Những ai quan tâm đến điện ảnh VN hẳn không thể không biết đến những người họ Bành. Các cụ Bành Châu, Bành Bảo là những nhà biên kịch nổi tiếng của nền điện ảnh cách mạng VN. Cụ Bành Bảo từng là biên kịch của Đến hẹn lại lên, Chuyến xe bão táp...nổi tiếng một thời. Hôm lâu rồi thấy trên TV xuất hiện một nữ biên kịch tên Bành Mai Phương, dễ đây cũng là con cháu đi theo nghiệp cha ông quá :lol: .
Trở lại vấn đề chính. Cụ Bành Bảo là một nhà biên kịch được đào tạo tại trường Điện ảnh VGIK của Liên xô. Cụ có viết một kịch bản phim bằng tiếng Nga, sau đó được in trong tạp chí Iskusstvo Kino- Nghệ thuật điện ảnh của Hội điện ảnh Liên xô. Kịch bản này có tên là Con voi già. Nay, dịch giả Minh Đăng Khánh quyết định công bố bản dịch tiếng Việt kịch bản này mà ông đã lọ mọ dịch ra 41 năm trước. Cụ Khánh này cũng là người đã dịch Ông già Khốttabit ra tiếng Việt.
Các bác nhớ đọc lời nói đầu của cụ Khánh (sinh năm 1941)nhé. Bản đăng trên trang Talawas.org:
[color=darkred:f21889060c]Đôi lời thưa trước của dịch giả[/color]
Mấy ngày Tết Đinh Hợi vừa qua, lúc rảnh rỗi, tôi cặm cụi lục lại “kho” tư liệu của riêng mình. Tôi bồi hồi cầm lại tập bản thảo chép tay giấy đã ố vàng, mực đã mờ phai, nhưng vẫn còn hiện rõ ba chữ mở đầu nắn nót: Con voi già. Ký ức hơn bốn chục năm trước chợt ùa về…
Một ngày tháng 10-1966, khi đang công tác tại Văn phòng Trung ương Đảng, tôi được giao nhiệm vụ dịch kịch bản điện ảnh Con voi già từ tiếng Nga ra tiếng Việt. Người giao việc - cán bộ kiểm tra cấp cao - chỉ nói vắn tắt: “Kịch bản này do một người Việt viết khi anh ta theo học về điện ảnh tại Mátxcơva. Có dư luận cho rằng Con voi già mang hơi hướng xét lại. Tác giả kịch bản lại là đảng viên trẻ. Cơ quan kiểm tra của Đảng cần đọc gấp Con voi già để có thể đưa ra nhận xét chính xác hơn về đảng viên ấy sau một vụ việc mà anh ta vi phạm…”
Thú thật, tôi hết sức hồi hộp khi được giao nhiệm vụ. Hồi hộp vì tính chất công việc được giao liên quan trực tiếp đến sinh mệnh chính trị của một người tôi chưa hề quen biết, thậm chí chưa hề nghe tên… Thời bấy giờ, chưa lâu lắm sau vụ Nhân văn-Giai phẩm, “xét lại” cũng là một trọng tội, đặc biệt với giới cầm bút lắm chuyện. Chính tôi đã từng nghe mấy bạn học từ Liên Xô về xì xầm về việc kịch bản Con voi già bị quy kết là “xét lại”, nhưng cả họ lẫn tôi đều chưa được đọc Con voi già. Hầu hết số người Việt rành tiếng Nga thời ấy cũng vậy, mặc dù Con voi già được đăng công khai trên một tạp chí điện ảnh Xôviết bốn năm trước đó. Nghe nói số tạp chí ấy đã bị “ách lại” ở đâu đó cho dù nó vẫn được không ít cơ quan ở Hà Nội đặt mua thường xuyên… Bây giờ, “nó” đã nằm trong tay tôi! Đó là tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh (Iskusstvo kino), số 10-1962. Tạp chí này do Ủy ban Nhà nước Liên Xô về điện ảnh và Hội các nhà điện ảnh Liên Xô xuất bản hằng tháng. Một tạp chí nghiên cứu chính thống, dày dặn, cuối mỗi số đều dành vài chục trang để đăng một kịch bản nghiêm túc. Tôi nghe nói rằng khi đăng “Con voi già”, tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh đã chấp nhận hai ngoại lệ. Một là, lần đầu tiên đăng kịch bản của một sinh viên, hơn nữa lại là sinh viên nước ngoài. Hai là, sau khi đăng, ngoài tiền nhuận bút, tạp chí còn trao tiền thưởng cho tác giả kịch bản...
Tôi được dành trọn hai ngày để dịch Con voi già. Người đến giao nhiệm vụ, trước khi về, còn bảo tôi: “Đây là một tác phẩm nghệ thuật. Cậu phải dịch thật hay để sau này, nếu tác giả có dịp đọc, cũng không thể chê anh em mình không biết thưởng thức nghệ thuật. Nhưng cậu không được vượt quá thời hạn hai ngày đâu đấy!”.
Với sức trẻ của tuổi 25 và với vốn tiếng Nga tự học từ 8 năm trước, tôi đã say sưa ngồi dịch thâu đêm và trọn buổi sáng hôm sau. Thậm chí tôi còn dư thì giờ chép cho mình một bản để lưu… chui. Biết rõ đó là việc làm không được phép, nhưng tôi lại không kìm nổi ý muốn giữ riêng cho mình một bản dịch mà tôi đã làm trong tâm trạng hứng thú không bao giờ còn lặp lại. Song cũng “nhờ” hành vi “vô kỷ luật” ấy mà tôi vẫn còn lưu được bản dịch có lẽ là duy nhất của Con voi già. Chỉ xin thưa thêm rằng ý thức kỷ luật của một thanh niên đang làm việc ở cơ quan Đảng không phải đã “bốc hơi” hết. Bằng chứng là tôi đã tự ghi vào bản “lưu chui” ấy mấy chữ quen thuộc: “MẬT, KHÔNG PHỔ BIẾN”. Và tôi đã nghiêm túc thực hiện việc “không phổ biến” ấy suốt hơn bốn chục năm qua…
Trước khi cắt nghĩa tại sao bây giờ tôi lại quyết định “phổ biến” bản dịch Con voi già, xin được kể thêm rằng hồi ấy, lúc tôi nộp bản dịch, người giao nhiệm vụ đã dành khá nhiều thì giờ nghe tôi nhận xét về Con voi già. Và một lần nữa, tôi lại “vô kỷ luật” khi cố tránh đưa ra những nhận xét bất lợi cho tác giả có kịch bản đang bị chụp mũ “xét lại”. Tôi hướng người nghe qua loạt phim “xét lại” nổi tiếng của điện ảnh Xôviết thời ấy như Khi đàn sếu bay qua…, Bài ca người lính, Số phận một con người… và nói như đinh đóng cột: “Mấy bộ phim ấy hẳn đã ảnh hưởng sâu nặng đến chàng sinh viên trẻ Bành Bảo”. Tôi thầm mong vị cán bộ kiểm tra cấp cao cũng nghĩ mọi chuyện chỉ “bồng bột” vậy thôi và có lẽ chẳng cần mất công truy xét tội “xét lại” của tác giả ấy! Về sau, nghĩ lại, tôi cũng chẳng lý giải nổi tại sao khi ấy mình lại liều lĩnh đứng ra làm nhẹ tội cho Con voi già. Có thể, tôi đã bị kịch bản này... hút hồn. Thật may là sau đó, Con voi già không hề bị phê phán công khai, kể cả khi báo chí được huy động tối đa vào chiến dịch “chống xét lại”. Nhiều năm sau, các báo thỉnh thoảng vẫn nhắc đến nhà biên kịch Bành Bảo cùng mấy bộ phim ông làm…
Hơn bốn chục năm qua, trong nhiều lần về lại Hà Nội, tôi cũng có ý định tìm gặp tác giả Con voi già. Tôi muốn ông cho biết bản dịch tâm huyết của tôi có “chênh” lắm không so với nguyên tác nếu quả là thoạt tiên tác giả đã viết bằng tiếng mẹ đẻ. Còn nếu ông viết thẳng bằng tiếng Nga (và viết rất chuẩn, như tôi đã biết) thì tôi lại muốn ông nhận xét bản dịch ở tuổi 25 của tôi có thật “tín, đạt, nhã” hay không. Tuy nhiên, dù rất muốn như vậy, nhưng tôi lại ngại ngùng, không dám đường đột đến khuấy động tâm trí ông bằng việc gợi đến Con voi già và vụ việc đáng tiếc kia… Tôi cứ nấn ná như thế cho đến lúc hay tin ông qua đời mấy năm về trước.
Giờ đây, khi quyết định “phổ biến” bản dịch Con voi già, người tôi nghĩ đến đầu tiên vẫn là ông Bành Bảo, nhà biên kịch mà tuần báo Thể thao & Văn hóa, năm 2005, đã đề nghị truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân. Tôi tin rằng nếu quả là có “thế giới bên kia”, nhà biên kịch quá cố hẳn sẽ tán thành việc đưa tác phẩm Con voi già của ông cho đông đảo bạn đọc thưởng thức và… phán xét. Thời gian đã đủ chín để bạn đọc có quyền được biết, dù quá muộn, mọi thông tin liên quan đến những thời khốc liệt như Cải cách ruộng đất, Nhân văn-Giai phẩm, Chống xét lại…
Lời cuối mà tôi xin thưa là quyết định công bố bản dịch Con voi già của tôi càng thêm vững vàng hơn sau khi hay tin bốn “chủ soái” Nhân văn-Giai phẩm là Hoàng Cầm, Trần Dần, Phùng Quán và Lê Đạt vừa được tặng Giải thưởng Nhà nước.
Cần lắm thay một cái nhìn mới, trung thực, khách quan với quá khứ!
Sài Gòn-Thành phố Hồ Chí Minh, mùng 6 Tết Heo Vàng…
Minh Đăng Khánh
Trở lại vấn đề chính. Cụ Bành Bảo là một nhà biên kịch được đào tạo tại trường Điện ảnh VGIK của Liên xô. Cụ có viết một kịch bản phim bằng tiếng Nga, sau đó được in trong tạp chí Iskusstvo Kino- Nghệ thuật điện ảnh của Hội điện ảnh Liên xô. Kịch bản này có tên là Con voi già. Nay, dịch giả Minh Đăng Khánh quyết định công bố bản dịch tiếng Việt kịch bản này mà ông đã lọ mọ dịch ra 41 năm trước. Cụ Khánh này cũng là người đã dịch Ông già Khốttabit ra tiếng Việt.
Các bác nhớ đọc lời nói đầu của cụ Khánh (sinh năm 1941)nhé. Bản đăng trên trang Talawas.org:
[color=darkred:f21889060c]Đôi lời thưa trước của dịch giả[/color]
Mấy ngày Tết Đinh Hợi vừa qua, lúc rảnh rỗi, tôi cặm cụi lục lại “kho” tư liệu của riêng mình. Tôi bồi hồi cầm lại tập bản thảo chép tay giấy đã ố vàng, mực đã mờ phai, nhưng vẫn còn hiện rõ ba chữ mở đầu nắn nót: Con voi già. Ký ức hơn bốn chục năm trước chợt ùa về…
Một ngày tháng 10-1966, khi đang công tác tại Văn phòng Trung ương Đảng, tôi được giao nhiệm vụ dịch kịch bản điện ảnh Con voi già từ tiếng Nga ra tiếng Việt. Người giao việc - cán bộ kiểm tra cấp cao - chỉ nói vắn tắt: “Kịch bản này do một người Việt viết khi anh ta theo học về điện ảnh tại Mátxcơva. Có dư luận cho rằng Con voi già mang hơi hướng xét lại. Tác giả kịch bản lại là đảng viên trẻ. Cơ quan kiểm tra của Đảng cần đọc gấp Con voi già để có thể đưa ra nhận xét chính xác hơn về đảng viên ấy sau một vụ việc mà anh ta vi phạm…”
Thú thật, tôi hết sức hồi hộp khi được giao nhiệm vụ. Hồi hộp vì tính chất công việc được giao liên quan trực tiếp đến sinh mệnh chính trị của một người tôi chưa hề quen biết, thậm chí chưa hề nghe tên… Thời bấy giờ, chưa lâu lắm sau vụ Nhân văn-Giai phẩm, “xét lại” cũng là một trọng tội, đặc biệt với giới cầm bút lắm chuyện. Chính tôi đã từng nghe mấy bạn học từ Liên Xô về xì xầm về việc kịch bản Con voi già bị quy kết là “xét lại”, nhưng cả họ lẫn tôi đều chưa được đọc Con voi già. Hầu hết số người Việt rành tiếng Nga thời ấy cũng vậy, mặc dù Con voi già được đăng công khai trên một tạp chí điện ảnh Xôviết bốn năm trước đó. Nghe nói số tạp chí ấy đã bị “ách lại” ở đâu đó cho dù nó vẫn được không ít cơ quan ở Hà Nội đặt mua thường xuyên… Bây giờ, “nó” đã nằm trong tay tôi! Đó là tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh (Iskusstvo kino), số 10-1962. Tạp chí này do Ủy ban Nhà nước Liên Xô về điện ảnh và Hội các nhà điện ảnh Liên Xô xuất bản hằng tháng. Một tạp chí nghiên cứu chính thống, dày dặn, cuối mỗi số đều dành vài chục trang để đăng một kịch bản nghiêm túc. Tôi nghe nói rằng khi đăng “Con voi già”, tạp chí Nghệ thuật Điện ảnh đã chấp nhận hai ngoại lệ. Một là, lần đầu tiên đăng kịch bản của một sinh viên, hơn nữa lại là sinh viên nước ngoài. Hai là, sau khi đăng, ngoài tiền nhuận bút, tạp chí còn trao tiền thưởng cho tác giả kịch bản...
Tôi được dành trọn hai ngày để dịch Con voi già. Người đến giao nhiệm vụ, trước khi về, còn bảo tôi: “Đây là một tác phẩm nghệ thuật. Cậu phải dịch thật hay để sau này, nếu tác giả có dịp đọc, cũng không thể chê anh em mình không biết thưởng thức nghệ thuật. Nhưng cậu không được vượt quá thời hạn hai ngày đâu đấy!”.
Với sức trẻ của tuổi 25 và với vốn tiếng Nga tự học từ 8 năm trước, tôi đã say sưa ngồi dịch thâu đêm và trọn buổi sáng hôm sau. Thậm chí tôi còn dư thì giờ chép cho mình một bản để lưu… chui. Biết rõ đó là việc làm không được phép, nhưng tôi lại không kìm nổi ý muốn giữ riêng cho mình một bản dịch mà tôi đã làm trong tâm trạng hứng thú không bao giờ còn lặp lại. Song cũng “nhờ” hành vi “vô kỷ luật” ấy mà tôi vẫn còn lưu được bản dịch có lẽ là duy nhất của Con voi già. Chỉ xin thưa thêm rằng ý thức kỷ luật của một thanh niên đang làm việc ở cơ quan Đảng không phải đã “bốc hơi” hết. Bằng chứng là tôi đã tự ghi vào bản “lưu chui” ấy mấy chữ quen thuộc: “MẬT, KHÔNG PHỔ BIẾN”. Và tôi đã nghiêm túc thực hiện việc “không phổ biến” ấy suốt hơn bốn chục năm qua…
Trước khi cắt nghĩa tại sao bây giờ tôi lại quyết định “phổ biến” bản dịch Con voi già, xin được kể thêm rằng hồi ấy, lúc tôi nộp bản dịch, người giao nhiệm vụ đã dành khá nhiều thì giờ nghe tôi nhận xét về Con voi già. Và một lần nữa, tôi lại “vô kỷ luật” khi cố tránh đưa ra những nhận xét bất lợi cho tác giả có kịch bản đang bị chụp mũ “xét lại”. Tôi hướng người nghe qua loạt phim “xét lại” nổi tiếng của điện ảnh Xôviết thời ấy như Khi đàn sếu bay qua…, Bài ca người lính, Số phận một con người… và nói như đinh đóng cột: “Mấy bộ phim ấy hẳn đã ảnh hưởng sâu nặng đến chàng sinh viên trẻ Bành Bảo”. Tôi thầm mong vị cán bộ kiểm tra cấp cao cũng nghĩ mọi chuyện chỉ “bồng bột” vậy thôi và có lẽ chẳng cần mất công truy xét tội “xét lại” của tác giả ấy! Về sau, nghĩ lại, tôi cũng chẳng lý giải nổi tại sao khi ấy mình lại liều lĩnh đứng ra làm nhẹ tội cho Con voi già. Có thể, tôi đã bị kịch bản này... hút hồn. Thật may là sau đó, Con voi già không hề bị phê phán công khai, kể cả khi báo chí được huy động tối đa vào chiến dịch “chống xét lại”. Nhiều năm sau, các báo thỉnh thoảng vẫn nhắc đến nhà biên kịch Bành Bảo cùng mấy bộ phim ông làm…
Hơn bốn chục năm qua, trong nhiều lần về lại Hà Nội, tôi cũng có ý định tìm gặp tác giả Con voi già. Tôi muốn ông cho biết bản dịch tâm huyết của tôi có “chênh” lắm không so với nguyên tác nếu quả là thoạt tiên tác giả đã viết bằng tiếng mẹ đẻ. Còn nếu ông viết thẳng bằng tiếng Nga (và viết rất chuẩn, như tôi đã biết) thì tôi lại muốn ông nhận xét bản dịch ở tuổi 25 của tôi có thật “tín, đạt, nhã” hay không. Tuy nhiên, dù rất muốn như vậy, nhưng tôi lại ngại ngùng, không dám đường đột đến khuấy động tâm trí ông bằng việc gợi đến Con voi già và vụ việc đáng tiếc kia… Tôi cứ nấn ná như thế cho đến lúc hay tin ông qua đời mấy năm về trước.
Giờ đây, khi quyết định “phổ biến” bản dịch Con voi già, người tôi nghĩ đến đầu tiên vẫn là ông Bành Bảo, nhà biên kịch mà tuần báo Thể thao & Văn hóa, năm 2005, đã đề nghị truy tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân. Tôi tin rằng nếu quả là có “thế giới bên kia”, nhà biên kịch quá cố hẳn sẽ tán thành việc đưa tác phẩm Con voi già của ông cho đông đảo bạn đọc thưởng thức và… phán xét. Thời gian đã đủ chín để bạn đọc có quyền được biết, dù quá muộn, mọi thông tin liên quan đến những thời khốc liệt như Cải cách ruộng đất, Nhân văn-Giai phẩm, Chống xét lại…
Lời cuối mà tôi xin thưa là quyết định công bố bản dịch Con voi già của tôi càng thêm vững vàng hơn sau khi hay tin bốn “chủ soái” Nhân văn-Giai phẩm là Hoàng Cầm, Trần Dần, Phùng Quán và Lê Đạt vừa được tặng Giải thưởng Nhà nước.
Cần lắm thay một cái nhìn mới, trung thực, khách quan với quá khứ!
Sài Gòn-Thành phố Hồ Chí Minh, mùng 6 Tết Heo Vàng…
Minh Đăng Khánh