiếp:

- Cậu phải giúp đỡ chúng tôi. Ai là người lành nhất?

- Họ đều lành tuốt đấy.

- Tôi không thể tin điều đó. Các chú tí hon đều lành cả thì chả có đâu. Nhất định ta phải kiếm việc làm cho họđể họ quên đừng chơi ác với chúng ta nữa. Mắt xanh nói:

- Như vậy thì hai chú thợ máy Bu loong và Đinh vít có đủ điều kiện rồi. Chúng ta đang cần họđể chữa xe ô-tô. Mật ngọt tán thành:

- Ý ki ến hay đấy. Chúng ta sẽ bắt đầu cho Bu loong và Đinh vít ra trước.

Cô viết tên hai người vào một tờ giấy rồi nói:

- Sau đó, tôi muốn cho chú Cáu kỉnh ra luôn, người gì mà không ai chịu nổi ấy, lúc nào cũng gắt gỏng, ngấy quá rồi!

Mít đặc nói:

- Không, không! Cứ giữ cậu ấy ở lại bệnh viện để cậu ta chừa cái thói xấu đó đi.

- Vậy thì Thuốc viên nhé. Chú này luôn luôn bất mãn với bệnh viện chúng tôi, cứ chỉ trích hoài các phương pháp trị bệnh của chúng tôi. Chú ta thì cái gì cũng nói được, tôi muốn loại chú ra ngay thôi. Nhưng Mít đặc không đồng ý:

- Không, Thuốc viên không được đâu. Cả đời cậu ta đã chữa cho người khác thì bây giờ phải đến lượt người khác chữa cho cậu ta chứ. Cho Thuốc nước ra thì hơn, một hoạ sĩ có tài, cậu ta mà ra thì lập tức có việc làm ngay. Cậu ấy là học trò của tôi. Chính tôi đã dạy cậu ấy học vẽ đấy. Bạch tuyết van nài:

- Ồ phải đấy. Cho chú ấy ra hôm nay đi! Tôi sẽ nhờ chú ấy vẽ một bức chân dung. Mít đặc nói:

- Nên cho cả Kèn đồng ra. Kèn đồng cũng là học trò của tôi, tôi đã dạy cho cậu ta thổi sáo. Bạch tuyết ôm chầm lấy Mật ngọt:

-Cho Thuốc nước và Kèn đồng ra đi. Em van chị đấy!

- Ừ. Đối với hai chú này thì chúng ta sẽ cho ngoại lệ nhưng mà chỉ riêng hai chú đó thôi.

Chỉ một lát, danh sách đã lập xong. Mật ngọt ra lệnh trả quần áo cho Thuốc nước và Kèn đồng. Vài phút sau, hai chú vào văn phòng của bác sĩ, mặt tươi hơn hớn. Mật ngọt bảo hai chú:

- Các chú sắp được ra viện rồi. Các chú cố gắng cư xử cho tốt, nếu không chúng tôi sẽ buộc phải bắt hai chú vào viện nữa đấy.[/color]
 
[color=darkblue:da517f7742]Chương 15:

[size=15:da517f7742]Một buổi hòa nhạc[/size]

Trong khắp thành phố, người ta chỉ nói đến nhà du hành trứ danh Mít đặc và các bạn của chú nằm trong bệnh viện. Sáo sậu và Cun cút đi từng nhà kể chuyện cho các bạn nghe, rồi các cô bạn lại đi kể chuyện tiếp và cứ như thế mãi. Cho đến một hôm tất cả các cô tí hon, như đã hẹn nhau từ trước, đều đến bệnh viện. Tất cả các cô tí hon đều muốn giúp đỡ các bệnh nhân và đã mang đến cho họ đủ thứ của ngon vật lạ: bánh, mứt, kẹo, hoa quả.

Phố Bệnh viện đen nghịt những người. Dĩ nhiên là không thể cho ngần ấy người vào cả bệnh viện được. Mật ngọt bước ra thềm cửa, tuyên bố là các bệnh nhân không cần dùng gì cả và mời các cô tí hon trở về nhà, đừng làm ầm ĩ trước cửa sổ bệnh viện. Nhưng các cô chẳng chịu đi cho vì các cô đã được tin rằng chỉ trong lát nữa, người chỉ huy các chú tí hon - chú Mít đặc thì phải - sẽ được ra viện với hai người bạn của chú là Thuốc nước và Kèn đồng.

Một lần nữa, Mật ngọt lại phải bước ra thềm cửa và tuyên bố: Mít đặc sẽở lại bệnh viện nếu các cô không chịu giải tán.

Các cô đành phải bỏđi nhưng đáng lẽ là trở về nhà, các cô kéo đến chơi nhà các bạn ở phố Bệnh viện.

nez1_8.gif


Đến khi Mít đặc, Thuốc nước và Kèn đồng hiện ra cùng với Mắt xanh và Bạch tuyết, bọn họ trông thấy ở mỗi cửa sổ có một chục cô tí hon đứng nhìn họ đi qua. Mít đặc rất lấy làm tự hào vì được chú ý đến như thế. Chú nghe thấy tiếng hỏi:

- Trong ba chú thì chú nào là Mít đặc lừng danh?

- Cái chú mặc quần vàng ấy.

- Chú tai to ấy phải không? Mình chả tin đâu, trông cậu ta thộn quá.

- Không, đúng đấy mà. Vẻ mặt trông hơi thộn nhưng mắt chú ta thông minh đấy chứ. ở đằng góc phố, một cô tí hon thò tay vẫy qua cửa sổ và kêu lên the thé:

- Hoan hô Mít đặc! Cô tí hon nhoài người ra đến nỗi tí nữa thì ngã giúi xuống vỉa hè nếu không có các bạn túm chặt lấy cẳng cô. Một cô mặt choắt, cằm nhọn, vẻ nghiêm nghị, thì thầm:

-Thật là nhục! Chưa chừng Mít đặc lại lên mặt bây giờ đấy! Một cô có hàm răng trắng muốt óng ánh dưới cái môi dẩu lên, nói:

-Cậu nói phải đấy. Không nên tỏ ra là chúng ta chú ý đến các chú tí hon. Chỉ khi nào họ tin là không có ai quan tâm đến những trò tầm bậy của họ thì họ mới thôi giở trò ra thôi. Cô Én nói tiếp:

-Ta nói chuyện ấy đấy, Mèo con ạ. ừ, ta phải coi khinh họ mới được. Họ có thấy chúng ta khinh thường họ thì họ mới hết chơi ác với chúng ta. Én và Mèo con cứ thủ thà thủ thỉ vào tai tất cả mọi người rằng phải khinh miệt các chú tí hon mới đến bằng khí cầu. Chẳng mấy chốc, tất cả các cô tí hon đều đồng ý là cùng tảng lờ các chú đi. Nếu đi phố mà gặp chú nào đi tới là các cô quay gót ngay lập tức hay đi sang vỉa hè khác.

Nhưng các cô chẳng giữ được lời các cô đã hứa. Các cô được biết rằng Thuốc nước là họa sĩ và Kèn đồng là tay nhạc sĩ trứ danh chuyên thổi sáo. Thổi sáo cơ à? ở Thành phố Xanh này, người ta chỉ chơi đàn thôi chứ chưa bao giờ chơi sáo và có khối người còn không biết cây sáo là cái gì nữa. Vì vậy ai cũng muốn được nghe Kèn đồng thổi sáo.

Chẳng bao lâu, các cô tí hon đã được tin rằng Thuốc nước và Kèn đồng ở quảng trường Cây táo, cùng một nhà với Khuy vàng và các bạn cô. Dưới mái nhà này có một gian phòng lớn với chiếc cửa sổ to bằng cả bức tường. Thuốc nước rất thích gian phòng này vì nó sáng sủa và chú cùng ởđây với chú Kèn đồng. Cửa sổ gian phòng này mở ra quảng trường Cây táo.

Chiều đến, quảng trường mọi khi không tấp nập lắm, bây giờ thì đầy những cô tí hon. Các cô đi chơi từng đôi một, tay cầm tay, mắt nhìn trộm về khung cửa sổ lớn ấy. Dĩ nhiên không phải là để nhìn Thuốc nước và Kèn đồng mà chỉ vì các cô nóng ruột muốn được nghe thổi sáo. Thỉnh thoảng, các cô lại trông thấy cái đầu chải rất cẩn thận của Kèn đồng hay mớ tóc rối bù của Thuốc nước. Rồi thì lại mất hút.

Một lát sau, Thuốc nước đến tựa vào cửa sổ, mắt nhìn mơ mộng ra xa. Kèn đồng cũng ra theo với bạn. Rồi hai chú tranh luận với nhau, lúc thì vung tay làm điệu bộ.

Cuối cùng, hai chú nhoài người nhìn ra quảng trường, nhổ bọt và biến mất. Có lẽ những việc thú vị như thế không còn xảy ra nữa song các cô tí hon cũng không nghĩ đến chuyện ra về. Quả nhiên tiếng sáo cất lên, êm dịu như tiếng nước suối chảy rì rào. âm thanh trầm bổng như nhịp sóng đều đều rồi bỗng vút lên, đuổi nhau dồn dập, quyện vào nhau. Các cô tí hon vui mừng phấn khởi hẳn lên, chân tay các cô ngứa ngáy chỉ rậm rựt muốn nhảy. Cửa sổ các nhà đều lặng lẽ mở rộng. Trên quảng trường, không một ai động đậy. Các cô tí hon lắng nghe để tận hưởng khúc nhạc chưa từng được nghe bao giờ ấy. Tiếng sáo im bặt. Trong căn nhà đối diện, tiếng đàn hạc nổi lên, ngập ngừng, dạo những bài ca mới. Những ngón tay lướt rụt rè trên dây đàn; điệu nhạc lúc đầu còn nghe rõ sau yếu dần rồi tắt ngấm. Nhưng rồi tiếng sáo lại cất lên và tiếng đàn cũng hồi lại, ngân cao hơn trước. ở một nhà bên cạnh, cũng nghe thấy tiếng đàn hạc rồi tiếp đến cái khác nữa; tiếng nhạc càng rộn ràng vui tươi.

Mít đặc đem bút vẽ và bột màu đến cho Thuốc nước, chú được chứng kiến một quang cảnh kỳ lạ: quảng trường Cây táo đầy những cô tí hon đang lặng lẽ thưởng thức cuộc hòa nhạc tuyệt vời ấy. Chú cũng lắng nghe rồi chú cao hứng nhảy lò cò nhưng mà chẳng có ai buồn để ý đến điệu nhảy của chú nên chú phẩy tay, trở về với các bạn.[/color]
 
Vậy là thằng em sáng nay bõ cả công login :lol: Rất cảm ơn bác TLV đã post lên tiếp hai phần nữa. Từ rày thằng em đi đâu có tác phẩm văn học Nga hay hay cũng sẽ góp về đây cùng với các bác.
 
[color=darkblue:6accb74f41]Chương 16:

[size=15:6accb74f41]Bu loong và Đinh vít đến thành phố Diều[/size]

Mời bạn cùng ra đây Theo nhịp còi thể dục. Dàn hàng ngang hàng dọc, Đuổi cái lười biến mau, Một ngày mới bắt đầu.

Với nhịp còi thể dục. Bu loong và Đinh vít vừa đi vừa hát cái điệp khúc do nhà thơ Hoa giấy sáng tác. Mới rạng sáng, dân Thành phố Xanh còn đang ngủ, hai chú thợ máy Bu loong và Đinh vít đã lên đường, vừa đi vừa tập bài thể dục buổi sớm. Đêm qua được tin là hai chú sẽ được ra khỏi bệnh viện để chữa một cái ô-tô, hai chú dậy từ mờ đất và đòi trả quần áo ầm ĩ. Mật ngọt vốn sợ tiếng ồn hơn hết nên lập tức đem quần áo trả cho hai chú. Các cô tí hon thức giấc vì tiếng hát của các chú, kéo nhau ra cửa sổ. Nhiều cô bước hẳn ra ngoài phố. Bu loong nói:

- Này, các cô, ga-ra xe ởđâu thế?

Một cô tí hon đội mũ trùm đỏ, mặc áo choàng xanh cổ áo làm bằng dạ lông màu nâu sẫm trả lời:

- Các chú lại đây, tôi sẽ chỉ cho. Bu loong đáp:

- Tốt lắm. Rẽ sang trái hay sang phải?

- Bên phải! -cô bé vừa trả lời vừa tò mò nhìn bộ áo bằng da của hai chú.

- Bên phải, quay! Đi đều, bước! Một hai, một hai! -Bu loong ra lệnh và đi vào đường phố mà cô bé đã chỉ. Đinh vít nhịp bước đi theo chú, tiếp đến là cô tí hon vừa chạy vừa nhảy tâng tâng. Bu loong và Đinh vít đi nhanh đến nỗi đi quá cả cái cổng mà hai chú phải vào. Cô tí hon thét:

- Dừng lại! Các chú đi quá rồi. Bu loong ra lệnh:

- Đằng sau quay! Hai chú lại đều bước. Cô tí hon mở cổng. Ba người bước vào sân và đi về phía một cái nhà kho mái lợp ngói. Đinh vít mở rộng hai cánh cửa, lẩm bẩm:

“Đây mà là ga-ra à! Một cái nhà kho hạng bét!”.

Bu loong nhìn vào trong, thấy một cái xe. Nhiều cô tí hon sán lại gần. Bu loong nói:

- Chả nhìn thấy cái gì cả, phải cho xe ra ngoài. Các cô đáp:

- Cho xe ra ngoài ư? Không được đâu vì nó hỏng máy rồi.

-Vậy thì ta xúm vào đẩy, các cô đẩy đằng sau nhé. Nào! Tí nữa.

Chiếc xe ậm ạch và rên rỉ ra khỏi ga-ra. Bu loong và Đinh vít luồn vào giữa các bánh xe. Các cô tí hon há hốc miệng ra nhìn hai chú. Ồ, bình nước đường bị thủng và lại thiếu mất một cái ốc. Chà, chiếc ống dẫn nước đường vỡ mất rồi. Cuối cùng hai chú đứng dậy. Bu loong bảo các cô tí hon:

- Các cô đem kìm, cờ lê và mỏ hàn ra đây!

- Chúng tôi chẳng có đâu!

- Không có à? Thế thì các cô có cái gì nào?

- Chỉ có cưa và rìu thôi.

- Ai lại dùng cưa với rìu để chữa ô-tô bao giờ. Thế ở đây không có con trai à?

- Họ ở Thành phố Diều ấy.

- Xa không?

- Đi bộ một giờ thì tới.

- -Một giờ với các cô ấy! Bọn tôi đi nhanh hơn. Đi bằng lối nào?

- Các chú cứ đi theo phố này, đi mãi đến chỗ gặp con đường rẽ ra cánh đồng về bên tay phải thì các chú rẽ và sẽ đi đến Thành phố Diều. Bu loong đáp:

- Được rồi. Đi đều, bước! Nhưng bỗng nhiên chú ra lệnh: Đứng lại, đứng! Sau đó chú tiếp tục ra lệnh cho các cô tí hon:

- Trong khi chúng tôi đi vắng, các cô lấy giẻ lau xe đi nhé. Có xe thì phải chăm nom xe chứ! Các cô trả lời:

- Vâng ạ.

- Bây giờ thì lên đường nào!

Hai chú đi, rẽ về bên phải. Bu loong nói:

- Ta hát tí chứ?

Hai chú đồng thanh hát rõ to:

Qua đồng ruộng, qua rừng xanh
Bước trên cỏ biếc, chúng mình ra đi.
Đôi ta đang ngắm hoa thì
Một con cóc đến, nhảy đi nhảy về.
Chúng mình vừa chạy vừa đi.
Mặc cho con cóc nằm ì nơi kia!


Dứt bài này, các chú lại hát tiếp bài khác rồi lại bài nữa, thế là các chú đã ra ngoài Thành phố Xanh. Non một giờ đồng hồ sau đó, Thành phố Diều đã hiện ra ở đằng xa. Vừa lúc ấy, hai chú thấy một chiếc xe đỗ ở giữa đường cái. Hai chú lại gần, thấy hai bàn chân thò ra ngoài đôi ống quần đen nhem nhuốc. Đinh vít hỏi:

- Này, cậu nghỉ ngơi đấy à? Một cái đầu đen sì và xoắn ốc hiện ra giữa những bánh xe:

- Nghỉ ngơi dưới gầm xe đây.

- Làm sao thế?

- Ừ, chả có cách nào chạy chọt nữa. Mình chẳng hiểu ra sao cả. Tại nước đường không chảy hay là tại thừa hay thiếu hơi?

nez1_9.gif


Chú ta đứng dậy và đá một cú vào bánh xe. Chiếc áo đen của chú cũng đầy dầu mỡ như quần chú, nhem nhuốc và bóng nhoáng đến nỗi người ta cứ ngỡ là áo quần bằng da cơ đấy. Có lẽ đó là một chú tài xế tồi, thường mất nhiều thì giờ chui vào gầm xe để xem vì sao xe chết máy hơn là ngồi lái xe, mà điều đó thì xảy ra thường xuyên với các chú tài xế ô-tô chạy bằng nước đường. Bu loong dạo quanh chiếc xe, chẳng thấy cái gì là điều bất bình thường cả. Chú rúc vào gầm xe, tìm kiếm hoài rồi ngóc dậy, chú đứng đó suy nghĩ, tay đưa lên gãi gáy mãi. Rồi đến lượt Đinh vít và chú Tài xế.

Cảnh tượng ấy diễn đi diễn lại nhiều lần: các chú lần lượt biến vào gầm xe rồi lại đứng lên, vẻ mặt ngơ ngác, tay gãi gáy hoài. Cuối cùng Bu loong đã tìm ra nguyên nhân hỏng máy! Vài phút sau, máy nổ giòn giã và chú tài xế sung sướng bắt tay hai ông bạn:

-Cám ơn các cậu. Không có các cậu thì mình phải "nghỉ ngơi" ở đây đến tối mất. Các cậu đi đâu bây giờ? Lên xe mình mà đi. Bu loong và Đinh vít nói cho chú rõ là hai người đi đến Thành phố Diều và đi để làm gì. Chú tài xế đáp:

- Mình có kìm, cờ lê đây, xin vui lòng biếu các cậu. Nhưng mình không có mỏ hàn đâu.

- Th ế cậu không biết ai có mỏ hàn à?

- Có! Đinh ốc tay thợ máy của chúng mình có một cái, mình sẽ dẫn các cậu đến nhà cậu ấy.

Sau đó, cả ba trèo lên xe và vài phút sau, họ đã vào phố chính của Thành phố Diều.[/color]
 
Chuyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" đã đi được nửa đường (đã post 16/29 chương).

Dự kiến cuốn tiếp theo sẽ là "Ông già Khotabit" của L. Laghin - có kèm tranh minh họa.
Mời cả nhà (đặc biệt là các em nhỏ) đón xem.

khotab.jpg
 
[color=darkblue:be50607282]Chương 17

[size=15:be50607282]Ở thành phố Diều [/size]

Thành phố Diều ở trên bãi cát dọc bờ sông. ở đây không có cây cối nên phố xá không đẹp bằng ở Thành phố Xanh. Nhưng trái lại, hoa thì chỗ nào cũng có, y như Thành phố Hoa ấy. Nhà cửa thì rất xinh xắn. Nóc nhà nào cũng có một mũi tên và ở đầu mũi tên có một con gà trống bằng gỗ có thể quay theo gió hoặc là một chiếc cối xay nhỏ xíu luôn luôn cử động, có nhiều cái cối lại có còi cứ kêu rít không ngớt. Và trên bầu trời của thành phố lúc nào cũng có những cánh diều bay liệng vì thả diều là một thú vui của dân thành phố. Họ buộc vào chiếc diều những băng giấy dài rồi thả căng dây ra, thế là cái diều rít lên trong gió thành một tiếng động đến khó nghe, cứ y như tiếng ong vo ve vậy. Tiếng động bát nháo ấy hòa lẫn với tiếng còi, làm thành một thứ tiếng ồn ào liên tục. Tất cả các cửa sổ đều có lưới che, thứ lưới bằng gỗ mà người ta thường che kín cửa mỗi khi có các trận đá bóng vì các chú tí hon ở đây vừa ham chơi diều lại vừa mê đá bóng. Những tấm lưới ấy bảo vệ an toàn cho các khung cửa kính mà ánh sáng vẫn rọi vào nhà. Chúng ta phải thừa nhận rằng không hiểu vì sao quả bóng đáng lẽ phải lăn đi đúng nơi đúng chỗ thì lại cứ nhè vào các cửa kính mà lao tới. Xe ô-tô đã bon vào phố chính, vài phút sau nó quặt vào một phố rẽ ngang rồi dừng lại trước một cái cổng lớn làm bằng ván gỗ có đục một cái cửa nhỏ. Bên trên chiếc cổng, có một mũi tên bằng gỗ mang một khối thủy tinh tròn sáng bóng phản chiếu rõ như chiếc gương cả cảnh phố xá với nhà cửa, hàng rào và chiếc xe ô-tô vừa đỗ lại. Bánh vòng-đó là tên chú tài xế-xuống xe, lại gần hàng rào và ấn vào một cái nút. Lập tức cánh cửa mở ra lặng lẽ. Chú bảo Bu loong và Đinh vít:

nez1_10.gif


-Lại đây, mình sẽ giới thiệu các cậu với Đinh ốc một tay rất ngộ, rồi các cậu sẽ biết.

Ba người vào trong sân, tiến về phía ngôi nhà và leo lên một cái thềm nhỏ bằng đá. Bánh vòng lại ấn vào một cái nút và một lần nữa, cái cửa lại lặng lẽ mở ra. Ba chú bước vào ngưỡng cửa một gian phòng vắng ngắt. Các chú chỉ thấy một cái võng treo trên tường, trên võng có một chú tí hon bận quần áo xanh đang nằm ngủ, tay nhét vào túi, chân bắt chéo lên nhau. Bánh vòng gọi:

-Cậu còn ngủ cơ à, Đinh ốc? Trời sáng bạch ra từ lâu rồi! Đinh ốc quay mình về phía ba ông khách, đáp:

-Không, mình có ngủ đâu, mình đang nghĩ đấy. Bánh vòng nói tiếp:

-Mình giới thiệu với cậu đây là các cậu thợ máy Bu loong và Đinh vít, các cậu ấy đang cần một cái mỏ hàn đấy. Đinh ốc đáp:

-Chào các cậu. Mời các cậu ngồi xuống. Ngồi xuống ư? Ngồi vào cái gì? Bu loong và Đinh vít bối rối đưa mắt nhìn quanh. Nhưng Đinh ốc đã giơ tay ra, ấn vào một cái nút ở gần chiếc võng. Lập tức ba chiếc ghế ở trong bức tường trước mặt bật ra như kiểu những cái ghế ở rạp hát. Bu loong và Đinh vít ngồi xuống. Đinh ốc nói:

-Các cậu thấy đấy, ở đây chỗ nào cũng có nút cả. Bấm vào một cái nút, thì cổng mở: bấm một cái khác thì các ghế hiện ra; muốn có cái bàn thì cũng làm như thế... Vừa nói, chú vừa bấm vào một cái nút thì một cái bàn đã từ trong tường bật ra, suýt nữa thì nó đập trúng vào đầu Bu loong. Đinh ốc hỏi:

-Có tiện không các cậu?

-Thật là kỳ diệu!

-Bu loong đáp và sợ hãi đưa mắt nhìn quanh. Đinh ốc nói, rất tự hào:

-Kỹ thuật cao đi đến chỗ kỳ ảo rồi đấy! Bánh vòng nói:

-Có điều bất tiện là ta chỉ có thể ngồi ở gần tường thôi. Nhà phát minh đáp:

-Chính mình đang nghĩ cách để đưa cái ghế ra xa hơn nữa. Đinh vít nói:

-Có lẽ làm những cái ghế bình thường thì giản tiện hơn. Đinh ốc vui vẻ trả lời:

-ý kiến hay đấy! Mình phải chế ra một cái ghế thật đơn giản, thật bình thường mới được! Cái gì thật là thiên tài bao giờ cũng rất đơn giản. Cậu cũng là thợ máy đấy phải không? Đinh vít đáp:

-Phải. Cả hai đứa chúng mình đều là thợ máy.

-Các cậu đến đây để kiếm cái mỏ hàn à? Đinh ốc lại bấm vào một cái nút, chiếc võng liền nhẹ nhàng hạ xuống. Hai ông khách hết sức ngạc nhiên vì cái võng hạ sát xuống đất mà Đinh ốc vẫn nằm dài trong võng. Đinh ốc đứng dậy nói:

-Các cậu mà nằm cái võng thường thì khi bước xuống đất các cậu có thể bị vướng cẳng trong dây võng và ngã lộn nhào dập mũi ra ấy. Nhưng dùng cái võng cơ khí hóa này của mình thì hoàn toàn tránh được sự nguy hiểm đó, các cậu vừa trông thấy đấy. Mình chỉ việc để cho nó hạ từ từ xuống đất rồi đứng lên thôi. Lúc nào muốn nằm võng thì chẳng có gì là phiền phức: mình nằm xuống cái võng để ở dưới đất rồi ấn vào cái nút, thế là cái võng lại lên cao tùy ý mình muốn. Đinh ốc bắt đầu đi đi lại lại trong phòng và bấm vào một loạt nút khác, lập tức hiện ra nào tủ ngăn, nào bàn ghế. Rồi chú ấn vào cái nút cuối cùng, một cái cửa mở ra và ba ông bạn thấy chú biến vào trong một cái hầm! Một phút sau từ ngoài sân, chú gọi:

-Các cậu lại đây! Nghe tiếng nói vọng từ ngoài sân vào, ba chú liền bước ra.

-Đây là ga-ra xe của mình!

-Đinh ốc nói và dẫn các bạn đi đến một cái nhà chứa xe bằng gạch có cửa sắt khép kín. Chú bấm vào cái nút, cánh cửa cuốn lên như cái màn ở rạp hát. Bên trong có một chiếc xe ô-tô kỳ dị với một đống bánh xe. Đinh ốc giải thích:

-Xe này chạy bằng hơi và có hệ thống làm nguội máy bằng nước ướp lạnh bạc hà. Nó có tám bánh, bốn bánh bên trên và bốn bánh bên dưới xe. Thường thì nó chạy bằng bốn bánh dưới còn bốn bánh trên để phòng trường hợp xe đi lộn ngược. Tất cả các bánh xe đều lắp nghiêng để cho ô-tô không những có thể chạy như mọi xe khác mà còn có thể chạy bằng mặt phải, chạy cả mặt trái và ngả lưng xe ra mà chạy, bốn bánh chổng lên trời. Kết quả là không có tai nạn gì nữa hết. Chú leo lên xe và cho xe chạy theo đủ cả bốn kiểu mà chú vừa mới nói. Sau đó chú lại tiếp tục giảng giải:

-Cái bình bình thường đã được thay bằng một cái nồi dùng để đun nước đường. Nhờ có hơi nước, sức ép càng mạnh và bánh xe càng quay nhanh hơn. Sau cái nồi có một chiếc ống chứa nước ướp lạnh bạc hà dùng để làm nguội máy. Nước đá bị hun nóng tan ra và chảy qua cái ống vào nồi để làm dầu mỡ bôi máy. Cái xe này có thể thay đổi tốc độ từ số một đến số bốn. Nó có thể đi giật lùi và đi nghiêng một bên xe. Nó có cả máy giặt, vừa chạy vừa giặt quần áo. Khi nào đỗ lại, nó có thể bổ củi, gọt vỏ khoai, nhào đất sét nặn gạch. Bu loong và Đinh vít ngạc nhiên quá sức, hai chú mê mẩn cả người trước cái xe kỳ lạ ấy. Hai chú bước vào xưởng của Đinh ốc ngổn ngang những đồ sắt. Những chiếc xe đạp cũ kỹ nằm giữa đống bàn đạp, dây xích và ghi đông; có cả một đống con quay nữa. Đinh ốc lục lọi khắp nơi mà không tìm thấy cái mỏ hàn đâu cả. Đột nhiên chú vỗ trán nói:

-Mình ngốc quá. Mình để quên nó ở nhà cậu Cả láu rồi. Các cậu chịu khó đến đấy mà tìm vậy. Bánh vòng đáp:

-Một nhà văn. Đinh vít nói:

-Thật thế à? Mình rất muốn làm quen với cậu ta xem sao. Mình chưa trò chuyện với một ông nhà văn nào bao giờ. Bánh vòng ngồi vào chỗ tay lái, hứa hẹn:

-Được rồi, mình sẽ đưa các cậu đến làm quen với cậu ta đây. Một con người khá thú vị.[/color]
 
TLV nói:
Chuyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" đã đi được nửa đường (đã post 16/29 chương).

Dự kiến cuốn tiếp theo sẽ là "Ông già Khotabit" của L. Laghin - có kèm tranh minh họa.
Mời cả nhà (đặc biệt là các em nhỏ) đón xem.

khotab.jpg

Em chờ bác post xong "Ông già Khotabit", em sẽ post " Bác sĩ Ai -bo -lit" của Cooc-nây Tru-kốp-xki nhé - góp phần vào Thư viện truyện của NNN thêm phong phú.

161826.jpg


Hôm qua em in tiếp 5 chương nữa của "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" về cho bọn trẻ ở nhà nó đọc - chúng nó rất khoái và háo hức những phần tiếp theo. Nhưng bác TLV cho em hỏi cái, truyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" này của bác không có chương 17 à? :?
 
rung_bach_duong nói:
... Em chờ bác post xong "Ông già Khotabit", em sẽ post " Bác sĩ Ai -bo -lit" của Cooc-nây Tru-kốp-xki nhé - góp phần vào Thư viện truyện của NNN thêm phong phú...
RBD post trước đi. "Ưu tiên" phụ nữ mà.
... Nhưng bác TLV cho em hỏi cái, truyện "Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn" này của bác không có chương 17 à? :?
Xin lỗi đếm nhầm. Đã sửa lại phần trước là chương 17 :oops: .

---

[color=darkblue:da8438bf4f]Chương 18:

[size=15:da8438bf4f]Thăm Cả láu[/size]

Cả láu đứng ở trước cửa sổ mở rộng của căn phòng làm việc, tay chắp lên ngực, mắt đăm đăm nhìn về phía chân trời, chú có vẻ đang mơ mộng. Mớ tóc dày của chú rủ xuống tận gáy; cặp lông mày đen rậm đứng thẳng hàng khẽ cau lại làm cho nét mặt chú có vẻ nghĩ ngợi đăm chiêu. Chú đứng im không động đậy, khi ba bạn của chúng ta đi vào phòng và Bánh vòng cất tiếng lanh lảnh chào chú, giới thiệu hai ông bạn mới với chú và nói rõ lý do họđến thăm chú. Cả láu vẫn tiếp tục nhìn qua cửa sổ, vẻ chăm chú như đang theo đuổi một ý nghĩ tinh tế hay cực kỳ phức tạp nào đó đang quay cuồng trong đầu óc chú không tài nào dứt ra nổi. Bánh vòng tỏ ra bối rối, chú nhún vai và đưa mắt nhìn Bu loong và Đinh vít như có ý nói:

“Các cậu xem đấy, mình đã báo trước cho các cậu rồi mà!".

Cuối cùng, như chợt tỉnh giấc mộng, Cả láu quay về phía ba chú tí hon và kéo dài giọng một cách trịnh trọng, với một giọng êm dịu thật dễ nghe:

- Xin chào các bạn! Các bạn thứ lỗi cho, có thể nói là vừa rồi mình không có mặt ở đây. Mình đang buông thả hết những suy tư sang các lĩnh vực xa xôi.

Rồi chú tự xưng tên, và chìa tay ra cho Bu loong. Bu loong siết chặt cái bàn tay mềm như bún ấy và cũng xưng tên.

- Cả láu, Cả láu nhắc lại với giọng nói êm êm và dịu dàng khoát tay chìa ra cho Đinh vít.

- Đinh vít, Đinh vít đáp lại và cũng siết chặt "lá bún".

- Cả láu, cả láu lặp lại lần thứ ba và giơ tay ra cho chú tài xế.

- Chúng mình quen nhau rồi còn gì! -Bánh vòng trả lời.

- À phải, cậu Bánh vòng! -Cả láu nói, ra vẻ ngạc nhiên. -Chào bạn. Xin mời các bạn ngồi.

Họ cùng ngồi xuống.

- Thế ra các bạn đã quen cậu Đinh ốc rồi à? -Cả láu hỏi, tỏ ra rằng chú vẫn nghe rõ Bánh vòng vừa nói mặc dù chú đã thả hết suy tư của mình sang những lĩnh vực xa xôi.

- Chắc là bạn Đinh ốc đã cho các bạn xem bộ bàn ghế gắn liền của bạn ấy rồi đấy nhỉ. Ha-ha-ha!

Thấy Bu loong quả quyết gật đầu. Cả láu có một vẻ mặt khá buồn cười, xoa xoa đầu gối một cách khoan khoái rõ rệt.

- Hừm, các nhà sáng chế ấy đều là những hạng người kỳ dị. Các bạn thử nói cho mình xem tại sao lại phải cần đến những thứ bàn xòe cụp, thứ tủ tự mởấy và cả cái võng cứ nhấc lên hạ xuống ấy? Mình ưa ngồi thật vững trong một cái ghế bình thường, thuận tiện thôi, chỉ cần nó đừng rít lên khi mình đứng dậy là được và mình thích nằm trong một cái giường bình thường miễn là nó đừng nhún lên nhún xuống trong khi mình đang nằm. Mình không hiểu những cái đó dùng để làm gì? Không ai có thể bắt mình nằm ngủ trong một cái giường như vậy được?

Bánh vòng đáp:

- Không ai bắt buộc bạn làm thế đâu! Bạn Đinh ốc là nhà sáng chế cho nên bạn ấy cố cải tiến tất cả những cái mà bạn ấy trông thấy. Không phải là lúc nào bạn ấy cũng thành công nhưng bạn ấy có nhiều sáng chế và là một người thợ có tài đấy.

- Mình có nói rằng không đâu. Về mặt nghề nghiệp của bạn ấy, mình thấy là rất cừ.

- Ừ, rất cừ, phải thừa nhận như vậy. Bạn ấy đã làm được cả một cái máy ghi âm cho mình đấy. Bu loong hỏi:

- Máy ghi âm là cái gì?

- Một cái máy nói. Các cậu xem này!

Cả láu dẫn các chú tí hon đến gần một cái bàn và chỉ vào một chiếc máy nhỏ.

- Cái két nhỏ này hay cái va-li nhỏ này, các cậu có thể gọi nó như vậy cũng được, có một cái lỗ nhỏ bên cạnh. Các bạn chỉ việc nói vài tiếng trước cái lỗ ấy rồi ấn vào một cái nút là lập tức cái máy ghi âm này nó nhắc lại thật đúng như lời các bạn đã nói. Cả láu quay về phía Bu loong:

-Bạn có muốn thử không?

Bu loong để sát mồm vào cái nắp và nói: -Bu loong, Bu loong, Đinh vít, Đinh vít. -Bánh vòng n ữa, -Bánh vòng nghiêng người vào, nói tiếp. Cả láu bấm vào cái nút của máy ghi âm, và ba ông bạn rất ngạc nhiên khi nghe thấy cái máy lặp lại bằng một giọng tịt mũi:

“Bu loong, Bu loong, Đinh vít, Đinh vít, Bánh vòng nữa". Đinh vít hỏi:

- Bạn cần cái máy nói này để làm gì?

- Để làm gì à? -Cả láu kêu lên. Đối với người viết sách nếu thiếu cái dụng cụ này thì cũng như thiếu cánh tay ấy. Mình có thể đặt cái máy ghi âm này vào bất cứ nhà nào. Nó sẽ ghi lấy tất cả những điều người ta trò chuyện. Sau đó, mình chỉ việc chép những lời nó nhắc lại, thế là mình có ngay một truyện ngắn hay một thiên tiểu thuyết hẳn hoi. Đinh vít nói:

- Đơn giản thế thôi ư! Mình đọc sách thấy nói là nhà văn phải có cảm hứng, phải tưởng tượng cơ mà! Cả láu khoái chí đáp:

- Tưởng tượng à! Người ta viết trong sách như vậy đấy. Nhưng cậu hãy thử tưởng tượng ra một cái gì xem nào? Chẳng cần đến bạn, người ta đã nghĩ ra mọi chuyện rồi. Chuyện gì cũng đã có cả. Thành ra bạn chỉ việc bê lấy mọi chuyện thực ấy, có khi có chuyện hay mà chưa nhà văn nào viết ra nổi. Bu loong nói:

- Nhưng có phải ai ai cũng đồng ý cho cậu đặt cái máy ghi âm vào trong nhà họ đâu!

- Ồ, mình có mưu mẹo chứ! Mình xách cái máy ghi âm đến làm cho họ cứ ngỡ là cái va-li và lúc đi ra, mình giả vờ để quên nó ở dưới gầm bàn hay dưới cái ghế nào đó. Một lát sau, mình tha hồ mà nghe những điều họ đã nói trong lúc mình vắng mặt. - Cả láu nói. Đinh vít nói:

- Như thế mà thú vị đấy. Thế họ nói gì nào?

- Ừ, còn thú hơn cả điều mình muốn nữa cơ, -Cả láu xác nhận. -Thiên hạ họ chả trò chuyện gì đâu, họ chỉ cười chán rồi lại kêu meo meo, sủa gâu gâu nhặng sị lên rồi lại còn gáy cúc cù cu nữa. Bu loong nói:

- Lạ thực!

- Đúng như vậy đấy! -Cả láu trả lời. -Mình mà có mặt ở đó thì họ còn trò chuyện bình thường và nói đâu ra đấy nhưng hễ mình đi khỏi là họ lại nói tầm bậy ngay. Đây này, mình mở cái băng ngày hôm qua cho các bạn nghe nhé, mình đến nhà tụi bạn rồi lúc ra đi, mình để cái máy ghi ở dưới gầm bàn.

Cái băng nằm dưới nắp va-li, Cả láu ấn vào cái nút cho nó quay. Những tiếng rít nổi lên rồi có cái gì như tiếng động cửa: sau một phút im lặng thì có tiếng cười và một tiếng nói: “Dưới gầm bàn ấy", rồi có tiếng động ghế và lại đến một chuỗi cười. Có tiếng gáy "cúc cù cu" và "sủa gâu gâu, kêu meo meo". Một giọng nói tiếp: “ Đến lượt mình hí nhé!" Một tiếng ngựa hí cất lên và lấp trong những tiếng cười ầm ĩ. Cả láu dang tay hỏi:

- Các bạn xem... à không, các bạn có nghe thấy không? Bu loong nói:

- Có, nhưng mình không hiểu là những cái ấy có thể giúp ích gì cho việc viết tiểu thuyết cơ chứ. Bánh vòng nói:

-Mình tiết lộ cho bạn điều bí mật ấy Cả láu nhé. Trong thành phố này, ai người ta cũng biết cái máy ghi âm của bạn cho nên bạn mà đi khỏi là họ nói đủ thứ tầm bậy.

- Để làm gì vậy?

- Tại bạn chơi xỏ họ thì họ chơi xỏ lại bạn chứ sao. Bạn muốn nghe trộm những điều họ nói khi bạn vắng mặt, họ biết thế nên họ cố ý kêu thét rên gào để giễu bạn thôi.

- À, ra thế đấy? Được rồi, mình sẽ chơi lại họ cho mà xem. Mình sẽ đặt cái máy ghi âm vào dưới cửa sổ nhà họ, nó vẫn cứ hiệu nghiệm, và còn đây nữa, theo ý các bạn cái này là cái gì nào? Cả láu chỉ vào một công trình rườm rà nom giống như cái lều xếp lại hay là cái dù thật lớn. Đinh vít đoán:

- Chắc đó là cái dù?

- Không phải, bộ bàn ghế gấp và lưu động cho nhà văn đấy. Ví thử các bạn phải miêu tả cảnh rừng thì các bạn chỉ việc đi vào rừng rồi mở cái bàn ra và ngồi xuống đường hoàng mà ghi chép tất cả những điều các bạn trông thấy diễn ra xung quanh. -Cậu ta bảo Đinh vít:

- Bạn hãy thử ngồi vào xem.

Trên chiếc cán gỗ có một cái nút làm cho Đinh vít cứ ngỡ là một cái dù. Cả láu ấn vào cái nút. Lập tức chiếc dù mở ra và biến thành một bộ bàn ghế dính liền nhau. Đinh vít ngồi xuống nhưng chú phải co cẳng lại mới ngồi vào bàn được. Cả láu nói:

-Bạn cảm thấy thoải mái ngay và đồng thời cảm hứng cũng xuất hiện. Ngồi như thế thú hơn ngồi trên cỏ hay dưới đất nhiều.

Đinh vít thì chẳng thấy đường hoàng và có hứng hiếc gì hết. Trái lại, chú chỉ thấy đau chân đau cẳng ghê gớm thôi, nên chú muốn mau chuyển câu chuyện sang hướng khác, ra khỏi cái bàn chú hỏi:

- Bạn đã viết quyển sách nào? -Mình chưa viết được quyển nào cả. -Cả láu thú nhận. -Làm nhà văn có phải là chuyện chơi đâu. Trước khi trở thành nhà văn, mình phải lo kiếm một vài thứ như các bạn đã xem đấy. Mà mình cam đoan với các bạn là chẳng phải giản đơn đâu. Trước hết mình sắm cái bàn lưu động, phải mất mấy năm mới được đấy. Rồi đến cái máy ghi âm. Các bạn có biết các ông thợ máy làm việc lâu la như thế nào không, nhất là bạn Đinh ốc: bạn ấy phải mất hai năm rưỡi trời mới sáng chế ra cái máy ấy đấy. Bạn ấy cũng chả nghĩ gì đến chuyện mình phải chờ đợi bạn ấy đâu: bạn ấy cứ phớt đều thôi. Bạn ấy không hiểu là mình cũng làm một công việc sáng tạo. Mình cũng biết cái máy ghi âm là một thứ máy phức tạp rồi, nhưng mà tại sao bạn ấy lại cứ muốn làm cho nó phức tạp thêm nữa chứ? Đinh vít hỏi có vẻ thông cảm:

-Bạn ấy làm nó phức tạp thêm ra à?

- Ừ! Đáng lẽ là làm cái máy ghi âm cho mình thì bạn ấy lại muốn là nó kiêm cả máy hút bụi nữa. Mà mình thì cần gì cái máy hút bụi cơ chứ? Thế là mất đứt một năm rưỡi. Nhưng bây giờ có nó rồi, mình chẳng cần cái gì to tát hơn nữa. -Cả láu nói. Đinh vít đáp:

- Giá kiếm được một cái máy có thể nghĩ thay cho nhà văn thì tốt đấy. Cả láu nói:

-Cậu nói rất có lý.

nez1_11.gif


Nhìn qua cửa sổ thấy mặt trời đã xế, ba ông bạn liền từ biệt Cả láu, đem cái mỏ hàn ra về. Đinh vít bảo Bánh vòng:

- Về đi thôi, trời sắp tối sập xuống rồi.

- Đừng vội, mình sẽ đánh xe đưa các cậu về, chỉ nháy mắt là tới nơi thôi. Nhưng trước khi đi, ta hãy đánh chén tí đã chứ.

Thế rồi Bánh vòng dẫn hai chú bạn về ăn cơm trưa ở nhà chú.[/color]
 
[color=darkblue:917a3353cc]Chương 19

[size=15:917a3353cc]Thuốc nước làm việc[/size]

Trong lúc Bu loong và Đinh vít dạo quanh Thành phố Diều để tìm cái mỏ hàn thì ở Thành phố Xanh đã xảy ra một chuyện trọng đại. Sáng dậy, Thuốc nước bắt tay vào vẽ chân dung cô Bạch tuyết. Chú vẽ mất gần hai giờ đồng hồ nhưng có thể nói là chú đã thành công. Bức tranh nom rất giống. Nhiều người cho là cô Bạch tuyết trong tranh còn đẹp hơn người thật kia. Nhưng mà chẳng đúng như vậy. Cô có cần họa sĩ tô vẽ thêm cho cô đâu. Nếu Thuốc nước đã diễn tả được vẻ đẹp của cô thì cũng chỉ là do nghệ thuật thực sự, đặc biệt là ngành hội họa, đòi hỏi thôi. Người ta đã đem bức tranh xuống gian buồng dưới nhà và treo lên tường, để tất cả các cô tí hon muốn xem tranh đều có thể đến xem được. Phải nói là số người xem rất đông và khi xem rồi thì các cô chỉ có mỗi một ước muốn là được Thuốc nước vẽ cho thôi. Nhưng Bạch tuyết không cho ai được lên gác vì Mắt xanh đang ngồi cho Thuốc nước vẽ nên không được quấy rầy họa sĩ. Mít đặc ở lại trên gác để bày cho Thuốc nước những ý kiến vớ vẩn vì chú muốn làm ra vẻ ta cũng biết hội họa đây. Chú chợt nghe thấy tiếng ồn ào ở dưới nhà.

-Ai làm ầm ĩ lên thế? Đi về đi, -chú vừa xuống cầu thang vừa thét. Các cô tí hon chẳng nao núng chút nào, các cô chỉ ước được lên chỗ họa sĩ làm việc thôi. Các cô vây quanh Mít đặc, van nài chú và gọi chú là "Mít đặc thân mến".

-Được, các cô xếp hàng đi, -chú nói và đẩy các cô về phía tường.

-Xếp hàng đi, các cô nghe chưa, nếu không tôi đuổi các cô đi bây giờ! Bạch tuyết la lên:

-Cậu là người thô lỗ lắm, ăn nói như vậy à? Này, tôi đến phải phát ngượng lên vì cậu đấy. Mít đặc làu bàu:

-Được rồi! Được rồi! Một cô tí hon rón rén đi vào, và thừa dịp đang lộn xộn cô lủi đến tận cầu thang bắc lên gác. Mít đặc lao ngay theo cô bé và định nắm chặt lấy cánh tay cô ta. Nhưng cô đứng lại kiêu hãnh nhìn chú và giơ ngón tay lên dọa chú:

-Khẽ thôi nào! Tôi là nhà thơ đây, được ưu tiên. Câu trả lời ấy làm cho chú kinh ngạc: nhân lúc chú đang bối rối, cô ta quay lưng lại và thong thả leo lên cầu thang.

-Cô ta nói cái gì thế nhỉ? Cô ta làm nghề gì vậy? Các cô tí hon đáp:

-Cô ấy là nhà thơ của chúng tôi. Cô ấy làm thơ đấy.

-A! Chúng tôi cũng có một nhà thơ. Cậu ta là học trò của tôi. Ngày xưa, tôi đã dạy cho cậu ta làm thơ nhưng bây giờ thì cậu ta làm lấy thôi.

-Thật ư? Thế cậu cũng đã là nhà thơ đấy à?

-ừ.

-Cậu tài giỏi quá đi mất! Cậu đã làm họa sĩ này, rồi lại làm thi sĩ này...

-Và làm nhạc sĩ nữa, -Mít đặc nói tiếp một cách tự mãn.

-ồ! Cậu đọc cho chúng tôi nghe một bài thơ của cậu xem nào. Mít đặc đáp làm như chú rất bận:

-Sau đã, bây giờ tôi không có thì giờ.

-Nhà thơ của các cậu tên là gì thế?

-Hoa giấy.

-Thật là lạ!

-các cô tí hon vỗ tay nói.

-Nhà thơ của các cậu tên là Hoa giấy còn nhà thơ của bọn tôi tên là Hoa dại. Hai cái tên nghe giống nhau ghê nhỉ. Đúng không nào? Mít đặc nói:

-Đúng tí thôi.

-Hoa dại, cậu có thích cái tên ấy không?

-Tạm được.

-Giá cậu mà được nghe thơ của cô ta nhỉ! A! Thơ hay đến thế thì thôi. Lên gác đi, chắc là cô ta sẽ ngâm thơ đấy, tôi muốn xem cậu có thích thơ của cô ta không nào.

-Được rồi, tôi lên đây, -Mít đặc đồng ý. Chú thấy Thuốc nước đang hoàn thành bức chân dung của Mắt xanh còn Hoa dại ngồi trên phản đang nói chuyện âm nhạc với Kèn đồng. Tay chắp sau lưng, Mít đặc dạo quanh gian phòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nữ thi sĩ. Cô nói:

-Sao cậu cứ đi đi lại lại như con thoi thế? Cậu hãy ngồi xuống nào, cứ nhìn thấy cậu cũng đủ làm cho người ta rức đầu chóng mặt rồi! Mít đặc thô lỗ đáp:

-Cô đừng có làm bộ làm tịch nữa, nếu không tôi sẽ ra lệnh Thuốc nước không vẽ cho cô nữa đâu. Cô ta quay về phía họa sĩ:

-A! Cậu ấy có thể ra lệnh cho cậu được à?

-ừ, cậu ấy thì gì mà chẳng làm được, -Thuốc nước trả lời, chú đang mải mê vẽ nên cũng chẳng nghe rõ Mít đặc đã nói cái gì. Mít đặc nói tiếp:

-Đấy nhé, ở đây ai cũng phải phục tùng tôi, vì tôi là chỉ huy. Thấy chú có quyền lực trong đám các bạn, cô muốn làm lành với chú:

-Có phải cậu đã sáng chế ra quả cầu phải không?

-Cô còn muốn ai vào đó nữa!

-A! Tôi sẽ làm thơ tặng cậu.

-Thơ thẩn mà làm gì! Cô nói với một giọng êm êm như hát:

-Cậu đừng nói thế! Cậu chưa nghe thơ tôi bao giờ đấy nhỉ, cậu có muốn tôi đọc thơ cho cậu nghe không? Chú trả lời, ra vẻ đồng ý:

-Được, cô đọc đi.

-Đây là bài thơ tôi vừa mới sáng tác xong, nhan đề là

Con muỗi

Tôi bắt con muỗi,
Nó kêu vo ve,
Tôi yêu nó ghê,
Nhưng rồi một buổi
Nó buồn rũ rượi.
Tôi thương vô cùng
Giữ thì ác hung...
Có lẽ tốt hơn
Tôi bắt con kiến,
Kiến cũng buồn nản,
Tôi thả nó ra.
Chơi đã chán chê
Thôi, tôi đọc sách.


Thuốc nước phải vỗ tay thốt lên:

-Hoan hô! Hoan hô! Kèn đồng tán thành:

-Thơ hay lắm. Không những nói về con muỗi mà lại còn bảo ta phải yêu quý sách vở. Thật là những câu thơ bổ ích.

-Tôi còn làm nhiều bài khác nữa cơ, -Hoa dại đáp và cô liền ngâm một bài thơ nữa, nội dung bài thơ không nói về con muỗi mà là con chuồn chuồn và kết thúc như sau:

“Vá quần vá áo, bạn ơi!".

Rồi lại đến một bài khác kết thúc là:

“Rửa tay thật kỹ" và một bài thơ nữa chấm dứt bằng câu:

“Quét nhà sạch bong".

nez1_12.gif


Trong lúc ấy, Thuốc nước đã vẽ xong chân dung của Mắt xanh. Mọi người xúm quanh giá vẽ, trầm trồ:

-Tuyệt thật! Đẹp quá đi mất! Hoa dại nói:

-Cậu Thuốc nước thân mến ơi, cậu có thể vẽ tôi mặc áo dài xanh được không?

-Sao lại áo xanh? áo cô màu lá cây cơ mà!

-Thuốc nước băn khoăn trả lời.

-Thế thì đã sao cơ chứ? Đối với cậu, thì áo nào cũng như nhau thôi, áo tôi xanh lá cây thì cậu sẽ vẽ nó thành xanh biếc. Nếu tôi biết Mắt xanh mặc áo xanh biếc mà đẹp đến thế thì tôi cũng mặc áo xanh biếc. Thuốc nước đồng ý:

-Được.

-Tôi muốn cậu cũng vẽ cho tôi đôi mắt xanh biếc cơ. Họa sĩ lắc đầu nói:

-Mắt cô nâu cơ mà.

-Cậu Thuốc nước thân mến, tôi van cậu đấy. Nếu cậu có thể vẽ cho tôi cái áo xanh biếc thay cho cái áo xanh lá cây thì tại sao cậu lại không thể làm cho đôi mắt nâu của tôi trở thành xanh biếc được?

-A, không, hai việc có khác nhau! Nếu cô muốn thì cô có thể mặc áo xanh biếc nhưng còn đôi mắt thì cô không thể thay nó đi được.

-Đúng đấy, cậu vẽ mắt màu nâu cho tôi vậy. Nhưng tôi yêu cầu cậu vẽ cho nó to hơn kia.

-Mắt cô đã to lắm rồi!

-Chỉ một chút xíu nữa thôi mà! Tôi muốn nó to hơn thế nữa và lông mi tôi cũng dài hơn cơ.

-Được.

-Và cậu vẽ tóc tôi cho nó thật vàng ửng lên nhé. Tóc tôi nó chỉ mới vàng hoe hoe thôi.

-Tôi đồng ý, điều đó thì có thể được. Chú bắt đầu vẽ. Hoa dại nhổm dậy luôn và đến xem chân dung của cô. Cô van nài:

-Mắt vẽ cho to thêm nữa! Nữa! Nữa! Kéo dài lông mi ra, vẽ nhỏ cái mồm lại, nữa, nữa! Cuối cùng, cô có một cặp mắt rất to, to đến nỗi người ta chưa từng trông thấy bao giờ, mái tóc cô thì vàng óng và cái miệng cô chỉ nhỏ bằng cái đầu đinh ghim. Bức chân dung chỉ hao hao giống cô thôi nhưng Hoa dại rất thích và cô quả quyết rằng cô không ước muốn gì hơn thế nữa. [/color]
 
[color=darkblue:49f0b2665a]Chương 20

[size=15:49f0b2665a]Bu loong và Đinh vít trở về[/size]

Hoa dại ôm bức tranh mình, bước xuống cầu thang một cách rất thận trọng. Cô vừa xuống đến nhà dưới, các cô tí hon đã vây quanh lấy cô. Ai cũng bảo là bức chân dung của cô đẹp hơn nhiều nhưng không giống bằng các bức của Bạch tuyết và Mắt xanh. Hoa dại đáp:

-Đồ ngốc, vậy thì theo ý các cô, đẹp với giống thì đằng nào hơn? Các cô trả lời:

-Nhất định là đẹp hơn! én và Mèo con hớt hơ hớt hải đến:

-Tai vạ! Thật là tai vạ! A! Mình mệt quá, lử cả người ra rồi! Các cô lo sợ:

-Cái gì thế? én bắt đầu kể:

-Bọn mình đến nhà thương... Mèo con nói tiếp:

-... tìm các cậu tí hon sẽ ra viện hôm nay... én lại nói:

-... nhưng chị Mật ngọt bảo là họ đã đi rồi.

-... bọn mình liền hỏi đến các cậu khác thì chị Mật ngọt giao các cậu Ngộ nhỡ và Nhanh nhảu cho bọn mình, -cô nói liến láu, không muốn cho cô én ngắt lời cô, -nhưng khi đi đường, các cậu ấy trốn, trèo lên cây. Cô én nói và phá lên cười:

-Các cậu ấy sợ là chúng mình sẽ giáo dục các cậu ấy đấy, các cậu có hiểu không? Mèo con nhăn mặt ra vẻ khinh bỉ:

-Họ hư đốn quá nên bọn mình mới phải săn sóc họ thế chứ!

Mắt xanh hỏi:

-Nhưng mà các cậu ấy ở đâu nào? én đáp:

-Các cậu ấy đang ở trên cây ấy và rất có thể là các cậu ấy xoáy trộm táo của chúng mình đấy... Bạch tuyết đề nghị:

-Chúng mình đến xem sao đi! Ngộ nhỡ và Nhanh nhảu ngồi vắt vẻo trên một cái cành cây, hai chú cố hái một quả táo, ra sức vặn đứt cái cuống. Nhìn thấy một tốp các cô tí hon đứng lại tò mò nhìn lên, hai chú càng nỗ lực thêm nữa. Ngộ nhỡ lấy răng cắn cuống quả táo. Có tiếng chế giễu:

“Các cậu chưa hái được quả táo nào à?". Hai chú nhìn xuống đất, thấy Mắt xanh đang cười. Ngộ nhỡ càu nhàu:

-Tưởng dễ lắm đấy!

-Tôi cho cậu mượn cái cưa mà làm thì tốt hơn. Nhanh nhảu đáp:

-Phải đấy! Đem cưa đến đây!... Mắt xanh chạy vào căn nhà gần đó và đem cái cưa đến. Một phút sau, cái cuống quả táo đã bị cưa đứt và quả táo rơi xuống đất. Mắt xanh gọi:

-Các cô tí hon ơi, khuân táo về đi thôi, các cô xem kìa, các cậu tí hon đã quyết định giúp đỡ chúng ta đấy. Nhiều cô chạy đến đẩy quả táo lăn về phía căn nhà gần nhất.

Xin nói để các bạn biết rằng ở Thành phố Xanh, mỗi nhà có một cái hầm để chứa rau và hoa quả. Các cô tí hon mở một cái cửa nằm sát đất rồi đẩy quả táo vào. Bây giờ quả táo lăn vào trong hầm. Các cô chạy trở lại chỗ cây táo và gặp các cô khác đang đẩy một quả táo. Công việc làm tới tấp. Chuồn chuồn kiếm được một cái cưa; cô diện một cái quần thể thao và chạy lại trèo lên cây. Thấy Chuồn chuồn cầm cưa Ngộ nhỡ liền bảo:

-‰ này! Đưa cưa đây! Cậu không biết làm đâu!

-Chỉ mình cậu biết thôi!

-Chuồn chuồn tinh nghịch đáp lại. Cô ngồi lên một cành cây và mắm môi mắm lợi cưa cái cuống quả táo. Ngộ nhỡ thèm quá, chú liền đề nghị:

-Cô có muốn chúng ta cùng làm không? Trong lúc cô cưa thì tôi nghỉ rồi sau tôi cưa thì cô nghỉ nhé. Chuồn chuồn đáp:

-Đồng ý. Trong lúc đó, các cô tí hon ở căn nhà cạnh ga-ra xe đến kể chuyện rằng Bu loong và Đinh vít đi Thành phố Diều từ sáng sớm mà không thấy trở về. Cô én nói liến thoắng:

-Các cậu xem đấy, tôi đã bảo mà! Họ chẳng chịu ở đây nên trốn sạch đi Thành phố Diều cho mà xem! Mắt xanh nói:

-Được, đi thì cứ đi, chẳng giữ làm quái gì! Mãi đến chiều tối mà họ vẫn còn trò chuyện về các chú Bu loong và Đinh vít. én và Mèo con có vẻ rất vui thích về chuyện hai chú mất tăm mất tích. Đến giờ rồi mà chẳng có hy vọng gì gặp các chủ trở về nữa. Nhưng rồi một cái ô-tô hiện ra ở đầu phố. Xe vừa chạy vừa nổ phành phạch. Các cô tí hon bỏ quả táo, chạy ùa theo. én và Mèo con dẫn đầu cả bọn, hai cô hét:

-Bu loong và Đinh vít về rồi! Bu loong và Đinh vít về rồi! Nhưng đột nhiên hai cô quay lại đằng sau:

-Đứng lại! Không nên chạy theo sau ô-tô, làm thế xấu lắm đấy. Đến ga-ra xe, hai cô ngạc nhiên thấy Bánh vòng đã ở đấy với Bu loong và Đinh vít rồi. Mèo con bất bình nói:

-Chà! Nếu tôi không lầm thì cậu là cậu Bánh vòng ở Thành phố Diều phải không? Tại sao cậu lại đến đây? Chúng tôi có mời cậu đâu cơ chứ?

-ồ, tôi cóc cần các cô mời!

-Chúng tôi không đến chỗ cậu và cậu cũng đừng đến chỗ chúng tôi!

-cô én nói.

-Chúng tôi không đuổi các cô đâu, các cô cứ việc đến chỗ chúng tôi mà chơi.

-Các cậu không đuổi chúng tôi nhưng tại sao các cậu mời chúng tôi đến ăn Tết mà các cậu lại lấy tuyết ném chúng tôi tơi bời như vậy?

-Như thế mà cũng khó chịu à? Chúng tôi chỉ đùa cho vui thôi, các cô cũng chơi như vậy đi.

-Các cậu phải biết rằng bọn con gái chúng tôi không thích lấy tay vốc tuyết đâu. Bánh vòng nhún vai nói:

-Được, chúng tôi lầm. Chúng tôi không đoán trước được là các cô sẽ giận, từ nay về sau thì chúng tôi cạch đấy.

-Lỗi tại các cậu. Tại sao các cậu lại cử cậu Đinh dép đến? Các cậu có biết cậu ấy đã làm những gì ở đây không? Bánh vòng giải thích:

-Chúng tôi không chịu trách nhiệm về cậu ấy. Giá mà các cô biết cậu ấy đã làm gì ở Thành phố Diều nhỉ? Cậu ấy đã làm cho chúng tôi rối tinh rối mù cả lên. Chẳng có cách nào sửa tính sửa nết lại cho cậu ấy nữa. Chúng tôi không cử cậu ấy đi đâu. Cậu ta tự đi đấy thôi.

-Cậu ấy làm khiếp lắm kia, -cô Mèo con gắt.

-Không, chúng tôi không muốn đến chơi với các cậu nữa, chúng tôi chẳng cần các cậu. Bây giờ chúng tôi đã có ối bạn nam rồi.

-Tôi cũng thế, tôi chẳng thích chơi với các cô, tôi cóc cần các cô. Tôi dẫn cậu Bu loong và Đinh vít về rồi tôi lại đi thôi. Bánh vòng bực tức lùi ra xa nhưng thấy Bu loong và Đinh vít bắt tay vào chữa xe, chú không đi nữa và lại giúp họ một tay. Các chú tài xế thường làm như vậy đấy: hễ thấy ai sửa chữa xe là họ lập tức đến giúp đỡ, hoặc vặn cái bu loong hay cái đinh vít, hoặc chỉ góp với họ một ý kiến. Cả ba chú làm đến tận tối mịt và phải tiếp tục sang ngày hôm sau vì chiếc xe phải mất nhiều công sửa chữa. [/color]
 
[color=darkblue:b809a88f20]Chương 21

[size=18:b809a88f20]Máy móc kỳ diệu[/size]

Sáng hôm sau, Mắt xanh kể lại với chị Mật ngọt rằng khi được ra viện, các chú tí hon không đánh lộn nhau nữa, rằng hạnh kiểm họ rất tốt và họ hái táo giúp các cô. Mật ngọt đáp:

-Kiếm được việc làm cho họ như vậy là tốt. Các cậu Chắc chắn và Mất sạch cũng sắp ra viện đấy. Các cô có cần họ giúp đỡ các cô không? Mắt xanh nói:

-Em sẽ xin chị cho em thêm người nữa cơ. Trong khi chúng em tìm được cho họ một việc làm thú vị như vậy mà cứ giam hãm họ mãi thì thật là đáng tiếc!

-Hôm qua, tôi đã cho các cậu Ngộ nhỡ và Nhanh nhảu ra viện trước thời hạn, thế mà các cô vẫn chưa đủ người hay sao?

-Mật ngọt hỏi.

-Chưa ạ.

-Nếu vậy, các cô có thể nhận thêm cậu Lặng lẽ. Cậu ta rất lầm lỳ, chẳng hề than vãn lấy nửa lời.

-Và ai nữa? Mật ngọt đeo kính và tra lại danh sách.

-Tròn xoay và Nước đường cũng có thể cho ra viện. Thực ra thì Tròn xoay chưa đáng được ra đâu: cậu ta chén nhiều đường quá, tôi chưa tìm được cách cho cậu ta chừa cái thói xấu ấy đi. Nếu cậu ta chỉ ăn đường không thôi thì còn đỡ, đằng này cậu ta lại nhét đường đầy túi áo và giấu cả vào dưới gối nữa. May ra được thả ra ngoài, cậu ta sẽ bớt háu đói đi chăng. Còn cậu Nước đường thì phải giữ lại ở đây để phạt vì tội uống nước ngọt nhiều quá. Nhưng mà tôi sẽ cho ra cả hai cậu vì hai cậu đối với tôi rất lễ phép. Cô lại nhìn vào danh sách.

-Cậu Viên đạn thì chưa ra được, chân cậu ta chưa khỏi. Cậu Viên đạn thật sự là bệnh nhân của chúng ta đấy. Mắt xanh hỏi:

-Còn cậu Cáu kỉnh?

-Không, không được! Cáu kỉnh là tay đáng ngán nhất, cậu ta luôn luôn hậm hực, lúc nào cũng không vừa lòng. Cậu ấy cứ làm cho bọn mình phải phát bực lên thôi! Tôi sẽ giữ cậu ta lại bởi vì cậu ta hết sức lạ lùng. Nhưng mà tôi cũng chẳng mong gì hơn là mau giải phóng cho cậu ấy cùng với cậu Thuốc viên. Cậu này thì chẳng ai mà chịu nổi và tôi cũng không hiểu cậu ta có quyền gì mà dám tự xưng là thầy thuốc, lúc nào cậu ta cũng bảo rằng các phương pháp chữa bệnh của tôi là vô giá trị.

-Nếu vậy thì chị cứ cho cả hai cậu ấy ra đi, thế là chị sẽ yên thân, -Mắt xanh đề nghị.

-Thế à! Dù có các vàng tôi cũng không làm vậy. Các cô có biết cái cậu Thuốc viên quỉ quái ấy đã nói gì với tôi gần đây không? Cậu ấy bảo là tôi không chữa cho người ốm khỏi bệnh mà lại làm cho người khỏe phát ốm. Thật là hồ đồ! Không được, cậu ta sẽ ở đây đúng thời hạn. Tôi chẳng cho cậu ấy ra sớm một ngày đâu, cả cậu Cáu kỉnh nữa!

Thế là nhờ có cô Mắt xanh, các chú Lặng lẽ, Tròn xoay và Nước đường đã được ra viện cùng với Chắc chắn và Mất sạch. Mật ngọt chỉ giữ các chú Viên đạn, Cáu kỉnh và Thuốc viên ở lại. Chú Viên đạn bị đau chân nên đành âm thầm chịu sự bất công đó. Nhưng các chú Cáu kỉnh và Thuốc viên thì bứt đầu bứt tóc và la ó lên rằng nếu không cho các chú ra trước chiều nay thì các chú sẽ tẩu thoát. Các chú Bu loong, Đinh vít và Bánh vòng dậy từ mờ sáng và bắt đầu sửa xe ngay. Nhưng đến khi máy nổ rống lên thì mặt trời đã lên cao rồi. Ba chú quyết định cho xe chạy thử một tua đã. Xe chạy qua sân làm bụi tung lên mù mịt, lướt qua cổng và phóng ra phố. Chẳng mấy chốc các chú đã thấy các cô tí hon đang khuân táo về nhà rồi đến các chú Nhanh nhảu, Mất sạch, Chắc chắn và Ngộ nhỡ đang ngồi cưa trên cây táo và xa hơn một chút là các chú Kèn đồng, Lặng lẽ và Chuồn chuồn đang hái lê. Các cô tí hon đẩy các quả lăn đi khắp các ngả. Chú Mít đặc đang mải mê ra lệnh:

-Năm người lại đây, năm người lại đằng kia! Chặn quả táo này lại cho tôi và lăn nó đi đi. Lùi ra, liệu hồn quả lê sắp rơi xuống đấy! Này, các cậu ở trên kia, không báo trước cho người ta à? Tránh ra, không thì tôi không chịu trách nhiệm đâu! Không có chú thì công việc lại chạy hơn nhiều nhưng chú cứ có cái cảm giác là nếu chú mà thôi hò hét thì mọi việc sẽ đình trệ ngay. Tròn xoay và Nước đường cũng bắt tay vào việc. Hai chú đẩy một quả lê nhưng nó chẳng chịu lăn đi cho mà lại cứ quay tròn tại chỗ. Ai cũng biết là hình thù quả lê không giống quả táo và hễ ta đẩy cho nó lăn đi thì nó lại quay thành vòng tròn. Hơn nữa, quả lê này đã chín lắm rồi, khi rơi xuống đất nó đã bị giập mất một mé, đến lúc Nước đường và Tròn xoay đẩy nó đi thì nó hoàn toàn nát nhoét. Thế là người hai chú dính đầy nước đường từ đầu đến chân và hai chú mút ngón tay hoài. Mít đặc hét:

-Các cậu phải tiến lên chứ sao lại cứ xoay tròn tại chỗ mãi thế. Các cậu nhìn quả lê xem, các cậu làm nó bẹp dí ra rồi. các cậu muốn chế ra nước đường à? Mình sẽ kiếm cho các cậu thôi. Xe ô-tô dừng lại. Hai chú bạn nhìn ra. Bu loong gọi:

Này, Mít đặc! Tại sao các cậu không làm cái món cơ giới hóa hả?

-Xin lỗi các cậu!

-Mít đặc đáp.

-Tớ đào đâu ra cái món cơ giới hóa cho các cậu. Bánh vòng nói:

-Đây này, bọn mình đưa đến cho cậu cái máy đầu tiên đây.

-Ô tô à? Thế ô-tô là máy móc cơ giới hóa sao?

-ừ, cơ giới hóa việc vận chuyển đấy. Bây giờ ta sẽ chở lê và táo bằng ô-tô. Mít đặc la lên:

-Được rồi! Tớ đã nghĩ ra: các cậu đỗ xe dưới gốc cây để bọn họ ở trên cây có thể ném vào ô-tô cho tiện. Bu loong nói:

-Không được! Làm thế sẽ nát hết táo và bẹp ô-tô mất.

-Sao? Cậu muốn họ bưng táo đến tận đây à?

-Không phải! Có thể dùng dây đưa táo xuống được đấy. Mít đặc đáp:

-Đúng. Này, các cô, lấy sợi dây mau! Các cô chạy biến đi rồi đem đến ngay một sợi dây. Mít đặc cầm lấy dây, quay quay mãi trong tay. Chú chưa dùng dây bao giờ cả cho nên chú cứ nhìn và nghĩ không biết làm thế nào. Sau đó chú đưa dây cho Bu loong và nói ra vẻ thành thạo:

-Cậu cầm lấy mà làm. Bu loong ném một đầu dây lên cành cây cho Nhanh nhảu buộc chặt vào cuống quả táo. Rồi chú đưa sợi dây cho các cô tí hon và dặn các cô không được rời tay ra. Chú gọi Nhanh nhảu:

-Nào, cưa đi! Vài phút sau, cái cuống đã rời khỏi cành và quả táo treo lơ lửng ở đầu sợi dây. Bánh vòng lái xe đến đúng chỗ các cô tí hon đang nhẹ nhàng kéo quả táo xuống. Các chú tháo dây và xe ô-tô lên đường. Một lát sau, quả táo đã về đến nơi đến chốn. Bánh vòng nói:

-Đi tìm xe ô-tô của mình đi. Các chú chạy hộc tốc về ga-ra và vài phút sau đã lái hai chiếc xe đến. Một xe để chở táo, một xe chở lê. Mít đặc khoái chí, càng kiêu căng tợn:

-Này các cô có thấy những cái kỳ diệu của món cơ giới hóa này không? Các cô có nằm mê cũng chẳng bao giờ trông thấy thế đâu![/color]
 
[color=darkblue:0805473b24]Chương 22

[size=15:0805473b24]Tẩu thoát[/size]

Nhờ có cơ giới hóa mà công việc tiến hành dễ dàng và mau chóng. Ô-tô đi lại như con thoi giữa cây táo và các hầm nhà, khi thì chở một quả táo và một quả lê cùng một chuyến, khi thì chở một lúc những năm quả mận. Nhờ có cơ giới hóa, các cô tí hon không phải đẩy các quả về nhà nữa nhưng không phải vì thế mà các cô chịu khoanh tay đâu. Trái lại, các cô đã dựng lên hai lều vải ở trong phố và đem đến nào nước đường, nào bánh mứt kẹo. Bây giờ thì bà con đang lao động có thể nhân lúc rảnh rỗi đến đó nhá một cục đường hay uống một cốc nước ngọt. Chú Tròn xoay đột nhập ngay vào lều bánh kẹo còn Nước đường thì tấn công lều có nước ngọt. Chả có cách nào làm cho hai chú rời hai túp lều đó ra được nữa. Đột nhiên người ta nghe thấy tiếng kêu inh ỏi ở đằng xa. Bác sĩ Thuốc viên chạy vội chạy vàng đằng trước, theo sau là Mật ngọt và các cô y tá. Chú gần như trần trụi và chỉ có đôi kính với chiếc quần đùi trên người. Chạy đến cây táo, chú hối hả trèo lên cây. Mật ngọt dừng lại dưới gốc cây, hỏi:

- Tại sao cậu lại bỏ trốn? Cậu còn ốm kia mà! Thuốc viên vừa đáp vừa trèo lên cao mãi:

- Tôi không đau ốm gì nữa đâu. Mật ngọt hổn hển nói:

- Không ốm nữa là thế nào? Chúng tôi đã cho cậu ra viện đâu! Thuốc viên đáp và thè lưỡi ra:

- Thì tôi tự ra viện!

- Cậu quá đáng lắm! Mặc xác cậu, chúng tôi không trả quần áo cho cậu nữa đâu.

- Tôi cóc cần!

- Chú Thuốc viên trả lời, cười.

- Cậu sẽ bị cảm lạnh và phát ốm lên đấy.

- Tôi mà có bị ốm thì cô cũng chả trông thấy tôi nữa đâu.

- Thật là nhục!

Mật ngọt đáp.

- Cậu là bác sĩ mà cậu lại giễu cợt y học như vậy à? Cô Mật ngọt quay lại và ngẩng cao đầu, cô bước đi một cách tự hào. Các cô y tá theo sau cô. Thuốc viên thấy không có gì nguy hiểm nữa bèn tụt từ trên cây xuống. Lập tức các cô tí hon vây lấy chú, ra vẻ thông cảm:

- Cậu chắc bị lạnh lắm đấy! Cậu sẽ bị cảm mất! Cậu có muốn chúng tôi đem quần áo đến cho cậu không? Thuốc viên đáp:

- Đồng ý. Cô Lông ngỗng chạy đi ngay và một lát sau cô đem đến một cái áo dài kẻ sọc xanh lá cây.

- Cái gì thế này?

Thuốc viên ngạc nhiên.

- Tôi không mặc áo dài đâu, người ta sẽ ngỡ tôi là con gái mất!

- Như thế thì đã sao nào? Cậu mà là con gái thì cậu khổ sở lắm sao?

- Ừ... ừ!

- Sao vậy? Cậu nói ngay đi xem nào, theo ý cậu thì chúng tôi chẳng ra cái thớ gì phải không?

- Không đâu, các cô tốt lắm...

- Thuốc viên lúng búng đáp, -nhưng dù sao thì bọn con trai vẫn cứ hơn đứt đi!

- Hơn gì nào? Cậu giải thích đi!

- Nhưng mà đó là sự thật! Chúng tôi có cậu Kèn đồng. Các cô không biết nhạc sĩ Kèn đồng à! Các cô chưa bao giờ được nghe cậu ấy thổi sáo đấy.

- Nghe rồi! Nhưng trái lại, chúng tôi có ối cô biết đánh đàn cơ!

- Chúng tôi lại có Thuốc nước nữa. Giá mà các cô trông thấy các bức tranh cậu ấy vẽ nhỉ! Sóc con nói:

- Chúng tôi đã xem rồi. Các cậu có Thuốc nước nhưng chúng tôi thì ai cũng biết vẽ và biết cả thêu bằng chỉ màu nữa. Thế cậu có thể thêu được hình con sóc đẹp như cái hình ở trên áo tạp dề này của tôi không? Thuốc viên đáp:

nez1_13.gif


- Cái đó chịu thôi.

- Cậu xem đấy. Chúng tôi có thể thêu được tuốt: con thỏ, con sóc hay bất cứ vật gì khác.

- Được, -Thuốc viên nhún vai và mặc chiếc áo dài. Rồi chú giơ tay, co chân và ngắm nghía đủ kiểu. Mít đặc phá lên cười và tất cả các chú tí hon cũng cười ồ lên khi thấy Thuốc viên ăn mặc quái gở như vậy. Mèo con bất bình nói:

- Các cậu không biết thẹn à? Tôi thấy chẳng có cái gì là đáng cười cả. Nhưng tiếng cười lại rộ lên. Thuốc viên nhìn quanh và thấy ai cũng nhách miệng ra đến tận mang tai. Chú liền cởi áo ra. Các cô tí hon nói:

- Không, không, cậu cứ giữ lấy, sao cậu lại làm thế?... Chú trả lời cương quyết:

- Không. Tôi sẽ có quần áo khác.

- Chị Mật ngọt không trả lại quần áo cho cậu đâu, chị ấy nghiêm lắm cơ, cậu biết không? Thuốc nước mỉm cười một cách bí hiểm. Vừa trở về bệnh viện, Mật ngọt và các cô y tá đã thấy Cáu kỉnh biến đâu mất rồi. Các cô chạy ùa vào phòng treo quần áo thì cũng chỉ thấy quần áo của chú Viên đạn thôi. Cuộc tẩu thoát tay đôi này đã có tổ chức hẳn hoi! Cáu kỉnh và bác sĩ Thuốc viên đã có kế hoạch rõ ràng. Bây giờ cô Mật ngọt mới vỡ lẽ. Thuốc viên thì cứ trần như nhộng mà tháo qua cửa sổ. Trong khi tất cả nhân viên của bệnh viện rượt theo bắt Thuốc viên thì Cáu kỉnh thừa cơ lẻn vào phòng quần áo lấy quần áo của hai người. Thế là hai chú đã thực hiện đúng kế hoạch của họ. Mật ngọt tìm Cáu kỉnh và bộ quần áo mất tích mãi cũng chẳng thấy. Trong khi đó Cáu kỉnh đã náu kín trong một bụi cây ké.

Thật ra phải nằm im như chết trong đám bụi cây ké thì nào có sung sướng nỗi gì nhưng chú rất khoan khoái vì đã được tự do! Chú vui vẻ ngắm bầu trời xanh trong, nhìn làn cỏ xanh tươi mơn mởn; miệng chú nở một nụ cười, chú thề là chú sẽ chẳng bao giờ cáu kỉnh nữa, chú sẽ luôn luôn hài lòng với tất cả mọi chuyện miễn là người ta đừng bắt chú vào bệnh viện nữa. Rốt cuộc, chú thấy cô Mật ngọt đành chịu trở về. Chú liền chui ra khỏi chỗ nấp và chạy đi tìm Thuốc viên.

- Cầm lấy, ông bạn khốn khổ ơi!

- Chú đưa quần áo cho bạn. Thuốc viên bá lấy cổ chú; trong những ngày nằm bệnh viện, hai chú đã trở thanh đôi bạn chí thân. Thuốc viên hối hả mặc quần áo. Mất sạch, Ngộ nhỡ, Bu loong và các chú khác vây quanh Cáu kỉnh và mừng chú đã được thoát nạn. Vẻ mặt hớn hở của Cáu kỉnh làm mọi người ngạc nhiên. Tròn xoay nói:

- Từ thuở bé đến giờ mình mới thấy cậu Cáu kỉnh cười đấy. Các cô tí hon nhìn chú một cách tò mò. Lông ngỗng hỏi:

- Tên cậu là gì?

- Cáu kỉnh.

- Cậu nói nghiêm chỉnh đấy chứ?

- Tôi thề với cô như vậy. Cô thấy nó kỳ lắm à?

- Mặt cậu hiền từ thế kia, vui thế kia mà! Cái tên ấy chẳng hợp với cậu đâu! Cái miệng của Cáu kỉnh nhách ra đến tận mang tai. Chú Hóm hỉnh đáp:

- Chính tôi không hợp với cái tên ấy nữa thì có. Mèo con hỏi:

- Cậu có muốn trèo lên cái cây kia không?

- Có thể được à?

- Sao lại không! Bọn tôi sẽ cho cậu một cái cưa và cậu sẽ làm việc như mọi người ấy. Bác sĩ Thuốc viên nói:

- Các cô cũng cho tôi một cái cưa chứ? Mèo con đáp:

- Cậu thì chẳng đáng được đâu vì cậu coi thường tụi tôi lắm. Nhưng mà tụi tôi cũng tha thứ cho cậu. Chẳng bao lâu, Cáu kỉnh và Thuốc viên đã có mỗi chú một cái cưa. Họ bắt tay vào việc và Cáu kỉnh cho rằng ngồi trên cây làm việc còn thích thú hơn là bị giam ở bệnh viện của Mật ngọt nhiều. Bác sĩ Thuốc viên nói tiếp:

- Và còn khỏe người ra nữa. Chú biết rằng ở trên cao, không khí trong sạch và giàu ô-xy hơn ở dưới thấp. Vì thế chú cùng với Cáu kỉnh leo lên tận cái cành cao nhất. [/color]
 
[color=darkblue:9088e03b24]Chương 23

[size=15:9088e03b24]Sáng kiến hợp lý hóa của Thuốc nước[/size]

Ngày hôm sau vẫn tiếp tục hái lê hái táo và lại thêm một chiếc ô-tô nữa để vận chuyển-ô-tô tám bánh chạy bằng hơi nước của Đinh ốc. Tại sao xe của chú lại đến đây?

Số là ở Thành phố Diều, người ta rất lo lắng vì không thấy chú Bánh vòng trở về. Tại sao sau khi đưa Bu loong và Đinh vít đến Thành phố Xanh thì chú lại đi biệt tích? Bà con đều hỏi Đinh ốc, yêu cầu chú đi xem thử có xảy ra tai nạn gì chăng. Rốt cuộc là Đinh ốc đã gặp Bánh vòng đang đánh xe chở lê táo, thế là chú cũng cùng làm như bạn.

Bà con ở Thành phố Diều chờ đợi chú hoài, đến tận chiều tối. Sang ngày hôm sau, chú vẫn mất tăm. Thế là thiên hạ đưa ra những tin đồn thật là kỳ lạ. Người thì cho là trên đường đi Thành phố Xanh, chú Đinh ốc đã bị con Yêu tinh bắt, một con Yêu tinh đã ăn thịt tất cả những người không may gặp phải nó. Người thì bảo là không phải Yêu tinh mà chú Đinh ốc đã bị con Quái vật bắt kia. Người thì nói là có con rồng ba đầu-họ chẳng tin là có con Quái vật đâu-ừ, một con rồng có ba cái đầu ở Thành phố Xanh, mỗi ngày nó chén thịt một cô tí hon nhưng nếu vớ được chú tí hon thì nó cũng chén như thường vì thịt con trai ngon hơn con gái. Sau khi nghe chuyện về con rồng ba đầu chẳng ai dám đi đến Thành phố Xanh nữa; cứ nằm ở nhà là khôn hơn hết. Tuy vậy cũng có người cả gan đi đấy, bất chấp mọi sự.

Đó là chú Đinh dép lừng danh mà chúng ta đã biết ở trên kia. Ai cũng cho chú là người rồ dại. Một chú tí hon mà dám xông vào miệng lưỡi con rồng khát máu. Người ta muốn ngăn giữ chú nhưng chú chẳng nghe ai cả. Chú trả lời rằng chú rất hối hận vì đã đối xử không tốt với các cô tí hon và bây giờ chú bị lương tâm cắn rứt nên chú sẽ đi nhổ dãi vào đuôi con rồng để chuộc lại lỗi lầm cũ. Con rồng sẽ chết và hết gieo tai họa cho Thành phố Xanh. Không hiểu chú đã học được ở đâu cái phép hễ nhổ dãi vào đuôi rồng là con rồng sẽ chết lăn quay! Đinh dép ra đi: người thì than vãn tiếc thương, người thì cho rằng dù sao cũng chẳng tổn thất lớn lao gì lắm: Thành phố Diều sẽ bớt đi một gã vô dụng và bà con sẽ được yên ổn hơn.

- Nếu chúng mình không biết cách cải tạo cậu ta thì là tại lỗi ở chúng mình thôi, - một số người nói.

- Thôi đi! Cải tạo hắn ấy ư? Xấu nết đánh chết cũng không chừa đâu, - số khác lại nói. Rõ ràng số thứ nhất chưa bị chú làm khổ đến mức phải căm ghét chú còn số thứ hai thì đã từng bị chú làm cho thất điên bát đảo. Đinh dép không trở về Thành phố Diều cho nên bây giờ người ta càng tin chuyện con rồng và lại kể lắm chuyện thật kỳ quái. Mỗi người thêm thắt cho nó một cái đầu thành ra đáng lẽ chỉ có ba cái đầu, nó đã trở nên con rồng trăm đầu. Dĩ nhiên đó chỉ là điều bịa đặt. Các bạn đọc thông minh nhất của tôi chắc đã đoán ra vì sao chú Đinh dép không trở về. Còn đối với các bạn khác, tôi có thể nói rằng chú Đinh dép không bị con rồng chén thịt đâu, bởi vì rồng không ăn thịt ai cả và vả lại chẳng có rồng riếc gì hết.

Chú Đinh dép chỉ làm một công việc mà chú rất say mê là leo lên cây táo. Làm việc ấy thích thú lắm chứ, nhưng dù sao cũng có đôi chút nguy hiểm. Nhưng mà có chú tí hon nào lại chịu lùi bước trước khó khăn nguy hiểm? Chỉ mình chú Thuốc nước ở nhà thôi. Chú đang bận ngập đầu vì những bức tranh đã đặt. Cô tí hon nào cũng muốn có một bức chân dung và dĩ nhiên là phải vẽ cho tuyệt đẹp. Chú đã giải thích hoài cho các cô hiểu rằng mỗi cô có thể đẹp một cách khác nhau và cặp mắt không cần cứ phải to thì mới là đẹp, thế mà tất cả các cô đều đòi chú phải vẽ mắt cho thật to, lông mi thật dài, lông mày thật cong và mồm thì thật nhỏ. Rốt cục, chú phát chán và cứ vẽ theo lời các cô đề nghị. Nghĩ cho cùng thì như thế tiện hơn vì chú tránh được những cuộc cãi vã vô ích mà chú lại càng dễ dàng làm việc. Cô nào cũng muốn vẽ như nhau cho nên chú làm sẵn một cái mẫu. Chú lấy một mảnh bìa cứng cắt một đôi mắt thật to, một cặp lông mày thật cong, một cái mũi thẳng rõ xinh, một đôi môi mỏng dính, một cặp má lúm đồng tiền, hai cái tai nhỏ nhắn ở hai bên, một mái tóc ở bên trên và một cái cổ gầy nhẳng ở dưới với đôi bàn tay có những ngón thon dài.

Hình mẫu làm xong, chú chuẩn bị vẽ tranh hàng loạt. Tại sao chú lại gọi như vậy? Các bạn xem đây sẽ rõ. Sau khi đặt hình mẫu lên trang giấy, chú chỉ việc đưa bút vẽ lên các bộ phận đã cắt khác nhau và mỗi thứ lại dùng một màu riêng biệt: màu đỏ thắm để bôi môi, màu nhạt để vẽ mũi, tai và bàn tay, màu nâu và vàng để vẽ tóc, màu xanh và nâu để vẽ mắt và thế là bức phác họa đã hoàn thành. Chú đem phân loại các bức phác họa ấy. Cô nào thích vẽ mắt xanh và tóc nhạt thì chú chọn bức phác họa mắt xanh và tóc nhạt, chú chỉ việc vẽ thêm vào tí chút cho giông giống và thế là bức chân dung đã xong xuôi. Chú lại làm sẵn cả những bức phác họa cho các cô tóc nâu và mắt nâu nữa. Chưa bao giờ Thuốc nước vẽ nhiều chân dung trong một thời gian ngắn như thế, cho nên chú đã nảy ra một sáng kiến kỳ diệu: với cái hình mẫu mà chú đã cắt, - dĩ nhiên là hình mẫu phải do họa sĩ cắt mới được, -thì bất cứ ai cũng có thể chuẩn bị các bức phác họa cho chú. Chú đã nhờ Ngộ nhỡ giúp việc cho chú. Ngộ nhỡ làm rất thành thạo, các bức phác họa của chú cũng giá trị ngang với những bức của Thuốc nước và nhờ sự phân công đó mà công việc làm lại còn nhanh hơn. May cái là số tranh đặt vẽ không giảm đi mà lại ngày càng tăng lên. Ngộ nhỡ rất tự hào về nghề nghiệp mới của chú và nói luôn miệng:

“Chúng mình là họa sĩ đấy".

Trái lại Thuốc nước chẳng hài lòng chút nào về những bức tranh bôi bác ấy. Trong các bức chân dung chú đã vẽ ở Thành phố Xanh, theo ý chú thì chỉ có hai bức có thể coi là tác phẩm nghệ thuật: đó là tranh của Bạch tuyết và Mắt xanh; ngoài ra thì chỉ đáng đem đậy chum đậy vại mà thôi. Nhưng các cô tí hon thì lại có ý kiến khác chú. Cô nào cũng thấy chân dung của mình rất xinh đẹp và đó là điều chủ yếu. Còn chuyện giống hay không thì theo ý các cô chỉ là điều phụ. Tất cả là tùy ở cách nhìn của các cô mà thôi. [/color]
 
[color=darkblue:2afe36a684]Chương 24

[size=15:2afe36a684]Viên đạn nằm ở bệnh viện[/size]

Từ bữa Cáu kỉnh và Thuốc viên bỏ trốn, cả bệnh viện chỉ còn lại mỗi một bệnh nhân nằm điều trị là chú Viên đạn và dĩ nhiên là chú được nuông chiều hết mực cho nên tính chú lại càng thêm khó chịu. Hôm thì chú đòi ăn xúp kẹo và cháo bột quả vào bữa trưa, hôm thì chú hạch món chả dâu rừng chấm với nước xốt nấm hương. Lúc thì chú đòi món táo hầm nhưng khi người ta đem ra thì chú lại vờ là chú đã gọi món nước lê kia. Người ta kiếm được nước lê thì chú lại làm bộ kênh kiệu, chê là nó có mùi tỏi. Tóm lại, mọi người hết hơi để chiều cái trái tính trái nết của chú. Các cô trực phòng thì cho rằng chưa bao giờ các cô được thấy một bệnh nhân như vậy và quả là một điều tai vạ, phải mau mau chữa cho lành bệnh để tống khứ chú đi cho rảnh. Sáng nào chú cũng sai một cô đi khắp thành phố tìm con chó của chú. Cô nào trở về cũng mệt lả người và hy vọng là chú đã quên con Mực nhưng chú cứ hỏi đều:

- Sao, cô có tìm thấy nó không?

- Không, tôi chẳng trông thấy nó ở đâu cả.

- Tại cô không chịu tìm nó đấy thôi.

- Có chứ, tôi đã tìm nó khắp nơi khắp phố, tôi cam đoan với chú như vậy đấy.

- Nhưng mà tại sao tôi không nghe thấy tiếng cô gọi nó. Đi tìm nữa đi. Cô bé khốn khổ lại ra phố nhưng chẳng biết đi đâu mà tìm nữa, thỉnh thoảng cô lại kêu:

- Mực! Mực! Mày lạc ở đâu rồi?

Cô biết tỏng ra là kêu như vậy chẳng ăn thua gì nhưng dù sao cô cũng cứ làm để cho yên lòng người bệnh. Một cô khác phải đi mỗi ngày ba lượt, sáng, trưa và chiều để xem các bạn tí hon của chú đã làm những trò trống gì. Có cô phải ngồi kể chuyện con cà con kê cho chú nghe, lúc nào nghe chán tai chú lại đuổi cô ta đi, đòi thay cô nào biết nhiều chuyện khác. Hôm nào không có ai đến thăm chú là chú gắt gỏng và nổi đóa lên. Nhưng khi có nhiều người đến chơi thì chú lại phàn nàn là họ ngăn trở không cho chú nghe kể chuyện. Cô Mật ngọt thấy tính nết chú mỗi ngày một đâm đốn ra thì quả quyết rằng chú còn tồi tệ hơn Cáu kỉnh và Thuốc viên gấp bội. Phải cho chú ta ra viện ngay thôi nhưng chân chú còn đau thì biết làm thế nào. Nhưng nếu chú ta chưa khỏi thì cũng do lỗi chú một phần: một hôm thức giấc, chú chẳng cảm thấy đau đớn gì nữa, chú liền tụt xuống đất và nhảy lò cò ở trong phòng nhưng chú chưa tập tễnh được mười bước thì chú đã bị trẹo chân. Chú ngã sóng soài ra, người ta phải vực chú dậy, chân chú sưng vù lên, đến tối chú lên cơn sốt. Cô Mật ngọt phải ngồi suốt đêm bên giường chú, không chợp mắt lúc nào. Nhờ có cô săn sóc, chỗ sưng đã khỏi nhưng chắc chắn là tai nạn ấy chỉ làm cho cái chân đau của chú lâu khỏi thêm thôi. Một hôm, người ta cho phép chú đứng dậy một lát. Dựa vào cái nạng, một tay chống vào tường, chú tập đi thong thả từng bước. Thế rồi chú dò ra được ngoài sân và dạo chơi quanh bệnh viện trong một tiếng đồng hồ với một cô y tá. Những cuộc đi dạo ấy đã có tác dụng rõ rệt. Viên đạn đã bớt cáu kỉnh hơn, chỉ trừ lúc chú trở vào nhà. Thôi thì chú cự nự, giơ cái nạng lên đe dọa cô y tá và thét:

“Tôi không muốn về đâu!"

Người ta buộc phải ôm lấy chú và đặt chú nằm lên giường. Lối chữa bệnh cương quyết đó đã làm cho chú mau khỏi, và chẳng bao lâu, người ta tuyên bố với Viên đạn là ngày hôm sau chú sẽ được ra viện. Các cô và các chú tí hon nghe tin đó rất lấy làm phấn khởi. Đến ngày đã định, toàn dân tập trung trước cửa bệnh viện. Mọi người chào mừng bệnh nhân khỏe mạnh trở về, tặng hoa cho chú. Chú nói:

- Thế là anh em chúng tôi lại đông đủ rồi, chỉ thiếu cậu Biết tuốt và con Mực khốn khổ của tôi thôi. Các cô tí hon đáp:

- Có lẽ rồi các cậu cũng sẽ được gặp cậu Biết tuốt và thế nào cũng có hy vọng tìm ra con Mực thôi. Viên đạn trả lời:

- Muốn thế thì phải đi tìm, không phải bỗng dưng mà họ sẽ đến đây đâu. Mít đặc nói:

- Đúng lắm. Phải đi tìm cái cậu Biết tuốt ngốc nghếch ấy mới được. Không có chúng mình là cậu ấy đi đứt ngay. Bác sĩ Thuốc viên hỏi:

- Sao lại bảo là cậu ấy ngốc nghếch?

- Tại vì cậu ấy là đồ ngốc, -Mít đặc đáp.

nez1_14.gif


- Một tay nhát như cáy nữa. Cáu kỉnh toan phản đối nhưng Mít đặc đã ngắt lời chú:

- Im ngay! Ai là chỉ huy ở đây, mình hay cậu? Cậu lại muốn trở vào bệnh viện phải không? Nghe nói đến bệnh viện, Cáu kỉnh im thin thít. Bạch tuyết nói:

- Chúng tôi sẽ tổ chức một buổi khiêu vũ. Chủ nhật này chúng ta sẽ nhảy để chào mừng tất cả các bệnh nhân. Sau đó các cậu có thể lên đường tìm cậu Biết tuốt ngốc nghếch của các cậu. Khi nào các cậu tìm thấy cậu ấy, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc khiêu vũ nữa. Việc đó thật tuyệt vời! Tất cả các chú tí hon đều khoái chí:

- Hoan hô! Hoan hô!

Nhưng người ta không hiểu các chú hí hửng vì chuyện gì nhiều hơn: vì chuyện sẽ tìm thấy Biết tuốt hay là vì cuộc khiêu vũ sẽ được tổ chức nhân dịp này. Công việc hái quả đã xong xuôi, tất cả các hầm nhà đều đầy ăm ắp. Nhưng trên các cành cây vẫn còn khối táo, lê và mận, cho nên các chú quyết định sẽ lấy làm quà tặng các bạn ở Thành phố Diều. Tất cả mọi người bắt tay vào việc chuẩn bị cuộc khiêu vũ. Người thì xén bớt cỏ để làm sân nhảy, người thì kê ghế dài xung quanh bãi cỏ đã xén gọn. Nhanh nhảu, Lặng lẽ và Đinh dép dựng một cái lầu để biểu diễn nhạc. Xa một chút là một dãy lều chứa nước ngọt, kem và đủ thứ bánh kẹo. Công việc tiến hành nhịp theo tiếng nhạc vì Kèn đồng đã mời được mười tay đàn xuất sắc để lập ra một dàn nhạc và chơi thử ngay tại chỗ. Điều ngạc nhiên hơn cả là chú Đinh dép làm việc rất hăng hái, phấn khởi. Ai yêu cầu điều gì, chú cũng làm tuốt, không một chút cau có. Quả thật là không ai có thể nhận ra chú được nữa. Mèo con bảo chú:

- Được các cậu giúp đỡ như thế này thật là tuyệt quá! Đinh dép đáp:

- Sao lại không giúp đỡ chứ? Đã cần thì có phải sứt đầu mẻ trán, tôi cũng sẽ làm xong. Cô én nói:

- Cậu làm khéo đến nỗi ai cũng thích xem cậu làm. Rõ ràng là cậu yêu lao động lắm. Đinh dép thú nhận:

- Đúng đấy. Lúc nào tôi cũng muốn làm một cái gì. Những lúc rỗi rãi, tôi chẳng biết làm cái quái gì nữa và tôi bắt đầu làm những việc mà đáng lẽ ra tôi 115 116 không nên làm mới phải. Kết quả chỉ rặt những chuyện phiền toái và vì những việc đó mà lắm khi tôi còn bị tẩn nữa. Đinh dép khịt mũi thật kêu và đưa nắm tay lên xoa mũi.

- Bị tẩn, là thế nào?

Mèo con hỏi.

- Bị tẩm quất chẳng hạn.

- Tẩm quất là cái gì?

- Ôi! Khốn khổ!

Mèo con kêu lên.

- Cậu đừng có làm những chuyện vớ vẩn ấy nữa. Cậu đến đây thì hơn, chúng tôi sẽ tìm việc làm cho cậu: chữa hàng rào hoặc lắp kính cửa... Đinh dép nói:

- Cái món đó thì hợp với tôi đấy.

- Cậu đến dự dạ hội với bọn tôi chứ?

- Có được không?

- Sao lại không? Cậu phải tắm rửa và chải chuốt cho cẩn thận. Chúng tôi mời cậu đến dự đấy.

- Được rồi tôi sẽ đến. Cám ơn các cô. Mèo con rất vui lòng vì Đinh dép ăn nói quá ư lịch sự như vậy. Chú lại còn nói cám ơn cô nữa. Cô phởn chí đến nỗi đỏ tía cả mặt mũi rồi cô gọi cô én ra và rỉ vào tai bạn:

- Giáo dục cậu này cũng không phải là khó khăn lắm đâu. Cô Én đáp:

- Phải luôn luôn khuyến khích cậu ấy. Như vậy thì sẽ có lợi cho cậu ta. Cậu ta mà làm bậy thì phải quở mắng, nhưng nếu cậu ta làm điều gì tốt thì phải khen ngợi và ví thử cậu ta tiếp tục làm như vậy thì lại càng phải khen ngợi cậu ta. Ngoài ra còn phải uốn nắn hành vi cho cậu ta nữa, cậu ấy cứ khịt khịt mũi nghe khó coi lắm. Mèo con nói tiếp:

- Và khi phát biểu, cậu ta dùng những tiếng thật là tếu: nào là tẩn, nào là tẩm quất... Phải chú ý đến cách nói năng của cậu ta để cậu ta bớt dùng dần những tiếng tầm bậy tầm bạ ấy. Còn về phần Đinh dép thì hài lòng vì được khen, chú lại càng ra sức làm việc. Ai mà chẳng thích được khen.[/color]
 
[color=darkblue:6f43227ffe]Chương 25

[size=15:6f43227ffe]Đinh dép trở về [/size]

Đinh dép đi mãi không về cho nên ở Thành phố Diều, chẳng ai dám đi đến Thành phố Xanh nữa. Có tin đồn là con rồng trăm đầu đã chén thịt tất cả các cô tí hon và nó sẽ đến Thành phố Diều để chén các chú tí hon. Nhưng ngày tháng trôi qua mà con rồng vẫn chưa thấy đến. Trái lại, một sớm đẹp trời, người ta thấy một chú tí hon lạ mặt đến Thành phố Diều. Chú kể lắm chuyện thật kỳ lạ: nào là chú đi khinh khí cầu với các bạn, quả cầu rơi xuống đất, chú phải nhảy dù và rớt vào một khu rừng rậm, thế rồi chú lang thang qua đồng qua rú đi tìm các bạn đang tiếp tục cuộc hành trình trên khinh khí cầu. Chắc các bạn đọc thông minh của tôi đã đoán ra rằng chú tí hon lạ mặt kia chính là chú Biết tuốt.

Đáng lẽ lặng lẽ trở về Thành phố Hoa, chú lại đi tìm các bạn. Người ta cho chú biết là vào những hôm trước đây, các chú tí hon đi khinh khí cầu đã gặp nạn rơi xuống Thành phố Xanh. Có hai chú đến Thành phố Diều để kiếm một cái mỏ hàn. Chú tài xế Bánh vòng đã lái xe đưa các chú về Thành phố Xanh. Biết tuốt hỏi thật tỉ mỉ cặn kẽ. Chú đã nhận ra Bu loong và Đinh vít theo lời người ta miêu tả cho chú, và qua cái áo bằng da của hai chú. Sau đó Cả láu mang máy ghi âm đến, cũng cho biết hai chú tên là Bu loong và Đinh vít. Biết tuốt rất lấy làm hài lòng. Chú muốn đi ngay đến Thành phố Xanh và yêu cầu họ chỉ đường cho chú. Nhưng các chú tí hon rầu rầu nét mặt báo cho chú biết rằng đừng nên đi đến Thành phố Xanh. ở đây có con rồng trăm đầu hay ăn thịt các cô tí hon huống chi là các chú tí hon. Biết tuốt cười rất hồn nhiên:

- Con rồng trăm đầu à? Mình chưa trông thấy nó bao giờ, mình chả tin cái chuyện con rồng trăm đầu của các cậu đâu! Có tiếng kêu xung quanh chú:

- Thôi đi! Thôi đi! Thế thì con gì đã chén thịt cậu Bánh vòng nào! Chính cậu ta đã dẫn các cậu Bu loong và Đinh vít đến Thành phố Xanh rồi chẳng thấy dẫn xác về nữa.

- Còn cậu Đinh ốc, con gì đã nuốt xác cậu ấy chứ? Cậu ấy đi Thành phố Xanh tìm cậu Bánh vòng rồi cũng biệt tăm tích. Thật là tay thợ máy cừ, cái gì cậu ấy cũng làm được tuốt.

- Thế còn cậu Đinh dép đã bị con gì ăn thịt? Dĩ nhiên là có mất cậu ta thì cũng chẳng thiệt thòi gì lớn lắm vì cậu ta chỉ là người vô dụng nhưng mà cũng phải có con gì chén thịt cậu ta chứ! Biết tuốt suy nghĩ. Cuối cùng chú tuyên bố:

- Khoa học không hề biết tí gì về chuyện con rồng trăm đầu cả. Như vậy là không có rồng riếc gì đâu. Cả láu đáp:

- Nhưng mà khoa học cũng mù tịt về việc có con rồng hay không cơ mà. Như vậy là có thể có. Theo tôi thì người ta đã nói là có thì phải tin là có. Biết tuốt nói:

- Cả về chuyện con Yêu tinh cũng vậy.

- Thế theo ý cậu, Yêu tinh cũng không có nốt à?

- Nhất định không!

- Thôi đi!

- Con Yêu tinh của các cậu cũng chỉ là chuyện dựng đứng lên thôi. Biết tuốt quyết định đi đến Thành phố Xanh. Những điều thiên hạ nói chú đều bỏ ngoài tai cả. Các chú tí hon thết cơm chú, dẫn chú ra ngoài thành phố và chỉ đường cho chú đi.

Các chú tin chắc là sẽ không được gặp lại bạn nữa nên chú nào cũng sướt mướt vĩnh biệt bạn. Nhưng bỗng có một đám bụi mù hiện ra trên đường cái xa xa. Đám bụi lại gần rất nhanh và vụt lớn lên trông thấy. Thế là một cuộc báo động nổ ra. Các chú tí hon lẩn vào trong nhà nhìn qua cửa sổ, đinh ninh là con rồng trăm đầu đã tới. Biết tuốt chẳng sợ hãi gì cả, cứ rảo bước trên đường. Chẳng mấy chốc đã trông thấy ba cái ô-tô vượt ra ngoài đám bụi. Chiếc xe đầu chở một quả táo chín đỏ, xe thứ hai chở một quả lê chín vàng và chiếc thứ ba chở năm quả mận. Đến gần Biết tuốt thì ba chiếc xe dừng lại. Bánh vòng, Đinh ốc và Đinh dép xuống xe.

Lập tức các chú tí hon ùa ra khỏi nhà và ôm choàng lấy cổ ba chú bạn. Các chú hỏi họ về chuyện con rồng và khi biết là chẳng có con rồng nào cả và chẳng bao giờ có rồng riếc gì, các chú rất lấy làm ngạc nhiên. Các chú đồng thanh hỏi:

- Thế thì tại sao các cậu mất tích lâu đến thế? Đinh dép đáp:

- Bọn mình bận đi hái quả. Nghe chú nói vậy, chú nào cũng cười. Cả láu bông đùa:

- Các cậu khác làm thì có lẽ đúng. Còn cậu thì nhất định chỉ leo lên mái nhà và đập vỡ cửa kính của người ta thôi. Đinh dép bực tức trả lời:

- Cóc phải! Mình cũng làm như các cậu ấy. Mình đã... nói thế nào nhỉ?... mình đã tu tỉnh rồi đấy!

Đinh ốc và Bánh vòng cũng xác nhận rằng Đinh dép đã tu tỉnh rồi thật. Các cô tí hon hài lòng về cậu Đinh dép đến nỗi các cô quyết định gửi tặng bà con Thành phố Diều một lô táo, lê và mận. Tất cả các chú tí hon rất lấy làm thích vì các chú rất ưa hoa quả. Biết là Biết tuốt định đến Thành phố Xanh, Bánh vòng đề nghị lái xe đưa chú đi. Thế là các chú lên đường. Khắp các phố của Thành phố Diều, ở đâu cũng thấy nét mặt hớn hở của các chú tí hon. Các bạn thử nghĩ mà xem: rồng riếc thì chẳng có, Bánh vòng và Đinh ốc đã trở về mà Đinh dép thì đã biết hối cải. Thực ra đối với Đinh dép, có người còn hoài nghi chú, họ theo dõi chú từng li từng tí. Nhưng rồi họ thấy chú mặc quần đùi, ngồi giặt quần áo bên bờ sông. Họ hỏi chú:

- Tại sao hôm nay cậu lại giặt quần áo thế? Đinh dép đáp:

- Mai tôi sẽ đi dự khiêu vũ nên phải ăn mặc và chải chuốt cho chững chạc mới được.

- Các cô tí hon mà cũng tổ chức vũ hội à?

- Ừ, Bánh vòng và Đinh ốc cũng sẽ đến dự, họ mời cả hai cậu ấy đấy. Các chú tí hon ngờ vực hỏi:

- Sao? Có phải cậu bảo là cả cậu cũng được mời không?

- Nhất định rồi. Các chú tí hon lắc đầu:

- Chà ra thế đấy! Muốn được các cô mời đến dự khiêu vũ thì cậu ta phải biết tu tỉnh thật sự kia. Nào ai ngờ là có thể như vậy được. [/color]
 
[color=darkblue:ded6adf80d]Chương 26

[size=15:ded6adf80d]Cuộc gặp gỡ bất ngờ[/size]

Cuộc khiêu vũ vẫn tiếp tục được chuẩn bị. Lầu chơi nhạc và các túp lều đã xây dựng xong. Thuốc nước trang trí cái lầu bằng những tranh vẽ tuyệt đẹp còn các chú tí hon quét đủ các thứ màu sặc sỡ lên các túp lều. Các cô tí hon thì cắt hoa, treo cờ, treo đèn trang hoàng quanh sân nhảy. Mít đặc cứ loay hoay ra lệnh này lệnh nọ, chú thấy ai làm việc cũng chậm rì rì. Chú la hét, đi lại lăng xăng và chỉ quấy rầy người khác mặc dù họ chẳng cần chú cũng biết là họ sẽ phải làm gì. Có người đề nghị kê thêm ghế dài quanh sân bãi nhưng lại không có ván gỗ. Mít đặc nổi giận và bứt đầu bứt tóc hoài. Chú hét:

- Các cậu không mang thêm được vài tấm ván đến đây à? Bây giờ thì xe ô-tô lại ở cả Thành phố Diều mất rồi. Chỉ có cách là phá một cái lều ra mà làm ghế thôi.

- Đúng đấy, -Ngộ nhỡ tay cầm cái rìu, lao ngay đến một túp lều gần đấy. Thuốc nước thét:

- Cậu điên đấy à! Người ta phải làm khổ làm sở mới dựng và trang trí được túp lều mà cậu lại định phá đi à? Ngộ nhỡ đáp:

- Cóc phải là việc của cậu. Dễ chừng không cần ghế dài nữa đấy chắc?

- Nhưng mà không thể phá cái này để làm cái khác được! Mít đặc can thiệp:

- Ai là người chỉ huy ở đây? Ai là chỉ huy, mình hay cậu, hử? Mình đã bảo phá là phá thôi. Không hiểu câu chuyện sẽ ra sao nếu lúc đó không xuất hiện một chiếc ô-tô ở đằng xa. Có tiếng nói vui vẻ:

- Cậu Bánh vòng về đấy! Sắp xe được ván về rồi, không phải phá lều nữa! Xe ô-tô dừng lại. Bánh vòng bước xuống. Nhưng sau lưng chú còn có chú tí hon nào kia? Mọi người nhìn ngó và sửng sốt. Bác sĩ Thuốc viên thét:

- A! Cậu Biết tuốt của chúng mình! Mất sạch reo:

- Biết tuốt đã đến! Các chú tí hon vây quanh Biết tuốt, ôm hôn chú và nói:

- Thế là bọn mình đã tìm thấy cậu rồi! Biết tuốt ngạc nhiên:

- Tại sao các cậu lại tìm thấy mình? Mình tưởng là trái lại kia: chính mình đã tìm thấy các cậu thì có!

- Ừ, đúng đấy! Chính cậu đã tìm thấy bọn mình nhưng bọn mình nghĩ là cậu đã bỏ bọn mình đi cho rảnh chuyện! Biết tuốt lại ngạc nhiên:

- Mình mà bỏ rơi các cậu à? Các cậu phải nói trái lại thì mới đúng. Tròn xoay đáp:

- Chính cậu đã nhảy dù còn bọn mình ở lại kia mà.

- Đúng. Tại sao các cậu lại ở lại, mình đã ra lệnh cho các cậu nhảy dù xuống cơ mà? Các cậu phải theo mình vì dù sao thì khinh khí cầu cũng chẳng bay được lâu nữa. Nhưng mà các cậu đâm hoảng, các cậu rụt vòi lại. Các chú tí hon gật đầu thú nhận:

- Quả là bọn mình đã rụt vòi thật... Mít đặc nói:

- Đúng đấy. Bọn mình hốt không dám nhảy. Giá mà biết được cậu nào rụt vòi đầu tiên thì cũng thú vị đấy. Chắc chắn thấy điều đó hơi chướng bèn nói:

- Chẳng phải là cậu thì còn ai vào đấy nữa. Mít đặc ngạc nhiên:

- Mình ấy à? Các chú kia đồng thanh đáp:

- Đích là cậu! Thế ai bảo là không cần nhảy? Chẳng lẽ không phải cậu chắc? Mít đặc đành chịu nhận:

- Mình nói đấy! Nhưng tại sao các cậu lại nghe mình? Biết tuốt mỉm cười chế giễu:

- Đúng lắm. Các cậu đã khéo chọn thầy đấy. Nhưng mà các cậu không biết cậu Mít đặc là con lừa à? Mít đặc dang tay nói:

- Thôi đi! Bây giờ lại hóa ra mình là con lừa. Nước đường chêm:

- Nhát như cáy nữa. Tròn xoay nói tiếp:

- Và nói dối như Cuội. Mít đặc rất ngạc nhiên:

- Mình nói dối bao giờ? Tròn xoay hỏi:

- Thế ai nói là cậu đã sáng chế ra khinh khí cầu?

- Mình mà là người sáng chế ra khinh khí cầu à?

Mít đặc phẩy tay.

- Cậu nói cái gì thế? Chính cậu Biết tuốt mới là người sáng chế ra khinh khí cầu! Nước đường nhấn mạnh:

- Thế ai đã tuyên bố rằng bây giờ cậu là người chỉ huy?

- Chỉ huy gì? Nhưng mà các cậu xem, mình chỉ là... chẳng là cái cóc khô gì cả.

Mít đặc lắp bắp nói để cố bào chữa. Nước đường hét lên:

- Cậu rút lui đi thôi! Bây giờ Biết tuốt là người chỉ huy ở đây, cậu nghe chưa? Các cô tí hon có mặt ở đó đều cười phá lên. Các cô đã hiểu rõ Mít đặc chỉ là một cậu hay khuếch khoác. Sáo sậu và Cun cút đi kháo khắp nơi rằng Mít đặc đã nói dối nói trá và chính Biết tuốt mới là người sáng chế ra khinh khí cầu. Mắt xanh lại gần Mít đặc và khinh bỉ nói với chú:

- Tại sao cậu lại lừa dối chúng tôi! Chúng tôi tin cậu, nghĩ rằng cậu là người thông minh, thật thà và dũng cảm nhưng thật ra cậu chỉ là đứa lừa đảo và nhút nhát đáng khinh! Quay lưng lại Mít đặc, cô hãnh diện đi đến bên chú Biết tuốt, lúc này đang bị các cô tí hon vây kín vì cô nào cũng muốn nhìn và nghe chú nói. Sóc con hỏi:

- Có thật là ở trên khinh khí cầu nhìn xuống chỉ thấy mặt đất to bằng cái bánh đa thôi phải không cậu? Biết tuốt đáp:

- Không, không phải đâu. Quả đất to lắm kia và khinh khí cầu càng lên cao thì mặt đất nhìn lại càng to hơn vì ở trên cao, tầm mắt người ta rộng lớn hơn nhiều. Mắt xanh hỏi:

- Có thật là mây trên trời rất cứng và các cậu phải lấy rìu đẽo thủng ra phải không? Biết tuốt trả lời:

- Không, điều đó cũng không đúng đâu. Mây cũng loãng như không khí ấy vì cũng là sương, là hơi nước cả; việc gì phải lấy rìu mà đẽo với đục. Các cô tí hon lại hỏi chú rằng có thật người ta bơm hơi nước vào khinh khí cầu không, rằng bay lên chín tầng mây người ta có lộn đầu xuống đất chổng vó lên trời không và có chỗ nào lạnh tới một nghìn độ một phần mười dưới không độ không? Biết tuốt trả lời rằng những điều đó đều sai tuốt và chú hỏi:

- Ai đã nói với các cô những chuyện tầm bậy ấy? Thỏ con mỉm cười chế giễu:

- Mít đặc đấy. Tất cả các cô tí hon đều quay về phía Mít đặc và cười ồ lên.

Mít đặc thẹn đỏ tía cả mặt mũi, chú chỉ muốn độn thổ đi thôi. Chú ù té chạy trốn và nấp vào bụi cây bồ công anh. Chú thề là sẽ nấp kỹ cho đến khi nào thiên hạ quên câu chuyện đi thì chú mới chịu chui ra. Biết tuốt rất thích đi thăm Thành phố Xanh. Mắt xanh, Bạch tuyết và nhiều cô khác tình nguyện đi theo chú để chỉ cho chú xem những cảnh đẹp của thành phố. Biết tuốt ngắm kỹ cái cầu bắc qua sông và ống dẫn nước. Việc bố trí ống dẫn nước và các máy nước làm cho Biết tuốt rất chú ý. Các cô tí hon giải thích cho chú biết cách cấu tạo máy nước để cho nước chảy vọt lên trên chứ không phải là chảy xuống dưới. Biết tuốt rất thích nếp sống trật tự vệ sinh của các cô tí hon. Chú ca ngợi các cô vì ngay cả đến vỉa hè cũng được trải thảm nữa. Các cô vui mừng, mời chú vào thăm nhà. Trong nhà cũng như ngoài ngõ đều sạch bong và đẹp mắt. Vào một nhà, Biết tuốt thấy có một tủ sách, chú liền nói với các cô rằng khi về đến nhà, chú cũng sẽ lập một tủ sách như vậy.

- Cậu không có tủ sách à?-các cô hỏi chú. Biết tuốt thú thực:

- Không có.

- Thế thì cậu để sách vào đâu? Chú nhún vai không đáp. Chú lấy làm thẹn rằng ở nhà chú, sách vở để bừa bãi trên bàn, có khi ở cả dưới gậm bàn và gậm giường nữa. Dĩ nhiên là Biết tuốt cũng rất thích trồng dưa hấu. Các cô kể cho chú nghe chuyện cô Rơm vàng và chú ngỏ ý muốn làm quen với cô ta. Các cô đi tìm Rơm vàng và giới thiệu hai người với nhau. Chú nêu ra một số câu hỏi và cô kể cho chú nghe cách trồng rau và hoa quả. Chú chăm chú nghe và ghi chép cả vào sổ tay nữa. Các cô kháo nhau:

- Cậu ấy thông minh thật, cứ muốn học hỏi ngay thôi. Mít đặc chả có gan ngồi lâu trong bụi cây bồ công anh. Thỉnh thoảng chú lại ló cổ ra nhưng rồi chú lại chột dạ. Các cô tí hon cứ hoàn toàn không thèm để ý đến chú, làm như chú không có mặt ở đây nữa! Còn các chú tí hon vẫn theo dõi và chế nhạo chú:

- Mít đặc nói dối như ranh, khuếch khoác như thánh, nhát như anh thỏ già. Mít đặc buồn rầu thầm nghĩ:

“Các cậu ấy vẫn chưa quên chuyện cũ".

Và chú lại nấp vào bụi cây bồ công anh. Nhưng một lát sau, chú lại thò cổ ra và cứ tiếp tục như thế mãi. Rốt cuộc, chú tự nhủ:

- Mình cóc ra nữa. Phải có nghị lực mới được. Mình sẽ ở đây đến tận ngày mai. Lúc nào bắt đầu khiêu vũ thì mình sẽ ra vậy. [/color]
 
Back
Top