Đến bây giờ mình vẫn nhớ mãi cái ngày đầu tiên khi đặt chân đến nước Nga. Lúc ấy mình 18 tuổi, cái tuổi bẻ gãy sừng trâu ấy, nhưng sống của cái thời bao cấp bọn mình ai ai cũng đen đủi , gày gò. Tất cả gần 200 lưu học sinh leo lên cái máy bay Il -86. Tạm biệt quê hương, tạm biệt cuộc sống khổ cực, lên máy bay như lên thiên đàng ấy
. Nhìn những cô tiếp viên hàng không Nga, ôi sao họ đẹp và phúc hậu thế. Trên máy bay, bọn mình ăn uống thỏa thích. Ui sao mà nhiều thịt thế, chả bù cho lúc đang còn ở dưới mặt đất, cả tháng trời mới được nếm một miếng thịt bằng ngón tay út mà. Xuống sân bay Matxcova, mình nhớ mình xúng xính trong cài quần bò mẹ mua, thỉnh thoảng lại phải lấy tay xếch quần lên vì rộng quá :lol: (ngày ấy một chiếc quần bò đổi được 1 chiếc tủ lạnh đấy). Khi làm check out - những người hải quan Nga họ ân cần làm thủ tục cho bọn mình. Những ánh mắt trìu mến dành cho những cô cậu sinh viên bé nhỏ của một đất nước Việt Nam anh hùng mà họ chỉ được nghe qua đài báo chức chưa bao giờ được đặt chân đến. Đón bọn mình là các chú Sứ (các chú ở sứ quán ấy mà - được gọi tắt là vậy - ko biết bây giờ có gọi là thế không???). Mình nhớ mãi dọc đường trên xe về ký túc xá. Hai bên đường là những cánh rừng thưa yên ả, tiếp đó vào Matxcova là những cảnh đường phố tuyệt đẹp. Hình như ngày đó họ đưa bọn mình về tạm nghỉ tại ký túc xá của trường MGU thì phải. Mình chỉ nhớ là ở đó rất nhiều táo, tháng 8 táo còn xanh và chua lắm. Bọn mình hái rất nhiều táo để ngăn kéo bàn. Từ nhà ở, đến ăn uống, người Nga họ đón tiếp thật chu đáo. Ở tạm đó 1 hôm, hôm sau chia từng ngả, ai danh sách học ở thành phố nào thì lên tàu về thành phố đó để học. Rất may mắn cho mình được học ở Leningrad - một thành phố nổi tiếng với đềm trắng, sông Neva, Cung điện Mùa Đông ....Các anh chị năm trên ra tận ga đón bọn mình và ân cần chỉ dẫn từng li từng tí. Một kỷ niệm khó quên nhất là lần đầu tiên đi cửa hàng mua rau,quả, thịt (đi chợ ấy mà). Tiếng Nga lúc ấy còn lởm khởm (mặc dù học ở nhà 6 năm phổ thông + 9 tháng ở trường đại học ngoại ngữ mà mới sang vẫn ù ù cạc cạc :lol: Có 16 Côpêch /1kg bắp cải thôi, lúc mua luống cuống nói thành 60 côpêch - thành thử phải ôm đến 4 kg bắp cải về ăn dần... Rồi mua xúc xích về ăn, ăn chán chê các anh chị năm trên mới bảo: Xúc xich này là xúc xích dành cho chó đấy. Còn loại dành cho người nó bé hơn, chứ không to đùng như thế này đâu. Ôi, chúa ơi....
Muốn nói nhiều quá, kể nhiều quá mà ko có time nên đành dừng :wink:
Muốn nói nhiều quá, kể nhiều quá mà ko có time nên đành dừng :wink: