JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser .
Dấu yêu ơi - NXB Văn học 2008
Khuya lắm rồi
Khuya lắm rồi, anh ngủ chưa anh…
Ngày cuối Hạ, đêm còn lặng gió
Em xao xuyến hỏi trong nỗi nhớ
Khuya lắm rồi, anh ngủ chưa anh?
Ánh sao trời rụng xuống mong manh
Em ao ước mình là ngọn gió
Đến ru anh, đậu môi mềm như thể
Mình hôn nhau từ muôn kiếp đất trời
Khuya lắm rồi, em muốn lả lơi
Muốn thánh thiện như là hơi thở
Mình cuộn vào nhau thêm chút nữa
Bỗng giật mình, anh đang ở xa…
Khuya lắm rồi, trời sao như hoa
Mình em với tình yêu lặng lẽ
Gọi mùa Thu mênh mang ngọn gió
Khuya lắm rồi… chợp mắt ngủ đi anh!
Quán vắng
Em lặng lẽ
trở về
nơi quán vắng Ngày Xưa
Nơi anh viết những vần thơ
dịu dàng như hơi thở...
Lật lại từng trang
như lật từng trang vở
hay trang đời
năm tháng đã qua mau
Đến bao giờ ta nói hết cùng nhau
những ước nguyện như vần thơ say đắm
Em vẫn biết trái tim mình đằm thắm
Và vẫn dịu dàng như thủa... Ngày Xưa
Em trở về
nơi ta đã gặp nhau
lặng lẽ đọc những câu thơ thật khẽ
như làn mây giữa khoảng trời dịu nhẹ
Anh có về...
da diết quá chiều nay
Quán vắng một mình
em lặng lẽ
SAY!!!
Mưa chiều
Mưa nhiều chẳng thấy hoàng hôn.
Ta ngồi gặm nhấm nỗi buồn... không tên.
Đã buồn rồi lại buồn thêm
Vết đau há miệng trở nên rã rời.
Ngửa mặt lên hỏi ông trời.
Nếu ta có khóc ai người ướt lưng
Bên nhau hai kẻ dửng dưng
Tìm đâu ra chút ấm lòng... mưa ơi!
Cơn giông
Cơn giông
Tiếng sét xé trời, chớp nguồn mưa bể
Lời biệt ly lặng lẽ
đường về hai kẻ đơn côi.
Lời biệt ly đau đớn khôn nguôi
vỗ về em anh là có thật
mưa rơi em đâu có khóc
Bờ môi buồn lã chã gọi...
người ơi!
Đường em về...
mưa rơi
Lời biệt ly bập bềnh trôi...
phố cổ
Một triệu năm có dài bằng nỗi nhớ...
đoạ đầy em
chống chếnh gió ba chiều
Liêu xiêu cơn giông!
Đêm
Đêm
Em vẫn ngồi đếm từng giọt nhớ
Dù trong em trái tim đang vỡ
Nước mắt òa rơi!
Đêm
Em vẫn chờ anh từng hơi thở
Để nghe những lời dối gian
Anh,
Anh hãy trở về khi giấc mơ tan
Lau nước mắt cho em anh nhé
Em nâng niu những buồn vui vô lý
Khóc cho mình mà chẳng thể trách anh
Báo Người Hà Nội số 23/2007
Có thể
Có thể
anh không là
người tình thứ nhất
Mình đến với nhau
khi đời quá muộn mằn
Có thể với anh
em không là
người đàn bà hoàn hảo
Dẫu đã từng
dịu dàng, ấm áp bên em
Em là mụ đàn bà ích kỷ nhỏ nhen
Muốn sở hữu anh từng nụ cười ánh mắt
Êm đềm bên nhau
trời khuya lơ khuya lắc
trái tim thầm thì, gõ chữ gửi vào đêm
Anh đã quên em
Dẫu biết vậy cứ nhớ quay nhớ quắt
Bởi em biết anh là người tình sau chót
Em chẳng thể nào yêu ai khác ngọt ngào hơn!
Báo Người Hà Nội số Tết 2008
Còn lại mình em
Anh!
Có lẽ nào anh đã xa em
Như con thuyền rời xa bến nước
Anh buồn, vui em không biết được
Còn lại mình em, nước mắt rơi..
Còn lại mình em, ngơ ngác chơi vơi
Buổi chiều nay, trời im không gió
Còn lại mình em, đầy vơi nỗi nhớ
Gió giận rồi, hạ cháy khát màn đêm
Những lần hẹn hò, anh đón đưa em
Dịu dàng lắng nghe từng lời say đắm
Giờ còn em, lơ ngơ con đường vắng
Anh của ngày xưa, xa mất em rồi!
Có anh, có thêm nửa cuộc đời
Con tim cỗi cằn hồi sinh trở lại
Mình đã xây lâu đài tình ái
Trong vườn thu, xào xạc lá vàng rơi…
Người ra đi, không giữ nổi được rồi
Bước chân ấy âm thầm, mạnh mẽ
Còn lại mình em, một trời đơn lẻ
Yêu dại khờ, yêu đến cuồng si…
Không có anh
Không có anh, không có niềm vui
Không có mây bay, chiều nhạt nắng
Không có anh, em như cơn gió lặng
Hờ hững, cô đơn, bất lực, lạnh lùng
Không có anh, em chẳng thiết buồn
Không trăng sao, không ngày nổi gió
Không có anh, không còn nỗi nhớ
Em ngu ngơ ngập lội giữa biển tình
Không có anh không có bình minh
Không tiếng chim kêu trong kẽ lá
Không có anh con đường thành xa lạ
Những đôi yêu nhau
vẫn đưa đón nhau về
Không có anh không có đam mê
Không có những vần thơ như lửa
Không thể dối mình em đang nhớ
Trốn đi xa,
không thoát nổi chính mình!
Tôi bỏ mặc tôi
Hà Nội những ngày lạnh buốt đông
Tôi bỏ mặc tôi… rối cả lòng
Tôi bỏ mặc mưa phùn gió lạnh
Tôi dần trôi hay năm tháng dần trôi?
Cơn gió u buồn, giá buốt ơi
Xuân sắp về đây, hết đông rồi
Sao tôi mơ mãi ngày xưa ấy
Những dịu dàng, e ấp yêu thương
Tôi bỏ mặc tôi giữa con đường
Đâu đây ảo giác vẫn còn vương
Bóng anh xa lắm…
bông hồng nhỏ
một khoảng trời xanh lan toả hương
Tôi thử đường vòng xa lắc hơn
Ham quán bar, vũ điệu điên cuồng
Sao bỗng chẳng thấy mình đâu nữa
Tôi bỏ mặc tôi, giữa buổi chiều…
Tôi bỏ mặc tôi chết vì yêu
Với nhớ nhung, hò hẹn thật nhiều
Thời gian nhanh quá như nước chảy
Tôi bỏ mặc tôi, phút giao mùa...
Đã lâu rồi
Đã lâu rồi
chuông điện thoại không reo
bản nhạc Nga “Lần cuối”:emoticon-0159-music
Cái hồi chuông cho ngực em bổi hổi
anh đang ở nơi nào…
Em đã ngồi ngắm bầu trời lấp lánh vì sao
Bình yên cô quạnh
trưa hè đầy nắng
lần cuối cùng mình ở bên nhau
em chẳng nhớ anh đâu
Anh trong em
là lời thì thầm vào đêm sâu thẳm
từng câu thơ đằm thắm
dẫu thoáng nghẹn lòng
đã lâu lắm rồi…
Anh!
Tự hát
Anh có về nghe ca khúc Huế và Anh
Huế gần lắm mà cũng xa xôi lắm
Em tự hát giữa buổi chiều dịu lặng
Huế mãi còn, mãi ngọt đắng trong em
Dòng Hương giang nước có nhiều thêm
Chèo buông lơi, tâm tình em gái Huế
Sử sách kinh thành ngàn xưa còn kể
Quyền lực, ngai vàng không thể thiếu tình yêu
Bến Vân Lâu sương giăng phủ tím chiều
Câu hò Huế thương ai mà da diết
Cầu Trường Tiền thương ai dài sáu nhịp
Ai có về Đông Ba, chợ chiều nay
Tà áo dài tím, mỏng đắm say
Huế của anh ngọt ngào dịu nhẹ
Ai nhớ anh, thương nhiều như thể
Dưới đa già chỉ có Cuội và Trăng
Khúc tâm tình gửi Huế ngàn năm
Nốt nhạc trầm buồn tha thiết quá
Dẫu mai này ta trở thành cát lạ
Huế vẫn buồn, đẹp tựa bài thơ
Chiều nay em tự hát vu vơ...
Lưới tình
Một hôm mình vấp vào nhau
Cả đời bằng lặng bỗng đâu giật mình
Một hôm cá mắc lưới tình...
Càng quẫy càng vướng chính mình rối tinh
Bần thần
Bần thần em lại nhớ anh
Ngoài kia nắng gió trời xanh tự tình
Bướm vờn hoa hé nụ xinh
Liếc nhau ánh mắt đa tình như dao
Ban mai dịu ngọt
Ban mai chim hót dịu êm
Anh quờ tay gối, ngọt mềm môi em
Dịu dàng ôm riết chặt thêm
Nồng nàn cháy bỏng chẳng đêm nào bằng
Hỏi người
Người ơi từ độ xa nhau
Tôi cười tôi hát lòng đau mặc lòng
Bên người rấp ríu bóng hồng
Sao còn khắc khoải đêm đông vắn dài
Hỏi người cơn cớ vì ai?
Dở cười dở khóc cả hai... trời đầy
Lỡ rồi, một nhấp rượu cay
Môi người phổng rộp môi này tái tê
Nóng đông, buốt lạnh trưa hè
Say say tỉnh tỉnh cơn mê... cuộc tình!
Người ơi, nếu được hồi sinh
Lại yêu lại nhớ, đày mình... tương tư?
Hoa gạo
Tặng em gái – Thanh Huyền ngày bão lũ
Nơi em ở có
cây hoa gạo đỏ
Cô gái quê e lệ thắm môi hồng.
Trẻ chăn trâu lùi khoai nhóm lửa,
Có chàng trai đằm thắm tiếng sáo chiều.
Quê hương nghèo thắp hoa đỏ ngác ngơ
Từng chùm lửa vơi đầy trước ngõ.
Từ phương Bắc tràn về thác lũ,
Ngập mái nhà, hoa gạo cháy khát khao.
Trời đốt lòng người cháy đỏ hanh hao,
bởi bão lũ vừa mưa vừa nắng.
Để mắt người mùa màng trống vắng,
để chiều nay đỏ đỏ đến cháy lòng...
“Chị ơi lúa đang trổ đòng
Lụt, lũ xoáy phù sa vùi lấp cả
mắt nông dân nhìn cánh đồng xa lạ
rỗng không…”
Ngày đến trường con trẻ đang mong
Xăng tăng giá, lúa không được gặt
Đường sạt lở, nhà thì lún đất
Yên Bái ơi, hoa gạo đỏ cháy chiều
(viết nhân đọc Chiều Đỏ - Hà Linh)
Trà gừng
Kính tặng mẹ
Mẹ đưa con chén trà gừng
Sánh, vàng xanh, đậm, thơm lừng môi con
Chè xanh mẹ chọn lá giòn
Nâng niu rửa sạch, lá còn vẹn nguyên
Gừng già – cay, nóng vàng ươm
Chè chắt nước chát, ướp thơm tích giành
Quê nghèo mái lá nhà gianh
Hoa tươi, quả ngọt, mát lành thịt da
Cánh cò bay trắng đồng xa
Chè xanh, khoai luộc đậm đà... hương quê
Nhớ quê
Con muốn trở về cánh đồng xanh
Da diết lắm một triền sông đầy gió
Lóc tóc trâu bò về từng con ngõ nhỏ
Mái nhà tranh đầm ấm bữa cơm chiều
Để được nghe tiếng mẹ mắng yêu
Đàn em nhỏ vui đùa quên bữa tối
Cánh chim xa đang bay về vồi vội
Chốn nào tổ ấm bình yên
Mái trường xưa chẳng thể lãng quên
Cánh diều tuổi thơ, khung trời bỏ ngỏ
Khao khát tình yêu, lang thang ngọn gió
Bay lên đi ơi vầng trăng phiêu diêu
Bên dòng sông những mái nhà liêu xiêu
Thảm lúa xanh đến tận cùng như mẹ
Líu ríu chân trần, thung thăng thời thơ bé
Hương lúa thơm, rơm ấm cả chiều
Thái Bình ơi, quê mẹ thương yêu
Dẫu qua hết những miền xa đất lạ
Chiều nay nhìn hoàng hôn tắt dần trong kẽ lá
Muốn khóc oà, nhớ lắm một miền quê
Tranh xé dán Lâm Chiêu Đồng
Xin đừng giết chết dòng sông
Quê hương trong tôi là dòng sông(*)
Dòng sông nhỏ ấp ôm làng xóm nhỏ
quặn lòng nỗi nhớ
người xa quê
Quê hương trong tôi là một sườn đê
Lũ trẻ trâu thả diều nghịch đất
Nắng rong chơi, gió thì rất thật
Mát lịm trưa hè
Quê hương trong tôi cá quẫy vó đêm về
Tung ánh bạc trăng vàng như sắp vỡ
Gái yêu trai nhẹ nhàng như hơi thở
đêm đêm
Người đi xa sông vẫn êm đềm
chảy trong ngực, trong bữa ăn giấc ngủ
Tôm cá đồng, nước phù sa đỏ
mát lành
Con sông quê tôi nhịp sống xanh
người lam lũ rửa rau, tắm mát
Đêm trăng vàng lũ thanh niên ca hát
Cuộc sống nhọc nhằn tan trên mặt sông
Có kẻ nào đã giết chết dòng sông,
tắc nghẹn lời ru à ơi
xé tả tơi con thuyền con bé dại
Nước thải Vedan(*) đục ngầu trong mơ kinh hãi
Xin đừng giết chết dòng sông!
Người ơi nghe tiếng tôi không?
Báo Văn Nghệ Trẻ số 42/ 2008
Chị TQ ơi, có phải bài thơ trên Văn Nghệ Trẻ hôm nọ về các dòng sông, trong đó có sông Thị Vải là của chị đúng không ạ?
Đúng rồi em Gà ợ :emoticon-0116-evilg
[AUDIO]<object width="300" height="110"><param name="movie" value="http://media.imeem.com/m/h4gGSh6nq_/aus=false/"></param><param name="wmode" value="transparent"></param><embed src="http://media.imeem.com/m/h4gGSh6nq_/aus=false/" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="110" wmode="transparent"></embed><a href="http://www.imeem.com/people/59rUXw/music/_1-FvFBf/thanh_hoa_hue_va_anh/">Hue va Anh - Thanh Hoa</a></object>[/AUDIO]
Huế và Anh
Thơ Minh Nguyệt
Nhạc Trung Kim
Ca sỹ Thanh Hoa
Đừng khóc
Tặng Tuyết Nga
Người đàn bà có nụ cười tươi
đôi mắt buồn chứa chất
chị không khóc
trái tim như bếp lửa cuối ngày
Anh ấy đi rồi
Không ai kiểm soát từng nụ cười
và ánh mắt
Chỉ còn lời hứa với người đã khuất
xây nhà cho con trên mảnh đất
không chồng
Bạn bè thương chị làm đàn ông
Mua gạch, vữa vôi, lo người xây trát
Người đàn bà đương thì khao khát
Thèm hơi ấm của chồng
xây nhà cho con
Chị mua từng viên gạch
vữa vôi trộn cùng nước mắt
nhớ chồng
Tiếng cười như tiếng khóc
Người đàn bà làm thơ
Tiếng thở dài trong đêm hoang vắng
lặng câm
nhớ chồng
Gánh nặng hai vai
Người đàn bà từng trải
buồn tận đáy nỗi buồn
Người đàn bà đang an ủi tôi
ĐỪNG KHÓC
Tôi lặng lẽ với hai dòng nước mắt
Ơi... trái tim như bếp lửa cuối ngày
Báo Văn Nghệ Trẻ số 10/ 2008