Pình loạn Thơ cười - các pác ơi !

em xin rút kinh nghiệm .... mấy bác đừng báo các chú PA25 tóm em ... em còn vợ dại con thơ ... gia cảnh khó khăn nhà nghèo cha mẹ đông vợ con nheo nhóc ...
 
Đồng ý với Nina và Hungmgmi, ai là mod ở đây trả lại mấy bài của em bé Liên xô cho khổ chủ đi. Em bé Liên xô có đó thì tự động ôm về đi bé. Những chuyện này không đùa giấy trắng mực đen thế được. Không chừng mang tiếng cả nuocnga.net đấy.
 
hichic ... ai trả lại tang chứng cho em đi ... huhu .... em còn đi phổ biến ... í lộn ...phi tang ... nữa chứ ....
 
Lâu lắm rồi tôi mới quay trở lại forum . Hôm nay tôi sẽ tặng mọi người 1 bài thơ lục bát quá sức "tuyệt vời" :D

[color=blue:5301879ca1]Bánh mì phải có pa-tê
Đàn ông phải có máu dê trong người .
[/color]:lol: :lol:
 
:lol: :lol: :lol: ..[color=darkred:952b02548c]Truyện Kiều
Version Halflife 1.6

Cô Kiều ngồi bắn Háp lai
Bắn bàn đi mát mạng hai hai người
Bên cô tròn mười một người
Có chàng Từ Hải là người cô yêu

Bọn cướp thấy thế liêu xiêu
Rước ngay mụ Tú ra chiêu ở nhà
Lại thêm cả mụ Hạnh Bà
Toàn chơi 4.6 nằm nhà tỉa sang

Hoạn Thư 5.1 tàng tàng
Bắn vội bắn vàng giết được vài tên
Cảnh sát không dám xông lên
Cuối cùng chết sạch chẳng lên mạng nào

Còn Kiều bí mật lẻn vào
Cho quả lựu nổ trúng vào Thúc Sinh
Bọn cướp ngơ ngác bất minh
Đã thấy mù tịt màn hình trắng trơ

Đang ngơ đang ngác đang chờ
Màn hình hiện chữ đã thua Thuý Kiều [/color]
 
tôi_yêu_Liên_Xô nói:
Lâu lắm rồi tôi mới quay trở lại forum . Hôm nay tôi sẽ tặng mọi người 1 bài thơ lục bát quá sức "tuyệt vời" :D

[color=blue:f1e3b4ca1d]Bánh mì phải có pa-tê
Đàn ông phải có máu dê trong người .
[/color]:lol: :lol:

[color=red:f1e3b4ca1d]Bánh mì phải có trứng chiên
Đàn ông phải có máu điên trong người .
[/color]
 
tôi_yêu_Liên_Xô wrote:
Lâu lắm rồi tôi mới quay trở lại forum . Hôm nay tôi sẽ tặng mọi người 1 bài thơ lục bát quá sức "tuyệt vời"

Bánh mì phải có pa-tê
Đàn ông phải có máu dê trong người .


Bánh mì phải có trứng chiên
đàn ông fải có máu điên trong người.


:lol: :lol: [color=darkred:cb9b58e0a2]Bánh mì fải có chà bông
Đàn ông fải có chút ngong trong mình.
[/color]
 
[size=15:dd15daa573][color=blue:dd15daa573]Vịnh cái bàn là[/color]

Ðầu nhọn mình thuôn khéo khéo là
Cắm vào nóng bỏng tấm thân ta
Lớn bé trắng đen đè tất tật
Dụi vào ngoáy ngoáy lại bỏ ra[/size]


:lol: :lol: :lol:
 
[size=15:26799ecdee][color=blue:26799ecdee]Vịnh cái quạt trần[/color]

Trời nực nên em phải ở trần
Một gậy dài dài cắm vào thân
Tay kia vặn núm, thân em ngoáy
Quân tử sướng từ đầu tới chân
[/size]

:lol: :lol:
 
[size=18:939630f872][color=blue:939630f872]Bơm xe đạp[/color]

Thò tay bóp thử cái xem sao
Thấy nó mềm nên đút vòi vào
Vặn vặn, xoay xoay rồi đứng dậy
Nhấp nhổm xuống lên nhấn ào ào
Mệt mỏi, mồ hôi đầy trên trán
Nữ khách đâm lo, nói thì thào
"Anh ơi, cẩn thận không chửa đấy !"
"Tôi nhấn thế này, chửa làm sao ?"[/size]

:lol: :lol: :lol: :lol:
 
Hôm nay lục lại sọt rác,thấy cái bài này,cũng chẳng biết của ai nữa,cứ đưa lên vậy:


Người con gái mặc quần

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên.

Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh.

Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng.

Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì lành là rách sáng long lanh.

Người con gái hôm nay mặc quần ngố
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát
Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai.

Người con gái hôm nay quần ống đứng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần bò
Đứng với bò, chuyện tập tành trẻ nhỏ
Giả vờ bò, mỏi quá, đứng khóc to

Người con gái hôm nay mặc quần tất
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi
Tất hay đùi đều mặc chung với váy
Cũng như buồn tiếp nối niềm vui.

Người con gái bên ngoài mặc quần cứng
Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm
Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết
Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm.

Người con gái hôm nay mặc quần rộng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng
Rộng và căng đều vô cùng sung sướng
Căng một lần và rộng mãi trăm năm.

Người con gái hôm nay mặc quần bỉm,
Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng,
Băng với bỉm cùng được làm từ giấy,
Và cả hai đều rất hợp vệ sinh.

Người con gái đêm nay tụt quần xuống
Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên
Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ
Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên...

Người con gái hôm nay không mặc váy,
Bởi hôm qua đã chẳng chịu mặc quần,
Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ,
Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân
 
Còn bài này nữa,vịnh cái tủ lạnh Sa ra tốp yêu quý của tất cả chúng ta một thời :

Cắm vào run rẩy toàn thân
Rút ra nước chảy từ chân xuống sàn
Hỡi chàng quân tử giàu sang
Cắm vào xin chớ vội vàng rút ra
 
[size=18:9d51ecbe56]Anh vẽ em lên cát
Rồi hôn em một phát
Thế là mồm toàn cát... :D [/size]

Tiếp đi mọi người, hết vốn rồi :( :(
 
hungmgmi nói:
Hôm nay lục lại sọt rác,thấy cái bài này,cũng chẳng biết của ai nữa,cứ đưa lên vậy:


Người con gái mặc quần

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên.

Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh.

Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng.

Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì lành là rách sáng long lanh.

Người con gái hôm nay mặc quần ngố
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát
Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai.

Người con gái hôm nay quần ống đứng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần bò
Đứng với bò, chuyện tập tành trẻ nhỏ
Giả vờ bò, mỏi quá, đứng khóc to

Người con gái hôm nay mặc quần tất
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi
Tất hay đùi đều mặc chung với váy
Cũng như buồn tiếp nối niềm vui.

Người con gái bên ngoài mặc quần cứng
Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm
Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết
Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm.

Người con gái hôm nay mặc quần rộng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng
Rộng và căng đều vô cùng sung sướng
Căng một lần và rộng mãi trăm năm.

Người con gái hôm nay mặc quần bỉm,
Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng,
Băng với bỉm cùng được làm từ giấy,
Và cả hai đều rất hợp vệ sinh.

Người con gái đêm nay tụt quần xuống
Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên
Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ
Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên...

Người con gái hôm nay không mặc váy,
Bởi hôm qua đã chẳng chịu mặc quần,
Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ,
Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân


bài này hay quá , hoan hô anh hungmgmi
 
hungmgmi wrote:
Hôm nay lục lại sọt rác,thấy cái bài này,cũng chẳng biết của ai nữa,cứ đưa lên vậy:


Người con gái mặc quần

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên.

Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh.

Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng.

Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì lành là rách sáng long lanh.

Người con gái hôm nay mặc quần ngố
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần dài
Ngố và dài đều vô cùng thoáng mát
Dẫu chỉ sờn và màu sắc phôi phai.

Người con gái hôm nay quần ống đứng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần bò
Đứng với bò, chuyện tập tành trẻ nhỏ
Giả vờ bò, mỏi quá, đứng khóc to

Người con gái hôm nay mặc quần tất
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đùi
Tất hay đùi đều mặc chung với váy
Cũng như buồn tiếp nối niềm vui.

Người con gái bên ngoài mặc quần cứng
Vì bên trong đã mặc chiếc quần mềm
Cứng và mềm đều vô cùng cần thiết
Mềm ban ngày và cứng suốt ban đêm.

Người con gái hôm nay mặc quần rộng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần căng
Rộng và căng đều vô cùng sung sướng
Căng một lần và rộng mãi trăm năm.

Người con gái hôm nay mặc quần bỉm,
Vì hôm qua đã đóng chiếc quần băng,
Băng với bỉm cùng được làm từ giấy,
Và cả hai đều rất hợp vệ sinh.

Người con gái đêm nay tụt quần xuống
Bởi đêm qua đã kéo chiếc quần lên
Kéo hay tụt đều vô cùng quyến rũ
Đều thơ ngây ý nhị đến vô biên...

Người con gái hôm nay không mặc váy,
Bởi hôm qua đã chẳng chịu mặc quần,
Váy với quần - mặc làm gì em nhỉ,
Nếu mông tròn và tuyệt đẹp đôi chân
bài này hay quá , hoan hô anh hungmgmi

[color=darkred:daa4ea12a5]OMIGOS!!!!!!!!!!!!! :o Potay chấm cơm chấm mắm......... và chấm hết.(huhu...tâm hồn trong trắng của trẻ thơ giờ còn đâu) :cry: :cry: :cry:[/color]
 
nghe bài thơ quen quen ... hình như là của 1 ông người pháp nào đó ... anh hungmgmi ơi post bản gốc lên cho em nhé 8)
 
Thơ đàng hoàng đây, không bậy bạ như các bài thơ của các bác đâu nha.


________CÁI ÁO__________

Cái áo của anh vận đã lâu
Bởi lười giặt rũ , nên đổi mầu
Mùi "hương" thoang thoảng bay theo gió
Sung sướng , ruồi kia cứ thế bâu!!!

________CÁI QUẦN_________

rách tả rách tơi , nếp lò xo
Quăn queo từ trước dến bây giờ
Thỉnh thoảng chung diện cần đến nó
Ô hô , thì ra cái quần bò!


________CÁI MŨ________

Lúc thì để đội , lúc Kê mông
Nếu như Ko thích , để đầu không
Thỉnh thoảng ăn xin thường chìa nó
Là mũ lưỡi trai của các ông

________ĐÔI TẤT________

Đôi tất của anh đến là hay
Từ thời xỏ nó chăng cần thay
Chuột chạyba chân khi gần tất
Đau đầu , chóng mặt , ngất lăn quay

________ĐÔI GIÀY________

Đen đen , bẩn bẩn ở góc nhà
Rất cần trong những chuyến đi xa
Há mõm đòi ăn ( chắc nó đói )
Than ôi ! tội nghiệp giày của ta !
 
Sự tích Đầm Nhất Dạ

Ngày xưa ở một làng kia
Có cha con nọ nhà rìa bờ sông
Nhà nghèo không có một đồng
Người cha có khố, con không có gì
Một hôm cha sắp “ra đi”
Gọi người con lại dặn dò mấy câu
Con ơi! con sống còn lâu
Còn ta, ta sắp sang chầu “bên kia”
Quần bò con giữ lấy đi
Về sau tán gái có gì đi chơi
Nhà ta giàu có ba đời
Chỉ vì đề đóm mà ra thế này
Con ơi! hãy hứa từ nay
Thôi trò cờ bạc để rày làm ăn
Nói xong, cha bỗng nhăn răng
Miệng sùi bọt mép, mắt căng lên trời
Đồng Tử thấy bố qua đời
Không tiền mai táng thân phơi giữa đồng
Chẳng đành để bố tồng ngồng
Mặc quần cho bố, giơ mông về nhà
Một hôm Công chúa đi qua
Đang ngồi ngắm cảnh, bỗng da ngứa mần
Công chúa bèn trút long thần
Thấy quanh mình vắng nhảy ầm xuống sông
Ai dè rơi trúng Tử Đồng
Đang mò cua cá dưới sông Sài Gòn
Tử Đồng sợ quá, tưởng ma!
Định thần nhìn lại, hoá ra là người
Cu cậu thấy thế thầm cười
Thế là ta sẽ đổi đời từ đây
Tử rằng: “Cô lấy ta thôi,
Cô mà không lấy, ta thời tố cô,
Bố cô mà biết xong đời!
Thì ông ta giết cả tôi và nàng”
Tiên Dung hoảng hốt vội vàng:
“Em thì em sẽ sẵn sàng lấy anh
Nhưng tin về đến kinh thành
Vua cha biết chuyện thì anh đi đời”
“Ôi xời lo quá cưng ơi!
Ở đây buôn lậu bằng mười về kinh”
Dung ta nghe cũng đồng tình:
“Thôi thì cũng được, chúng mình lấy nhau”
Hai người từ đó về sau
Đi buôn ma túy nhà giàu rất nhanh
Một hôm tin đến kinh thành
Vua cha biết chuyện giận xanh cả người:
“Tại sao lại thế hả trời?
Nó có ma túy không... mời ta sao
Ta đây tuy tuổi đã cao
Nhưng cũng phải “chích” thuốc lào đấy thôi!”
Nói xong truyền gọi bề tôi
Đem quân đến đánh để lôi con về
Quan quân vừa đến triền đê
Bỗng nhiên có tiếng rề rề trên cao
Rồi đâu gió cuốn ào ào
Bốn bề cát bụi không sao thấy đường
Tướng quân con mắt tinh tường
Nhìn về phía ấy mà thương số mình
Anh Đồng biết trước tình hình
Xe tăng đã sắm, pháo mìn đã mua
Nhưng địch đông quá sợ thua
Trực thăng chờ sẵn làm tua (tour) sang Lào
Ai dè, tốc độ quá cao
Máy bay nghiêng cánh, ngã nhào xuống sông
Dưới sông là bọn giặc Mông
Là quân xâm lược tấn công nước nhà
Trực thăng thẳng hướng mà sa
Thuyền cao cũng đắm, phà to cũng chìm
Việt Vương thấy thế sướng mình
Trước sau ập tới ngư kình một phen
Địch quân tơi tả như hèm
Bốn bề bủa kín tưởng kèm thiên la
Bấy giờ cọc mới nhô ra
Thuyền đâm vào cọc thế là chìm luôn
Bốn bề tên bắn như tuôn
Tướng giặc nguy khốn đành giương cờ hàng
Thuyền trôi xác giặc ngổn ngang
Máu loang đỏ thắm, nước tràn bờ cao
Việt Vương lúc đấy thều thào
“Ai vừa tới giúp?! ta nào có hay
Thôi thì ta tính thế này,
Để ghi công họ ta xây miếu thờ
Đầm này tên gọi Nây-chờ (nature)
Bãi này Nhất Dạ hãy thờ ở đây!
 
Em là ai, cô gái hay nàng tiên?
Em có tuổi hay không có tuổi?
Với thằng Võ Tòng là lần đầu hay lần cuối
Em thích thổi kèn hay bị dụ em ơi?

Khổ thân em mới chập chững vào đời
Đã bị cả nhân gian kia đầy đoạ.
Nước mắt nào tuôn trong đêm lã chã
Tay kiểm tiền mà nghe dạ bâng khuâng
Trời xanh ghen đầy đoạ kiếp phong trần
Lúc người ngủ em phải đi làm việc


Giọt buồn nào vương đầy lên mắt biếc
Tiễn Phan An đi Tống Ngọc đã alô
Xót thương thay cho phận liễu Thanh Bồ
Định gieo xuống sông Sài gòn cho lãng mạng
Nỗi tủi hờn đong đầy theo ngày tháng
Rồi chất chồng trong tài khoản Việt Com Bank
Muốn chết ư? Em yên phận đã đành
Còn cha mẹ ai thay em dưỡng dục
Sông Sài gòn một dòng bao nhiêu khúc
Vãi luật sư xót cảnh đoái thương em.
Chết làm chi cho phí tấm thân mềm
Để chị kiện, may ra thêm chút vốn
Em cứ vui, cứ yêu đời hơn hớn
Giả khổ đau lừa nhân thế em ơi
Thằng Tòng kia rồi nó sẽ toi đời
Em lại mới như chưa biết gì kèn sáo

Sẵn chùa đây em tu cho sắc sảo
Luyện Kama tụng Tố nữ chân kinh
Và trong đêm vang vọng tiếng chày kình
Em giã mãi, như sóc Bom Bo hồi trước


Trần thị Phố thương hoa trôi dòng nước
Mới đưa em vào hàng ngũ Call- girl
Đời bất công ta phải biết căm hờn
Lấy tiền chúng, để tái phân chia thu nhập
Làm cách mạng đừng sợ đau sợ vấp
Quần chúng bảo kê rồi em cứ việc xông pha
Đem yêu thương cho tới khắp vạn nhà
Thổi mãi khúc quân hành vì tươi sáng

Nhưng thương thay đời như men chuếnh choáng
Họ bắt em rồi, báo vừa viết sáng nay
Chỉ tại con kia, ôi con Phố mặt dày
Quên tiết khí, khai em ra hòng giảm tội
Tình đồng chí nó vứt đi không hối
Để thân em lại sa chốn cùm gông

Cố lên hỡi trái tim hồng
Phục xong Nhân Phẩm, lấy chồng cho ngon
Anh nghe trong tiếng nước non
Tên em mãi mãi vẫn còn lưu danh.
 
Back
Top