УТЕС
Ночевала тучка золотая
На груди утеса-великана;
Утром в путь она умчалась рано,
По лазури весело играя;
Но остался влажный след в морщине
Старого утеса. Одиноко
Он стоит, задумался глубоко,
И тихонько плачет он в пустыне.
1841
Bây giờ, sau khi trao đổi với chị USY thì em cũng bắt đầu không hiểu bài thơ này
Tuy nhiên, theo em, chữ "Уж" ở đây là cách viết khác của chữ Уже thôi ạ.
|
К Д...ВУ Михаил Лермонтов Я пробегал страны России, Как бедный странник меж людей; Везде шипят коварства змии; Я думал: в свете нет друзей! Нет дружбы нежно-постоянной, И бескорыстной, и простой; Но ты явился, гость незваный, И вновь мне возвратил покой! С тобою чувствами сливаюсь, В речах веселых счастье пью; Но дев коварных не терплю,- И больше им не доверяюсь!.. 1829 |
Gửi D-v Мikhail Lermontov Tôi đã đi qua nước Nga mọi nẻo Như kẻ hành hương nghèo khó giữa muôn người Chỉ nghe rắn độc xảo quyệt khắp mọi nơi Tôi đã nghĩ: trên đời không có bạn! Không có tình bạn chung thủy và tươi sáng Không chút vụ lợi, giản dị trên đời Nhưng anh đã tới, vị khách không mời, Và tôi lại được bình yên trong dạ! Tôi và anh bao cảm xúc cùng chia sẻ Trong những chuyện vui uống hạnh phúc cùng nhau Nhưng tôi không chịu nổi những cô nàng xảo quyệt Và sẽ không bao giờ tin tưởng họ nữa đâu!... 1829 |
|
К НИНЕ Михаил Лермонтов Ах! сокрылась в мрак ненастный Счастья прошлого мечта!.. По одной звезде прекрасной Млею, бедный сирота. Но как блеск звезды моей, Ложно счастье прежних дней. Пусть навек с златым мечтаньем, Пусть тебе глаза закрыть, Сохраню тебя страданьем: Ты для сердца будешь жить. Но, увы! ты любишь свет: И любви моей как нет! Может ли любви страданье, Нина! некогда пройти? Бури света волнованье Чувств горячих унести? Иль умрет небесный жар, Как земли ничтожный дар?.. 1829 |
GỬI NINA Мikhail Lermontov Ôi! Ước mơ của hạnh phúc đã qua rồi Lẩn trốn trong bóng đêm dài ảm đạm Tôi chỉ còn một ngôi sao rực sáng Để mộng mơ, tội nghiệp kẻ mồ côi Nhưng ánh sáng ngôi sao của tôi Như hạnh phúc những ngày qua – giả dối Thà vĩnh viễn với mơ ước bạc vàng Thà đôi mắt em chỉ nhìn bóng tối Ta giữ gìn em bằng đau khổ muôn vàn Em sẽ sống trong tim ta em hỡi. Nhưng than ôi! Em yêu ánh sáng: Em nào đâu cần trái tim tôi Nỗi đau khổ ái tình Nina ơi Liệu có bao giờ có thể nào qua nổi Những tình cảm dạt dào cháy bỏng Liệu cơn bão nào có thể cuốn bay? Hay sức nóng của bầu trời sẽ chết Như món quà nhỏ mọn của đất này 1829 |
|
Зови надежду сновиденьем Михаил Лермонтов Зови надежду сновиденьем, Неправду - истиной зови, Не верь хвалам и увереньям, Но верь, о, верь моей любви! Такой любви нельзя не верить, Мой взор не скроет ничего; С тобою грех мне лицемерить, Ты слишком ангел для того. |
Cứ gọi hy vọng là mộng ảo đi em Мikhail Lermontov Cứ gọi hy vọng là mộng ảo đi em hỡi Cứ gọi dối gian là chân lý đi em Và chớ tin những hứa hẹn, lời khen Nhưng em hãy tin, hãy tin tình tôi nhé! Bởi không thể không tin tình yêu ấy Bởi ánh mắt tôi chẳng giấu điều gì Tôi không thể dối em, em hỡi Em là thiên thần, ta mắc tội làm chi. |