"Người Việt xấu xí"

Hình như trên báo thanh niên vừa rùi cũng có diễn đàn "Nước Việt Nam nhỏ hay không nhỏ" cũng thú vị lắm đấy. Sao Bác không thử gửi, biết đâu lại có nhuận bút đi nhậu cũng nên. :lol:
 
Trong lúc lang thang đi tìm "Nước Nga ngày nay" theo ý bác Phuongnn, em bỗng thấy topic này, hay và đầy ý nghĩa, nhưng hiện đang phủ một lớp bụi dày của hơn một năm qua. Sao lại thế được? - em tự hỏi. Rồi tự trả lời là có lẽ nó bị chìm sau những vấn đề đang nóng hổi nào đó, rồi dần dần trôi xuống cuối trang, nơi càng ít người để ý hơn. Tệ nữa là nó thuộc box "Những chủ đề khác" đuợc chú giải ngay bên dưới là "Những câu chuyện phiếm ...". Nhưng chuyện này thì em nghĩ là hoàn toàn không phiếm. Có lẽ vào thời điểm bắt đầu topic này hay trước đó ít lâu, em cũng thấy một số báo chí khá sôi nổi về chuyện những tính xấu của người Việt, trong đó cũng điểm lại một số nhận định của những người Việt từ cuối thế kỷ ... trước nữa - mà bác Bí cũng đã có nêu ở đây. Rồi từ đó đến nay, báo chí khá im ắng về chuyện này. Tất nhiên những người xấu, việc xấu "hot" thì vẫn xuất hiện đều :D (và có lẽ được săn lùng nữa). Nhưng tranh luận hay thậm chí đơn giản là liệt kê kiểu như thế này, thì không!
Nhiều dân tộc vẫn mang những tính xấu "đặc trưng" của mình ra để trêu đùa, để phê phán, để cười ... nhưng dù để làm gì thì cuối cùng chắc chắn điều đó sẽ góp phần làm cho chính dân tộc họ tốt đẹp hơn. Người Việt thì ít làm thế. Hay là thỉnh thoảng lắm mới nhớ ra là nên làm thế. Đó là điều dẫn em đến ý nghĩ về sự giả dối, một tính xấu mà có lẽ nó đã dẫn đến nhiều cái xấu các bác đã kể. Tính cách dân tộc hình thành bởi một lịch sử lâu dài và tranh luận về nó là một công cuộc chắc cũng phải lâu dài như thế. Bên cạnh nó thì nó cũng bị tác động bởi những nhân tố đương đại, kiểu như cuộc sống vội vã thì tiết kiệm mấy lời cảm ơn, xin lỗi cho nhanh như các bác đã kể chẳng hạn. Nhưng sự giả dối thì có lẽ có một lịch sử lâu dài. Từ bé em đã được nghe câu "Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại". Sự sùng bái bằng cấp quá đáng và nhiều tiêu cực khác của ngành giáo dục được nêu nhiều trong những năm gần đây, nhưng em nghĩ nó không phải là vấn đề của thời đại. Từ xưa xã hội Việt Nam đã có "truyền thống" (chữ em dùng không với ý tốt đẹp) kiểu Trung Quốc - là coi trọng khoa cử. Mấy ông tiến sỹ, bảng nhãn ... viết một bài phú hay về sông Hương chẳng hạn, thì suy luận thế nào mà thành người phù hợp với việc cai trị khu vực có sông Hương chảy qua. Có thể là chẳng ai biết chọn tiêu chuẩn nào khác, có thể là những người "có sáng kiến" không thể chiến thắng được "nề nếp" quen thuộc. Nhưng em tin là xã hội trân trọng người viết bài phú hay về sông Hương và hầu như chẳng quan tâm đến chuyện người đó trị thuỷ được nó hay không. Tất nhiên bản thân niềm tin cũng là một nguyên nhân của thành công - đó là lý do vì sao trong y học có "kiểm định đối chứng" khi nghiên cứu tác dụng của một loại dược phẩm mới, và trong kinh tế học có lý thuyết về việc "lạm phát kỳ vọng trở thành lạm phát thực". Dù sao thì em tin là sự sùng bái bằng cấp là vấn đề có tính truyền thống, và vì "sùng bái" mà người ta sẵn sàng giả dối. Thậm chí những người "mua bằng" cũng cảm thấy mình "ưu việt" hơn những người học thật nhưng có tấm bằng thấp hơn.
Giá như "xấu xa đậy lại" để rồi người ta tự suy xét về bản thân mình, mong làm mình tốt đẹp hơn, có lẽ cũng nên làm. Nhưng người ta - chúng ta, nhiều hay ít, lại tự rơi vào ảo tưởng là chúng ta hoàn toàn không xấu. Xã hội Việt Nam lưu danh những tên tuổi lớn (thực sự lớn) mà ngoại trừ lý do chiến tranh, đều luôn có một bằng cấp. Những "danh nhân không bằng cấp" mà không thể giải thích là "vì chiến tranh", thật hiếm. Hôm qua bác Fresco có bài viết nhắc đến bác K ở ACB, bác H ở SSI (mà ai cũng biết là ai đấy) như là những người hiếm hoi ấy trong hoàn cảnh của các bác, trong thời của các bác. Có thể nhiều chuyện đã thay đổi, nhưng em tin là cách nghĩ tôn sùng bằng cấp sẽ còn tồn tại lâu dài, và với những cải cách như hiện tại của ngành giáo dục, ít có khả năng có thay đổi gì. Đơn giản là ngành giáo dục không thể quy định cho người ta không được coi trọng bằng cấp.
Chức vụ là một hình thức bằng cấp khác. Đương nhiên là trong một tổ chức thì cấp trên ra mệnh lệnh và cấp dưới thi hành. Nhưng điều đó không có nghĩa là một người được bổ nhiệm thì biến thành một người khác. Nhưng thực tế thì nhiều người đã cảm thấy như vậy. Người ta cảm thấy trong cái vỏ của một chức vụ cao hơn, người ta đã là một người khác, trong khi cái sự "thành người khác" ấy chỉ là duy nhất đối với cấp duới của người đó. Nhiều người tự giả dối với chính mình như thế. Và lại thành công. Nhiều người xung quanh cũng ủng hộ việc đó. Anh nhân viên phòng A lên làm trưởng phòng chẳng hạn, chị nhân viên đứng tuổi ở phòng B không còn dám xưng chị với anh ấy nữa.
(em tự xoá một đoạn)
Cô diễn viên lên Đài truyền hình khóc để thể hiện sự ân hận. Nghe đâu cảnh khóc đó phải quay đến đúp thứ 5. Để đưa một chương trình lên sóng thì cần sự tham gia của biết bao nhiêu người. Tất nhiên nhiều khi không muốn cũng chẳng được.
Khoảng 10 năm nay ai cưới cũng chụp ảnh cưới nghệ thuật. Đa số mọi người đẹp không thua các ca sỹ hay diễn viên điện ảnh. Nhiều bức ảnh còn không nhận ra được nguyên mẫu.
Em có tính xấu là hay lạc đề nên cứ cẩn thận viết thêm chữ "tản mạn" lên tiêu đề từ đầu cho chắc! :D
 
Hơ hơ, bác WDM ơi, lý do là chủ nhân topic này ... bận chuyện gì đó, say mê ai đó, cái gì đó nên lãng quên ấy mà
 
A, bác Nina ở gần đó nên có thông tin bí mật nha! :D Nhưng mà nói chơi vậy thôi, chứ bác ấy lập ra topic, nhưng đóng góp thì phải có tất cả các bác chứ, phải không bác? Hôm qua vừa nhắc lại chuyện này, thì hôm nay em đọc một bài của bác Vương Trí Nhàn trên Vietnamnet, em xin gửi ở đây để các bác xem thêm nhé!. Mặc dù chỉ là bài phỏng vấn chứ không phải là bài viết có tính nghiên cứu hay đi sâu, nhưng em thấy có nhiều điều lý thú (như khá nhiều những điều bác Vương Trí Nhàn đã nói). Chẳng hạn như chuyện ảnh hưởng từ thiên nhiên, bác Nhàn (em xin phép gọi tắt thế) có so sánh xứ nóng với xứ lạnh, nhưng ngay trong nước mình thôi, em vẫn thường cảm thấy là các bác quê gốc miền Trung, sinh ra và lớn lên trong môi trường thiên nhiên khắc nghiệt hơn, đa phần có tính cách mạnh mẽ hơn những vùng khác. (Em xin thêm là quê em cũng không phải ở miền Trung nên hy vọng là em nhận xét khách quan, chứ thực ra em cũng muốn khen quê em hơn cơ :D )
P/S: Bác Vương Trí Nhàn lâu rồi hình như ít có các tác phẩm dịch các bác nhỉ?
 
WDM nói:
Chẳng hạn như chuyện ảnh hưởng từ thiên nhiên, bác Nhàn (em xin phép gọi tắt thế) có so sánh xứ nóng với xứ lạnh, nhưng ngay trong nước mình thôi, em vẫn thường cảm thấy là các bác quê gốc miền Trung, sinh ra và lớn lên trong môi trường thiên nhiên khắc nghiệt hơn, đa phần có tính cách mạnh mẽ hơn những vùng khác. (Em xin thêm là quê em cũng không phải ở miền Trung nên hy vọng là em nhận xét khách quan, chứ thực ra em cũng muốn khen quê em hơn cơ...

Các bác HùngMGMI, Nguyên Anh... cho ý kiến đi kìa!

Riêng lão râu này thì thấy, ở miền Bắc Việt Nam có người Hải Phòng là ngang tàng, ăn sóng nói gió (lão không có "khía" gì hai cậu VirusNgộ Nhỡ đâu nhé), phải chăng là dân đất cảng, cũng có khác? Còn "gấu" thứ nhì miền Bắc là thanh niên Nam Định, thể hiện ở vụ các đội bóng cứ hễ đến Thành Nam thi đấu y như rằng là "cóng".

Có vẻ như, người miền Bắc Việt Nam thì dữ hơn người miền Nam đấy, cậu WDM ạ. Lão râu người ở rừng ở rú nên hiền lành như cây như cỏ thôi, chỉ dám phát ngôn đến thế.
 
Cụ Kouzmic làm cháu lại cứ muốn tí toáy bàn luận thêm :D
Theo cách nghĩ của bác Vương Trí Nhàn thì "nóng-lạnh" là một cặp phạm trù nên cân nhắc, em cũng nhất trí hoàn toàn với ý đó, đúng như cụ Kouzmic đã cảm nhận được từ miền rừng Tai-ga xa xôi. Điều dễ thấy là thiên nhiên miền Bắc khắc nghiệt hơn, do đó những sản vật nhiệt đới từ gạo đến các loại quả Việt Nam đa phần đếu đến từ phương Nam nắng ấm. Có lẽ điều đó làm nên cái "dữ" mà cụ Kouzmic nói. Nhưng bên cạnh đó còn có cả cái "giữ" nữa cụ và các bác ạ. Có một thực tế là dòng người dịch chuyển từ Bắc vào Nam là lớn hơn ngược lại. Bên cạnh sự ấm áp hấp dẫn của thiên nhiên (mà chắc phần nào thôi) thì em nghĩ phần quan trọng hơn là con người. Không chỉ người miền Nam nhiều khi cảm thấy những khó khăn khi giao tiếp với người miền Bắc mà chính em sinh ra ở đây cũng cảm thấy người miền Bắc thật sự rất nên thay đổi. Nói thì có vẻ nặng lời, nhưng đúng là em thấy nhiều lúc mình cứ tự làm khổ mình vì cái kiểu "tế nhị" vớ vẩn. Hết bóng gió rồi lại văn hoa, cuối cùng đâm ra khó hiểu nhau. Yêu cũng chẳng nói ra, ghét cũng chẳng nói ra nên nhiều khi chẳng biết đâu mà lần. Rồi cuối cùng là chính thức hoá (cái này thì chắc không phải "đặc sản" riêng của miền Bắc) bằng những bài tổng kết luôn gồm 3/4 ưu điểm, còn 1/4 "tồn tại" thì đều có thể mở ngoặc đơn là "thực ra cái này có sao đâu!". Chán thế cơ chứ!
(Cá nhân em có cái xấu là bị 3N-mania, em biết là không thể cai nhưng đang cố gắng kiểm soát nó vì dạo này nhiều việc bận quá :D )
 
Trên VNN có bài phỏng vấn ông Vương Trí Nhàn, mời các bác xem thử.

cá nhân tôi thì thấy rất đồng tình với nhận định của ông.

http://vietnamnet.vn/giaoduc/2007/10/750394/

Tôi nhớ, trong một bài báo gần đây, ông Trần Ngọc Thêm (nhà nghiên cứu văn hoá - PV) có nói: Đặc điểm tính cách, người Tây là duy lý, người Tàu là duy ý chí còn người Việt là duy tình. Chữ tình, nói theo chữ của ông Thêm, là lối sống giàu tình cảm, trọng tình nghĩa của người Việt.

Nhiều người cũng nghĩ như ông Thêm.

Phần tôi, tôi cho rằng chỉ nên nói đặc điểm người Việt là tính tự phát rất lớn, thường là những cơn xúc cảm bùng lên, song không trải qua những suy ngẫm nên sẽ qua đi nhanh.

Tức, tôi không coi duy tình là một niềm tự hào. Trái lại, ta phải tính để vượt lên một trình độ sống khác.

Cụ thể hơn, theo ông, "sự duy tình" có những điểm nào không đáng để tự hào?

Cả sự kém duy lý (vận dụng đến cùng trí tuệ) và kém duy ý chí (sự thôi thúc của tham vọng) đều góp phần kìm hãm sự phát triển của chúng ta.

Kém lý trí dẫn đến nông nổi, cạn nghĩ. Kém ý chí dẫn đến ngắn hơi, ăn xổi. Cái gọi là duy tình rút lại là đồng nghĩa với bột phát, tùy tiện, lúc thế này lúc thế khác, và thường không dẫn đến sự sáng suốt cùng những quyết sách hợp lý, nhất là trong xã hội hiện đại.

Như trong câu chuyện phần trên chúng ta vừa nói: cả các bạn trẻ hiện nay cũng sống truồi theo cảm hứng tự phát, không nghĩ đường xa. Mà dư luận cũng tự phát, ầm ĩ đấy rồi cũng bỏ qua ngay đấy.

Đằng sau nó là những nguyên nhân sâu xa...
[/quote]
 
Như hôm qua em nghĩ đến câu thành ngữ: "Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại", em chợt nảy ra ý kiến sưu tập những thành ngữ khác nữa của người Việt theo hướng "phê phán" như vậy. Mặc dù thành ngữ là một phần di sản của cha ông và nó thường được dùng như là cách ông cha ta hướng dẫn con cháu về cách sống, cách đối nhân xử thế, trong đó không ít những câu cho thấy ông cha ta đã nhận thấy những tính xấu cần phê phán, tránh cho con cháu học theo. Tuy nhiên cũng có những câu mà có lẽ là ông cha ta hay khuyên con cháu học theo, những lại cho thấy đó chính là những tính xấu của người Việt. Quan trọng hơn nữa, những tính xấu có thể được phát hiện trong những thành ngữ này cho ta thấy nó đã được hình thành trong một lịch sử lâu dài, và như vậy, chắc chắn là khó có thể thay đổi một sớm một chiều. Chỉ hy vọng là nếu được nhận ra, nó có thể giúp mỗi cá nhân chúng ta thay đổi phần nào, và nếu có thể, qua đó dần dần giúp khắc phục bớt những tính xấu chung của cả dân tộc. Em mới tìm được một vài câu, mong các bác cùng chung sức nhé:
Đây là những lời chê (cái này chắc dễ tìm):
- Mèo khen mèo dài đuôi
- Mẹ hát con khen hay
- Thày bói xem voi
...
Đây là những câu khen (mà thực ra có lẽ không nên như vậy) - cái này chắc phải mất khá nhiều công sức, mong các bác đóng góp thêm:
- Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại - cho thấy tính hình thức, có thể dẫn đến mức độ nặng hơn là giả dối, dễ thấy khi nhìn vào ngành giáo dục.
- Xấu đều hơn tốt lỏi - phản ánh tâm lý bình quân chủ nghĩa, dễ dẫn đến ghen tị với những cá nhân xuất sắc nổi trội.
- Xem mặt mà bắt hình dong ... - trên khía cạnh thông thường thì không sai, nhưng có thể sai khi đặt bên những câu như "Miệng nam mô bụng bồ dao găm", "miệng hùm gan sứa, miệng sứa gan lim" ...
 
Trong một bài báo em đọc từ đã lâu, một nhà nghiên cứu em không còn nhớ tên có đưa ra mô-típ này: sau những cuộc chiến tranh, những nước chiến thắng luôn nảy sinh tâm lý "ngủ quên trong hào quang" để rồi sau đó trở nên trì trệ, chậm phát triển, nhiều khi tụt hậu. Những ví dụ minh chứng là những đế quốc như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha thế kỷ 16-17 sau những chiến thắng lẫy lừng, thu thập được bao nhiêu thuộc địa trên khắp thế giới, đã "ngủ quên" và trong những thế kỷ sau đó bị Anh, Pháp, Đức vượt qua. Đầu thế kỷ 20, sau Đại chiến Thế giới lần thứ nhất thì những nước chiến thắng "ngủ quên", trong khi đó những nước bại trận mà đại diện là Đức, có những sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế, dẫn đến đòi hỏi "phân chia lại thuộc địa"- chữ vẫn dùng trong các SGK - và gây ra Chiến tranh Thế giới lần thứ hai. Sau thất bại ở Đại chiến Thế giới lần này, Đức, Nhật tiếp tục vượt qua sự suy sụp hậu chiến và vươn lên mạnh mẽ về kinh tế trong khi Anh, Pháp đi chậm lại. Nga đi theo mô hình kinh tế khác nên không có sự so sánh ở đây. Lý luận ở bài báo này là bên cạnh việc các nước chiến thắng "ngủ quên" thì các nước bại trận đưa ra những chương trình kinh tế lớn nhằm hồi phục nền kinh tế, và quyết tâm (cả từ Chính phủ cũng như mỗi người dân) tái thiết đất nước, do đó, Mỹ được nêu ra như một ngoại lệ vì họ hầu như không tổn thất vì Đại chiến II (chưa nói chuyện thực ra còn thu lợi). Ở trường hợp Việt Nam, tác giả nhận định mô hình này như là một trong những luận giải về sự trì trệ về kinh tế sau năm 1975. Tuy nhiên trong lịch sử, Việt Nam là đất nước trải qua nhiều cuộc chiến tranh và có thể nói là luôn giành chiến thắng "sau cùng". Như vậy, theo các bác, liệu có nảy sinh tâm lý tự mãn (dân tộc) truyền thống không sau một lịch sử nhiều chiến thắng như vậy?
 
Em xin có vài ý kiến với bác Weekday:

* không nên tuyệt đối hóa sự đúng sai của tục ngữ ca dao, mà phải đặt vào hoàn cảnh cụ thể.

Tốt đẹp phô ra xấu xa đậy lại.
Đặc biệt đúng trong trường hợp chiến tranh, trong đối kháng, đối ngoại (em nói nôm như thế). Nhưng sẽ là nguy hiểm trong đối nội, trong quan hệ hợp tác...vvv

Xấu đều hơn tốt lỏi.

Bác phân tích cũng có cái đúng. tuy nhiên, nếu nhìn một khía cạnh khác đó là sự phát triển hòa đồng, lại là một điều có lợi.

Xem mặt mà bắt hình dong.

Cái này theo em là một điều tốt ấy chứ, tuy rằng, việc phán xét một con người không thể chính xác 100% nếu chỉ xem mặt, nhưng là một công cụ "thử nhanh" nên có.

Chẳng thế mà một trong những cuốn sách của TQ bán khá chạy trên Amazon "Thick face...." em không nhớ chính xác, tạm gọi là "Mắt sâu râu rậm", nhìn tướng mặt của TQ.
 
Bài tiếp theo của bác :)

Em cũng phải công nhận là người VN đúng là có tính tự mãn thật (thời vụ kiểu nông nghiệp), làm xong vụ mùa, xả hơi hội hè đã :)

Nhưng, xét thời điểm sau 75, em đọc cuốn "The red brother hood at war", mới thấy tình hình phức tạp, và các diễn biến về sau là không thể tránh khỏi. Lúc đó, ta chỉ có thể là hạn chế bớt hậu quả đã là một thành công rồi.

Hì, em không hể tự mãn khi nói như trên đâu bác :)

Còn làm kinh tế, muốn phát triển cũng cần thay đổi một số "tính cách" dân tộc, đòi hỏi thời gian.

Em xin mạn phép nhận xét về vấn đề quy luật lịch sử một chút.
Các quy luật sẽ giúp chúng ta vững tâm về những gì sẽ xảy ra với chúng ta theo quy luật đó.

Việt Nam có thoát khỏi vị thế một tiểu nhược hay không, cái đó cần chờ một quy luật mới trong thời đại mới như hiện nay.
Nhưng một quy luật đã được kiểm chứng qua 3000 năm (theo khảo cổ :)) thì chúng ta "yên tâm" về truyền thống đấu tranh.

Em xin tán rộng theo hiểu biết của mình:
Nước Đức luôn là một đế chế hùng mạnh, nhưng hay bị chia năm xẻ bảy, người Tây Âu vừa nể, vừa sợ, vừa phục (và đồng thời cả "ghét") người Đức.

Nước Pháp luôn là trung tâm của Châu Âu, Italia là trung tâm thứ hai (chí ít là về văn hóa, nghệ thuật).

Nước Nga của chúng ta, khi mà người Châu Âu (bây giờ thêm vài nước nữa) khinh thường người Nga nhất, chính là lúc người Nga gây bất ngờ. Nước Nga có thời kỳ sa đọa về mọi mặt, nhưng sau đó lại là một bộ mặt khác hẳn. Một điều đặc biệt là trong thời kỳ đen tối của nước Nga, vẫn có thể tìm thấy những điều trong sáng gần như nằm ngoài vòng xoáy của thời cuộc (không biết em có nói quá không).

Một đặc điểm đáng chú ý là người Nga và Đức hay hợp tác với nhau.
 
Đúng là không thể tuyệt đối được mà bác. Cũng như nhân sâm thì ai cũng thấy là thuốc bổ chứ có phải thuốc độc đâu, thế nên mới có người "đau bụng uống nhân sâm" :D Khổ cái là ở mình nhiều khi cứ trích dẫn với câu "Ông cha ta đã nói ..." là thành "kim chỉ nam" luôn, thế mới nguy hiểm. Với lại em cũng không định bàn chuyện đúng sai của mấy thành ngữ đó, mà chỉ định nói là (lấy ví dụ câu "Xấu đều hơn tốt lỏi" chẳng hạn) sự lưu truyền của nó qua nhiều thế hệ cho thấy có một tâm lý "bình quân chủ nghĩa" thực sự đã tồn tại một cách có truyền thống - và ý em là muốn phê phán cái "truyền thống" ấy :D
Về câu "Xem mặt mà bắt hình dong ..." - em kê nó vào cạnh mấy thành ngữ kia thì đã là sai rồi, vì thực ra bản thân nó không phải là một thành ngữ độc lập, mà là vế thứ nhất của một câu tục ngữ (câu sau thì các bác cũng biết rồi :D ) mà đã kể đủ ra thì lại phải nói đến chuyện nghĩa đen - nghĩa bóng nữa. Ý em thì chỉ muốn nói là cách nhìn theo cái nghĩa bóng ấy thì nó phần nào thể hiện cái xét đoán phiến diện, hời hợt thôi. :D
 
Trong lúc các bác (chắc ít nhất là đa phần các bác "đến từ Việt Nam") đang ngủ say, tự nhiên em nhớ ra câu chuyện mà em xin kể sau đây để sáng ra các bác đọc chơi. Số là ở cơ quan em, trước đây có bác Kế toán trưởng, nay đã về hưu, bác ấy nóng tính lắm, mà cũng thẳng, không kể nhân viên dưới quyền mà ngay mọi người khác đều "sợ" hay ít nhất cũng "nể". Em xin tạm gọi tên bác ấy là KTT.
Trong chuyên môn của bác Phuongnn (có chỗ nào trong diễn đàn mình có bác đã nói thế nhưng em không nhớ chỗ nào nữa) có khái niệm "tiền lệ án" (hay sao ấy bác Phuongnn nhỉ, vì em chỉ học mót được thế thôi :D ) mà luật pháp có nước thì thừa nhận, có nước lại không. Nhưng trong công việc thì ở phòng của bác KTT, hay các phòng khác chỗ em cũng thế, hay "vận dụng". Mà chắc các bác cũng hay gặp (nên em mới mạnh dạn kể chuyện này ở đây). Nói ngắn gọn là hơi tranh luận gì mà nếu bác này chứng minh là "lần trước như thế" rồi thì bác kia cứ thế mà làm thôi ( :D nhiều khi quên chẳng mở nội quy, quy định, quy trình ... gì ra mà xem cả). Thế rồi hôm ấy có chị nhân viên trình cho bác KTT tập hồ sơ để bác ấy duyệt thanh toán cho một công việc gì đó đã làm rồi. Bác KTT xem, rồi ngẩng lên quát (bác ấy hay nói to, em cứ tạm gọi là quát):
- Làm kiểu gì thế này? Của phòng nào đây?
Chị nhân viên sợ quá, ấp úng:
- Dạ, của phòng Hành chính ạ.
- Cô đã xem chưa mà làm thế này? Xem lại đi! Sao lại thế?
- Dạ em xem lại rồi ạ. Lần trước mình cũng đã chi một khoản như thế rồi ạ!
- Chi lúc nào? Ai duyệt mà chi thế này?
- Dạ lần trước là anh duyệt ạ!
Phen này là yên tâm rồi, kiểu gì bác ấy chẳng xuống giọng "Ừ, thế còn được!". Nhưng mà bác ấy vẫn quát:
- Duyệt là duyệt thế nào! Tôi làm thế là tôi sai! Cô mang về làm lại đi.
Thì đúng là theo quy định (gì đó) thì không được làm thế thật. Thế là chị nhân viên mang về làm lại thôi...
Từ đó về sau, mỗi lần có ai bảo em "Ơ, thế lần trước anh ..." thì em lại phải nghĩ, hay là "Tôi làm thế là tôi sai!" nhỉ? :D
Câu chuyện này về sau này được được truyền tụng đến các nhân viên mới ở chỗ em như là một trong những "bài học" không chính thức để bước vào làm việc các bác ạ! :D
 
Back
Top