[size=18:a820c7c5de]Lyubov Kuzminichna Pakhomova[/size]
Tháng Sáu năm 1941. Tôi vừa thi xong bài kiểm tra cuối cùng của năm học đầu tại học viện. Vui không tưởng tượng được, biết bao mơ mộng và hy vọng. Và đột nhiên – chiến tranh bắt đầu! Tựa như mọi thứ đều cháy trụi : cuộc đời, hy vọng, tình yêu.
Tôi nhận được giấy nhập ngũ từ trụ sở dân ủy khu vực mình ở: tôi được chuyển trực tiếp tới bệnh viện dã chiến № 3321 ở ga Saraktash thuộc tỉnh Orenburg. Bệnh viện dã chiến này chỉ gồm có hai con ngựa kéo già … Chúng tôi có rất ít cáng cứu thương, do vậy chúng tôi phải dùng tay để nâng chuyển những người bị thương. Chúng tôi cũng phải xách nước lấy từ giếng, tự đốt bếp lò, đun sôi nước, giặt tẩy băng gạc đẫm máu. Việc băng bó và chữa trị thương binh cứ nối tiếp không dứt. Đến đêm thì phải cân đong những khẩu phần đạm bạc: bánh mì, bơ và đường. Dành cho thương binh. Lúc đó chúng tôi đói khủng khiếp. Chúng tôi chỉ còn lại rất ít sức lực. Cái lạnh đang trùm lên chúng tôi và đuổi theo chúng tôi ở khắp nơi. Nhưng chúng tôi không hề mất tinh thần. Chúng tôi đã làm những điều gần như không thể thực hiện được, và nhờ thế cứu sống được những thương binh.
Tôi lại nhận được giấy triệu tập của dân ủy. Vào ngày 9 tháng Ba năm 1943, tôi đi đến trụ sở dân ủy tại Orenburg. Lập tức tôi được chuyển trực tiếp tới Trung đoàn bộ binh 549, Sư đoàn Cận vệ 127, Tập đoàn quân Cận vệ số 1 thuộc Phương diện quân Ukraina số 1. Đấy chính là lúc bắt đầu cuộc đời quân ngũ của tôi ngoài mặt trận. Sư đoàn tôi luôn ở thế tấn công – Donbass đang được giải phóng! Giao tranh nổ ra dữ dội, thiệt hại rất nặng nề. Khoảng năm ngàn chiến sĩ hy sinh trong trận đánh làng Dusekoe. Họ là lính bộ binh… Rất ít người sống sót nếu họ chiến đấu trong bộ binh. Cánh bộ binh… Tôi đau xót nhớ lại mình đã phải xé toạc những đôi xà cạp quấn chân khô cứng đầy máu khỏi những đôi ủng đông giá như thế nào. Nước mắt tôi lăn xuống và đầu đau nhức đến chóng mặt. Vậy mà có lệnh từ trên xuống: mau chóng hành quân 50 cây số, và ngay trên đà tiến, không chút ngừng nghỉ - tham gia trận đánh!
Trận đánh – khi ấy mọi thứ khắp quanh bạn bắt đầu bùng cháy và nổ tung. Còn tôi thì băng bó, buộc garô, rồi lôi người bị thương và vũ khí của anh ta về hậu phương càng xa càng tốt, sao cho anh ta không bị trúng thêm mảnh bom mảnh đạn nào nữa. Bởi cái sức nặng ấy mà dường như mọi thứ sống sót như bị moi khỏi mình bạn bởi một cái móc … Khi kết thúc trận đánh, sự yên lặng sẽ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn. Cuối cùng thì bạn vẫn còn cảm giác là mình đang sống. Tôi nhìn quanh: mặt đất bốc khói, khói đen che phủ khắp chiến trường. Và kìa, Chúa ơi! Có biết bao nhiêu người bị chết và bị thương nằm kia! Tóc tôi bắt đầu dựng đứng lên … Tôi không thể giúp đỡ các đồng chí chiến sĩ của mình trong trận đánh này. Tới giờ tôi còn cảm thấy nỗi đau của sự bất lực ấy. Và mọi việc xảy ra như thế đó.
Quân ta bắt đầu tấn công, nhưng bị chặn lại. Rồi bốn xe tăng T-34 được đưa tới để hỗ trợ cho bộ binh. Mọi người đều thấy phấn khởi. Và đột nhiên – cả bốn đều bùng cháy: bọn phát xít đã bắn trúng xe tăng quân ta! Trong ba chiếc xe đầu không một ai bò ra. Còn duy nhất chiếc cuối cùng lăn bánh rầm rầm, chiếc xe tăng thứ tư … Bọn Đức trút một trận bão lửa lên nó. Tôi chồm khỏi chiến hào về phía những chiếc xe tăng bốc cháy, nhưng các chiến sĩ đã chặn tôi lại và kéo xuống: đâu còn ai sống sót để mà cứu nữa …
Tôi đã nghĩ là mình phát điên: người bạn học tốt nhất và là vị hôn phu trung úy Yevgeny Ivanovich Domeratsky đang bốc cháy trong xe tăng, còn tôi không giúp chút gì được cho anh nữa. Ngày nay tôi vẫn còn căm ghét xe tăng và không bao giờ đi dự các buổi gặp mặt cựu chiến binh tại Prokhorovka. Năm tháng trôi đi nhưng tôi vẫn nhớ trận đánh đó, máu và cái chết người bạn của tôi. Nỗi đau không bớt nguôi ngoai!
Các trung đoàn bộ binh tiếp tục giải phóng thêm nhiều làng mạc thị trấn. Tất cả chúng tôi đều căm giận tộc ác của quân phát xít: chúng tôi phải lôi những xác người bị giết khỏi các giếng nước, những xác trẻ em cháy đen, què cụt, trông giống như những cụ già; chúng tôi đem trẻ em ra khỏi nhà kho, chúng đã bị tách rời một cách tàn nhẫn khỏi vòng tay mẹ. Cánh đàn ông còn suy sụp, vậy thì hỏi sao mà tôi chịu được?... Đứng bên những xác chết đó tôi đã thề: nếu tôi may mắn còn sống, sau chiến tranh tôi sẽ chỉ làm việc cho trẻ em! … Trung đoàn tôi bị cắt rời khỏi đường quốc lộ tới Proskurov. Ở đấy có rất nhiều khí tài và đạn dược của địch. Bọn Đức muốn dẹp một con đường để rút chạy với bất cứ giá nào. Trận đánh đổi chiều với tốc độ chóng mặt.
Đại đội cứu thương của trung đoàn (bác sĩ trưởng – thiếu tá Shmulevich) đóng tại làng Krasnopavlovka. Đằng sau ngôi làng có hai quả đồi, giữa chúng là một cái thung lũng sâu – một dải đường sắt hẹp và một chòi xây bằng gạch cho người gác đường tàu. Trung đoàn chúng tôi đào hào trên một trong hai quả đồi đó. Còn tất cả không gian bên dưới đều nằm trong tay xe tăng Đức, một số chiếc đào hầm chui dưới đất để tác xạ trực tiếp.
Một trận đánh khủng khiếp diễn ra. Suốt ba ngày đầu của cuộc tàn sát ghê rợn ấy không đem lại kết quả gì. Chỉ có vô số người chết và bị thương. Trung tá Cận vệ Trofim Iosifovich Ilchenko đã đến chiến trường để nghiên cứu tình thế. Anh ta bị trúng đạn. Tôi bò tới chỗ anh ta để băng bó, và khi tôi cầm đến túi cứu thương của mình thì trời đất như thể đổ sập lên đầu tôi …
Khi tỉnh lại, tôi trông thấy hai người lính đánh ngựa trẻ tuổi. Họ băng bó tay tôi bằng cái gì đó, và rồi kéo tôi xuống đồi dốc tới thung lũng, đặt nằm trong đống đổ nát còn lại của cái chòi đường sắt.
Sau trận đánh tôi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng tới giờ vẫn ám ảnh tôi – chân tay và lòng ruột người vương vãi khắp nơi, hàng đống thân hình chết cứng què cụt … Trong quãng lặng của trận đánh, chúng tôi mau chóng tổ chức vận chuyển người bị thương về hậu tuyến. Một chiếc xe ngựa nhỏ chỉ chở được hai người bị thương. Tôi ngồi bên cạnh người đánh xe. Chúng tôi tới được một ngôi nhà đã chất đầy thương binh. Tôi được đặt trên một cái giường chật hẹp bên bếp lò. Cái đau đáng nguyền rủa vẫn không dứt. Suốt ba ngày trời mà người ta vẫn chưa chuyển chúng tôi về bệnh viện, và ba ngày đó tôi khó khăn lắm mới kìm bớt rên rỉ: vết thương quả là không chịu nổi…
Cuối cùng người ta chuyển chúng tôi tới Shepetovka vào ban đêm, còn sau đó – đi xa hơn, tới Kiev. Bệnh viện đóng tại học viện bách khoa. Tại đó có những cô gái còn quá trẻ cụt mất chân và tay. Bọn họ nhìn chúng tôi đầy ghen tỵ: chúng tôi có thể đi được, chúng tôi vẫn còn tay, mặc dù chúng có bị hủy hoại…
Hàng đêm Kiev bị ném bom không thương tiếc. Các cô gái, hoàn toàn không còn khả năng di chuyển, khóc lóc và gào thét vì sự bất lực ấy. Và hàng đêm chính ủy của bệnh viện đến và an ủi họ bằng hết khả năng của mình.
Đầu tháng Tư năm 1944 chúng tôi được chuyển tới Essentuki. Mãi cho đến tháng Bảy năm 1944 tôi mới bình phục xong. Sau khi xong thủ tục rời bệnh viện tôi được kết luận là không phù hợp để phục vụ trong quân ngũ: 22 tuổi đời tôi đã trở thành một người tàn tật.
Dịch từ Nga sang Anh: Alexander Shmidke
Dịch từ Anh sang Việt: LTD
Tháng Sáu năm 1941. Tôi vừa thi xong bài kiểm tra cuối cùng của năm học đầu tại học viện. Vui không tưởng tượng được, biết bao mơ mộng và hy vọng. Và đột nhiên – chiến tranh bắt đầu! Tựa như mọi thứ đều cháy trụi : cuộc đời, hy vọng, tình yêu.
Tôi nhận được giấy nhập ngũ từ trụ sở dân ủy khu vực mình ở: tôi được chuyển trực tiếp tới bệnh viện dã chiến № 3321 ở ga Saraktash thuộc tỉnh Orenburg. Bệnh viện dã chiến này chỉ gồm có hai con ngựa kéo già … Chúng tôi có rất ít cáng cứu thương, do vậy chúng tôi phải dùng tay để nâng chuyển những người bị thương. Chúng tôi cũng phải xách nước lấy từ giếng, tự đốt bếp lò, đun sôi nước, giặt tẩy băng gạc đẫm máu. Việc băng bó và chữa trị thương binh cứ nối tiếp không dứt. Đến đêm thì phải cân đong những khẩu phần đạm bạc: bánh mì, bơ và đường. Dành cho thương binh. Lúc đó chúng tôi đói khủng khiếp. Chúng tôi chỉ còn lại rất ít sức lực. Cái lạnh đang trùm lên chúng tôi và đuổi theo chúng tôi ở khắp nơi. Nhưng chúng tôi không hề mất tinh thần. Chúng tôi đã làm những điều gần như không thể thực hiện được, và nhờ thế cứu sống được những thương binh.
Tôi lại nhận được giấy triệu tập của dân ủy. Vào ngày 9 tháng Ba năm 1943, tôi đi đến trụ sở dân ủy tại Orenburg. Lập tức tôi được chuyển trực tiếp tới Trung đoàn bộ binh 549, Sư đoàn Cận vệ 127, Tập đoàn quân Cận vệ số 1 thuộc Phương diện quân Ukraina số 1. Đấy chính là lúc bắt đầu cuộc đời quân ngũ của tôi ngoài mặt trận. Sư đoàn tôi luôn ở thế tấn công – Donbass đang được giải phóng! Giao tranh nổ ra dữ dội, thiệt hại rất nặng nề. Khoảng năm ngàn chiến sĩ hy sinh trong trận đánh làng Dusekoe. Họ là lính bộ binh… Rất ít người sống sót nếu họ chiến đấu trong bộ binh. Cánh bộ binh… Tôi đau xót nhớ lại mình đã phải xé toạc những đôi xà cạp quấn chân khô cứng đầy máu khỏi những đôi ủng đông giá như thế nào. Nước mắt tôi lăn xuống và đầu đau nhức đến chóng mặt. Vậy mà có lệnh từ trên xuống: mau chóng hành quân 50 cây số, và ngay trên đà tiến, không chút ngừng nghỉ - tham gia trận đánh!
Trận đánh – khi ấy mọi thứ khắp quanh bạn bắt đầu bùng cháy và nổ tung. Còn tôi thì băng bó, buộc garô, rồi lôi người bị thương và vũ khí của anh ta về hậu phương càng xa càng tốt, sao cho anh ta không bị trúng thêm mảnh bom mảnh đạn nào nữa. Bởi cái sức nặng ấy mà dường như mọi thứ sống sót như bị moi khỏi mình bạn bởi một cái móc … Khi kết thúc trận đánh, sự yên lặng sẽ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn. Cuối cùng thì bạn vẫn còn cảm giác là mình đang sống. Tôi nhìn quanh: mặt đất bốc khói, khói đen che phủ khắp chiến trường. Và kìa, Chúa ơi! Có biết bao nhiêu người bị chết và bị thương nằm kia! Tóc tôi bắt đầu dựng đứng lên … Tôi không thể giúp đỡ các đồng chí chiến sĩ của mình trong trận đánh này. Tới giờ tôi còn cảm thấy nỗi đau của sự bất lực ấy. Và mọi việc xảy ra như thế đó.
Quân ta bắt đầu tấn công, nhưng bị chặn lại. Rồi bốn xe tăng T-34 được đưa tới để hỗ trợ cho bộ binh. Mọi người đều thấy phấn khởi. Và đột nhiên – cả bốn đều bùng cháy: bọn phát xít đã bắn trúng xe tăng quân ta! Trong ba chiếc xe đầu không một ai bò ra. Còn duy nhất chiếc cuối cùng lăn bánh rầm rầm, chiếc xe tăng thứ tư … Bọn Đức trút một trận bão lửa lên nó. Tôi chồm khỏi chiến hào về phía những chiếc xe tăng bốc cháy, nhưng các chiến sĩ đã chặn tôi lại và kéo xuống: đâu còn ai sống sót để mà cứu nữa …
Tôi đã nghĩ là mình phát điên: người bạn học tốt nhất và là vị hôn phu trung úy Yevgeny Ivanovich Domeratsky đang bốc cháy trong xe tăng, còn tôi không giúp chút gì được cho anh nữa. Ngày nay tôi vẫn còn căm ghét xe tăng và không bao giờ đi dự các buổi gặp mặt cựu chiến binh tại Prokhorovka. Năm tháng trôi đi nhưng tôi vẫn nhớ trận đánh đó, máu và cái chết người bạn của tôi. Nỗi đau không bớt nguôi ngoai!
Các trung đoàn bộ binh tiếp tục giải phóng thêm nhiều làng mạc thị trấn. Tất cả chúng tôi đều căm giận tộc ác của quân phát xít: chúng tôi phải lôi những xác người bị giết khỏi các giếng nước, những xác trẻ em cháy đen, què cụt, trông giống như những cụ già; chúng tôi đem trẻ em ra khỏi nhà kho, chúng đã bị tách rời một cách tàn nhẫn khỏi vòng tay mẹ. Cánh đàn ông còn suy sụp, vậy thì hỏi sao mà tôi chịu được?... Đứng bên những xác chết đó tôi đã thề: nếu tôi may mắn còn sống, sau chiến tranh tôi sẽ chỉ làm việc cho trẻ em! … Trung đoàn tôi bị cắt rời khỏi đường quốc lộ tới Proskurov. Ở đấy có rất nhiều khí tài và đạn dược của địch. Bọn Đức muốn dẹp một con đường để rút chạy với bất cứ giá nào. Trận đánh đổi chiều với tốc độ chóng mặt.
Đại đội cứu thương của trung đoàn (bác sĩ trưởng – thiếu tá Shmulevich) đóng tại làng Krasnopavlovka. Đằng sau ngôi làng có hai quả đồi, giữa chúng là một cái thung lũng sâu – một dải đường sắt hẹp và một chòi xây bằng gạch cho người gác đường tàu. Trung đoàn chúng tôi đào hào trên một trong hai quả đồi đó. Còn tất cả không gian bên dưới đều nằm trong tay xe tăng Đức, một số chiếc đào hầm chui dưới đất để tác xạ trực tiếp.
Một trận đánh khủng khiếp diễn ra. Suốt ba ngày đầu của cuộc tàn sát ghê rợn ấy không đem lại kết quả gì. Chỉ có vô số người chết và bị thương. Trung tá Cận vệ Trofim Iosifovich Ilchenko đã đến chiến trường để nghiên cứu tình thế. Anh ta bị trúng đạn. Tôi bò tới chỗ anh ta để băng bó, và khi tôi cầm đến túi cứu thương của mình thì trời đất như thể đổ sập lên đầu tôi …
Khi tỉnh lại, tôi trông thấy hai người lính đánh ngựa trẻ tuổi. Họ băng bó tay tôi bằng cái gì đó, và rồi kéo tôi xuống đồi dốc tới thung lũng, đặt nằm trong đống đổ nát còn lại của cái chòi đường sắt.
Sau trận đánh tôi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng tới giờ vẫn ám ảnh tôi – chân tay và lòng ruột người vương vãi khắp nơi, hàng đống thân hình chết cứng què cụt … Trong quãng lặng của trận đánh, chúng tôi mau chóng tổ chức vận chuyển người bị thương về hậu tuyến. Một chiếc xe ngựa nhỏ chỉ chở được hai người bị thương. Tôi ngồi bên cạnh người đánh xe. Chúng tôi tới được một ngôi nhà đã chất đầy thương binh. Tôi được đặt trên một cái giường chật hẹp bên bếp lò. Cái đau đáng nguyền rủa vẫn không dứt. Suốt ba ngày trời mà người ta vẫn chưa chuyển chúng tôi về bệnh viện, và ba ngày đó tôi khó khăn lắm mới kìm bớt rên rỉ: vết thương quả là không chịu nổi…
Cuối cùng người ta chuyển chúng tôi tới Shepetovka vào ban đêm, còn sau đó – đi xa hơn, tới Kiev. Bệnh viện đóng tại học viện bách khoa. Tại đó có những cô gái còn quá trẻ cụt mất chân và tay. Bọn họ nhìn chúng tôi đầy ghen tỵ: chúng tôi có thể đi được, chúng tôi vẫn còn tay, mặc dù chúng có bị hủy hoại…
Hàng đêm Kiev bị ném bom không thương tiếc. Các cô gái, hoàn toàn không còn khả năng di chuyển, khóc lóc và gào thét vì sự bất lực ấy. Và hàng đêm chính ủy của bệnh viện đến và an ủi họ bằng hết khả năng của mình.
Đầu tháng Tư năm 1944 chúng tôi được chuyển tới Essentuki. Mãi cho đến tháng Bảy năm 1944 tôi mới bình phục xong. Sau khi xong thủ tục rời bệnh viện tôi được kết luận là không phù hợp để phục vụ trong quân ngũ: 22 tuổi đời tôi đã trở thành một người tàn tật.
Dịch từ Nga sang Anh: Alexander Shmidke
Dịch từ Anh sang Việt: LTD