BelayaZima
Moderator
Zima đã đọc rất nhiều những câu chuyện tình yêu cảm động và có một câu chuỵên muốn chia sẻ với tất cả mọi người. Mỗi lần đọc câu chuyện này Zima đều cảm thấy rất xúc động và cảm thấy hạnh phúc nữa. Câu chuỵên có tên "Hạt giống cho ngày mai"!
******************************************************************
[color=indigo:49a56f483d][size=24:49a56f483d]Hạt giống cho ngày mai [/size]
Những giây phút tăm tối nhất của cuộc đời có thể đang mang theo bên trong nó hạt giống của ngày mai sáng lạn.
Vào một ngày lạnh lẽo của năm 1942, bên trong một trai tập trung của Phát Xít Đức, một cậu bé cô đơn đưa mắt nhìn qua hàng kẽm gai phân cách trong trại và thấy một bé gái đi ngang qua. Cô bé dường như cũng rất xúc động khi nhìn thấy cậu bé. Trong sự cố gắng bày tỏ cảm xúc, cô bé giang tay ném một trái táo đỏ qua hàng rào - dấu hiệu của sự sống, hy vọng và tình yêu thương. Chú bé cúi xuống nhặt trái táo lên. Nó cảm thấy như có một tia sáng vừa xuyên thủng bóng tối dày đặc trong tâm hồn nó. Qua ngày hôm sau, nghĩ đến sự vui sướng nếu lại được gặp cô bé lần nữa, nó đến chỗ cũ nhìn qua hàng rào, hy vọng... Phía bên kia hàng kẽm gai, cô bé cũng muốn nhìn thấy gương mặt buồn thảm đã khiến lòng mình xúc động nên cũng tìm đến và không quên mang theo trên tay một trái táo.
Bất chấp bão tuyết và gió thổi lạnh buốt, hai trái tim một lần nữa lại cảm thấy được sưởi ẩm khi trái táo được ném qua hàng rào. Cảnh này được lặp lại trong nhiều ngày sau đó!
Hai linh hồn trẻ trung ở hai bên hàng rào mong ngóng giây phút gặp mặt dù chỉ trong khoảng khắc, dù chỉ để trao đổi với nhau vài lời. Sự nồng ấm không thể giải thích mà hai đứa trẻ cảm nhận được từ nhau.
Lần cuối cùng của các buổi gặp gỡ ngắn ngủi này, cậu bé chào cô bạn gái dễ thương bằng một cái nhíu mày và nói:" Ngày mai, cậu đừng mang táo đến nữa, tớ sẽ ko đến đây nữa đâu! Họ sắp chuyển tớ đến trại khác rồi!". Nói được chừng đó, thằng bé quay mặt bỏ đi - lòng buồn đến mức không một lần ngoái lại.
Từ đó trở đi, hình ảnh cô bạn gái dễ mến luôn hiện ra trong tâm trí cậu vào những lúc u buồn. Ánh mắt, lời nói, sự dịu hiền và trái táo đỏ , tất cả đều hiện lên nhiều lần và dần dần xóa tan những đêm dài mộng mị bi thảm của cậu. Gia đình cậu đều chết trong chiến tranh. Cuộc sống của cậu nhiều khi chỉ là một màu đen tuyệt vọng nhưng mỗi lần nhớ về cô bé, cậu lại thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh, được hồi sinh và dạt dào hy vọng!
Năm 1957, tại nước Mỹ, hai người trưởng thành đều là di dân, quen biết và rồi hẹn gặp nhau qua mục "Tìm Bạn".
"Thế anh ở đâu trong thời gian chiến tranh?", cô gái hỏi.
"Tôi và gia đình bị nhốt trong một trại tập trung của Đức", chàng trai trả lời.
Cô gái bùi ngùi hồi tưởng:" Tôi cũng vậy. Tôi nhớ mình vẫn thường liệng một trái táo đỏ cho một cậu bạn ở cùng trong một trại tập trung qua hàng rào".
Với vẻ mặt xúc động cực kỳ, chàng trai vội hỏi:" Có phải một hôm chú bé ấy đã nói là đừng mang trái táo cho tớ nữa vì ngày mai tớ sẽ phải chuyển đi đến trại tập trung khác?" không?"
Cô gái trả lời:" Đúng vậy, nhưng tại sao anh lại biết chuyện đó?"
Chàng trai nhìn sâu vào mắt cô gái và xúc động nói:" Vì tôi chính là chú bé ấy đây".
Không gian như lặng đi và rồi chàng trai nói tiếp:" Chia tay em từ lúc ấy nhưng hình ảnh em đã luôn tỏa sáng trong tim tôi. Tôi đã không thể sống sót nếu không có em".
Họ xúc động ôm trầm lấy nhau.
Trong Lễ Tình Nhân , trên show truyền hình Oprah Winfrey, chính người đàn ông này đã lên tiếng xác nhận tình yêu bền chặt của mình đối với vợ:" Hình ảnh của em đã giúp anh sống sót trong trại tập trung", ông nói với vợ mình, "em đã đem lại hạnh phuc cho anh trong suốt những năm tháng chúng ta sống bên nhau, vậy mà giờ đây, sau 40 năm chung sống anh vẫn còn thấy thèm tình yêu của em".[/color]
******************************************************************
[color=indigo:49a56f483d][size=24:49a56f483d]Hạt giống cho ngày mai [/size]
Những giây phút tăm tối nhất của cuộc đời có thể đang mang theo bên trong nó hạt giống của ngày mai sáng lạn.
Vào một ngày lạnh lẽo của năm 1942, bên trong một trai tập trung của Phát Xít Đức, một cậu bé cô đơn đưa mắt nhìn qua hàng kẽm gai phân cách trong trại và thấy một bé gái đi ngang qua. Cô bé dường như cũng rất xúc động khi nhìn thấy cậu bé. Trong sự cố gắng bày tỏ cảm xúc, cô bé giang tay ném một trái táo đỏ qua hàng rào - dấu hiệu của sự sống, hy vọng và tình yêu thương. Chú bé cúi xuống nhặt trái táo lên. Nó cảm thấy như có một tia sáng vừa xuyên thủng bóng tối dày đặc trong tâm hồn nó. Qua ngày hôm sau, nghĩ đến sự vui sướng nếu lại được gặp cô bé lần nữa, nó đến chỗ cũ nhìn qua hàng rào, hy vọng... Phía bên kia hàng kẽm gai, cô bé cũng muốn nhìn thấy gương mặt buồn thảm đã khiến lòng mình xúc động nên cũng tìm đến và không quên mang theo trên tay một trái táo.
Bất chấp bão tuyết và gió thổi lạnh buốt, hai trái tim một lần nữa lại cảm thấy được sưởi ẩm khi trái táo được ném qua hàng rào. Cảnh này được lặp lại trong nhiều ngày sau đó!
Hai linh hồn trẻ trung ở hai bên hàng rào mong ngóng giây phút gặp mặt dù chỉ trong khoảng khắc, dù chỉ để trao đổi với nhau vài lời. Sự nồng ấm không thể giải thích mà hai đứa trẻ cảm nhận được từ nhau.
Lần cuối cùng của các buổi gặp gỡ ngắn ngủi này, cậu bé chào cô bạn gái dễ thương bằng một cái nhíu mày và nói:" Ngày mai, cậu đừng mang táo đến nữa, tớ sẽ ko đến đây nữa đâu! Họ sắp chuyển tớ đến trại khác rồi!". Nói được chừng đó, thằng bé quay mặt bỏ đi - lòng buồn đến mức không một lần ngoái lại.
Từ đó trở đi, hình ảnh cô bạn gái dễ mến luôn hiện ra trong tâm trí cậu vào những lúc u buồn. Ánh mắt, lời nói, sự dịu hiền và trái táo đỏ , tất cả đều hiện lên nhiều lần và dần dần xóa tan những đêm dài mộng mị bi thảm của cậu. Gia đình cậu đều chết trong chiến tranh. Cuộc sống của cậu nhiều khi chỉ là một màu đen tuyệt vọng nhưng mỗi lần nhớ về cô bé, cậu lại thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh, được hồi sinh và dạt dào hy vọng!
Năm 1957, tại nước Mỹ, hai người trưởng thành đều là di dân, quen biết và rồi hẹn gặp nhau qua mục "Tìm Bạn".
"Thế anh ở đâu trong thời gian chiến tranh?", cô gái hỏi.
"Tôi và gia đình bị nhốt trong một trại tập trung của Đức", chàng trai trả lời.
Cô gái bùi ngùi hồi tưởng:" Tôi cũng vậy. Tôi nhớ mình vẫn thường liệng một trái táo đỏ cho một cậu bạn ở cùng trong một trại tập trung qua hàng rào".
Với vẻ mặt xúc động cực kỳ, chàng trai vội hỏi:" Có phải một hôm chú bé ấy đã nói là đừng mang trái táo cho tớ nữa vì ngày mai tớ sẽ phải chuyển đi đến trại tập trung khác?" không?"
Cô gái trả lời:" Đúng vậy, nhưng tại sao anh lại biết chuyện đó?"
Chàng trai nhìn sâu vào mắt cô gái và xúc động nói:" Vì tôi chính là chú bé ấy đây".
Không gian như lặng đi và rồi chàng trai nói tiếp:" Chia tay em từ lúc ấy nhưng hình ảnh em đã luôn tỏa sáng trong tim tôi. Tôi đã không thể sống sót nếu không có em".
Họ xúc động ôm trầm lấy nhau.
Trong Lễ Tình Nhân , trên show truyền hình Oprah Winfrey, chính người đàn ông này đã lên tiếng xác nhận tình yêu bền chặt của mình đối với vợ:" Hình ảnh của em đã giúp anh sống sót trong trại tập trung", ông nói với vợ mình, "em đã đem lại hạnh phuc cho anh trong suốt những năm tháng chúng ta sống bên nhau, vậy mà giờ đây, sau 40 năm chung sống anh vẫn còn thấy thèm tình yêu của em".[/color]