|
Афанасий А. Фет Сад весь в цвету, ...... Вечер в огне, Так освежительно - радостно мне ! ...... Вот я стою, ...... Вот я иду, Словно таинственной речи я жду. ...... Эта заря ; ...... Эта весна Так непостижна, зато так ясна ! ...... Счастья ли полн, ...... Плачу ли я, Ты - благодатная тайна моя. |
Hoàng Thị Vinh dịch Vườn ngập hoa, ...... Chiều loang váng lửa, Niềm vui ngỡ ngàng - sáng rỡ hồn ta ! ...... Ra ngẩn, ...... Vào ngơ, Mộng mơ lời ai huyền bí. ...... Này hoàng hôn ; ...... Này đã xuân sang Biết bao sáng trong, bao kỳ diệu ! ...... Hạnh phúc nào dâng, ...... Giọt lệ nào dâng, Ngân nga - đây tiếng lòng ta dào dạt. |
|
Афанасий А. Фет Еще весна, - как будто неземной Какой-то дух ночным владеет садом. Иду я молча, - медленно и рядом Мой темный профиль движется со мной. Еще аллей не сумрачен приют, Между ветвей небесный свод синеет, А я иду - душистый холод веет В лицо - иду - и соловьи поют. Несбыточное грезится опять, Несбыточное в нашем бедном мире, И грудь вздыхает радостней и шире, И вновь кого-то хочется обнять. Придет пора - и скоро, может быть, - Опять земля взалкает обновиться, Но это сердце перестанет биться И ничего не будет уж любить. |
Thái Bá Tân dịch Ðang mùa xuân, - đêm trong vườn như thể Có thần linh nào đó trổ phép màu. Tôi thong thả, - bước đi và lặng lẽ Bóng đổ dài lẽo đẽo bước theo sau. Con đường nhỏ cây chưa che sẫm tối, Mảnh trời xanh còn vương ít nắng chiều, Tôi bước đi - giữa dịu dàng gió thổi Nghe trong vườn - họa mi hót tình yêu. Và lần nữa bao ước mơ lại dậy, Những ước mơ không thể có đời này, Và lần nữa muốn ôm hôn ai đấy, Ngực căng phồng, tim đập mạnh, mê say. Sẽ đến lúc - biết làm sao - tất cả, Trong thiên nhiên sẽ héo lụi, bấy giờ, Trái tim này sẽ biến thành băng giá Sẽ không còn cảm xúc, chỉ thờ ơ. |
|
Anruf an die geliebte Beethoven Афанасий А. Фет Пойми хоть раз тоскливое признанье, Хоть раз услышь души молящей стон ! Я пред тобой, прекрасное созданье, Безвестных сил дыханьем окрылен. Я образ твой ловлю перед разлукой, Я полон им, и млею, и дрожу, И, без тебя томясь предсмертной мукой, Своей тоской, как счастьем, дорожу. Ее пою, во прах упасть готовый. Ты предо мной стоишь как божество - И я блажен ; я в каждой муке новой Твоей красы провижу торжество. |
Khúc lãng mạn của Beethoven Nguyễn Xuân Thu dịch Em hãy tin sự thừa nhận đau buồn, Dù một lần, nghe hồn anh năn nỉ ! Anh đứng trước em, hình hài tuyệt mỹ, Sức mạnh nào trong hơi thở trào dâng. Trước ngày xa em, anh bắt gặp bóng hình, Tràn ngập hồn anh, đắm say, ngây ngất, Không có em, anh rã rời muốn chết, Anh quý nỗi buồn như hạnh phúc của anh. Gọi tên em, dù chết, anh sẵn sàng. Em đứng trước mặt anh như thần thánh - Trong nỗi buồn của mình, anh vui sướng Với vẻ đẹp tuyệt vời anh nhìn thấu vinh quang. |
|
Афанасий А. Фет Когда я блестящий твой локон целую И жарко дышу так на милую грудь, Зачем говоришь ты про деву иную И в очи мне прямо не смеешь взглянуть ? Хоть вечер и близок, не бойся ! От стужи Тебя я в широкий свой плащ заверну - Луна не в тумане, а звезд хоть и много, Но мы заглядимся с тобой на одну. Хоть в сердце не веруй... хоть веруй в мгновенье, И взор мой, и трепет, и лепет пойми - И жарким лобзаньем спаливши сомненье, Ревнивая дева, меня обойми ! |
Nguyễn Quỳnh Hương dịch Khi anh hôn lọn tóc em óng ả Thở ấm nồng trên vòm ngực em yêu, Sao em lại nói về trinh nữ khác Sao mắt anh em lại tránh nhìn vào ? Chiều sắp xuống lạnh rồi, em đừng sợ ! Áo anh đây sẽ giữ ấm em thôi - Trăng chiếu sáng, ngàn sao đang rạng rỡ, Nào chúng ta hãy cùng chọn một ngôi. Dù lòng chưa tin... xin hãy tin khoảnh khắc, Tin ánh mắt bồi hồi, hiểu những lời chân thật – Hôn nồng nàn để xóa bỏ hoài nghi, Em vẫn ngờ sao, hãy ôm lấy anh đi ! |
|
Афанасий А. Фет На заре ты её не буди : На заре она сладко спит ! Утро дышит у ней на груди, Ярко пышет на ямках ланит. И подушка её горяча, И горяч утомительный сон, И чернеясь бегут на плеча Косы лентой с обеих сторон. А вчера у окна ввечеру Долго, долго сидела она И следила по тучам игру, Что, скользя, затевала луна. И чем ярче играла луна, И чем громче свистал соловей, Всё бледней становилась она, Сердце билось больней и больней. Оттого на юной груди, На ланитах так утро горит. Не буди ж ты её не буди : На заре она сладко так спит. |
Nguyễn Tùng Cương dịch Đừng gọi nàng thức dậy lúc hừng đông : Buổi mai sớm, nàng đang thiêm thiếp ngủ ! Màu má hồng rực trên lúm đồng tiền, Ánh nắng sớm phập phồng trên ngực trẻ. Và chiếc gối nàng nằm đang nóng hổi, Cả giấc mơ mệt mỏi cũng nóng theo, Đôi bím tóc - lụa mềm xuôi hai phía Sắc đen đen, chạy dài xuống bờ vai. Cả buổi tối, quẩn quanh bên cửa sổ Nàng cứ ngồi tại đó, ngồi rất lâu Nàng mải mốt nhìn theo mây bay thành đám, Trăng khi mờ, khi tỏ lướt qua mau. Ánh sáng trăng càng rực rỡ bao nhiêu, Họa mi hót càng vang xa ngần ấy, Vẻ mặt nàng như càng tái xanh hơn, Trái tim đập, nỗi đau thêm đau nữa. Vì trên đôi vồng ngực tơ non, Ánh nắng sớm đang hồng trên đôi má, Đừng gọi nàng thức dậy lúc hừng đông : Buổi mai sớm, nàng đang thiêm thiếp ngủ. |
|
Афанасий А. Фет Когда я блестящий твой локон целую И жарко дышу так на милую грудь, Зачем говоришь ты про деву иную И в очи мне прямо не смеешь взглянуть ? Хоть вечер и близок, не бойся ! От стужи Тебя я в широкий свой плащ заверну - Луна не в тумане, а звезд хоть и много, Но мы заглядимся с тобой на одну. Хоть в сердце не веруй... хоть веруй в мгновенье, И взор мой, и трепет, и лепет пойми - И жарким лобзаньем спаливши сомненье, Ревнивая дева, меня обойми ! |
Hoàng Thị Vinh dịch Khi hôn tóc óng, khi nồng nàn Khi hồi hộp trên ngực em mềm mại, Sao em nhắc đến người con gái khác Và tránh nhìn sâu vào mắt của anh ? Dù tối trời, dù lạnh, em ơi ! Đừng sợ, anh quàng em áo choàng rộng của anh, Dẫu trăng chẳng chịu lánh sau mây, sao thì nhiều quá thể, Nhưng anh và em chỉ ngắm một ngôi. Dẫu linh cảm điều gì, phút giây này bỏ mặc Cho thấu tỏ lòng anh, lời con tim bổi hổi - Nụ hôn nồng nàn, mắt nhìn em... nông nổi, Ơi cô gái dỗi hờn, ôm chặt anh hơn ! |
|
Афанасий А. Фет Кому венец : богине ль красоты Иль в зеркале ее изображенью ? Поэт смущен, когда дивишься ты Богатому его воображенью. Не я, мой друг, а божий мир богат, В пылинке он лелеет жизнь и множит, И что один твой выражает взгляд, Того поэт пересказать не может. |
Nguyễn Xuân Thu dịch Vương miện trao ai : cho nữ thần sắc đẹp Hay cho gương phản chiếu bóng hình nàng ? Nhà thơ bối rối khi em kinh ngạc Rằng sự hình dung giàu có gấp nhiều lần. Không phải anh, mà trần gian giàu có, Trong cát bụi trần, đời cứ thế nhân lên, Rằng chỉ một ánh mắt nhìn của em, Nói lại điều này thì nhà thơ không thể. |