Mình vẫn thích những người thấy thế nào thì nói thế ấy, còn hơn là những người thấy cả thiên hạ thi nhau khen cái này hay thì cũng đú theo mà bảo là hay, là tuyệt.
Красивая не красива! A Любимая красива! Người mình yêu đây là N3 mà. Chào thân ái.
Mình vẫn thích những người thấy thế nào thì nói thế ấy, còn hơn là những người thấy cả thiên hạ thi nhau khen cái này hay thì cũng đú theo mà bảo là hay, là tuyệt.
... và cả bí thư Hiền ... kể cả tên bí thừ Hiền chưa từng sang Moskva bao giờ, mặt còn non choẹt, cũng đang hào hứng ôn lại kỷ niệm ... Tên bí thư Hiền thì vừa mút sữa hộp vừa say mê thuyết giáo về chủ nghĩa cộng sản.
Anh ngồi nghe buồn bã, nghĩ bao nhiêu chuyện khác nóng sốt nước nhà và ngay cả nước Nga mà chúng chẳng hề bàn đến, lại cứ bàn chuyện trên mây trên gió.
Anh thì chưa làm gì cả, kể cũng tiếc, nhưng anh đang suy nghĩ, và đó hẳn không phải là một việc tồi.Vì một suy nghĩ đúng sẽ dẫn đến kích thích một hành động đúng.
Này đồng chí. Đừng lên giọng dạy dỗ ở đây. Không không hiểu thế nào là thơ à? Nhà thơ không cần nói sự thực! Thơ là mơ mộng, là kích thích vào đáy sâu tâm hồn tình cảm, không cần đi qua sự thật. Tôi biết thừa là bốc mộ như thế nào, nhưng tôi không nói về việc bốc mộ. Ai cũng biết là "Trăng tròn như quả bóng/Lơ lửng mà không rơi", sao người ta còn nói thừa ra thế làm gì? Vì đó là thơ. Hiểu chứ? Hiểu biết của các đồng chí còn ít lắm!
Ai cũng biết là "Trăng tròn như quả bóng/Lơ lửng mà không rơi", sao người ta còn nói thừa ra thế làm gì? Vì đó là thơ. Hiểu chứ? Hiểu biết của các đồng chí còn ít lắm!
Bác cũng như anh chàng Vania thích lên giọng bắt nạt trẻ con là hay buông lời xúc phạm người khác, cậy mình có hiểu biết là hạnh họe những người ít hiểu biết hơn, rồi bảo bọn trẻ theo CNCS là hoang tưởng! Tôi chắc những đứa trẻ ấy sẽ cười vào mặt hai anh cho mà xem, nhất là cậu Bí thư Hiền đã chịu nhiều cực khổ ấy! Bản thân anh ấy, anh Vania Cường, anh cũng chỉ là người nói hay thôi! Anh từng viết anh phải chịu nhiều khổ cực, thế sao anh cũng có lắm thời gian để nghiên cứu mạng, rồi post tận 2000 bài lên! Còn anh nhat nheo thì ít hiểu biết (rõ ràng, tôi học khoa tâm lý nên đừng hòng chối!) nhưng cứ thích lên mặt, thậm chí còn chê người khác ít hiểu biết nữa! Các anh làm tôi chết vì cười mất!
À mà xin nói với mọi người là từ nay tôi sẽ trở về với tên cũ nên đừng viết thư cho Người xa vắng nhé!
Nói thế để thấy, cái thể hiện/diễn ra trên diễn đàn ảo không chắc gì đã là thật ngoài đời. Người ta có thể vì thấy không hài lòng một cái gì đó (mỗi người có một thực tiễn riêng) mà cố tình ngang xương chứ chưa chắc đã là không hiểu biết hay lòng dạ xấu đâu.
Nói thật với bác chứ bọn trẻ bây giờ cứ thích chứng tỏ mình không thua gì người lớn! Tôi nhiều lúc cũng điên đầu vì thằng con lớn, toàn các ông chíp hôi đi bàn chuyện các cụ, rồi cãi nhau, đánh nhau dễ như chơi!
Nói thật với bác chứ bọn trẻ bây giờ cứ thích chứng tỏ mình không thua gì người lớn! Tôi nhiều lúc cũng điên đầu vì thằng con lớn, toàn các ông chíp hôi đi bàn chuyện các cụ
tôi học khoa tâm lý nên đừng hòng chối!
Đề: Em hãy phân tích đoạn thơ trên của nhà thơ nhạt nhẽo.
Mở bài:
Nhà thơ nhạt nhẽo, tên thật là Chó già, bút danh là hongtuoi, sinh ra trong một gia đình nông dân yêu nước. Thủa nhỏ gia đình nhà thơ rất nghèo, nên nhà thơ đã từng phải ăn bobo độn mì sợi, mặc quần thủng đít và viết thơ lên lá cây. Được sự giác ngộ của Đ và căm thù chế độ tư bản thối nát, trong vòng 15 phút, nhà thơ đa xuất thần ứng khẩu ra bài thơ trên.
Thân bài:
Mở đầu, nhà thơ đưa chúng ta vào khung cảnh chiều Moskva, vì ở đây chủ đề là Moskva. Bên cửa sổ, nhà thờ và bạn gái ngồi nhìn thời gian đi qua. Đây là sự nhân cách hóa cao độ, thể hiện lòng căm thù giặc sâu sắc và yêu thương chủ nghĩa xã hội, nên nhà thơ đã lồng thời gian vào trong chiều Moskva, thể hiện sự bình yên đối lập với lòng căm thù giặc sâu sắc.
Tại sao lại là "Trong đáy chiếc ly của chúng ta/Chỉ còn chút ánh sáng chiều của ngày sắp tắt"? Chắc hẳn nhà thơ muốn ca ngợi vẻ đẹp của chiếc ly pha lê Tiệp hay bán ở các cửa hàng Nga, đắt tiền và quý giá, do đó quý như ánh nắng chiều sắp tắt. Cũng chắc hẳn nhà thơ tiếc vì không mang được chiếc ly này về nước, nên "Anh còn lại gì/Ngoài một ít kỷ niệm đã qua", chắc là nhà thơ coi chỉ còn là một kỷ niệm vì đã không ăn cắp được chiếc ly này mang về. Đoạn dưới "Chiều u buồn/Chiều tuyệt vọng/Chiều đâm vào hai ta những mũi kim kỷ niệm" càng làm rõ ý tiếc rẻ này.
Đoạn thơ giữa:
"Ôi hoàng hôn Moskva
Những chiều hoàng hôn thanh vắng
Lá lao xao dưới gót giày kẻ độc hành trong rừng vắng
Lung linh vàng hổ phách
Thời gian đọng lại trên những vòm cây
Chỉ còn chiều vàng sắp tắt"
Quả thực là một đoạn thơ tuyệt đẹp, giàu hình ảnh và nhạc điệu để nói lên niềm lưu luyến của nhà thơ về xứ Nga La Tư tươi đẹp. Khó có đoạn thơ nào súc tích và cô đọng như thế về một buổi chiều Nga.
Đoạn gần cuối, nhà thơ mê man nên đi vào triết lý lẩn thẩn về cuộc đời:
"Ôi phù du phù du
Đời chúng ta trôi qua như chiều vàng sắp tắt
Được mất gì
Hơn thua gì
Xúc xiểm gì
Tự hào gì
Những lời nói của em cứa vào anh như mũi dao
Lạnh sắc
Động vào sự thật
Thức tỉnh lương tâm
Động vào lương tri
Em òa khóc
Chiều rơi vào chiếc ly đắng ngắt"
Em không biết nhà thơ có bị điên không, và không hiểu tác giả muốn nói gì, có xuất phát từ lòng căm thù giặc không mà tự nhiên lại viết như thế, nhưng sau khi những dòng thơ này đánh động vào tiềm thức sâu thẳm của em, tức là vào phần lương tri còn sót lại trong em, thì em cũng ứa nước mắt.
Đoạn cuối:
"Nỗi yên lặng trong đáy chiếc ly
Dự cảm bão tố
Vĩnh viễn"
Bão tố dồn vào tâm điểm trong đáy chiếc ly, một hình ảnh kết thúc bất ngờ, như đoạn zoom trong phim. Hẳn đây là lòng căm thù giặc sâu sắc của nhà thơ đã dofn vào đáy chiếc ly.
Kết luận:
Trên đây em vừa phân tích xong bài thơ của tác giả Chó Già - Hồng Tươi - Nhạt Nhẽo. Nay còn ngồi trên mái nhà trường xã hội chủ nghĩa tươi đẹp, em nguyện ra sức học hành để đền đáp công ơn thầy cô cha mẹ, nguyện sau này ra đời sẽ làm một công dân tốt.