Dementieva
New member
Căt dán vào đây bài viết về một nhà văn Nga ... rất Nga
http://sacmauvanhoa.vdcmedia.com/Lyluan-c.asp?PostID=3005
Báo Văn nghệ
[size=18:45fc91513e] Ivan Bunin, bi kịch của sự thù hận và cố chấp[/size]
http://www.godunov.com/Bunin/bunin.gif
Tên tuổi của Ivan Bunin (1870-1953) đã quá quen thuộc với chúng ta. Ông là một trong những gương mặt sáng giá nhất của văn học Nga thế kỷ XX và là nhà văn Nga đầu tiên được giải vănắt Nobel. Nhưng ít ai biết rằng cả cuộc đời ông bị giằng xé giữa tình yêu nước Nga tha thiết và lòng hận thù cách mạng đến mức cố chấp. Và chính sự giằng xé đó đã khiến ông trở thành nạn nhân trong tấn bi kịch cuộc đời của chính ông.
Tấn bi kịch của Bunin bắt đầu từ những năm chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Mùa hè năm 1914, Bunin cùng em trai lên đường đi du lịch trên sông Vonga. Chuyến du lịch êm đềm ấy bị ngắt quãng bởi tin tức về vụ đông cung thái tử áo bị ám sát ở Xécbi rồi tiếp đó là tin chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ. Hoang mang và tuyệt vọng, Bunin bỏ về quê nhà, cảm thấy bất lực đến mức không thể cầm nổi ngòi bút. Mặc dù ông nhìn thấy tất cả tính chất mục nát của xã hội Nga hồi ấy nhưng vốn là người bảo thủ, ông không thể chấp nhận bất kỳ sự thay đổi nào. Vậy mà cuộc Cách mạng tháng Mười năm 1917 đã đảo lộn toàn bộ xã hội Nga. Trong tâm trạng hoang mang ấy, vào tháng 5 năm 1918, ông cùng vợ là Vêra Nicôlaiépna chạy trốn đến miền Nam nước Nga, đến Ôđétxa. Nhưng cách mạng rồi cũng tràn tới đây. Tâm trạng của ông vào những ngày ấy đã được vợ ông ghi lại trong nhật ký ngày 26 tháng 12 năm 1919: “Hôm qua, Ian (bà gọi tên chồng như vậy) nói rằng ông không thể sống nổi trong thế giới mới, ông thuộc thế giới cũ, thế giới của Tônxtôi, của Mátxcơva, của Pêtécbua… Ông không thể tiếp nhận nổi chủ nghĩa xã hội cũng như khái niệm tập thể”. Vì vậy, chẳng có gì khó hiểu khi vào tháng 2 năm 1920, hai vợ chồng ông bước lên boong con tàu Pháp “Xpácta” để bắt đầu cuộc đời lưu vong nơi đất khách quê người.
http://www.fictionbook.ru/author/bunin_ivan_alekseevich/bunin_ivan_alekseevich.jpg
ở Liên Xô, thái độ đối với Bunin (cũng như đối với phần lớn những người Nga lưu vong khác) thay đổi theo từng giai đoạn. Tập đầu cuốn Từ điển bách khoa văn học xuất bản năm 1930 và do Lunasácxki chủ biên vẫn còn đánh giá khá cao Bunin. Tuy có nhấn mạnh đến “thái độ đặc biệt căm hận của ông đối với nước Nga Xôviết” nhưng tác giả cuốn Từ điển nói trên vẫn thừa nhận: “Vị trí của Bunin trong lịch sử văn học Nga là rất quan trọng”. Năm 1927, hai tập truyện ngắn của Bunin vẫn ra mắt bạn đọc Nga.
Nhưng bước ngoặt trong thái độ đối với Bunin xảy ra lại chính là sau khi ông được trao giải Nobel văn chương năm 1933 nhờ “tài năng nghệ thuật chân thực mà ông đã thể hiện để tái tạo được tính cách Nga điển hình trong văn xuôi” (trích quyết định của Viện Hàn lâm Thuỵ Điển). Bunin đã trở thành nhà văn Nga đầu tiên được trao giải thưởng uy tín nhất đó nhưng đồng thời cũng là “thủ phạm” gây ra một vụ xìcăngđan chính trị quốc tế chưa từng có trong lịch sử giải này.
Ngày mồng 3 tháng 12, Ivan Bunin cùng vợ và người bạn gái trẻ của mình là nữ văn sĩ Galina Kudơnexôva từ Paris lên đường tới thủ đô Thuỵ Điển Xtốckhôm để nhận giải Nobel. Vì Bunin sinh ra ở Liên Xô nên theo thủ tục quy định thì trong buổi lễ trao giải, đại diện của Liên Xô phải đứng ra giới thiệu ông với nhà vua Thuỵ Điển. Đại sứ Liên Xô ở Thuỵ Điển hồi đó là bà Alếchxanđra Côlôntai, một đảng viên bônsêvích kỳ cựu. Nhưng Bunin tuyên bố với các nhà báo là ông không muốn đứng bên cạnh một đại sứ bônsêvích trong lễ trao giải. Sáng hôm sau, báo chí Thuỵ Điển đua nhau đăng tải nhiều bài viết với các nhan đề như “Nhà văn đoạt giải Nobel không muốn đứng bên cạnh đại sứ Xôviết”. Tức giận, bà Côlôntai công nhiên từ chối tham dự lễ trao giải. Vẫn chưa hết, Bunin còn như đổ dầu thêm vào lửa trong bài diễn văn ông đọc trong buổi lễ trao giải. Ông không chỉ ngỏ lời cảm ơn nhà vua Thuỵ Điển về vinh dự lớn lao mà ông được hưởng, ông còn tuyên bố rằng lần đầu tiên giải Nobel được trao cho một người không có Tổ quốc, một nhà văn lưu đầy, và đây là dấu hiệu cho thấy Viện Hàn lâm Thuỵ Điển hoàn toàn độc lập trong khát vọng tôn vinh tự do.
Thật dễ hiểu là vụ xìcăngđan ở Xtốckhôm đã gây nên những phản ứng gay gắt ở Liên Xô. Chính quyền Xôviết không thể tha thứ cho một hành động đáng phẫn nộ như vậy. Từ đấy, cả một thế hệ độc giả Xôviết hầu như không biết gì về Bunin. Mãi đến giữa những năm 50, sau khi Bunin qua đời và Liên Xô bước vào thời kỳ “tan băng”, một vài tập sách nhỏ in tác phẩm của Bunin mới lại được xuất bản. Tiếp đó, các tác phẩm của Bunin ngày càng được in nhiều hơn ở Liên Xô và độc giả Xôviết dường như đến lúc đó mới phát hiện ra nhà văn đầy tài năng của mình.
Vào những thời điểm khác nhau đã có những nỗ lực riêng biệt nhằm thuyết phục Bunin trở về nước Nga Xôviết. Chẳng hạn, vào năm 1936, tại một tiệm cà phê ở Paris, Alếchxây Tônxtôi, nhà văn đã trở về Nga vào giữa những năm 20 và được mệnh danh là “bá tước Xôviết”, đã thuyết phục Bunin: “Anh sẽ được đón tiếp nồng nhiệt ở Mátxcơva… Anh không thể hình dung nổi anh sẽ sống thoải mái ở đó thế nào đâu. Anh có biết như tôi chẳng hạn, tôi đang sống thế nào không? Tôi có một trang trại ở ngoại ô Pêtécbua và ba chiếc xe hơi…”. Nhưng ngay cả Alếchxây Tônxtôi cũng không thể thuyết phục nổi “ông lão cứng đầu” Bunin.
Sau khi Liên Xô đánh tan nước Đức phátxít, một bộ phận kiều dân Nga không thể không khâm phục chiến công hiển hách của nhân dân mình nên tỏ ra có thiện cảm hơn với chính quyền Xôviết. Điều này cũng phù hợp với chủ trương của Liên Xô lúc đó muốn thu hút những nhân vật văn hoá nổi tiếng trong giới kiều dân Nga như Saliapin, Rắcmaninốp, Bunin… trở về Nga. Chính vì thế mà vào cuối những năm 40, Bunin nhận được lời đề nghị cho phép xuất bản ở Liên Xô một tập truyện ngắn và cuốn truyện vừa Cuộc đời Acxêniép của ông. Ông được mời đến lãnh sự quán Xôviết ở Paris. Trong bữa tiệc được tổ chức tại đây, ông cùng mọi người nâng cốc chúc mừng chiến thắng, chúc mừng sức mạnh của nhân dân Nga và của ngôn từ Nga. Khi bữa tiệc sắp kết thúc, lãnh sự Liên Xô Ivan Alếchxêêvích nói với Bunin là nếu ông trở về nước thì sách của ông sẽ được in hàng triệu bản, tiếng tăm của ông sẽ lừng lẫy khắp thế giới và ông sẽ không phải lo lắng gì về vật chất nữa. Bunin không thể không đắn đo trước những lời ấy: còn gì sung sướng hơn nếu sách của ông được xuất bản tại đất nước quê hương mà ông ngày đêm mong nhớ, nhưng ông đã để mối căm hận chính quyền Xôviết tới mức cố chấp: ông cảm ơn lãnh sự nhưng từ chối trở về Liên Xô.
Mùa hè năm 1946, nhiệm vụ thuyết phục Bunin trở về nước được giao cho nhà thơ nổi tiếng Cônxtantin Ximônốp theo chỉ thị của đích thân Xtalin. Ximônốp biết rằng nhiệm vụ này không dễ thực hiện. Nhưng ông đã đọc những tác phẩm của Bunin như Cuộc đời Acxêniép và Lica, những tác phẩm thấm đượm tình yêu và nỗi mong nhớ da diết quê hương đất nước, do đó ông tin rằng ông sẽ thành công nếu làm tiêu tan được mối nghi ngờ và căm hận của Bunin đối với chính quyền Xôviết. Nhưng Bunin, lúc này đầu đã bạc, thân thể đã gầy yếu, vẫn khăng khăng giữ khoảng cách với Ximônốp khiến Ximônốp không sao đề cập được đến điều chủ yếu nhất trong sứ mạng của mình và đành thất bại trở về.
Bunin sống những năm cuối đời trong tình trạng thiếu thốn, lúc nào cũng lo tất bật kiếm tiền. Ngày mồng 8 tháng 11 năm 1953, ông qua đời tại căn hộ khiêm nhường của ông ở Paris, không thực hiện được nguyện vọng thiết tha suốt đời của ông là được chết trên đất nước Nga. Ông được chôn cất tại nghĩa trang Sainte - Genevieve - des - Bois dành riêng cho người Nga ở ngoại ô Paris.
http://sacmauvanhoa.vdcmedia.com/Lyluan-c.asp?PostID=3005
Báo Văn nghệ
[size=18:45fc91513e] Ivan Bunin, bi kịch của sự thù hận và cố chấp[/size]
http://www.godunov.com/Bunin/bunin.gif
Tên tuổi của Ivan Bunin (1870-1953) đã quá quen thuộc với chúng ta. Ông là một trong những gương mặt sáng giá nhất của văn học Nga thế kỷ XX và là nhà văn Nga đầu tiên được giải vănắt Nobel. Nhưng ít ai biết rằng cả cuộc đời ông bị giằng xé giữa tình yêu nước Nga tha thiết và lòng hận thù cách mạng đến mức cố chấp. Và chính sự giằng xé đó đã khiến ông trở thành nạn nhân trong tấn bi kịch cuộc đời của chính ông.
Tấn bi kịch của Bunin bắt đầu từ những năm chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Mùa hè năm 1914, Bunin cùng em trai lên đường đi du lịch trên sông Vonga. Chuyến du lịch êm đềm ấy bị ngắt quãng bởi tin tức về vụ đông cung thái tử áo bị ám sát ở Xécbi rồi tiếp đó là tin chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ. Hoang mang và tuyệt vọng, Bunin bỏ về quê nhà, cảm thấy bất lực đến mức không thể cầm nổi ngòi bút. Mặc dù ông nhìn thấy tất cả tính chất mục nát của xã hội Nga hồi ấy nhưng vốn là người bảo thủ, ông không thể chấp nhận bất kỳ sự thay đổi nào. Vậy mà cuộc Cách mạng tháng Mười năm 1917 đã đảo lộn toàn bộ xã hội Nga. Trong tâm trạng hoang mang ấy, vào tháng 5 năm 1918, ông cùng vợ là Vêra Nicôlaiépna chạy trốn đến miền Nam nước Nga, đến Ôđétxa. Nhưng cách mạng rồi cũng tràn tới đây. Tâm trạng của ông vào những ngày ấy đã được vợ ông ghi lại trong nhật ký ngày 26 tháng 12 năm 1919: “Hôm qua, Ian (bà gọi tên chồng như vậy) nói rằng ông không thể sống nổi trong thế giới mới, ông thuộc thế giới cũ, thế giới của Tônxtôi, của Mátxcơva, của Pêtécbua… Ông không thể tiếp nhận nổi chủ nghĩa xã hội cũng như khái niệm tập thể”. Vì vậy, chẳng có gì khó hiểu khi vào tháng 2 năm 1920, hai vợ chồng ông bước lên boong con tàu Pháp “Xpácta” để bắt đầu cuộc đời lưu vong nơi đất khách quê người.
http://www.fictionbook.ru/author/bunin_ivan_alekseevich/bunin_ivan_alekseevich.jpg
ở Liên Xô, thái độ đối với Bunin (cũng như đối với phần lớn những người Nga lưu vong khác) thay đổi theo từng giai đoạn. Tập đầu cuốn Từ điển bách khoa văn học xuất bản năm 1930 và do Lunasácxki chủ biên vẫn còn đánh giá khá cao Bunin. Tuy có nhấn mạnh đến “thái độ đặc biệt căm hận của ông đối với nước Nga Xôviết” nhưng tác giả cuốn Từ điển nói trên vẫn thừa nhận: “Vị trí của Bunin trong lịch sử văn học Nga là rất quan trọng”. Năm 1927, hai tập truyện ngắn của Bunin vẫn ra mắt bạn đọc Nga.
Nhưng bước ngoặt trong thái độ đối với Bunin xảy ra lại chính là sau khi ông được trao giải Nobel văn chương năm 1933 nhờ “tài năng nghệ thuật chân thực mà ông đã thể hiện để tái tạo được tính cách Nga điển hình trong văn xuôi” (trích quyết định của Viện Hàn lâm Thuỵ Điển). Bunin đã trở thành nhà văn Nga đầu tiên được trao giải thưởng uy tín nhất đó nhưng đồng thời cũng là “thủ phạm” gây ra một vụ xìcăngđan chính trị quốc tế chưa từng có trong lịch sử giải này.
Ngày mồng 3 tháng 12, Ivan Bunin cùng vợ và người bạn gái trẻ của mình là nữ văn sĩ Galina Kudơnexôva từ Paris lên đường tới thủ đô Thuỵ Điển Xtốckhôm để nhận giải Nobel. Vì Bunin sinh ra ở Liên Xô nên theo thủ tục quy định thì trong buổi lễ trao giải, đại diện của Liên Xô phải đứng ra giới thiệu ông với nhà vua Thuỵ Điển. Đại sứ Liên Xô ở Thuỵ Điển hồi đó là bà Alếchxanđra Côlôntai, một đảng viên bônsêvích kỳ cựu. Nhưng Bunin tuyên bố với các nhà báo là ông không muốn đứng bên cạnh một đại sứ bônsêvích trong lễ trao giải. Sáng hôm sau, báo chí Thuỵ Điển đua nhau đăng tải nhiều bài viết với các nhan đề như “Nhà văn đoạt giải Nobel không muốn đứng bên cạnh đại sứ Xôviết”. Tức giận, bà Côlôntai công nhiên từ chối tham dự lễ trao giải. Vẫn chưa hết, Bunin còn như đổ dầu thêm vào lửa trong bài diễn văn ông đọc trong buổi lễ trao giải. Ông không chỉ ngỏ lời cảm ơn nhà vua Thuỵ Điển về vinh dự lớn lao mà ông được hưởng, ông còn tuyên bố rằng lần đầu tiên giải Nobel được trao cho một người không có Tổ quốc, một nhà văn lưu đầy, và đây là dấu hiệu cho thấy Viện Hàn lâm Thuỵ Điển hoàn toàn độc lập trong khát vọng tôn vinh tự do.
Thật dễ hiểu là vụ xìcăngđan ở Xtốckhôm đã gây nên những phản ứng gay gắt ở Liên Xô. Chính quyền Xôviết không thể tha thứ cho một hành động đáng phẫn nộ như vậy. Từ đấy, cả một thế hệ độc giả Xôviết hầu như không biết gì về Bunin. Mãi đến giữa những năm 50, sau khi Bunin qua đời và Liên Xô bước vào thời kỳ “tan băng”, một vài tập sách nhỏ in tác phẩm của Bunin mới lại được xuất bản. Tiếp đó, các tác phẩm của Bunin ngày càng được in nhiều hơn ở Liên Xô và độc giả Xôviết dường như đến lúc đó mới phát hiện ra nhà văn đầy tài năng của mình.
Vào những thời điểm khác nhau đã có những nỗ lực riêng biệt nhằm thuyết phục Bunin trở về nước Nga Xôviết. Chẳng hạn, vào năm 1936, tại một tiệm cà phê ở Paris, Alếchxây Tônxtôi, nhà văn đã trở về Nga vào giữa những năm 20 và được mệnh danh là “bá tước Xôviết”, đã thuyết phục Bunin: “Anh sẽ được đón tiếp nồng nhiệt ở Mátxcơva… Anh không thể hình dung nổi anh sẽ sống thoải mái ở đó thế nào đâu. Anh có biết như tôi chẳng hạn, tôi đang sống thế nào không? Tôi có một trang trại ở ngoại ô Pêtécbua và ba chiếc xe hơi…”. Nhưng ngay cả Alếchxây Tônxtôi cũng không thể thuyết phục nổi “ông lão cứng đầu” Bunin.
Sau khi Liên Xô đánh tan nước Đức phátxít, một bộ phận kiều dân Nga không thể không khâm phục chiến công hiển hách của nhân dân mình nên tỏ ra có thiện cảm hơn với chính quyền Xôviết. Điều này cũng phù hợp với chủ trương của Liên Xô lúc đó muốn thu hút những nhân vật văn hoá nổi tiếng trong giới kiều dân Nga như Saliapin, Rắcmaninốp, Bunin… trở về Nga. Chính vì thế mà vào cuối những năm 40, Bunin nhận được lời đề nghị cho phép xuất bản ở Liên Xô một tập truyện ngắn và cuốn truyện vừa Cuộc đời Acxêniép của ông. Ông được mời đến lãnh sự quán Xôviết ở Paris. Trong bữa tiệc được tổ chức tại đây, ông cùng mọi người nâng cốc chúc mừng chiến thắng, chúc mừng sức mạnh của nhân dân Nga và của ngôn từ Nga. Khi bữa tiệc sắp kết thúc, lãnh sự Liên Xô Ivan Alếchxêêvích nói với Bunin là nếu ông trở về nước thì sách của ông sẽ được in hàng triệu bản, tiếng tăm của ông sẽ lừng lẫy khắp thế giới và ông sẽ không phải lo lắng gì về vật chất nữa. Bunin không thể không đắn đo trước những lời ấy: còn gì sung sướng hơn nếu sách của ông được xuất bản tại đất nước quê hương mà ông ngày đêm mong nhớ, nhưng ông đã để mối căm hận chính quyền Xôviết tới mức cố chấp: ông cảm ơn lãnh sự nhưng từ chối trở về Liên Xô.
Mùa hè năm 1946, nhiệm vụ thuyết phục Bunin trở về nước được giao cho nhà thơ nổi tiếng Cônxtantin Ximônốp theo chỉ thị của đích thân Xtalin. Ximônốp biết rằng nhiệm vụ này không dễ thực hiện. Nhưng ông đã đọc những tác phẩm của Bunin như Cuộc đời Acxêniép và Lica, những tác phẩm thấm đượm tình yêu và nỗi mong nhớ da diết quê hương đất nước, do đó ông tin rằng ông sẽ thành công nếu làm tiêu tan được mối nghi ngờ và căm hận của Bunin đối với chính quyền Xôviết. Nhưng Bunin, lúc này đầu đã bạc, thân thể đã gầy yếu, vẫn khăng khăng giữ khoảng cách với Ximônốp khiến Ximônốp không sao đề cập được đến điều chủ yếu nhất trong sứ mạng của mình và đành thất bại trở về.
Bunin sống những năm cuối đời trong tình trạng thiếu thốn, lúc nào cũng lo tất bật kiếm tiền. Ngày mồng 8 tháng 11 năm 1953, ông qua đời tại căn hộ khiêm nhường của ông ở Paris, không thực hiện được nguyện vọng thiết tha suốt đời của ông là được chết trên đất nước Nga. Ông được chôn cất tại nghĩa trang Sainte - Genevieve - des - Bois dành riêng cho người Nga ở ngoại ô Paris.