|
Любовь, давай себя сравним с пандуром! Я - дерево пандура, ты - струна... Не быть ему ни радостным, ни хмурым, Он мертв, пока не зазвучит она. Любовь, давай себя сравним с кинжалом! Ты - лезвие, а я твои ножны. Я легковесен без тебя и жалок, Ножны пустые в деле не нужны! |
Tình yêu với tôi như cây đàn Tình yêu là dây, tôi là hộp gỗ Tôi không biết vui mừng, đau khổ Khi dây đàn không rung. Tình yêu với tôi như con dao: Tôi - vỏ đựng, tình yêu - lưỡi thép. Thiếu tình yêu, chẳng bao giờ tôi đẹp Không ai cần đến tôi. |
|
«Скажи, о море, почему ты солоно?" «Людской слезы в моих волнах немало!" «Скажи, о море, чем ты разрисовано?" «В моих глубинах кроются кораллы!" «Скажи, о море, что ты так взволновано?" «В пучине много храбрых погибало: Один мечтал, чтоб не было я солоно, Другой нырял, чтоб отыскать кораллы!" |
"Biển cả ơi, vì sao người mặn thế?" "Nước mắt nhiều trong ngọn sóng đó mà!" "Nói cùng ta, sao người như tranh vẽ?" "Trong lòng ta ẩn giấu những san hô!". "Xin hãy nói, vì đâu người nổi sóng?" "Trong lòng ta có lắm những nấm mồ: Người chết vì muốn cho ta đừng mặn Kẻ lại vì đi lặn kiếm san hô!" |
Lệch dòng là vì nàng để dòng trống sau đoạn 1. Tớ sửa lại rồi xem thử nhé.Em thử luôn đây ạ. Nhưng sao nó lại bị lệch dòng ý ạ!? huhu
+++
Любовь, давай себя сравним с пандуром!
Я - дерево пандура, ты - струна...
Не быть ему ни радостным, ни хмурым,
Он мертв, пока не зазвучит она.
Любовь, давай себя сравним с кинжалом!
Ты - лезвие, а я твои ножны.
Я легковесен без тебя и жалок,
Ножны пустые в деле не нужны!Tình yêu với tôi như cây đàn
Tình yêu là dây, tôi là hộp gỗ
Tôi không biết vui mừng, đau khổ
Khi dây đàn không rung.
Tình yêu với tôi như con dao:
Tôi - vỏ đựng, tình yêu - lưỡi thép.
Thiếu tình yêu, chẳng bao giờ tôi đẹp
Không ai cần đến tôi.
Thái Bá Tân dịch
|
Дождь шумит за моим окном, Гром гремит за моим окном. Все в душе у меня слилось: Боль и радость, любовь и злость. Радость я подарю друзьям, Песне боль я свою отдам. Людям буду любовь дарить, Злость оставлю - себя корить. |
Tiếng mưa rơi rì rào ngoài cửa sổ Tiếng sấm đang gào thét giữa bầu trời. Trong lòng tôi giờ đan xen mọi thứ: Yêu và thù, đau đớn với niềm vui. Niềm vui tôi sẽ dành cho bè bạn Còn nỗi đau tôi dành để cho thơ Và tình yêu cho mọi người đem tặng Riêng hận thù giữ lại để dày vò. |
|
Одни поэты - сыновья эпохи, Другие - с вечностью обручены... Деревья, хороши они иль плохи, Свой облик изменять обречены. Почувствовав, откуда дует ветер, Меняют цвет деревья, но сосна Под снегом зимним и под зноем летним Равно всегда стройна и зелена. |
Có nhà thơ - thi sĩ của một thời Có nhà thơ - đến muôn đời muôn kiếp... Những ngôi làng – dù xấu hay dù đẹp Hình dáng của mình đều thay đổi mà thôi. Khi cảm nhận gió từ đâu thổi đến Làng đổi màu nhưng còn những cây thông Dưới nắng mùa hè, dưới tuyết mùa đông Vẫn luôn luôn tươi xanh và thẳng đứng. |
Bác Chiểu ơi, theo em tra ở trên mạng thì bài thơ "Đàn sếu" của Rasul Gamzatov có 6 khổ, và không lặp lại nhau bác ạ. Có thể khi phổ nhạc thì nhạc sĩ lược bớt đi thành 4 khổ, và lặp lại khổ thơ đầu để nhấn mạnh ý chăng?
ЖУРАВЛИ
Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.
Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?
Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.
Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?
Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!
Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле.
Покуда вертится Земля.
Махачкала, "Дагучпедгиз" 1976.
Cảm ơn Nina thật nhiều đã sưu tầm được toàn bài thơ tuyệt hay của
Расул Гамзатов. Mình xin được dịch lại toàn bài. Các bạn yêu hãy góp ý cho mình nhé
ĐÀN SẾU
Tôi dường thấy kìa những người lính chiến
Không về sau máu lửa chiến trường xưa
Không yên nghỉ ngay giữa lòng đất mẹ
Mà hóa thân đàn sếu trắng bao giờ
Rồi từ ấy không ngừng đàn sếu trắng
Mãi bay cao cất tiếng gọi lòng ta
Dường bởi thế ta u buồn quạnh lắng
Khi ngắm trời đàn sếu trắng bay qua
Ngày hôm nay lúc bóng chiều dần tắt
Tôi nhìn như trong lấp loáng màn sương
Đàn sếu trắng bay đội hình ngay ngắn
Như chiến binh rầm rập tiến sa trường
Sếu vẫn bay đạt hành trình xa tắp
Tiếng sếu ngân như tiếng gọi tên ai
Có phải thế tiếng kêu loài sếu ấy
Giống tiếng quê tôi vọng mãi muôn đời
Hình mũi tên đàn sếu bay lả cánh
Xuyên chiều buông mờ mịt giữa sương trời
Đội hình ấy như vẫn còn một chỗ
Hẳn lẽ rằng vị trí ấy dành tôi
Rồi sẽ đến một ngày cùng sếu trắng
Tôi bơi trong chập choạng ánh chiều tan
Từ trời biếc cất tiếng kêu loài sếu
Chào bao người đang sống dưới trần gian
Bản dịch Phạm Bá Chiểu