Những người Việt mình ở Nga sống ra sao?....

oleola

New member
Nhiều người lầm tưởng rằng hễ cứ đi Tây là vơ được của,phất lên nhanh chóng,là xây được nhà,tậu được xe.Thực tế không hoàn toàn như vậy .Quả là có người đã trở thành triệu phú đôla,không ít người đã mua được đất,cất được nhà,thậm chí oách hơn còn mua cả biệt thự giữa Thủ đô Hà Nội.Thế nhưng,bên cạnh những người ấy,phần lớn người Việt ở Nga làm việc cật lực,đầu tắt mặt tối cũng chỉ đủ sống,hoặc dư dật đôi chút để sau này làm vốn hồi hương.Đấy là chưa kể hàng trăm người đã trắng tay,rất muốn trở về mà chưa kiếm đâu ra tiền mua vé máy bay....
BÊN TRONG NHỮNG BỘ COMPLE HÀO NHOÁNG
Mỗi khi có dịp lên sân bay Nội Bài,gặp đồng bào mình ở Tây về,thấy người nào người nấy conple,cravat,váy đầm,giày tây bóng lộn,kính râm,kính trắng đủ kiểu,trông cứ như " Việt kiều yêu nước " cả vậy ! Ai có biết đau nhiều người trong số họ từng cam chịu bao nỗi nhọc nhằn,khổ ải để có ngày trở về "oai phong lẫm liệt ". Tôi may mắn đã nhiều lần được hoà mình trong dòng người đó,đã có dịp đến tất cả các chợ và kí túc xá của bà con mình ở Moskva và nhiều thành phố Nga khác,đã cùng ăn ở và trò chuyện với hầu hết đại biểu các tầng lớp xã hội người Việt ỏ Liên bang Nga Bởi vậy có thể hiểu thấu tất cả niềm vui và nước mắt của đồng bào mình ở cái xứ sở mà nhiều người vẫn coi là " vùng đất hứa" ấy.
Những ông chủ lớn,số nhà doanh nghiệp người Việt thành đạt ,có khả năng phát triển bền vững,ở cả LB Nga có lẽ cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.Họ là những chủ chợ ở Moskva và một vài thành phố lớn khác,là các chủ nàh máy,xí nghiệp mà sản phẩm của họ dành được tín nhiệm của người bản xứ .Đây là những người thông thạo tiếng Nga,nhạy cảm với kinh tế thị trường và thực trạng xã hội Nga,có mỗi quan hệ rộng rãi với các giới quan chức địa phương,có đầu óc tổ chức,tiên lưọng đưọc xu hướng phát triển và đương nhioên phải có một số vốn khá lớn ban đầu..........
 
Những người làm việc bên này đúng là giống như anh oleola đã nói , ko phải ai cũng giàu có , cũng kiếm được triệu đô như nhiều người ở VN nghĩ về những người đi "tây" .Đằng sau vẻ hào nhoáng của Veston , đầm bó , điện thoại thời thượng là nhữgn ngày lao động cực nhọc của họ ở bên này . Cuộc sống gò bó , ko tự do . Hàng ngày ra chợ từ 5h sáng , dọn hàng , rồi 5h chiều dọn hàng về . Theo cảm nhận của virus dường như họ chỉ lấy một chút giờ nghỉ ban tối làm thú vui , làm giải trí . Và những bữa ăn cũng là lúc họ thư giãn hàng ngày ( ăn để thư giãn , để lấy năng lượng -bữa nào cũgn như tiệc ) .Sống trật trội , 10-12 người trong một căn phòng 12 met vuông . Ngày nào cũng như ngày nào trôi qua như vậy . Nhưng họ vẫn chịu đựng được , tất cả vì con cái, vì gia đình.Đằng sau niềm vui mỗi khi trở về quê hương là những sự vất vả mệt nhọc bên xứ người .
 
Hồi cuối năm ngoái báo Sài Gòn Giải Phóng có đăng loạt bài về "Người Việt Nam ở LB Nga". Các bác có thể tham khảo ở đây:

Bài 1: Nóc nhà... xa hơn chợ!
http://www.sggp.org.vn/xahoi/nam2004/thang12/26681/

Bài 2: Những trí thức “rẽ lối”
http://www.sggp.org.vn/xahoi/nam2004/thang12/26832/

Bài 3: “Soái” Ngọ ở chợ Vôicôp (06/12/2004)
http://www.sggp.org.vn/xahoi/nam2004/thang12/26965/

Bài 4: Báo chí tiếng Việt của cộng đồng (07/12/2004)
http://www.sggp.org.vn/xahoi/nam2004/thang12/27123/

Bài 5: Nâng cao vị trí pháp lý để ổn định và phát triển
http://www.sggp.org.vn/xahoi/nam2004/thang12/27265/

Nina dán bài 5 vào đây cho các bạn tham khảo. Cá nhân Nina thì cho rằng loạt bài này có rất nhiều điểm đúng về cuộc sống của người Việt ở Nga. Cộng đồng người Việt ở Nga thì rất đa dạng và phức tạp, Nina nghĩ rằng chúng ta phải có cái nhìn từ nhiều phía.


SGGP>Xã hội
Người Việt Nam ở Liên bang Nga
Bài 5: Nâng cao vị trí pháp lý để ổn định và phát triển
4:4', 8/12/ 2004 (GMT+7)
Tại Mátxcơva, PV Báo SGGP trao đổi với ông Nguyễn Quang Tính, cán bộ chuyên trách công tác cộng đồng Đại sứ quán VN tại LB Nga về những vấn đề liên quan đến đời sống của cộng đồng người Việt Nam tại Nga.

- PV: Xin ông cho biết ở LB Nga có sự phân biệt đối xử với công dân nước ngoài cư trú, làm ăn ở nước họ, kể cả với công dân Việt Nam hay không?

- Ông NGUYỄN QUANG TÍNH: Ở Nga ước tính có khoảng 5 triệu người nước ngoài đang cư trú bất hợp pháp, nhiều nhất là công dân các nước SNG. Số lượng cộng đồng người VN tại LB Nga không nhiều so với cộng đồng người Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Ukraine và một số nước Trung Á khác. Về chính sách cũng như luật lệ, Nga không phân biệt đối xử với công dân nước ngoài cư trú, làm ăn ở nước họ, kể cả với công dân Việt Nam.

Tuy nhiên, cộng đồng VN có một số đặc điểm dễ gây sự chú ý đối với các cơ quan chức năng của địa phương và một phần trong dân chúng Nga. Các hình thức kinh doanh của VN như chợ, ốp không được chính quyền khuyến khích, nên cũng sẽ là đối tượng của các biện pháp chấn chỉnh, xử lý của bạn trong thời gian tới. Hầu như các chợ, trung tâm thương mại lớn của người Việt Nam ở Mátxcơva thường xuyên bị kiểm tra, bị phạt tiền và đe dọa bị đóng cửa, điển hình là vụ Xaliút 3 và các kho hàng bị tịch thu…

- Ông có thể nhận định một số biện pháp Nhà nước LB Nga có thể áp dụng đối với cộng đồng người VN tại LB Nga trong thời gian tới?

- Trước hết, có thể nhận định, Chính phủ LB Nga sẽ thực hiện một số mặt hạn chế đăng ký công ty mới. Để có thể kinh doanh ở LB Nga thì cơ sở pháp lý đầu tiên là lập công ty (doanh nghiệp) theo quy định của luật pháp Nga. Đến hết tháng 12-2002, các đơn vị kinh tế dù đã có giấy phép trước đều phải đăng ký lại theo các quy định của Luật Liên bang số 129 . Theo thống kê sơ bộ của Nga, trong số hơn 680 công ty đứng tên người VN hoặc do người VN chỉ đạo phải đăng ký lại mới có quyền hoạt động.

Bên cạnh đó, LB Nga cũng sẽ tăng cường kiểm tra tính pháp lý của công dân ta trong việc cư trú và kinh doanh, nhất là những nơi cộng đồng người Việt sống và buôn bán tập trung tại các chợ, công ty, doanh nghiệp sản xuất ; kiểm tra việc chấp hành các quy định về hoạt động thương mại; phòng cháy chữa cháy; vệ sinh dịch tễ; các chính sách lao động… Một số ốp, chợ không đủ tiêu chuẩn về trật tự, vệ sinh dịch tễ; buôn bán hàng giả, nhái nhãn mác sẽ bị đóng cửa. Chính quyền Nga cũng sẽ kiểm tra nghiêm ngặt, thường xuyên và gay gắt hơn những trường hợp vi phạm luật và cư trú bất hợp pháp, không loại trừ khả năng trục xuất tập thể lớn như thuê cả chuyến bay hoặc sử dụng các chuyến bay thường kỳ của Aeroflot để đưa những người VN cư trú bất hợp pháp về nước.

- Ông có kiến nghị cụ thể gì về vấn đề cộng đồng VN ở LB Nga?

- Chúng tôi cho rằng, ta nên có bước chủ động thúc đẩy đàm phán trước mắt ở cấp chuyên viên hai Bộ Ngoại giao như đã thỏa thuận giữa hai ngoại trưởng nhân dịp Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh thăm Nga vào tháng 10-2002, chuẩn bị cho bước tiếp theo ở cấp Chính phủ. Cuộc đàm phán này nhằm mục đích ký 1 văn bản pháp lý để giải quyết tổng thể vấn đề cộng đồng, nhưng trước mắt nhằm hạn chế các tác động xấu do bạn bắt đầu triển khai Luật 115 với cộng đồng.

Bên cạnh đó, chúng ta cần tiếp tục trao đổi để thống nhất nội dung với bạn về Hiệp định hợp tác lao động giữa 2 nước để có cơ sở pháp lý giải quyết những tồn tại của một bộ phận cộng đồng sang Nga trước đây theo Hiệp định hợp tác lao động. Thúc đẩy sớm phê chuẩn Hiệp định hỗ trợ tư pháp, làm cơ sở pháp lý xử những vấn đề nảy sinh trong cộng đồng liên quan đến vấn đề tư pháp, nhất là dẫn độ tội phạm…

Một việc rất quan trọng đối với trong nước là làm tốt công tác tuyên truyền, giáo dục để nhân dân hiểu thực chất những khó khăn, phức tạp trong việc làm ăn, sinh sống ở Nga, tránh tư tưởng tìm mọi cách sang Nga để làm giàu. Chính phủ phải có biện pháp hữu hiệu ngăn chặn, trừng trị các cá nhân hoặc tổ chức, đường dây dịch vụ lừa đảo, đưa người sang Nga, đẩy họ vào đường cùng. Trong một số trường hợp, các cơ quan chức năng trong nước phối hợp với cơ quan đại diện để xử lý nghiêm những đối tượng tội phạm đang hoạt động trong cộng đồng tại Nga…

- Qua trao đổi với một số bà con, chúng tôi thấy, nhiều ý kiến rất khao khát có một môi trường thuận lợi hơn để sinh sống và làm ăn, lâu dài. Ví dụ như Nhà nước xây dựng một số trung tâm thương mại ở Nga…

- Đây là khao khát chính đáng của bà con. Trước hết có thể mở trung tâm thương mại ở Mátxcơva theo phương châm kết hợp giữa Trung ương và địa phương, giữa Nhà nước và tư nhân; giữa các đơn vị trong nước với doanh nghiệp cộng đồng ở nước sở tại, trong đó Nhà nước đóng vai trò chủ yếu về pháp lý để hỗ trợ cho tư nhân. Trung tâm thương mại này vừa đóng vai trò thúc đẩy thương mại giữa 2 nước, thúc đẩy xuất khẩu của ta vào Nga, vừa tạo điều kiện, địa điểm, không gian cho cộng đồng buôn bán một cách đường hoàng, văn minh.

Một điều tối quan trọng là cần xúc tiến việc mở chi nhánh Ngân hàng ở Nga nhằm phục vụ cho giải quyết cơ chế thanh toán thương mại giữa 2 nước, đồng thời hỗ trợ vốn đầu tư, kinh doanh của cộng đồng cũng như vấn đề chuyển kiều hối của cộng đồng…

- Xin cảm ơn ông.


HỒNG QUÂN –HỒNG LAM


Số người trong cộng đồng Việt Nam tại LB Nga có đủ điều kiện để xin được thẻ thường trú và giấy phép cư trú tạm thời rất ít, ước tính không quá 5% tổng số cộng đồng người Việt Nam tại LB Nga.

Theo số liệu của chính quyền Mátxcơva thì khoảng hơn 80% trong tổng số hơn 40.000 người Việt Nam ở Mátxcơva sống bất hợp pháp. Trên toàn LB Nga, hiện có khoảng trên 70% tổng số người Việt Nam cư trú bất hợp pháp.
 
Với lại Nina thấy thế này:

Theo số liệu của chính quyền Mátxcơva thì khoảng hơn 80% trong tổng số hơn 40.000 người Việt Nam ở Mátxcơva sống bất hợp pháp

80% tức là 32.000 người. Ba mươi hai ngàn người không có giấy tờ hợp pháp tại Mátxcơva... Nói ra thì đau lòng, nhưng ở Việt Nam thôi, bạn có thể có việc làm đàng hoàng nếu không có giấy tờ tùy thân hợp pháp không?

Người Việt Nam ở LB Nga
Bài 1: Nóc nhà... xa hơn chợ!
3:55', 4/12/ 2004 (GMT+7)
Hơn 90% người Việt Nam ở LB Nga làm kinh doanh trực tiếp hoặc gián tiếp.

Cho nên quan niệm của nhiều người Việt rằng cộng đồng người Việt ở Nga chủ yếu là làm công việc buôn bán không phải là không có cơ sở...
 
Người VN tại Nga sống dựa vào cái chợ Vòm tại Moscow mà .Ở các thành phố khác cũng lên nhập hàng từ chợ Vòm , các dịch vụ ăn theo cũgn tập trung ở chợ Vòm , hải quan cũng sống nhờ chợ Vòm . Hầu hết người VN bên này làm ăn , sang thì có những người làm hải quan , dịch vụ giấy tờ , chủ hàng .Hạng trung thì có các chủ công , chủ khốt , buôn bán , chủ nhà ăn ( nhưng bên này nó đc nâng lên là nhà hàng ) , hạng thấp thì có người làm thuê , công nhân ...
Người VN tại Nga nói chung và tại chợ Vòm nói chung , quy tụ kết hợp lại ko khác gì một nước VN thu nhỏ . Tại đây có lừa đảo , có trộm cắp , có người chạy án ở VN , có dân "chợ búa " , dân "buôn " , có sinh viên , có dân tri thức " chợ Vòm" và đặc biệt là có vô khối tiến sĩ " chợ Vòm " theo đúng nghĩa bằng cấp của nó . Họ làm chung 1 công việc là hàng ngày ra dọn "công " rồi bán hàng đến chiều , dọn công về , ăn uống , nghỉ ngơi và ngủ sớm ...
 
Trường tớ này : Московская Государственная Академия Тонкой химической Технологий ( МГАТХТ) Mà cậu định hỏi làm gì vậy , đừng kéo đội đến nhé , trường tớ giờ còn mỗi tớ ở lại thôi à
 
1-0 rồi nhé.Đến tên trường mà cũng còn viết sai thì tán các em Nga ra sao hở virus ơi ới ời
Московская Государственная Академия Тонкой химической Технологий. Theo tớ thì từ cuối cùng phải là технологии thì mới đúng chứ,phải không nào?
 
Nhầm nhọt trong trồng trọt tí thôi mà anh .Đúng từ đó cuối cùng phải là й em viết nhanh đó mà . Còn tán mấy em Nga thì cũng ít lắm , bọn nó có người yêu hết rồi à .Với lại mình nhỏ con ... nói ra vấn đề này ngại lắm , mấy anh em mình hiểu với nhau là đc roiì
 
Hí hí,anh hoàn toàn hiểu và thông cảm với chú.Lớp anh ngày xưa con gái có mà đầy,thé mà vẫn cứ về tắm ao ta,ao nhà vưỡn hơn dù nó có vẻ hơi...đục.Ao nhà khác nước trong thật đấy nhưng mà khí...rộng.Học năm thứ mấy rồi mà không chịu về phép thế.Ngày xưa bọn anh muốn lượn đi thành phố khác là phải có visa do bọn dekan cấp,khổ sở trăm đường.Mãi cũng nghĩ ra trò tẩy xoá,sửa visa,làm visa dởm(suyt,vụ này ta bí mật nhé) nên cũng đỡ hơn.Tình hình các chú thời hậu xô-viết có gì sáng sủa hơn không?
 
Em giờ mới hết năm 1 anh à , năm sau sang năm 2 rồi . Em còn những 5 năm nữa cơ vì trường em học 6 năm . Hè này có chút thay đổi nên em ko về , giờ còn ai gọi là về phép như các bác nữa đâu mà , nghe cứ như mãn hạn tù .Bọn em giờ về VN hay đi nước ngoài dễ lắm , về VN thì xin Visa của đêcan 1 tuần là có , bây giờ nó đóng theo khẩu rồi , đi về lúc nào cũng đc hết .Còn đi thành phố xa thì vô tư , trình pass ra nó bán vé cho cái rụp .Khẩu Mos đi đâu cũng đc hết , trừ khi mình làm gì phi pháp thôi .Còn khẩu thành phố xa lên đây thì cũng hơi phức tạp .Nói chung mấy cái trò đi lại giờ thoải mái và dễ lắm ,đôi khi cũng gặp trục trặc bực mình .
Khè khè , căn bản là em có ao nhà rồi , nên ao nhà khác cũng thỉnh thoảng thích thôi anh . Ao nhà khác đôi khi cũng có ao chật nếu mình biết tìm , bác công nhận thế ko .Mà ao nhà mình có phải ao nào cũng chật đâu , giờ canh tác VAC hết rồi nhiều ao rộng lắm anh à , hehhe
 
Không chỉ với dân Việt đâu,ông ngược đời ạ.Mà với tất cả dân đầu đen,dân nhọ...nói chung.
Đừng vội trách người khác,hãy xem cách mà dân Cộng chúng ta đối xử với nhau bên đó ra sao.Chúng ta là đồng bào cùng sống cảnh tha hương mà còn miệt thị,lừa đảo,chém giết,triệt hạ ...lẫn nhau ,đừng nói đến những người chủ nhà đang khốn khó và loạn lạc.
 
Họ là như vậy khi bị hỏi thăm giấy tờ ngoài vỉa hè, bị đánh trong lối đi ngầm qua đường, bị tấn công ngay tại ngưỡng cửa phòng mình hay trong tầng hầm lối vào nhà.

Họ là như thế khi chợ bị vây ráp hay bị cháy, khi chuyến xe hàng của họ không đến nơi, khi hết một ngày buôn bán mệt mỏi về chui vào một không gian chật chội, khi chẳng đủ tiền mua vé về nước.

Họ vẫn vậy khi nhớ về Tổ quốc, khi được tin dữ lụt lội hay người thân ra đi bên nhà báo sang...

Khóc là một công cụ rũ bỏ căng thẳng, nhất là khi sống ở một đất nước được phân loại đứng thứ 5 trên thế giới về số lượng các vụ giết người.
 
Truân chuyên người Việt ở Nga

Gần 100.000 người Việt Nam đang sống và làm việc tại Liên bang Nga vì mưu sinh đã phải đối mặt với khó khăn, cực nhọc. Một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất của họ là giấy tờ. Đây chính là lý do để một số cảnh sát xấu của Nga làm tiền.

Ngoài hộ chiếu với thị thực nhập cảnh, để có thể làm việc tại Nga, người Việt phải có giấy phép quyền lao động. Giấy phép này giống như “bùa hộ mệnh”, không thể thiếu. Dựa trên giấy này, chính quyền sẽ cấp phép tạm lưu trú - thứ mà bà con người Việt ở đây thường gọi là “hộ khẩu”. Hộ khẩu có thời hạn trong vòng một năm, hết thời gian này, phải gia hạn.

Ngày 5/11, Nguyễn, sinh viên năm thứ 4 Đại học Mỹ thuật Moskva, về đến ký túc xá thì bị hai viên cảnh sát Nga chặn lại hỏi giấy tờ. Nguyễn đưa tấm thẻ sinh viên, viên cảnh sát lắc đầu bảo: "Đây là giấy tờ giả". Anh ta nheo mắt: "Có tiền không?". "Tôi là sinh viên, không có tiền", Nguyễn đáp. Viên cảnh sát không tha: "Đừng có nói dối. Tao vừa thấy mày trong quầy đổi tiền đi ra. Làm sao mà không có tiền được?". Chàng sinh viên chống chế: "Tôi vào để xem tỷ giá đồng rúp"…

Đến lúc đó, viên cảnh sát trắng trợn ra giá: "Đưa 20 USD đây, không sẽ bị bắt về đồn 3 ngày". Nguyễn cứng rắn: "Các ông cứ bắt đi, tôi có làm gì đâu". Kết quả là Nguyễn bị đẩy về đồn nhưng chỉ bị giữ lại một tiếng đồng hồ.

Nguyễn vẫn còn may mắn vì hôm đó có tiền trong người nhưng không bị lục soát gì. Trước đó không lâu, Xuân, bạn cùng trường với Nguyễn, đi chợ Vòm đúng vào lúc cảnh sát đang truy quét người Việt tại đây. Xuân cùng một số bà con bị đẩy lên xe. Cô chống cự và bảo: "Tôi là sinh viên, không buôn bán gì, các ông không được bắt". Không để cô phân trần thêm, một cảnh sát to lớn nhấc bổng cô lên và ném vào thùng xe.

Họ đưa tất cả tới một khu có nhiều gian phòng khác nhau và bắt đầu lục soát. Với lý do kiểm soát heroin, Xuân bị cảnh sát buộc cởi hết đồ ngoài. Khi không thấy gì, viên cảnh sát trơ tráo thò tay vào áo ngực cô, nơi cô đã cẩn thận giấu 50 USD.

Chiều 9/11, hai nam chiêu đãi viên của Vietnam Airlines trên đường tới thăm bạn gái học ở ĐH Y Moskva đã bị cảnh sát chặn taxi lại. Họ bị nhốt 4 tiếng đồng hồ. Khi đã về đến chỗ nghỉ, Vinh, một trong 2 người, không hết bực bội: "Em chỉ sợ lỡ chuyến bay đi Đức vào sáng hôm sau nhưng không thể chịu được nếu phải mất tiền vô cớ. Mình có đủ giấy tờ. Em bảo các bạn dứt khoát không đưa tiền nếu có giấy đầy đủ. Sớm muộn gì thì họ cũng phải thả, chỗ đâu mà nhốt".

Những ví dụ trên không phải là tất cả hình ảnh của cảnh sát Nga. Nhưng trong ý thức của những người Việt tại Nga hầu như không còn cảm giác thật ấm áp như 20 năm trước. Khi đó nếu bạn lạc đường thì sẽ được một cảnh sát tận tình đưa đến đúng nơi cần đến và cười thật tươi, nói: "không có gì đâu" khi được cám ơn.

Nỗi ám ảnh về bọn skinhead (đầu trọc, một dạng phát xít mới) và khuligan (lưu manh) ở Nga đối với cộng đồng người Việt lại càng nhân lên sau cái chết của sinh viên Vũ Anh Tuấn. Tòa thị chính Saint Petersburg đã cam kết tìm mọi biện pháp tăng cường an ninh cho học sinh nước ngoài, nhưng bọn đầu trọc và lưu manh vẫn là nỗi sợ hãi của những người nước ngoài tại Nga, trong đó có cộng đồng người Việt.

Toàn, sinh viên năm thứ nhất của Trường Đại học Tổng hợp Lomonosov, vẫn chưa hoàn hồn về đợt thoát hiểm trong bến xe điện ngầm hôm 8/11. Chừng 19h, Toàn cùng nhóm bạn vừa sang ĐH Mỹ thuật về. Vừa vào ga tàu điện ngầm, Toàn và các bạn đã nhìn thấy nhóm lưu manh khoảng chục đứa. Mặc dầu đã cố tìm cách “tránh voi chẳng xấu mặt nào” nhưng cuối cùng nhóm của Toàn vẫn bị bọn lưu manh cà khịa. Toàn cùng các bạn chạy thục mạng và thoát được lên mặt đất.

Cùng ngày hôm đó, tại một bến tàu điện ngầm khác, Hưng và 5 bạn cùng trường trên đường đi mua thực phẩm về thì bị một nhóm khuligan vây lại tấn công. Thấy không còn con đường nào thoát, các bạn buộc phải vừa đánh trả lại, vừa kéo bọn chúng về phía hai cảnh sát đang đứng. Tại đồn cảnh sát, nhóm lưu manh nói rằng “bọn thanh niên Việt Nam gây sự trước”. Kết quả, Hưng và các bạn phải mất gần 2 tiếng đồng hồ mới ra khỏi đồn sau khi nói gần như… cãi nhau với viên cảnh sát.

Vân, nữ sinh viên ĐH Ngoại ngữ Moskva, dặn dò: "Các anh chị mới từ trong nước sang, khi đi tàu điện ngầm phải cẩn thận, đừng đứng gần đường ray, đề phòng bọn đầu trọc và lưu manh đẩy xuống. Chúng hay tấn công từ phía sau theo kiểu ấy. Đã có một sinh viên Trung Quốc thiệt mạng như vậy rồi".

Ốm đau ở Nga bây giờ là cả một câu chuyện tốn kém. Anh Hoàng, tiến sĩ triết học, thành viên Ban quản lý chợ Sông Hồng 3, cho biết, ngành y tế Nga hiện nay chỉ còn bao cấp cho sinh đẻ và cấp cứu (cấp cứu trong 7 tiếng đầu thì không mất tiền), còn lại thì “động đến cái gì cũng phải tiền". Theo anh Khang bán hàng ở Trung tâm thương mại Voikou, khám bệnh ở các bệnh viện công lập giá rẻ hơn tư nhân, nhưng rất đông bà con người Việt thường không tới đây vì mất thời gian, ảnh hưởng đến chuyện làm ăn và cũng vì không biết tiếng Nga.

Đi khám bệnh ở các phòng mạch tư thì khá “nặng đô”. Giá khám bệnh ở phòng mạch bác sĩ thường phải mất 300 rúp, phòng mạch của tiến sĩ thì phải 550 rúp, phòng mạch giáo sư phải mất tới 800 rúp. Cúc - bán giày da ở chợ Sông Hồng 3 - nói thêm: Đó là chưa kể người bệnh phải chi phí một khoản tiền khá lớn nếu phải thực hiện các kỹ thuật chẩn đoán và xét nghiệm.

Ngoài các khoản chi phí trên, người bệnh phải trả thêm một khoản dịch vụ phí cho những người đưa đi (những người biết tiếng Nga), thường khoảng 300 rúp.

Trên các tờ báo tiếng Việt ở Liêng bang Nga như Nhân Hòa, Tin tức thị trường, Thời báo Moskva... người ta có thể đọc thấy rất nhiều mẫu quảng cáo của các bác sĩ điều trị đủ mọi thứ bệnh. Theo tiến sĩ, bác sĩ Lò Văn Xanh, Chủ tịch Hội Y dược VN tại Liên bang Nga, với nhiều người, bác sĩ chỉ là… tự phong. Chẳng có ai kiểm tra bằng cấp này của họ ở xứ này. Một số người chỉ là bác sĩ nha khoa nhưng quảng cáo là một bác sĩ đa khoa giàu kinh nghiệm. Thậm chí, có người chưa từng có một ngày trong ngành y nhưng vẫn “có thể điều trị các bệnh đa khoa, đặc biệt các bệnh phụ khoa, nấm ngoài da, lậu, bệnh lây qua đường tình dục”...

Theo lời quảng cáo, Hải tìm đến một lương y. Sau 25 ngày với các loại thuốc hoạt huyết bổ não, anh bắt đầu có biểu hiện bị liệt. Khi vào bệnh viện, các bác sĩ cho biết thuốc mà Hải đang dùng càng làm cho u phát triển. Hải chết vài ngày sau đó.

Một bác sĩ trong Hội Y Dược Việt Nam tại Liên bang Nga cho biết, do thời tiết khắc nghiệt vào mùa đông và phải làm việc cật lực, phần lớn bà con bị viêm phổi và thấp khớp mãn tính, phải điều trị lâu dài và tốn kém. Hội Y Dược học tại Nga đã vận động những người Việt Nam có bằng cấp y tế tham gia tổ chức hội để thống nhất quản lý về chuyên môn. Từ năm 1997 đến nay, hội chỉ mới tập hợp được 25 bác sĩ và 80 sinh viên đang theo học tại 3 trường đại học y khoa ở Moskva.

Trong 15 khu vực người Việt sống và làm ăn tại Moskva, Hội chỉ mới gây dựng tổ chức tại 8 khu. Bác sĩ Lò Văn Xanh trăn trở: "Số lượng bác sĩ ở đây vẫn rất ít ỏi, chưa thấm gì so với nhu cầu khám chữa bệnh rất lớn của bà con người Việt".

(Theo Sài Gòn Giải Phóng)
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2004/11/3B9D8AF5/
 
Gần 100.000 người Việt Nam đang sống và làm việc tại Liên bang Nga vì mưu sinh đã phải đối mặt với khó khăn, cực nhọc. Một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất của họ là giấy tờ. Đây chính là lý do để một số cảnh sát xấu của Nga làm tiền.
Cái này đống ý 98% , vì ngoài những người làm ăn ở chợ ra , những người từ thành phố xa lên Mos bất kể dạnh nào thì những SV và những người làm việc như kiểu hải quan thì ko phải như thế . Thứ nhất họ giấy tờ đầy đủ , hợp pháp , thứ 2 quan trọng nhất là họ biết nhiều tiếng Nga .
Ngoài hộ chiếu với thị thực nhập cảnh, để có thể làm việc tại Nga, người Việt phải có giấy phép quyền lao động. Giấy phép này giống như “bùa hộ mệnh”, không thể thiếu. Dựa trên giấy này, chính quyền sẽ cấp phép tạm lưu trú - thứ mà bà con người Việt ở đây thường gọi là “hộ khẩu”. Hộ khẩu có thời hạn trong vòng một năm, hết thời gian này, phải gia hạn.
cái này đúng 100%

Ngày 5/11, Nguyễn, sinh viên năm thứ 4 Đại học Mỹ thuật Moskva, về đến ký túc xá thì bị hai viên cảnh sát Nga chặn lại hỏi giấy tờ. Nguyễn đưa tấm thẻ sinh viên, viên cảnh sát lắc đầu bảo: "Đây là giấy tờ giả". Anh ta nheo mắt: "Có tiền không?". "Tôi là sinh viên, không có tiền", Nguyễn đáp. Viên cảnh sát không tha: "Đừng có nói dối. Tao vừa thấy mày trong quầy đổi tiền đi ra. Làm sao mà không có tiền được?". Chàng sinh viên chống chế: "Tôi vào để xem tỷ giá đồng rúp"…

Đến lúc đó, viên cảnh sát trắng trợn ra giá: "Đưa 20 USD đây, không sẽ bị bắt về đồn 3 ngày". Nguyễn cứng rắn: "Các ông cứ bắt đi, tôi có làm gì đâu". Kết quả là Nguyễn bị đẩy về đồn nhưng chỉ bị giữ lại một tiếng đồng hồ.

Nguyễn vẫn còn may mắn vì hôm đó có tiền trong người nhưng không bị lục soát gì. Trước đó không lâu, Xuân, bạn cùng trường với Nguyễn, đi chợ Vòm đúng vào lúc cảnh sát đang truy quét người Việt tại đây. Xuân cùng một số bà con bị đẩy lên xe. Cô chống cự và bảo: "Tôi là sinh viên, không buôn bán gì, các ông không được bắt". Không để cô phân trần thêm, một cảnh sát to lớn nhấc bổng cô lên và ném vào thùng xe.

Họ đưa tất cả tới một khu có nhiều gian phòng khác nhau và bắt đầu lục soát. Với lý do kiểm soát heroin, Xuân bị cảnh sát buộc cởi hết đồ ngoài. Khi không thấy gì, viên cảnh sát trơ tráo thò tay vào áo ngực cô, nơi cô đã cẩn thận giấu 50 USD.
Điều này có thể có thật vì là chuyện đã kể rồi , và từng xảy ra ở Mos nhữgn năm trước đây.Nhưng hiện giờ ở Mos gần như ko còn chuyện đó nữa . Sinh viên là những người an toàn nhất ở Mos hiện nay ( trừ người Nga - tất nhiên ) . Lấy ví dụ thế này : em và những người bạn của em ( có thể nói chung là những sinh viên ở Mos này ) có câu là : lâu lắm ko phải trình pass ra nên ... nhớ . Thật 100% là những lần em phải trình pass ra đếm trên đầu ngón tay , ngoài lần đầu năm phải nộp pass cho trường để đóng khẩu và những lần đi đổi tiền . Hết . Em là người lang thang nhiều , nên cái chợ Vòm với Salut ko còn lạ gì cả , em đã có nhiều chứ ko phải 1 lần bị AMÔN ập vào công của chú , anh ... trên chợ vòm để bắt và em đều ko việc gì cả , và may mắn cho chú , anh mình là ko bị mất tiền khi có tin báo trứơc liền đưa tiền cho em cầm . Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .Có 1 lần bị bắt lên xe khi đi cùng với những người bạn làm ở chợ . Lần đó là do họ tống hết lên , em đã bảo ko lên , tao là sinh viên.Nhưng cuối cùng cũng phải lên . Lên đó bọn nó hỏi em đầu tiên , em trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống . Em nói rằng nếu các ông bắt tôi như một người problem ( ko biết nói từ phạm tội thế nào ) thì bây giờ tôi ko xuống , bạn tôi còn ở trên đó và họ đều giâý tờ đầy đủ . Bọn nó thấy em có vẻ là khó chơi nên đành phải : Вы (chứ ko còn là ты như lúc trước nữa) меня извините . Nói xong đẩy em xuống và vẫn chơi đc của bạn mình mỗi người 50 rúp . Xuống dưới xe bọn nó còn bảo là may vì chỉ mất 50 rup/người .Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ . Kinh nghiêm cho SV là khi nhìn thấy CA đằng xa , nên đi thẳng vào họ , nếu thấy họ sẽ hỏi mình thì hãy hỏi trược họ , nếu ko biết tiếng Nga thì đưa cái Pass ra luôn , bảo là đến trường này thế nào ... Về kinh nghiệm với CA mình có rất nhiều .
Về tụi đầu trọc , thực ra ko có nhiều kinh nghiệm như với CA . Trước đây người ta có câu là : sợ CA còn hơn sợ trọc . Nhưng tớ thì chưa gặp trọc bao giờ . Sang 3 năm mà chưa dính , đi nhiều lắm . Có lẽ do số cả . Cũng có chút kinh nghiệm , nhưng ko dám to mồm . Khi đi lại thì nên tránh những nơi đc gọi là điểm nóng , ko đi lại vào đêm , có đi thì bắt tacxi ngay chân ốp . Kô nên đi chơi vào tầm tối tối , cứ trời bắt đầu nhá nhem thì là giờ giới nghiêm của anh em ta rồi đó. Ko nên đi qua những metro như " спортивная , чекизовская " vào thứ bảy chủ nhật những hôm có bóng đá tầm 4-5h chiều và 7-8h tối . Ngoài ra nên đi sát những người to lớn hoặc tốt nhất là CA nếu cảm thấy có hiện tượng bị nhìn . Bạn nên nhớ rằng ,dù bạn có chạy vào Magazine hay siêu thị cũng vẫn bị đánh như thường . Bạn nên tinh mắt khi thấy có đám đông . Tớ một lần đi 1 mình lúc 2h đêm , có một lũ thanh niên hò hét ầm ĩ , tớ đi qua bọn nó , tất nhiên là với khoảng cách khá xa và đi nhập hội cùng một đám đầu đen khác ... xin lửa . Bọn kia khi đi qua tớ hét lên , tớ vẫn nghe rõ bọn nó nói là con chó cái Trung Quốc ... hic hic .
Và một điều nữa bạn nên thật nhớ rằng .Kô phải là chỉ có đầu trọc mới đánh bạn , đánh bạn chủ yếu là những thanh niên ngang tầm mình uống bia rượu vào gây sự mà thôi . Tổ chức Skinhead là một tổ chức hẳn hoi và bây giờ hầu như ko nghe thấy có một nhóm skinhead nào hành hung người nước ngoài cả . Bọn nó còn bận bắn nhau với những nhóm Mafia khác và đi thanh toán theo hợp đồng . Ko có một thằng nào từ BMW nhẩy xuống đánh bạn cả . Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinheads .
Về khám chữa bệnh thì tớ chẳng biết gì cả , xin miễn nói nhá . Tớ là thằng khỏe mạnh mà . Nhưng mà mới đây có vụ vợ 1 bác sĩ trên Salut bị nhiễm HIV , chẳng biết thế nào nhỉ...
 
[quote="virus. Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .... trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống . Em nói rằng nếu các ông bắt tôi như một người problem ( ko biết nói từ phạm tội thế nào ) thì bây giờ tôi ko xuống , bạn tôi còn ở trên đó và họ đều giâý tờ đầy đủ . Bọn nó thấy em có vẻ là khó chơi nên đành phải : Вы (chứ ko còn là ты như lúc trước nữa) меня извините . Nói xong đẩy em xuống và vẫn chơi đc của bạn mình mỗi người 50 rúp . Xuống dưới xe bọn nó còn bảo là may vì chỉ mất 50 rup/người .Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ . Kinh nghiêm cho SV là khi nhìn thấy CA đằng xa , nên đi thẳng vào họ , nếu thấy họ sẽ hỏi mình thì hãy hỏi trược họ , nếu ko biết tiếng Nga thì đưa cái Pass ra luôn , bảo là đến trường này thế nào ... Về kinh nghiệm với CA mình có rất nhiều .
Về tụi đầu trọc ... Tổ chức Skinhead là một tổ chức hẳn hoi và bây giờ hầu như ko nghe thấy có một nhóm skinhead nào hành hung người nước ngoài cả . Bọn nó còn bận bắn nhau với những nhóm Mafia khác và đi thanh toán theo hợp đồng . Ko có một thằng nào từ BMW nhẩy xuống đánh bạn cả . Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinheads .

Hehe bây giờ mới đọc thấy câu chuyện của chú em này. Virut ơi cậu sinh ra dưới ngôi sao lành đấy nên đã may mắn trong mấy vụ mà chú kể trên. Nhưng đó không phải là kinh nghiệm bảo bối cho tất cả đâu nhá. Hãy thử hình dung khi bị CA tóm lại xét giấy tờ vào ngày nghỉ cuối tuần và ngày lễ (ở Nga cực nhiều ngày lễ), nếu chúng nó Alố Alồ về trường thì ma nào nó thưa máy cho ? Ở Nga tệ quan liêu kinh khủng lắm, dám chắc khó có trường nào chịu giở sổ ra tra xem và báo lại với CA là ông Nguyễn Ái Virut đúng là sinh viên xịn của trường tôi. Tớ nghĩ khi mà các cán bộ Sứ quán còn chả "bất khả xâm phạm" với bọn CA Nga (ối vụ các chú các bác bị đấm đấy thôi), thì virut cũng không nên tưởng bở quá.
Một ý kiến nữa là về bọn skinheads. Đúng chúng nó là một tổ chức, có lý luận theo kiểu của chúng nó. Nhưng đại họa cho ta là thành viên tổ chức rất nhiều đứa chỉ choai choai, văn hóa chắc bằng 1/100 virut nhà mình thôi, biết phân biệt gì đâu. Bọn đi BMW là bọn fít rồi, chúng nó chả thèm xuống xe để tẩn mình đâu nếu mình là thằng da vàng đi bộ. Thế nhưng còn ty tỷ thằng skineads cũng đi bộ và tụ tập trên phố, nhiều khi không cạo đầu đâu, những thằng này hiển nhiên là không mang súng, dao có khi cũng không, nhưng virut và anh em ta vẫn phải coi chừng kẻo nó đấm cho ít quả thì nước mình lại bớt mất một nhân tài.
À mà hôm trước tớ xem TV thấy có vụ CA Nga tóm 3 vị người Việt (có 1 nàng xinh đáo để) vì vận chuyển một đống thuốc kích thích, chắc ở Việt nam gọi là thuốc "lắc". Các đồng bào của chúng ta khai ra là họ nhận thuốc này qua đường bưu điện gửi từ Mỹ đến Nga. CA Nga nhận xét rằng, xưa nay thường ma túy vào Nga từ Apganistăng và Trung Á, đây là lần đầu tiên có vụ ma túy đến Nga từ Mỹ. Đố các bác biết,các đồng bào kia nhận thuốc lắc từ Mỹ là để đem về VN phục vụ phong trào trong nước hay là để tiêu dùng ở chợ Vòm và các ốp Cộng ?
 
virus nói:
]Em cảm thấy như mình bất khả xâm phạm với công an nếu mình biết tiếng Nga và một chút bình tĩnh tỉnh táo .... trả lời rành mạch và có chút bướng khi mà bảo là tao ko đưathẻ sinh viên cho mày đó(mặc dù là có ). Nếu các ông muốn thì có thể gọi điện về cho trường tôi . Sau đó em đọc rành mach số điện thoại , địa chỉ trường , lại còn hỏi lại bọn nó là có biết trường đó ở đâu ko . Nó cho em xuống xe ko một lời xin lỗi theo đúng phép lịch sự châu Âu (cái này ko có ở VN à nha ) em ko xuống.
Nói chung , với tình hình hiện nay , nếu mình là SV thì ko phải sợ gì cả khi đi lên chợ Vòm hay đi chơi ngoài đg . Cần phải thật bình tĩnh khi gặp công an , nếu mình có đủ giấy tờ.

hehe..chú mày ko đi chơi nhiều, quanh quanh cái Юго - Западная...hộ khẩu ở đó thì sợ giề... Chú mày cuối tuần cứ ra chợ vòm.., đến chợ điện tử( Salut 5) ...tối đêm đi sàn, chơi thử một lần xem..lúc đó tiếng Nga với chú cũng chả làm đc đếch gì với tụi kớm đó đâu..

Hãy cảnh giác với từ Skinhead vì bọn nó hiền lắm đối với mình .Khi nào bạn nghe thấy tiếng súng , thì hãy nói đó là skinhead

Câu này ko hiểu lắm... :?:
và nếu ai đó đến trường MEI thì hãy cẩn thận với tụi này..nó ko hỏi han mình một câu, ban ngày cũng như ban đêm, rình rình rùi nhóm dưới, nhóm trên quây chặn đầu, fang đến xỉu thì thôi.....
Thực ra những ng Việt mình ở đó ai cũng cố gắng học tập, làm việc để đạt đc mục đích mình đang phải chinh chiến rùi về vn .....

Amigo nói:
À mà hôm trước tớ xem TV thấy có vụ CA Nga tóm 3 vị người Việt (có 1 nàng xinh đáo để) vì vận chuyển một đống thuốc kích thích, chắc ở Việt nam gọi là thuốc "lắc". Các đồng bào của chúng ta khai ra là họ nhận thuốc này qua đường bưu điện gửi từ Mỹ đến Nga. CA Nga nhận xét rằng, xưa nay thường ma túy vào Nga từ Apganistăng và Trung Á, đây là lần đầu tiên có vụ ma túy đến Nga từ Mỹ. Đố các bác biết,các đồng bào kia nhận thuốc lắc từ Mỹ là để đem về VN phục vụ phong trào trong nước hay là để tiêu dùng ở chợ Vòm và các ốp Cộng ?

Chắc là phục vụ anh chị em bên đó thôi chứ vn thiếu giề...hehe :lol: :o
 
hehe..chú mày ko đi chơi nhiều, quanh quanh cái Юго - Западная...hộ khẩu ở đó thì sợ giề... Chú mày cuối tuần cứ ra chợ vòm.., đến chợ điện tử( Salut 5) ...tối đêm đi sàn, chơi thử một lần xem..lúc đó tiếng Nga với chú cũng chả làm đc đếch gì với tụi kớm đó đâu..
Báo cáo bác , chợ vòm em làm ở đó thì sao lại ko đi ạ , khu Сереневый бульва , сокольники , щелковская , измайлово em còn lạ gì nữa.Chẳng đi suốt , đến mấy ốp cộng sửa máy .Chính cái khu dưới nhà em , em lại chưa đi đc hết . Còn Xalút 5 á , khặc khặc , trước em học MADI , ngày nào chẳng ra đó mua thức ăn, rồi đi xe 727 về tận ốp . Xalút 2 thì từ khi Xalút 5 sập, lên đó ăn phở ,hát karaoke, sông Hồng thì em có lên 1 lần , Togi thì ở ngay gần dưới khu em , ra đó mua thịt chó suốt ...hầu như em đi đã gần hết Moscow này rồi , trừ các ngóc ngách thì chịu thôi , chỗ nào em cũng sục vào đôi 3 lần rồi à . Còn đúng thật sàn xiếc thì em ít đi , chỉ đi mấy cái sàn vớ vẩn dưới chỗ em thôi . Hồi trước em đi nhiều , nhưng mà cái số của em nó may , chưa bao giờ gặp trọc , còn cảnh sát thì giờ em đã thay đổi suy nghĩ rồi . Hôm nọ bị bắt 1 quả vẫn còn đau . Về trọc thì em ko có kinh nghiệm cho lắm . Về công an thì kinh nghiệm đầy mình . Chẳng việc gì phải sợ thằng nào cả , hehee
 
Back
Top