Nhà văn dụng võ

NguyenAnh

New member
Sáng nay mình vừa đọc được chuyện này bên blog của nhà văn Hoàng Đình Quang ( http://blogtiengviet.net/hdq/2006/10/12/nhan_va_n_daryng_vam). Buồn cười lắm. Và có điều thú vị nữa: đây chính là bài viết của cụ Trần Nhương, thân sinh của anh bạn Đoàn Võ (RW) nhà mình. Xin khuân sang hầu các bạn.

NHÀ VĂN DỤNG VÕ

Trường Nhân

Hội nghị lý luận phê bình văn học lần thứ hai tổ chức tại Đồ Sơn đã thành công rất chi là mỹ mãn.

Chiều 5-10 các đại biểu chia tay nhau, ai cũng nhủ rằng sẽ hẹn gặp ở hội nghị lần thứ ba và mọi việc rồi cũng vẫn như thế.

Đoàn nhà văn HN trở về trên 3 xe : 1 xe 16 chỗ, 2 xe 45 chỗ. Không biết do ông Trời sắp đặt hay sao mà nhà Nghiên cứu phê bìmh Đào Thái Tôn và nhà tiểu thuyết cự phách Bùi Bình Thi lại cùng lên một xe 16 chỗ ngồi. Đào Thái Tôn lên trước một chút. Lúc đó là 14 giờ. Thấy hàng ghế đầu có Trần Thị Trường, Đào Thái Tôn reo lên: thế là lại được ngồi cạnh người đẹp! Trần Thị Trường mở ghế phụ liền kề. Tôn tiên sinh cảm ơn mà rằng: phải đợi mọi người vào ngồi hết các ghế phía sau mới ngồi cho đỡ phải… “nhấp nhổm khi tâm sự” và ngài cứ đứng như thế chừng dăm ba phút, quay xuống tán chuyện với mọi người.

Đang lúc chuyện trò rôm rả, một tiếng quát vang từ cửa xe bên trái: Tránh ra, tránh ra. Đó là tiếng quát của đại ca Bùi Bình Thi. Không nhìn về phía tiếng quát, Đào tiên sinh nhỏ nhẹ : Nhà văn nên ăn nói cho lịch sự. Cho tôi nhờ một tí chẳng hạn.
Chưa kịp dứt lời thì Bùi Bình Thi đã len được vào xe. và… ra đòn ngay! Đào tiên sinh gục xuống trước quả đấm của Bùi đại ca. Mọi người không kịp phản ứng gì. Họ Đào không nói một lời, từ từ đứng dậy. Không ngờ, một quả đấm củạ họ Bùi lại khiến ông gục xuống như cây đổ. Sự việc xẩy ra nhanh đến nỗi cả xe không ai kịp can ngăn.

Lúc này - sau khi lấy lại thăng bằng, sau cái loạng choạng do tấm thân hàng tạ thịt của Bùi đại ca xô hích - Đào tiên sinh hướng về mọi người, nghiêm chỉnh :Thưa các anh các chị. Vừa rồi các anh chị đã chứng kiến sự cư xử của anh BBT đối với tôi. Bây giờ tôi xin phép dạy cho nó một bài học. Nói rồi, Đào Thái Tôn quay lại, nhanh như chớp tung một chưởng vào giữa mặt Bùi đại ca như trời giáng. Bùi đại ca đổ gục xuống. Hoá ra cái thân hình đồ sộ của họ Bùi là thân khổng lồ chân đất sét. Trong chốc lát Bùi cố gượng dậy. Lại một chưởng nữa được tung ra. Bùi Bình Thi lại đổ gục như cây ở Đà Nẵng trong cơn bão Chansan vừa qua...

Như vậy là cho và nhận đều nhau rất công bằng. Tức là Đào tiên sinh nhận hai quả đấm của Bùi đại ca thì cũng cho lại Bùi đại ca hai quả.

Khi đứng dậy, Bùi Bình Thi liền ôm lấy Đào Thái Tôn. Lại một ngạc nhiên nữa, Đào tiên sinh quật xấp Bùi đại ca xuống sàn xe, ngồi lên lưng, thụi thêm mấy quả và ghé sát tai họ Bùi to đùng to đoàng dạy dỗ những lời gì không rõ. Chỉ lọt ra ngoài mấy tiếng “đừng đùa với tao”. Đến đây, mọi người mới kịp xông tới can ngăn tách bằng được hai người ra như tách hai con trâu trong sới chọi Đồ Sơn !
Hoàng Quốc Hải không cho Đào tiên sinh ngồi cạnh người đẹp nữa, mà kéo ông xuống ngồi ở hàng ghế thứ tư, cách ly người khổng lồ Bùi Bình Thi (ngồi ghế ngay sau ông tài)

Sau khi an toạ, Đào tiên sinh rủ rỉ nói với Nguyễn Khắc Phê (cạnh đó là Isara, và nhiều người khác):
Hôm nay, nếu em không cư xử như vậy thì không bao giờ rửa được cái nhục do Bùi Bình Thi gây ra. Nếu em có con dao thì chắc đã giết nó mà không bị xử nặng, vì có ba tình tiết giảm án: 1. Nó ra đòn khiêu khích trước. 2. Tôn phòng vệ chính đáng. Ba vừa ăn cơm trưa tại Hội nghị, vẫn còn thoang thoảng hơi men. Nhà văn xứ Huế cũng rủ rỉ: Không cần nói nữa. Tôi hiểu. Và nhiều người hiểu.

Xe sắp chạy thì Hoàng Quốc Hải lấy cặp bước xuống ,sang xe 45 chỗ ngồi. Hỏi vì sao ông nói thấy đánh nhau tôi hãi lắm, mà đường từ đây về HN còn dài.

Sang xe 45 chỗ, ông Hoàng liền kể lại câu chuyện nhà văn dụng võ như vừa kể trên. Ai nấy mắt tròn mắt dẹt vì cái vĩ thanh của hội nghị LLPB không ngờ lại “ Đậm đà bản sắc dân tộc” đến thế.

Hoàng Quốc Hải kể nốt chi tiết cuối : Các vị biết không, khi Đào tiên sinh tung chưởng đầu tiên thì cái túi xách nilon trên tay Bùi đại ca rơi ngay xuống sàn xe, để lộ ra một bí mật rất thú vị. Đó là… 6 chai bia Hà Nội… Hoàng Quốc Hải ngừng lời đưa mắt nhìn mọi người.

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi người nhỏ tiếng lớn : Bia ăn cắp ở hội nghị. Hoàng Quốc Hải cướp lời: Câu nói đó là của anh. Tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé. Tôi chỉ nói khi bị đấm, túi anh BBT rơi xuống, lăn ra 6 chai bia. Tôi xin được giữ tác quyền về câu chuyện vừa kể.

Khi xe đưa các văn nhân về gần HN, Đào tiên sinh một mặt nháy điện thoại sai con đến trụ sở Hội Nhà văn đón mình; mặt khác, rút thắt lưng ra. Khi xuống xe (16 giờ 30) ông khôn ngoan cầm phía đuôi thắt lưng để cái khoá hướng ra phía ngoài, giấu tay sau lưng đứng ngóng con. Lại Nguyên Ân vì lên xe chậm, hỏi chuyện Đào Thái Tôn. Đào tiên sinh đang kể rành rẽ đầu đuôi sự tình với bạn, thì Trần Thị Trường lo lắng can: thôi, đừng nói nữa. Ông ấy đang nhìn sang kia kìa. Vẫn giấu tay đang cầm xanh tuya sau lưng, Đào Thái Tôn thủng thẳng: yên trí, quân tử phòng thân. Chuẩn bị cả rồi. Đến lúc ấy mà họ Đào vẫn không quên tán gái : Trường ơi! Trước người đẹp như em mà nó xử sự thô bỉ thế, nếu anh không cho nó một bài học thì sao còn dám ngắm nhìn em nữa!… Vừa “tán” dứt lời thì người đẹp hất hàm: con gái đến đón kìa.

Đào tiên sinh chào mọi người. Trước khi cầm tay lái đèo con, ông cuộn tròn chiếc xanh tuya để lên giỏ xe. Con bé trợn mắt hỏi: Sao bố lại rút thắt lưng ra? Muốn biết thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ. Về nhà bố kể cho nghe. Đào tiên sinh trả lời con như vậy, rồi với “tay lái lụa” ông đèo con gái khuất vào phố đông giữa giờ cao điểm.

Cũng phải nói thêm rằng ông Đào Thái Tôn và ông Mai Quốc Liên mấy tháng nay kiện nhau và lôi nhau ra toà vì chuyện đạo văn. Ông Bùi Bình Thi lại mới tái hồi làm phó giám đốc Trung tâm Quốc học cho ông MQL. Trước đây ông Thi đã là phó cho ông Liên nhưng không rõ có chuyện gì mà cắt đứt quan hệ. Nay Bùi đại ca lại làm phó cho ông Mai Quốc Liên. Có người bình luận vì ông Tôn kiện nên ông Liên cần có thêm đồng minh cho mình như tre ấm bụi bèn lại mời ông Thi làm phó. Nếu Bùi đại ca không làm phó cho Mai Quốc Liên thì không có cuộc tỷ thí giữa một nhà tiểu thuyết to lớn hoành tráng, đầu trọc râu dài và nhà Hán nôm nhỏ con như con cá phơi được nắng.

Bùi đại ca to đùng thế mà không ngờ bị Tôn tiên sinh tý hon dám thượng cẳng chân hạ cẳng tay trước các văn nhân khả kính. Lại nghe nói Tôn tiên sinh còn đánh rụng cái Giải thưởng Nhà nước về Văn học của ông MQL.Tôi không tin. Thế mới biết cái sự to và bé cũng không lấy gì mà cân đong đo đếm , giữa lượng và chất cũng chẳng biết đâu mà lần. Trong dân gian có câu châu chấu đá xe không ngờ có cơ sở thực tế.

Dù gì đi nữa thì kẻ ghi lại lời của Tiên sinh Hoàng Quốc Hải và có chèn vào đôi câu bình luận hết sức khách quan, cũng lấy làm buồn. Loài người đang trong Thế giới phẳng, đang hoà nhập, đang từ đối đầu sang đối thoại mà các văn nhân chúng ta lại chuyển từ đối thoại sang đối đầu, từ chữ nghĩa tranh luận sang chân tay đấm đá. Hay là cái truyền thống thượng võ của dân ta lúc nào cũng thường trực trong mỗi nhà văn chúng ta ???

[color=cyan:0cbebb6e27]( Bài tường thuật này là bản chính thức, đã được nhà văn khả kính Hoàng Quốc Hải xem lại và OK. Nếu bạn nào có bản khác với nội dung này thì Trường Nhân không chịu trách nhiệm. )[/color]
 
Các bạn ạh, tôi còn nghe nói tại hội nghị buổi sáng tham luận, sang đến chiều các cụ nhà ta té sạch đến 1/2. Chả hiểu đi đâu. Mà ở Đồ sơn thì có cái gì mà chơi bời cơ chứ :roll:
Lúc đánh nhau xong Đào tiên sinh còn dõng dạc: Hôm nay tôi mà có dao thì tôi giết thằng T. Tôi có giết nó thì tôi cũng có 3 tình tiết giảm nhẹ một là tôi phòng vệ chính đáng, hai là tôi có chút men rượu và thứ ba nữa là tôi nhỏ bé... :lol:
 
vnn nói:
Các bạn ạh, tôi còn nghe nói tại hội nghị buổi sáng tham luận, sang đến chiều các cụ nhà ta té sạch đến 1/2. Chả hiểu đi đâu. Mà ở Đồ sơn thì có cái gì mà chơi bời cơ chứ :roll:
:

Đồng chí vnn quá chủ quan rồi, bây giờ đó là điểm nóng về tệ nạn xã hội đấy.
 
Không biết thực hư thế nào, nhưng hành vi giống như trong Thuyết Đường của Tàu, đoạn La Thành và Đơn Hùng Tín choảng nhau (ai đã đọc Thuyết Đường rồi thì thấy)
 
Buồn cười nhất là cái đoạn xếp phòng nghỉ ngơi trước khi vào hội nghị. Bác này không chịu nằm cùng phòng với bác kia. Ví dụ như bác TLV không chịu nằm cùng phòng với bác VNN vì cái tội hai bác này trước đó phê bình nhau kịch liệt trên báo chí (phê bình văn học thôi ý mà!!!) :D :D

Còn đoạn này nữa chứ các bác, lúc kết thúc bác Bùi Bình Thi đề nghị đổi tên Hội Nhà văn thành Hội Phu chữ.. Ông Bùi Bình Thi đang phát biểu dở thì ở dưới nhà thơ Ngô Thảo tru tréo lên: thôi nhá, ông mà còn phát cái biểu nữa là chúng tôi về đấy! Ông Bùi Bình Thi vọng xuống: thì lúc các ông phát biểu tôi có nói gì đâu...Thôi, thôi, về thôi... :lol: :lol:
 
Và có điều thú vị nữa: đây chính là bài viết của cụ Trần Nhương, thân sinh của anh bạn Đoàn Võ (RW) nhà mình.
----------------------------------------------------------------------------------------------------
He...he, bá cáo bác NA ! Em đã check lại thông tin trên nhưng ông già em bảo rằng ổng không có viết cái bài trên, cái bút danh Trường Nhân cũng đã lâu không dùng (ổng chuyên dùng nó để viết báo). :lol:
 
Đoạn này hơi giống câu chuyện sau.
Một lần tôi và người bạn đên thăm GS TS Đỗ Tất Lợi (nhà ông nằm trên đường Hàng Chuối), tôi có hỏi về một số tài liệu người ta đang phô tô chuyền tay nhau đọc, trên đó đề tên tác giả là GS TS Đỗ tất Lợi.
Cụ Đỗ Tất Lợi nhìn đám giấy tôi chìa ra, lắc đầu:
- Tôi không hề viết những thứ linh tinh như thế này!
 
Russian Weapons nói:
Và có điều thú vị nữa: đây chính là bài viết của cụ Trần Nhương, thân sinh của anh bạn Đoàn Võ (RW) nhà mình.
----------------------------------------------------------------------------------------------------
He...he, bá cáo bác NA ! Em đã check lại thông tin trên nhưng ông già em bảo rằng ổng không có viết cái bài trên, cái bút danh Trường Nhân cũng đã lâu không dùng (ổng chuyên dùng nó để viết báo). :lol:
Thế mà trưa nay ngồi với anh HĐ Quang (gọi là trưa nhưng từ 11:30 đến 16:00 :lol: ), anh ấy bảo chính cụ Trần Nhương gọi điện vào cho anh ấy hai lần về bài này mà. RW kiểm tra xem, tại sao lại có sự không khớp này nhé:lol: :lol:
 
Pót cho các bác đọc chơi bài tường thuật của nhà văn Nguyễn Thanh Mừng:


[color=brown:bde4d4fbb8][size=18:bde4d4fbb8]Chưa đi chưa biết Đồ Sơn : Hội nghị lý luận phê bình II tại Đồ Sơn[/size][/color]


So với Hội nghị Lý luận phê bình văn học lần thứ I cách đây 3 năm tại Tam Đảo, Hội nghị II tại Đồ Sơn có số lượng đông hơn bởi lần này, ngoài các nhà lý luận phê bình, còn một số nhà văn nhà thơ tiêu biểu. Bà xã tôi có giấy mời đích danh, còn tôi đi theo giấy mời đại diện giành cho cả 64 Hội VHNT các tỉnh thành trong toàn quốc. Nhiều đại biểu có chung một ý nghĩ rằng đừng quá kỳ vọng mọi vấn đề sẽ được giải quyết rốt ráo trong một hội nghị, dù là một hội nghị cấp quốc gia sang trọng với những đối tượng tinh túy của nghề nghiệp. Nhưng phần “phong trào” của một tổ chức như Hội Nhà văn là phần không thể xem nhẹ, nó đưa những đồng nghiệp từ bốn phương trời có cơ hội gặp nhau, bình tĩnh lắng nghe nhau trong hội trường, ngoài hành lang và không loại trừ những cuộc trao đổi chuyện trò trên đường tham quan dã ngoại hay ngồi bên bàn trà bàn rượu. Vẫn biết, cuối cùng văn chương chỉ thực sự khởi hành khi nhà văn cô đơn đối diện với trang giấy trắng trong đêm, các khái niệm lớn lao như tâm huyết, tài năng, truyền thống, hiện đại, dân tộc, quốc tế v.v... sẽ bùng nổ và thăng hoa ở đấy, nhưng sự giao lưu của đồng nghiệp các thế hệ trong bối cảnh thơ mộng của trời mây non nước cũng là một cách thức hay ho, kiểu như “quần phương hiến thụy”.



Ngày đầu tiên từ Hà Nội xuống, hàng trăm người đã được ban tổ chức chia làm hai nhóm, nhóm đi thăm đền thờ Nguyễn Bỉnh Khiêm và nhóm đi đảo Hòn Dáu. Một đại biểu khái quát vui rằng đây là dạng đi thực tế của nhà văn, bởi trước nhất phải có hiện thực đời sống, sau đó mới tính chuyện sáng tác rồi tiếp theo là phê bình lý luận. Đồ Sơn nằm giữa hai cửa sông Lạch Tray và Văn Úc là lục địa cổ thuộc bộ Thang Truyền đời vua Hùng, địa hình ví như một con rồng đang chầu về viên ngọc là Hòn Dáu, đuôi quẫy ra khơi làm thành Bạch Long Vĩ. Tháp trên đỉnh núi Vạn Sơn là Tường Long còn lại nền, viên gạch chân có hai hàng chữ Hán "Lý gia đệ tam đế, Long Thuỵ Thái Bình tứ niên tạo" cho biết đời vua Lý thứ 3, tức Lý Thánh Tông, niên hiệu Long Thuỵ Thái Bình năm thứ tư, theo dương lịch là năm 1057. Chùa Vân Bản cạnh đó có một quả chuông đồng cổ thời Trần đã từng bị ngâm dưới nước biển mấy trăm năm, nhưng được đúc với một tỷ lệ vàng quá cao nên mãi năm 1958 ngư dân mới trục lên được mà vẫn nguyên vẹn, tiếng còn ngân mấy trăm dặm. Có một điều, hầu như nhà văn nào cũng tiếc không ra kịp lễ hội chọi trâu Đồ Sơn, một lễ hội độc đáo và duy nhất ở nước ta, được tổ chức vào 9/8 âm lịch hàng năm, mới diễn ra cách đây đúng 3 ngày. Nó gắn với tục thờ cúng thuỷ thần và tục hiến sinh, thể hiện tinh thần thượng võ của người dân miền biển Hải Phòng. Tương truyền ngư dân Thần Hoà theo gió mùa ra biển đánh cá bị bão dạt vào bán đảo Đồ Sơn. Khốn khổ vì thiếu nước ngọt, ngư dân khấn cầu thần linh. Trước khi một trận mưa lớn đổ xuống, có người nhìn thấy một ông già tóc bạc phơ ngoài biển, tay cầm gậy trúc ngước trông đôi trâu chọi nhau dưới trăng sáng. Từ đó, người dân lập đền thờ thần, tổ chức những cuộc chọi trâu và lưu truyền đến ngày nay. Chuyện ấy xảy ra đã một nghìn tám trăm năm rồi. Lại có người cho rằng tục chọi trâu có từ 1741, hồi Nguyễn Hữu Cầu lập bản doanh ở Đồ Sơn làm nên cuộc khởi nghĩa Quận He. Ai đến đây cũng được giới thiệu về bến tàu "Không Số", nơi xuất phát của những con tàu không số huyền thoại “đường Hồ Chí Minh trên biển” hết sức thần kỳ của Hải quân Nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến Mỹ. Các nhà văn có thể tìm hương vị biển Đồ Sơn như cá khô, tép xăm, mực khô, xá sùng, hàu, mắm tôm, vây cá nhám, bong bóng cá dưa, cá sủ trong chợ Cầu Vồng. "Dinh Bảo Đại"trên đồi được đầu tư phục chế từ biệt thự Bảo Đại. Cả hàng nghìn mét vuông gồm đại sảnh, nơi vua Bảo Đại tiếp khách, phòng ngủ của Nam Phương hoàng hậu và của các hoàng tử, công chúa, các phòng ăn, phòng trà, phòng đọc sách và cả hầm rượu, bếp riêng cho hoàng gia. Ai muốn làm vua và hoàng hậu, có ngay ngai vàng và sắc phục chụp ảnh kỷ niệm. Khu Casino Đồ sơn trước là khách sạn Vạn Hoa - một toà nhà cổ kiến trúc theo kiểu gô-tích châu Âu, khuôn viên đẹp, có bãi đỗ trực thăng. Nay nơi này dùng làm trung tâm hội nghị quốc tế, casino dời xuống khu xây dựng mới bên dưới. Đền Bà Đế ở chân núi Độc cuối bến Xăm là ngôi đền linh thiêng, tương truyền bắt đầu từ câu chuyện tình duyên ngang trái của một thôn nữ hồn nhiên với chúa Trịnh Giang. Truyền thuyết Bà Đế được cuốn La Légende de Ba De của nhà Đông phương học người Pháp Panh Mumier ghi lại đầu tiên, nhà in IDEO Hà Nội ấn hành năm 1930. Vạt áo cẩm bào phủ lên áo nâu non của cô gái cắt cỏ da trắng tóc dài, môi hồng chúm chím đã để lại cái thai oan khuất, bị dân làng gọt đầu bôi vôi, cho đeo đá dìm xuống sông. Khi vị chúa đa tình quay lại đón rước thì người tình có tiếng hát mượt mà chim phải dừng sóng phải lặng ấy đã gửi linh hồn vào vòi vọi mây xanh! Cuối khu II Đồ Sơn có tàu thuỷ cao tốc đón khách du lịch đi tham quan Hòn Dáu, đảo Cát Bà và vịnh Hạ Long. Sóng biển mùa này rất tợn, thuyền cao tốc phải đi đường vòng, nhưng đoàn vẫn đến đích, vượt núi bình thản ra tế Nam Hải Thần Vương, một bộ tướng đời Trần mà các tàu thuyền ngư dân làm điểm tựa tâm linh, hương khói mỗi khi ra khơi vào bến. Sau đó, trèo lên ngọn núi với lối đi quanh co ngoạn mục, vòng vèo trên những bậc cầu thang gỗ đến đỉnh ngọn đèn biển cao 25 mét đứng trò chuyện. Thật ấn tượng, thật tuyệt vời! Rời đảo, tất cả vòng về Casino, mỗi người được phát cho cái thẻ đeo lên cổ để vào tận các sòng bạc mà quan sát. Đây là điều mới lạ. Tất cả các đoàn tham quan thông thường đều đứng ngoài mà ngắm. Chỉ những con bạc nước ngoài mới vào được bên trong qua năm bảy lần cửa bảo vệ với những nhân viên có khuôn mặt rất bí hiểm. Tối, trên chuyến xích lô, một số người có ý tiếc rằng hồi chiều mệt quá không đi và hỏi tôi sự vụ thế nào. Tôi bảo tuy mới lướt qua, nhưng giá viết bút ký, tôi cũng đủ tự tin mô tả, khỏi lóng ngóng. Ở casino Đồ Sơn, khách đánh bạc với công ty, không có chuyện khách sát phạt nhau. Nghe bảo chơi theo luật quốc tế, chơi sòng phẳng trên nguyên tắc may rủi, không có chuyện lừa bịp và hơn mười năm qua, đã được khách tín nhiệm. Mỗi năm casino nộp thuế gần 30 tỉ. Lên thang máy, sau khi qua bộ phận máy scanner kiểm tra, vào trong căn phòng trải thảm lộng lẫy, có tám chiếc bàn màu xanh. Đó là các môn chơi. Có bàn chơi bằng các con bài tây, có bàn lại dùng một khối hình kiểu “chiếc nón kỳ diệu”. Thay vì chiếc kim chỉ số, quyết định vận mệnh đỏ đen là một viên nhựa tròn như quả bóng bàn nảy công cốc trên hai mâm xoay ngược chiều nhau. Tất cả các bàn trong casino đều có camera theo dõi, ngoài ra, có các floor man người nước ngoài mặc áo đỏ ngồi trên các ghế cao kiểm soát. Cầm càng các bàn chơi là các chàng trai, cô gái Việt đóng vai trò chủ cái, thoăn thoắt điều khiển những chiếc xẻng nhựa để hót chíp. Người sành sõi có thể nhận biết được tay nghề của chủ cái qua sự điêu luyện trong chia bài, thu ngân. Đánh bạc ở đây, người ta phải đổi tiền mặt ra xèng hoặc chíp. Khi đánh không hết hoặc khi thắng bạc, xèng, chíp được đổi thành tiền mặt. Mệnh giá của các đồng chíp ở đây là từ 1 USD lên đến 5.000 USD. Slot- machine nghĩa là máy giật xèng, người đánh với máy. Giật cái tay quay kia sau khi bỏ các đồng xèng vào khe này, thế là xong. Các loại hình khác như Baccarat, Black jack, Roullet, Big - Small... thì dùng chíp, tức những miếng nhựa tròn in hoa văn đặc biệt và có mệnh giá khác nhau. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh- tác giả những “Hồ Quý Ly”, “Mẫu Thượng ngàn” đang nổi như cồn- huơ tay bảo từ bé đến giờ ông chưa hề mê cờ bạc, như một trận đồ bát quái không hiểu nổi. Hôm sau gặp nhà văn Bão Vũ, nghe anh nói rằng anh đã lấy bối cảnh này để viết truyện ngắn “Ván bài Tỉ điểm tử”. Tôi đã đọc nhiều Bão Vũ và lặng lẽ một tình cảm với văn anh. Nhà văn Bão Vũ ngồi cạnh tôi trong hội trường, bất chấp người ta đang phát biểu tham luận, vô tư đọc thuộc lòng bài “Đám cưới Huyền Trân” và cho biết tác phẩm nào của tôi trên mạng, anh cũng lấy xuống để đọc dần. Vì quý mến, thế thôi. Chút ân nghĩa văn chương ấy ở đời, sâu nặng biết dường nào.



Đồ Sơn lâu nay nổi tiếng vì thân phận những cô Kiều khi du khách bình thường cũng không khó phân biệt trong số các nhà nghỉ đâu là lầu Xanh hay lầu Ngưng Bích. Với 22,5 km bờ biển với 2450 mét bãi cát mịn dùng làm bãi tắm lý tưởng, có vẻ gì gợi đến “cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia...” Trên những chuyến xích lô rong ruổi quanh thị xã đêm, chúng tôi đã được anh xích lô vui tính lượn qua dãy phố hẹp và bảo rằng ở đây chỉ mùa hè mới có tiếng ve ca lanh lảnh, nhưng bốn mùa thì có đủ lanh lảnh ca ve. Ấy là một thực tế sôi động. Có vẻ như Đồ Sơn đang vươn mình vượt thoát khỏi tình trạng nhếch nhác trong quy hoạch, trong kiểu chèo kéo của các hàng quán ven bờ biển với lối chém chặt cò con rất phi du lịch. Có vẻ như Đồ Sơn đang hối hả chuyển mình. Quyết tâm của Hải Phòng nói chung và Đồ Sơn nói riêng để đưa Đồ Sơn trở về đúng vị trí của nó, lộng lẫy và chuyên nghiệp trong ấn tượng du khách. Những chương trình thu hút đầu tư lớn song song việc khánh thành Do Son Resort Hotel là khách sạn 4 sao chuẩn quốc tế đầu tiên cùng với việc mở tuyến bay thẳng Ma Cao- Sân bay Cát Bi, tuyến tàu taxi Đồ Sơn - Cát Bà - Hạ Long sẽ là một lợi thế mới thu hút du khách đến với Đồ Sơn. Những đợt sóng của Đồ Sơn trong thời hội nhập, mở cửa với bối cảnh toàn cầu hóa, bên cạnh những mở mang kiến thiết tưng bừng vẫn còn lưu lại không ít xót xa, nổi đình nổi đám như vụ lùm xùm về đất đai mà báo Văn nghệ Trẻ phối hợp với Hội Nhà văn vừa ra hai tập “Đau lắm Đồ Sơn ơi”. Biết làm sao được?



Xét đến cùng, chuyện vui lắm buồn cũng nhiều đâu chỉ một Đồ Sơn. Ngay trong thực tế của đời sống lý luận phê bình nước ta cũng thật thiên hình vạn trạng, đến nỗi người cầm chịch bên cạnh biểu dương thành tựu phải đề dẫn những yếu kém bằng hai từ “loạn chuẩn” để chỉ những căn bệnh trầm kha của một thể loại. Ấy là điều có thật và tất yếu xảy ra khi văn học đổi mới trong sự đổi mới của toàn xã hội, chịu tác động rất mạnh của yếu tố dân chủ, thị trường và cá nhân. Không một quốc gia, dân tộc nào có thể đứng ngoài xu thế chung của lịch sử, sự phong phú và phức tạp của phát triển đan xen nhiều yếu tố, tạo nên những xung đột đa chiều trong quá trình xác lập các giá trị mới. Tinh thần chung mà BCH Hội Nhà văn đưa ra để nghị sự là như vậy. Một ngày rưỡi ngồi trong hội trường lắng nghe hăm lăm trên sáu chục tham luận đăng ký và cả ý kiến nói vo, tôi nhận ra rất nhiều điều để suy ngẫm. Việc tổng kết hội nghị và hướng mở ra đã được Chủ tịch Hội nhà văn Hữu Thỉnh làm rất chu đáo và các phương tiện thông tin đại chúng cũng đã tường thuật kỹ càng.



Trên đường về, trong ánh trăng Rằm tháng Tám, nhà văn Trung Trung Đỉnh (chắc đang nhậu) nhắn đùa với vợ chồng tôi: “Trung Thu là của thiếu nhi- Cớ sao người lớn lại đi chơi nhiều- Đi chơi rồi lại làm liều- Làm liều lại đẻ ra nhiều thiếu nhi”. Tôi cũng nhắn đùa lại ngay tắp lự: “Nghĩ thương các cháu thiếu nhi- Đứa thì viết truyện, đứa thì làm thơ- Mơ sau đi khắp bến bờ- Bút nghiên thần diệu có cơ tung hoành”.

NGUYỄN THANH MỪNG
 
Hic, thế mấy chuyện này là có thật đấy hả các bác. Em cũng như bác tykva, chẳng có từ gì để nói : GIỜI ƠI
 
Thế mà trưa nay ngồi với ông Quang (gọi là trưa nhưng từ 11:30 đến 16:00 ), ông ý bảo chính cụ Trần Nhương gọi điện vào cho ông ấy hai lần về bài này mà. RW kiểm tra xem, tại sao ông cụ lại không dám nhận bài ấy là của mình
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Thứ nhất: Ông già em đã lâu không vào ĐN, trong blog của ông HĐQ lại nói là bài từ ĐN gửi vào.
Thứ hai: Ông già em chắc chả đến nỗi phải sợ ai (nhất là ông bạn HĐQ của bác thì lại càng không) để đến nỗi "không dám nhận bài ấy là của mình" như bác viết ! Ông già em đã từng dùng bút danh Trường Nhân để viết bài, nếu đã sợ như bác nói thì tội quái gì phải dùng cái bút danh quen thuộc ấy ?
 
@RW,
Mình đã nhờ anh HĐQuang ghé đọc topic này và sau đây là mấy dòng anh Quang nhắn lại (tại bolgtiengviet.net/hdq). Theo đó, mình đã có sự nhầm lẫn một chút, và mình xin sorry WR và mọi người.

Cảm nhận từ: Hoàng Đình Quang [Thành viên] · Thay đổi
NGuyên Hùng Thân mến.
Mình nhờ Hùng đính chính hộ câu này:
"Thế mà trưa nay ngồi với ông Quang (gọi là trưa nhưng từ 11:30 đến 16:00 ), ông ý bảo chính cụ Trần Nhương gọi điện vào cho ông ấy hai lần về bài này mà".

Không phải TN gọi cho tôi mà "Một người bạn ở ĐN điện cho tôi, nói là vừa nhận được điện và e-mail của TN"
Liền đó mình nhận được e-mail. Mình sẽ gửi cho Hùng xem "bản e-mail gốc từ máy chủ".

Chuyện không có gì ầm ĩ cả, có chuyện ầm ĩ hơn, nhưng "càng ầm ĩ càng có lợi" là "phương châm lâu nay của các NV.

Mình xác nhận cái câu sâu đây là hoàn toàn đúng.

Thứ nhất: Ông già em đã lâu không vào ĐN, trong blog của ông HĐQ lại nói là bài từ ĐN gửi vào.
Thứ hai: Ông già em chắc chả đến nỗi phải sợ ai (nhất là ông bạn HĐQ của bác thì lại càng không) để đến nỗi "không dám nhận bài ấy là của mình" như bác viết ! Ông già em đã từng dùng bút danh Trường Nhân để viết bài, nếu đã sợ như bác nói thì tội quái gì phải dùng cái bút danh quen thuộc ấy ?


-------
Tôi không là người chơi thân với Trần Nhương. Lần làm việc duy nhất với anh Nhương là năm 2000, khi anh Nhương đem 5 triệu đồng tài trợ của HNV cho mình. (...).Vì thế tôi coi Nhà thơ Trần Nhương "là cán bộ quan trọng của HNV.

Cám ơn NH đã thông báo. Nhưng mà phải mấy lượt mới vào được website nuocnga.net.

22/10/2006 @ 18:49
 
@ RW: Thế mà bọn tớ cứ tuởng Hổ phụ sinh Hổ tử kia đấy :D
Nghe tên cụ thân sinh nhà RW đã lâu và quen. Hôm nào cho bọn tớ (NNN) diện kiến với cụ, Vũ khí Nga nhé.
 
Các bác đọc bài phỏng vấn mới nhất Đào tiên sinh nhé (NGÀY 21/11/2006):

Đào Thái Tôn:
[color=darkred:0cee5d68c0][size=18:0cee5d68c0]Dấu chấm buồn cho Hội nghị Lý luận phê bình ở Đồ Sơn[/size][/color]
Văn Chinh thực hiện
Việc mạt sát nhau trên văn đàn bấy lâu là có thật. Trước thềm Hội nghị Lý luận phê bình ở Đồ Sơn là cuộc “cãi nhau” giữa Trịnh Thanh Sơn và Nguyễn Hoà đã được “bầy” mà cứ bằng vào ngôn ngữ của họ trên Văn nghệ Trẻ, thì một ông “trông gà hoá cuốc” còn một ông là “nhà phê bình đao búa”. Nhưng, đó chưa phải là cái đáng buồn nhất trong đời sống văn nghệ gần đây...


*


Thưa ông Đào Thái Tôn, Hà Nội mấy hôm nay đi đâu cũng nghe bàn tán về cuộc đánh nhau theo nghĩa đen giữa ông và nhà văn Bùi Bình Thi trên đường từ Hội nghị Lý luận phê bình ở Đồ Sơn về?

Đánh nhau thì không phải. Ông thấy đấy, từ thuở thanh niên đến tráng niên, có mấy khi cái thân tôi được 49 cân thịt (đã “trừ bì”), nên tôi có dám đánh nhau với ai đâu.

Đúng thế. Mà Bùi Bình Thi cao lớn, nặng có đến 1 tạ, sao có thể bị một người 50 cân hạ nốc ao?

Chả tạ thì cũng ngót. Nhưng vấn đề không phải là ở thịt.

Như vậy có vẻ như chuyện đồn là có thật?

Tôi rất tiếc về chuyện này. Nhưng cũng mừng. Tiếc vì nếu ai không hiểu nguồn cơn thì thấy nó lố bịch quá. Ngay người trong giới cầm bút với nhau cũng sẽ cười chê. Ai lại “đánh nhau” như thế! Tiếc thật. Nhưng thế tất phải xảy ra như thế.

Dẫu sao thì chuyện xẩy ra cũng đã xẩy ra. Chi bằng ông hãy tường thuật lại sự việc. Xin bắt đầu bằng việc tại sao ông lại nói không phải là đánh nhau?

Là vì không có sự đánh nhau theo cái nghĩa là tôi có sự chuẩn bị cho việc đáng xấu hổ đó mà do ông Thi khiêu khích vô cớ, dồn tôi đến việc vì danh dự mà phải ra đòn, tức là “phê bình bằng vũ lực”. Duyên do là, vào hồi 2 giờ chiều 5/10, các đại biểu dự Hội nghị Đồ Sơn ra xe về Hà Nội. Ban tổ chức bảo: ai đi xe nào thì về xe ấy để dễ điểm quân số. Lượt đi, tôi ngồi hàng đầu, ghế phụ của xe 16 chỗ, lần đầu tiên biết mặt và ngồi cạnh nhà văn Trần Thị Trường. Thì về, ngồi đúng vị trí ấy. Tôi đứng chờ mọi người điền vào hết các ghế phụ phía sau để đỡ phải nhấp nhổm đứng lên ngồi xuống lấy lối đi. Mọi người đang lục tục lên xe, bỗng có tiếng thét rất to: “Xê ra, xê ra”! Tôi nhận ra giọng ông Bùi Bình Thi, nên chẳng quay ra, chỉ thủng thẳng: Nhà văn ăn nói cho nhẹ nhàng. “Cho nhờ một tí” chẳng hạn. Chẳng dè Bùi Bình Thi xông ngay lên, chẳng nói chẳng rằng, “chơi” tôi luôn một cú, ngã ngay.

Thưa ông, Bùi Bình Thi có thể nói ông ta chỉ ẩy nhẹ, nhưng vì ông thấp bé nhẹ cân quá, nên ngã?

Bây giờ ông Thi muốn nói sao mặc ông ấy. Nhưng thanh minh là tự thú. Sao không dưng lại “ẩy” người ta; người ta vừa loạng choạng đứng lên lại tiếp tục “ẩy” ngã? Hành xử kiểu gì vậy? Vậy thì nói thế này nhé: ông Thi dùng nắm đấm mà… “ẩy” vậy! Khi tôi nhẫn nhịn đứng lên, ông Thi chơi cú thứ ba. Tôi chỉ loạng choạng. “Tái tam ba bận”. Máu dồn lên. Nóng mặt rồi. Giọt nước đã tràn ly. Tôi quay hướng về mọi người trên xe, nghiêm chỉnh: Thưa các anh các chị. Vừa rồi các anh các chị đã thấy Bùi Bình Thi cư xử với tôi thế nào. Bây giờ tôi xin phép dạy cho “nó” một bài học. Nói dứt lời, tôi thoắt quay lại, mang hết sức bình sinh thoi vào giữa mặt anh ta một cú để rửa nhục trước mọi người. Dĩ nhiên được hưởng một cú trời giáng hết sức bất ngờ như thế thì đến voi cũng đổ. Ông Thi vừa loạng quạng đứng dậy, tôi thoi tiếp một quả nữa. Lại đổ. Đến đoạn vật xấp ông xuống thì mọi người mới định thần, vội kéo hai người “đánh nhau” ra mỗi ngả…

Trong các bữa ăn tại Hội nghị có uống loại bia Hà Nội đóng chai không?
Có, như lệ thường. Nhưng có lẽ ông định khai thác cái chi tiết tiểu thuyết là trong cái cuộc ấy, cái túi của ông Thi lòi ra 5 chai bia Hà Nội chứ gì? Thú thật, tôi không hề biết. Đang nóng mắt, để tâm sao được chi tiết ấy…

Thật ê chề và não ruột cho giới nhà văn chúng ta. Hẳn trong Hội nghị hai ông có lời qua tiếng lại?

Tịnh không. Ông Hữu Thỉnh hỏi tôi có đăng ký phát biểu không, tôi trả lời rằng chỉ khi nào ông Mai Quốc Liên phát thanh minh hay rêu rao rằng tôi đang phải hầu toà (do ông ấy đạo diễn nên vụ án này để làm mờ chuyện đạo văn thì tôi mới lên tiếng). Chứ ông Thi thì có quan hệ gì với tôi đâu.

Hay hai ông có hiềm khích từ trước?

Cũng không. Tôi và Bùi Bình Thi chỉ biết nhau chứ đã bao giờ là bạn bè đâu. Nhưng có người bảo tôi rằng Mai Quốc Liên vừa cho Bùi Bình Thi tái hồi cái “chức” Phó giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quốc học, là muốn dùng cái ông to đùng to đoàng này để “trị” tôi. Tôi hơi lạ. Tôi “đánh nhau” với ông Liên là “đánh nhau” bằng con chữ để chỉ ra cái mẹo đạo văn, chứ có phải vật nhau đâu mà phải dùng người to con. Nhưng không ngờ ông Thi lại hăng hái thực hiện hợp đồng, tâng công vượt mức thô bạo đến thế.

Vừa nãy, ông nói chuyện này vừa đáng tiếc, vừa đáng mừng là lý cố làm sao?
Là chuyện đạo văn của ông Mai Quốc Liên tôi nêu trên Văn nghệ Trẻ từ ngày 20/11/2005 ấy mà. Người ta cứ cố bưng bít chuyện này để vun vén cho ông cái Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật. Nhưng vài chục năm qua, ông Liên chỉ làm đầu nậu sách chứ có nghiên cứu được công trình gì đâu mà bảo trao Giải thưởng? Như ông đã biết, tôi đã nêu 7 vấn đề (kèm 20 chứng cứ) kiến nghị Hội đồng xét giải thưởng loại ông Mai Quốc Liên khỏi Giải. Vấn đề tham nhũng trong đó là rõ. Từ khi chui vào cái ô của Hội Nhà văn (1/6/2002) đến hết năm 2005, ông ấy chỉ mua giấy phép in được 26 đầu sách (Có giá bán. Có lãi rồi), thế mà lại rút được 3.550.000.000 (hơn ba tỉ rưỡi) của nhà nước, bảo là chi cho “sự nghiệp khoa học công nghệ” thì ai tin? Nếu tính đến nay, thì có thể nói là năm, bảy tỉ chứ không dừng lại ở hơn ba tỉ rưỡi đâu. Tôi đố ông Liên giải ngân được món tiền này. Ban Kiểm tra Hội Nhà văn thì bảo với tôi rằng ông ấy giải trình đầy đủ cả rồi. Nhưng tôi xin bản giải ngân việc tiêu hơn ba tỉ rưỡi ấy, thì nhất định không cho. Thế là thế nào?

Thưa ông, vấn đề đạo văn thì ít nhiều đã có dư luận của bạn đọc, xung quanh cuộc tranh luận của ông và ông Mai Quốc Liên về tác quyền bản dịch cuốn Thơ chữ Hán Nguyễn Du; chứ còn vụ tham nhũng, thì chúng tôi rất bất ngờ. Ông có sẵn sàng chịu trách nhiệm trước các cơ quan hữu trách không, vì rằng vấn đề đã trở thành nghiêm trọng?
Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm về việc phát giác sự tham nhũng và về bài trả lời phỏng vấn này, vì tôi có tài liệu khá chính xác. Tiền có đồng, cá có con. Hợp thức việc tiêu bạc tỉ thì dễ. Nhưng hợp pháp thì… gay đấy. Tôi mong cơ quan điều tra vào cuộc.

Xin cảm ơn ông.
(Phó giáo sư - tiến sĩ Đào Thái Tôn hiện làm việc tại Viện Hán Nôm, Hà Nội)
 
Back
Top