Mời các bác ra tay dịch thơ Федор Сологуб

tykva nói:
Mỗi hoan hô thôi á bác? Bác cũng phải góp phần để muôn hoa đua nở chứ. Theo em ấy, thì các bản dịch Sologub trong topic này cùng với phần tiểu sử nhà văn xứng đáng được đưa lên trang chủ. (Tinh tướng tí...:D)
Bí không phải tinh tướng tí đâu. Khi nói hoan hô Bí, tớ đã biết là có người lo bài trang chủ (mảng Chân dung Văn học) dùm rồrồi. Ngồi không, có người mang món ngon đến tận miệng cho mà không hoan hô sao được. :lol:

Còn bà For kia nữa, nếu bà không coi thường BBT thì "cặp sếu" của bà cũng đã bay lên trang chủ từ lâu rồi :lol: :lol:

Xin hứa là trong vòng mai hoặc ngày kia tớ sẽ bắc giàn cho Bí nhé.
 
Nina ơi, bài này hay quá. Cũng múôn " đua đòi" theo quá cơ mà mảng thơ thẩn và dịch dọt , tôi "yếu" toàn thể nên đành làm độc giả ngồi im lặng nghe rồi cảm nhận cái tình của thơ đem lại vậy.
Cảm ơn những bài thơ, cho tôi "quên" tôi vài phút. :wink: :)
 
NguyenAnh nói:
nếu không coi thường BBT thì "cặp sếu" của bà cũng đã bay lên trang chủ từ lâu rồi :lol: :lol:
Xin chớ mắng vội... để tôi đây trình bày cho tỏ tường:
Nào tôi có dám cả gan "coi thường" ai đâu nữa là những BBT của NNN. Chẳng qua là do tình hình lúc ấy không cho phép thôi mà.
Thú thật, nghĩ 1 hồi mới ra "Cặp sếu" là điều gì đấy ( ban đầu cứ tưởng là chân cẳng gì đó) ông Mod ạ. Bài đấy thấy được mà chỉ vì lý do " cỏn con" không cho lên, tức là NA đã " phí" 1/2 Life rồi đấy! :P :wink:
 
Cảm ơn Valia. Chào mừng bạn nhập hội dịch dọt và trường phái thơ 5' của chúng tớ. Rất mong được đọc các tác phẩm của bạn
Tôi mới vào diễn đàn nàyTykva ạ, có một người bạn gái giới thiệu cho tôi. Lần đầu tôi ghé qua box thơ của các bạn tôi cũng sửng sốt. Vốn tiếng Nga thời bao cấp của tôi kém và rơi rụng nhiều Tykva ạ,nên tôi không thể tham gia dịch cùng các bạn được. Bạn cho tôi đi sau cổ vũ các bạn vậy.
 
hehe, thế thì cậu đứng ngoài vỗ tay tớ cũng không phản đối :D Sau một hồi vỗ tay cậu sẽ thấy thích dịch --- Thử dịch một vài bài thì cậu sẽ quen dịch, và thế là, hehe... Tất cả chúng tớ đều bắt đầu như thế :D
 
Chả biết nguyên tắc dịch của chị Bí (định gọi lại chị Tykva, mà thấy không quen tay :D) thế nào, em thì luôn luôn sẵn sàng chế ra từ mới. Có lần em đã mạnh tay dịch "Năm canh" thành "Пять ночных пор" ấy, mãi hôm nay mới biết chữ "canh" ấy cũng là "стража" :D
 
Nina nói:
Chả biết nguyên tắc dịch của chị Bí (định gọi lại chị Tykva, mà thấy không quen tay :D) thế nào, em thì luôn luôn sẵn sàng chế ra từ mới. Có lần em đã mạnh tay dịch "Năm canh" thành "Пять ночных пор" ấy, mãi hôm nay mới biết chữ "canh" ấy cũng là "стража" :D
Nguyên tắc dịch của chị Bí như thế này này, mời bà con box Thi ca Nga tham khảo

[color=darkblue:3c85957c8b]Mít đặc làm thơ

Mít đặc không thành công trong hội hoạ nên chú quyết định sẽ trở thành thi sĩ. Chú có quen một nhà thơ ở phố Hoa lan. Tên thật anh ta là Bi nhưng vì tất cả các thi sĩ thường ưa những cái tên đẹp đẽ cho nên từ khi anh ta làm thơ, Bi lấy tên là Hoa giấy.

Một hôm Mít đặc đến tìm Hoa giấy và nói :

- Hoa giấy ạ, cậu dạy mình học làm thơ đi, mình cũng muốn trở thành thi sĩ.

- Nhưng cậu có khiếu làm thơ không? - Hoa giấy hỏi.

- Dĩ nhiên là có. Tớ rất có năng khiếu - Mít đặc đáp.

- Mình sẽ thử xem sao. Cậu có biết thế nào là vần thơ không?

- Không. Vần thơ là cái gì?

- Khi nào hai từ có tận cùng như nhau thì gọi là ăn vần - Hoa giấy giải thích - Ví dụ : vịt với thịt, cáo với gáo. Cậu hiểu chưa?

- Hiểu rồi.

- Cậu tìm cho mình một từ vần với bé.

- Choé - Mít đặc đáp.

- Vần gì như thế : bé - choé? Hai từ chẳng có vần gì cả.

- Tại sao? Cả hai từ tận cùng bằng chữ e mà.

- Thôi đi, phải làm sao cho các từ nó y hệt nhau và ăn khớp cơ.Này nhé: mèo-trèo, chậu - nhậu, bếp -nếp.

- Mình hiểu rồi! Mèo- trèo, chậu - nhậu, bếp - nếp. Chà, thật là kỳ diệu! Ha-ha-ha!

- Cậu tìm cho mình một từ vần với thương nhân - Hoa giấy nói.

- Khương nhân - Mít đặc đáp.

- Khương nhân! - Hoa giấy ngạc nhiên - Cậu tưởng có cái từ ấy à?

- Chẳng lẽ không có cái từ ấy hay sao?

- Tất nhiên là không.

- Vậy thì hái nhân!

- Hái nhân là cái quái gì? - Hoa giấy tròn xoe đôi mắt.

- Thế người chuyên đi hái không thể gọi là hái nhân được à? - Mít đặc giải thích.

- Làm gì có từ ấy - Hoa giấy đáp - Cậu chỉ phịa thôi! Không nên bịa đặt mà phải tìm những từ đã có sẵn.

- Nếu mình không tìm ra thì sao?

- Nếu cậu không tìm ra là cậu cóc có khiếu làm thơ.

- Vậy cậu nói cho mình xem từ nào thì vần với thương nhân? - Mít đặc trả lời.

- Cậu chờ một phút - Hoa giấy đồng ý.

Hoa giấy đứng ở giữa phòng, tay chắp trước ngực, đầu ngoẹo về một bên vai và bắt đầu nghĩ. Một lát sau, chú ngửa đầu nhìn lên trần nhà và lại suy nghĩ. Rồi đưa tay ôm lấy cằm suy nghĩ, rồi nhìn xuống đất. Làm như thế, chú vừa dạo trong phòng vừa lẩm nhẩm:

- Thương nhân, chương nhân, phương nhân ... - Nhưng chú thử hoài các phụ âm khác nhau mà vần thơ vẫn không đến. Sau đó Hoa giấy nói : - Chà, từ chi mà lạ! Không tài nào tìm ra vần được.

- à - Mít đặc kêu lên vui mừng - Cậu thấy đấy nhé! Cậ bắt mình tìm vần cho một cái từ vốn chẳng vần vò gì với cái từ nào khác, thế rồi cậu lại bảo là mình chẳng có khiếu làm thơ.

- Mình rất mong cậu có khiếu làm thơ miễn là cậu đừng làm rầy rà mình - Hoa giấy nói - Mình đang đau đầu đây. Cậu cứ viết sao cho nó ăn vần với nhau và có ý nghĩa, thế là cậu làm thơ đấy.

- Đơn giản thế thôi à? - Mít đặc ngạc nhiên.

- ừ, rất đơn giản. Điều cốt yếu là phải có khiếu.

Vừa về đến nhà, Mít đặc bắt tay ngay vào sáng tác. Chú dạo bước trong phòng, khi thì nhìn lên trần nhà, khi thì nhìn xuống đất, đưa tay ôm cằm và miệng lẩm ba lẩm bẩm. Tối đến thì bài thơ đã hoàn thành.

Chú bảo các bạn :

- Này các cậu, mình đọc cho các cậu nghe một bài thơ mình vừa làm xong nhé.

- Thật à? Thơ cậu nói về cái gì thế? - Mọi người quan tâm hỏi.

- Về các cậu đấy - Mít đặc thú nhận - Đây mấy câu tặng cậu Biết tuốt :

Một hôm đi dọc theo dòng suối

Biết tuốt nhảy qua con cá chuối.

Biết tuốt la lên:

- à, cậu trông thấy mình nhảy qua con cá chuối bao giờ thế?

Mít đặc giải thích:

- Để cho nó vần vò thành thơ mà lị.

- Để cho nó vần à? Thế muốn cho nó vần thì cậu cứ bịa ra những điều sai sự thật hay sao? Biết tuốt tức giận.

- Đúng thế đấy! Điều gì đã có thật thì mình chẳng cần bịa đặt ra nữa - Mít đặc đáp.

- Nếu cậu còn làm như vậy nữa thì cậu sẽ biết tay mình! - Biết tuốt đe doạ - Bây giờ thử xem cậu viết về các cậu khác ra sao nào?

- Các cậu nghe này, đây là thơ tặng cậu Nhanh nhảu:

Nhanh nhảu đói, thật tội

Nuốt chửng bàn là nguội.

Nhanh nhảu hét :

- Nó nói dối đấy! Mình có bao giờ nuốt cái bàn là nguội đâu.

- Cậu đừng giận, muốn cho nó vần, mình mới nói cái bàn là nguội - Mít đặc trả lời.

Nhưng Nhanh nhảu càng hét dữ hơn:

- Mình không bao giờ nuốt chửng cái bàn là nguội, nóng nào cả!

- Nào mình có nói là cậu nuốt chửng cái bàn là nóng đâu. Yên! Nghe thơ về cậu Ngộ nhỡ đây :

Có cái bánh nhân mỡ

Dưới gối cậu Ngộ nhỡ.

Ngộ nhỡ lật ngay cái gối lên và cáu sườn tuyên bố:

- Lại nói dối rồi! Có cái bánh nào đâu!

- Khổ lắm, cậu chẳng hiểu thơ ca gì cả. Chỉ vì cho nó vần nên người ta mới nói là có cái bánh, mặc dù cậu chẳng có cái bánh cóc nào. Các cậu có muốn mình đọc mấy câu thơ về cậu Thuốc viên không? [/color]
:D :D :D
 
tykva nói:
..Nguyên tắc dịch của chị Bí như thế này này, mời bà con box Thi ca Nga tham khảo..

[color=darkblue:97e4d9e49e]Mít đặc tặng thơ NNN:

Thơ tặng Nina:

Nina nhận tin nhắn của bồ
Giật mình bay qua chiếc ô tô


Nina:

- À, cậu trông thấy mình bay qua cái ô tô bao giờ thế?

Mít đặc giải thích:

- Thì thế nó mới vần chứ, mà người chị nhẹ thế bay qua luôn 5 chiếc cũng được.

Còn đây là tặng chị Rừng:

Chị Rừng sợ đi làm muộn
Nuốt cả ký lô bánh cuốn


Chị Rừng bĩu môi:

- Thôi đi, ai chả biết cái món “nuốt chửng” của cậu. Coi xem cậu định nhét cái gì dưới gối chị Bí:

Thơ tặng chị Bí:

Có cuốn sổ nhật ký
Ở dưới gối chị Bí


Chị Bí:

Chẳng ra cái thể thơ gì cả, dù sao vẫn còn đỡ hơn “cái bánh nhân mỡ” của cu Ngộ Nhỡ[/color]
 
Cảm ơn bác TLV đã góp vui.
Như đã hứa, em hầu các bác thêm một bản dịch Гимны Родине nữa nhé. Đây là phần 2 (phần này chả ngắn hơn mà... :lol: )

Tôi yêu không gian buồn phảng phất
Nước Nga thiêng liêng, yêu thương mảnh đất.
Số phận mình dù chán chường buộc chặt
Tôi chẳng sợ đâu, không xấu hổ chút nào.

Mọi nẻo đường với tôi thân thiết thế
Dẫu trắc trở đến không còn lý trí.
Mịt mùng bóng đêm hay cái lạnh trong mồ
Tôi đâu muốn một ngày nào rời bỏ.

Tôi chẳng xin, chẳng gọi linh hồn ác
Lời nguyện cầu với tôi thành thân thuộc,
Tôi vẫn nhắc với lòng mình như trước:
"Rộng vô cùng! Và buốn đến vô biên"
 
Em hoàn thành nhiệm vụ :D :D - xin trình các bác phần 1 đây ạ.

Nước Nga ơi, kiệt sức trong nỗi buồn tê tái
Tôi viết dâng người những khúc ngợi ca.
Không xứ nào trên trái đất này sánh được
Với mảnh đất thân yêu, tổ quốc ta!

Những cánh đồng Nga bao đời câm lặng
Mênh mông nỗi buồn mệt mỏi triền miên,
Hơi thở đất trời cũng váng vất sầu vương,
Giữa đầm lầy, bất lực đến đáng thương,
Như đoá hoa buồn chưa nở đã chực tàn
Một nhan sắc héo hon chợt dậy.

Nghiệt ngã những không gian vô biên
Làm mệt mỏi những ánh nhìn chán nản
Làm kiệt sức những tâm hồn sầu thảm.
Thất vọng luôn mang vị ngọt ngào mơ ước.
Dành cho Người, nước Nga ơi, tiếng rên với niềm vui
Cả bình yên, dù tuyệt vọng ngậm ngùi.

Không xứ nào trên trái đất này sánh được
Với mảnh đất thân yêu, tổ quốc ta!
Nước Nga ơi, kiệt sức trong nỗi buồn tê tái
Tôi viết dâng người những khúc ngợi ca.
 
Thêm một bài nữa nhé:

Я уведу тебя далёко
От шумных, тесных городов,
Где в многолюдстве одиноко,
Где рабство низменных трудов.

Уйдем к долине безмятежной
На берега пустынных вод,
Когда свершится неизбежной
Звезды таинственный восход.

И там, на берегу потока,
Под легкий лепет камыша,
От темной суеты далёко,
Прохладой свежею дыша.

Там, на путях очарованья
В безмолвный час поймешь и ты
Неотразимые призванья
Миры объемлющей мечты.

1903
 
Anh Hungmgmi nhiệt tình thế, ai nỡ .. phụ lòng không dịch nhỉ :D.

Anh sẽ đưa em đi thật xa
Xa những thành phố ồn ào chật chội
Nơi giữa đông người vẫn cô đơn nhức nhối
Nơi ta là nô lệ của nhỏ nhen

Ta sẽ đi tới thung lũng kia yên tĩnh
Tới những bờ sông không một bóng người
Khi thời khắc tới, và ngôi sao định mệnh
Sẽ mọc lên bí ẩn trên trời.

Và nơi đó, trên bờ sông tĩnh lặng
Lau sậy thì thào nghe thoáng mong manh
Những phù du tối tăm giờ xa cách
Lồng ngực thở đầy sự tươi mới mát lành

Ở nơi đó, trên con đường quyến rũ
Giờ im lặng này rồi em sẽ hiểu thôi
Những sứ mệnh không thể nào cưỡng nổi
Thế giới của ước mơ ôm trọn đất trời

To bác TLV:
Thế thì chắc Mít đặc phải làm thơ tặng bác mất thôi:

Có cái bánh nhân mỡ
Dưới gối bác Thích Lấy Vợ
:D :D

Hay là
Có bác Tập Làm Văn
Nơi sóng vỗ dập dồn
Mỗi ngày bác ăn hết
Năm đĩa dưa bồn bồn :D :D
 
Để anh mang em đi
Xa phố phường ồn ào, chật chội
Giữa đông người vẫn cô đơn nhức nhối
Ta thành nô lệ của bao việc nhỏ nhoi.

Em cùng anh tới đồng bằng êm ả
Nơi bến bờ gần mặt nước bao la
Nơi các vì sao bí ẩn mờ xa
Xuất hiện trên bầu trời khi đêm xuống

Ở nơi ấy, ngay bên dòng nước
Trong tiếng xạc xào nhè nhẹ của sậy lau
Xa lắm rồi những vất vả ồn ào
Khí mát trong lành ta hít căng lồng ngực

Nơi ấy trên nẻo đường ngây ngất
Đúng thì khắc lặng im em sẽ hiểu ra
Những sứ mệnh không bút nào tả nổi
Và thế giới ước mơ ôm cả bao la.

Bánh nhân mỡ là của cậu Ngộ Nhỡ rồi Na ơi, của bác TLV thì đúng là dưa bồn bồn :D
 
Hoan hô Nina, chị Bí, còn đây là bản dịch của hungmgmi:

[color=darkblue:9d100d8bb3]Anh sẽ đưa em đi thật xa, thật xa
Mình rời bỏ những phố phường chật chội
Nơi nô dịch chính bản thân bần tiện
Nơi ta cô đơn ở chốn đông người

Mình sẽ về miền thung lũng xanh tươi
Dòng sông hoang vu phơi mình lặng chảy
Mình đi nhé, khi ngôi sao định mệnh
Của số kiếp ta đã kịp mọc cuối ngày

Ở nơi đó, mình lắng nghe nghe lau sậy
Xào xạc rì rầm bên thao thiết dòng sông
Qúa xa rồi, những bóng tối hư không
Ta căng ngực đón gió lành mát mẻ


Ở nơi đó, giờ phút yên, em nhé
Sẽ hiểu thêm ra khi mê mẩn tuyệt vời
Có sứ mệnh không thể nào chối bỏ
Đó sự an bằng của một giấc mơ [/color]
 
Thưa các vị, tôi chẳng hiểu bài thơ này nói gì, nghe rất giống lời thuyết giảng của giáo sĩ Xanh Jôn trong Jên Erơ :lol: Đành cố dịch vậy :wink:

Đưa em đi, anh sẽ đưa em đi
Xa chốn thị thành ồn ào, chật chội,
Nơi giữa vạn người vẫn cô đơn bức bối
Nơi ta thấp hèn giữa bận bịu bon chen.

Ta sẽ tới nơi bình nguyên êm đềm
Tới bờ xa của những con sông bắt nguồn từ hoang mạc
Khi ở đó ngôi sao định mệnh
Sẽ hiện giữa trời cao như một phép thần kỳ.

Ở nơi đó, bên dòng nước trong veo
Giữa tiếng bờ lau xạc xào gió thổi
Xa hẳn nơi phồn hoa tăm tối
Lồng ngực căng đầy không khí mát trong.

Ở nơi đó, trên con đường tuyệt thế
Tới giờ khắc thiêng liêng em sẽ hiểu ra
Những thiên hướng không gì cưỡng nổi
Những thế giới muôn màu của mơ ước bao la.
 
Chào các bác. Em thật quả không biết đồng chí giáo sĩ thuyết cái gì, vì em chưa đọc Jên Erơ :oops: --- Cảm ơn các bác đã hưởng ứng dịch Sologub.
Các bác ra tay thêm một bài nữa đi, tuy là hơi ảm đạm, nhưng được cái ngắn (tin vui của giáo phái thơ 5')

День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти.
Закону мудрому поверьте --
День только к вечеру хорош.
С утра уныние и лож
И копошащие черти,
День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти...

1913
 
Bí lôi đâu ra bài thơ khiếp thế, so với bài này thì thơ của chànhg thi sĩ tóc vàng nhà ta còn đáng yêu hơn :lol: Ông Sologub này không phải là chán đời, mà là hận đời kinh khủng! :wink:

День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти.
Закону мудрому поверьте --
День только к вечеру хорош.
С утра уныние и лож
И копошащие черти,
День только к вечеру хорош,
Жизнь тем ясней, чем ближе к смерти...

Ngày đẹp khi sắp về đêm
Đời vui khi sắp về bên Tử thần.
Lẽ đời - bạn hãy tin rằng -
Ngày khi sắp hết mới hồng nhất thôi.
Sáng ra nhung nhúc nhặng ruồi,
Thị phi lừa lọc, ngược xuôi chán chường,
Ngày chỉ đẹp lúc chiều buông,
Đời huy hoàng nhất dưới ánh dương suối vàng.
:lol: :lol: :lol: :twisted:
 
Back
Top