Ra mắt tạp chí "Liên xô ngày xưa"

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
hungmgmi nói:
[color=brown:90243711d4][size=18:90243711d4]Gửi con ở Liên Xô [/size][/color]

Hôm Can-sô xe-pốt,xe-ghi
Nặng gam là được cần gì hoa văn!
Hình như có hai câu kết thế này nữa, bạn hungmgmi ạ:

Nhận thư con chớ đọc ra
Kẻo người ta bảo nhà ta ham tiền :shock: :shock:
 
Mán nói:
Các bác ở Đôm Năm (Mát) truyền lại rằng tác giả của bài "Gửi con ở Liên Xô"là một bác Tiến sĩ về Nhân chủng học, họ Cao tên Trình, có phải kô bác hungmgmi?
Mán thân mến, hungmgmi hồi còn ở Mát cũng đã nghe câu được câu mất bài thơ này, không biết ai là tác giả, chỉ có thể phỏng đoán rằng đây là một bác nào đó có trình độ, có tính hài hước và hiểu chân tơ kẽ tóc về các trò mua bán hàng hóa từ LX về VN và ngược lại. Vậy ta có thể phong cho bác ý chức "Nhà hàng hóa học" vậy :lol:
Bác Phan Long à, đúng là bài thơ còn có 2 câu kết như bác viết thì mới "đắt", cảm ơn bác đã bổ sung.
Hungmgmi và hội bạn học tâm đắc nhất với đoạn:
À, quên tao hỏi điều này:
chẳng hay sức khỏe của mày ra sao ?
Học năm thứ mấy trường nào ?
Phòng khi nhỡ có ai vào tao khoe

:lol: :lol: :lol:
Rất mong các bác lục lọi lại trí nhớ, pót thêm một số bài thơ văn, nhạc về giai đoạn chinh chiến ác liệt này.
 
Đang sẵn nói chuyện hàng hóa sang Nga, xin copy vào đây đoạn mở đầu của cuốn "Tìm trong nỗi nhớ" của tác giả Lê Ngọc Mai. Về cuốn sách này, chúng ta đã từng thảo luận trong 4rum cách đây gần 1 năm.

[size=18:6355a53380][color=darkblue:6355a53380]TÌM TRONG NỖI NHỚ[/color][/size]

[color=indigo:6355a53380]Đó là một ngày mùa hè nắng chói chang cách đây vừa đúng hai mươi năm. Chiếc xe commăngca dã chiến bạt sờn, sơn lở mà bố tôi mượn của cơ quan chở ba bố con tôi ra sân bay Nội Bài. Tôi lên đường đi học đại học ở Nga, bố và em trai đi tiễn. Đây là lần đầu tiên tôi rời Việt Nam. Mười tám tuổi, bốn mươi ba cân, hành lý là một chiếc vali lèn đầy quần áo và các mặt hàng tạp hóa. Son phấn Thái (xịn), kimono Nhật (rởm), áo phông nữ "cành mai", áo phông nam "cá sấu"..., mỗi loại xếp thành một xấp. Một đống quần lót "hoa hồng" xanh đỏ tím vàng với số lượng thừa thãi cho cả năm năm đại học. Hai bức tranh sơn mài màu sắc na ná như nhau, đỏ đỏ, xỉn xỉn, một bức "chăn trâu thổi sáo" và một bức "vịnh Hạ Long". Vài tấm tranh lụa, cái nào cũng tre, chim với thiếu nữ áo dài ( khi tre chim nhiều thì áo dài ít, khi tre, chim ít thì áo dài nhiều). Dăm gói bột nghệ, một lô dầu cao "Sao Vàng", mấy hộp "sâm quy bổ thận" (thành phần ghi ngoài vỏ hộp gồm nhiều loại cây thuốc nghe tên rất đáng nể, nhưng không thấy có sâm.)

Số hàng hóa này không phải là dành cho tôi, tức là không phải để tôi dùng. Phần tôi, chỉ có vài bộ quần áo và hai tập từ điển Nga-Việt dày cộp. Còn lại, quần áo, son phấn, thuốc thang là để xuất khẩu sang thị trường Nga với mục đích đổi về bàn là, nồi hầm, ấm điện, tủ lạnh... Các tác phẩm nghệ thuật thì dành để khi có dịp dùng làm quà tặng thầy giáo, bạn bè (người Nga, tất nhiên, chứ người mình có ai treo những thứ này trong nhà.) Suốt cả tuần lễ trước ngày tôi lên đường, chiều nào sau giờ làm việc cô tôi cũng phải lăn lóc lượn đi lượn lại Hàng Ngang, Hàng Đào để kiếm cho đủ chủng loại, số lượng hàng hóa cần thiết. Cô nhất quyết dành cái công việc khổ sai này về phần mình vì không tín nhiệm bố con tôi." Lù đù như bố con mày, không mua nhầm hàng rởm thì cũng bị chúng nó chém cho, thôi cứ để đấy cô lo, cô có kinh nghiệm mua đồ cho thằng V. đi Hung năm ngoái rồi". Những túi to, bọc nhỏ mà cô hì hụi vác đến làm bố tôi phát hoảng : "Con L. C. đi học chứ có đi buôn đâu mà cô bắt nó tha đi nhiều thứ thế !" " Ai cũng mang đi như vậy cả, tội gì không mang", cô tôi gạt phắt.
Đúng, ai cũng mang đi như vậy cả. Lúc kiểm tra ở hải quan, hơn ba chục cái vali của cả đoàn mở ra, cái nào cũng có ngần ấy thứ : "cành mai", "cá sấu", phấn "con bướm", xi líp "hoa hồng"... Mấy cậu bạn tôi, trong lúc xếp lại đồ đạc, vụng về làm tung ra ngoài xấp quần lót nữ màu sặc sỡ, mặt đỏ lựng lên ngang màu đỏ của bông hồng thêu trên quần lót (thời ấy khái niệm "đỏ mặt" còn tương đối thông dụng.)

Trong vali của tôi có một thứ mà chắc chẳng ai trong đoàn cùng đi hôm ấy có. Không, không phải là một mặt hàng "độc" mang lậu qua hải quan. Đó chỉ là một tờ giấy đơn sơ với vài hàng chữ viết to, đường nét rắn rỏi, tự tay bố tôi viết và dán vào mặt trong của nắp vali cho tôi trước hôm tôi lên đường. "Tính con hay quên nên bố dán vào đây cho khỏi thất lạc, và để mỗi lần con mở vali ra thì lại thấy ngay", bố tôi bảo. Nội dung tờ giấy là những điều bố tôi căn dặn cô con gái lần đầu tiên đi học xa nhà. Ông đánh số cẩn thận, có bảy điều cả thảy.

Hai mươi năm đã qua, chiếc vali cũ mòn và quê kệch của chuyến xuất ngoại đầu tiên đã bị quẳng từ lâu ra bãi rác, nhưng tờ giấy ấy thì đến giờ tôi vẫn giữ. Ố vàng, mép giấy chỗ sờn mỏng tang, chỗ cộm vệt hồ dán, nó nằm sâu trong một ngăn tủ của tôi, kẹp giữa cuốn sổ thơ thời sinh viên. Bây giờ đọc lại, thấy thương bố đến nao lòng[/color]
 
[color=darkred:a2b14b2468][size=18:a2b14b2468]Hũ nổi, hũ chìm...[/size][/color]

Trước tiên là một thông tin từ BBC và Mosnews:
[color=darkblue:a2b14b2468]" Kể từ khi Liên bang Xô viết sụp đổ, hàng trăm nhãn rượu vodka-thức uống ưa dùng của người dân Nga, đã ra đời. Tuy nhiên, 1/4 trong tổng số hàng xuất xưởng là rượu kém phẩm chất, các nhà phân tích cho biết. Kết quả là, mỗi năm khoảng 40.000 người Nga chết vì thứ chất cay không đủ tiêu chuẩn này.
Chỉ trong vòng 4 tháng đầu năm nay ở Nga, 13.000 người thiệt mạng vì ''ngộ độc cồn'', hãng tin AFP đưa tin.
...Quyền kiểm soát sản xuất rượu trong tay nhà nước đã đem lại một nguồn thu đáng kể cho chính phủ Xô viết trước đây. Năm 2003, khoảng 2,2 tỷ lít vodka được bán ra trên thị trường nước Nga.
Con số này tương đương 15 lít một người, hãng thông tấn Reuters nói
[/color]."
Ghê thật, 4 tháng mà có tới 13.000 đệ tử Lưu Linhski :lol: về với tổ tiên vì rượu. Có tờ còn nhanh nhảu nhân số tháng lên với 3, được số người chết vì rượu trong một năm ở Nga là...4 vạn người.Qúa ghê, bằng cả sân Mỹ Đình hôm quân ta đá với Thái Lan.
Đó là chuyện hôm nay, các con số thống kê thường được đưa ra thường xuyên bởi các hãng thống kê, thăm dò...Chứ còn ở Liên xô ngày trước, với số dân 250 triệu người thì không biết quân số thiệt mạng vì rượu hàng năm lên đến bao nhiêu, dễ có đến một huyện bên ta.
Thời trước chẳng biết thế nào, chứ hồi tôi sang Liên xô thì đó là thời kỳ đen tối với các bợm nhậu ta lẫn Tây.M.Gorbachov lên nắm quyền năm 1985, áp dụng luôn luật khô-сухой закон hạn chế bán rượu. Ông này hỏi ý kiến 200 vị lãnh đạo các xí nghiệp lớn nhất Liên xô thời đó để xem dân chúng có ủng hộ Luật khô hay không. Sau khi có ý kiến thuận chiều với lãnh đạo , Gorbachov cho đóng cửa nhiều nhà máy rượu, cửa hàng bán rượu, những ai có ma chay cưới xin phải đi xin cấp talon mua rượu với số lượng nhiều hơn một chút. Tệ hơn, ông Tổng bí thư này còn cấm tiệt các ĐSQ Liên xô ở nước ngoài khi tiếp khách không được dùng...rượu. Trong tiếng Nga, Tổng bí thư là Generalnyi sekretar nhưng bợm nhậu không gọi như thế, họ gọi trại Gorbachov là đồng chí Mineralnyi Sekretar có nghĩa là Bí thư...nước khoáng.
Các cửa hàng bán rượu ở Liên xô thời cải tổ luôn chật ních người xếp hàng mua rượu vodka, koniak, vino..bởi lẽ cửa hàng chỉ bán theo giờ và hạn chế số lượng.Thời đó xuất hiện nhiều chuyện tiếu lâm quanh chuyện rượu. Xin kể đôi ba chuyện.

1.Dòng người xếp hàng dài dằng dặc chờ mua rượu. Có ai đó hét lên :"Tôi không thể chịu được nữa rồi. Tôi đến điện Kremli giết chết Gorbachov đây!". Sau một tiếng gã này thất thểu quay về. Dòng người rồng rắn vẫn nguyên xi. Một người hỏi :"Sao, anh đã giết hắn chưa?". Gã này ngán ngẩm lắc đầu:"Chưa, ở đó người ta còn xếp hàng đông hơn".

2.Sếp đang mây mưa với thư ký trong phòng làm việc. Sếp hổn hển nói: "Đừng, đừng đóng cửa lại, không người ta lại nghĩ là chúng ta đang uống vodka đấy".

3.-Tại sao sau khi Luật khô áp dụng, tỉ lệ ly hôn ở Liên xô tăng lên?
-Đó là vì nhiều người chồng lần đầu tiên nhìn thấy vợ mình trong tình trạng tỉnh táo.

4.Hai bợm nhậu gặp nhau:
-Này, bom nguyên tử là bom gì ý nhỉ?
-Đó là khi mà cậu bị toi, tớ bị toi và vodka cũng bị toi.
-Thế bom hạt nhân là bom gì?
-Đó là khi cậu bị toi, tớ bị toi nhưng vodka vẫn còn.
-Ê nghe đây, thế thì khi mà cậu vẫn còn, tớ vẫn còn nhưng vodka không còn thì gọi là bom gì hả, hả hả??????

Còn một chuyện nữa liên quan đến giá cả vodka. Ngày đầu tiên áp dụng Luật khô, ông bố về nhà sau giờ làm. Ông con hồ hởi reo: "Ha ha hay quá, từ nay bố sẽ uống ít đi nhé". Ông bố lừ mắt:"Có mà mày ăn ít đi hơn thì có". Ông con trong chuyện này bị ông bố dọa cho ăn ít đi vì tiền lương là hữu hạn, là số không đổi, trong khi đó giá vodka chợ đen không ngừng tăng. Tôi còn nhớ một chai vodka trong cửa hàng như chai 0,5l Stolichnaya tem đỏ, Moskovskaya tem xanh lá cây...là vào khoảng 2,5-3 rúp. Trong khi đó giá chợ đen là 10 rúp, gấp 3-4 lần giá mậu dịch. Ở phía dưới ký túc xá trường tôi ở lúc nào cũng thường trực một dãy taxi bật đèn xanh đứng chờ. Khi cần chai rượu, chỉ cần xuống gác, búng búng tay vào cổ là ngay lập tức sẽ có một tay chạy đến. Hắn móc túi trong áo khoác ra một chai rượu nửa lít và mau mắn nhét tờ "đỏ" vào túi.Đây là cảnh thường ngày ở huyện, nhưng chỉ có cánh sinh viên ngoại quốc mới hay làm vậy, chứ anh em Nga cũng ít có điều kiện để mua rượu chợ đen bởi một chai rượu vớ vẩn như vậy đã ngốn hết 1/3 tháng học bổng của họ.

pian1.jpg


Rượu ít, rượu đắt đỏ...nhưng nhiều người đã trót nghiện từ thời trước mất rồi. Thống kê mới đây cho biết khoảng 1/3 số đàn ông và 1/7 số đàn bà Nga thường xuyên uống rượu vodka. Tôi cứ đoán mò là ngày xưa con số này chắc cũng không khác là mấy. Dân nhậu Liên xô bắt đầu chuyển sang uống các đồ uống khác, miễn là trong đó có chất cồn. Thức uống họ hay sử dụng nhất là nước hoa Odekolon, giá xê xích khoảng 10-3 rúp một lọ 100-200 ml.Tôi cũng đã từng đi uống...cồn y tế với một anh bạn Nga cùng phòng, đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ. Cứ há miệng ra đổ cồn nguyên chất vào miệng rồi ngậm lại thật nhanh để "không khí không lọt vào được". Nuốt xong cái thứ nước bỏng rẫy ấy vào miệng, rồi nhanh chóng tợp một ngụm to nước lọc vào để chúng tự trộn với nhau trong...dạ dày. Đây cũng là một cách uống thường thấy ở các bợm nhậu Nga thời cải tổ.Hôm đó, tôi bị ngất đúng nửa ngày mới tỉnh. :cry:
(Kỳ sau: Rượu lậu-Samogon được dịp lên ngôi)




-
 
Samogon-Самогон là gì? Nói nôm na nó là rượu tự nấu trong điều kiện ở nhà.Ở Liên xô ngày trước và nước Nga hiện nay chỉ có 40% vodka nhà máy là đáp ứng được các tiêu chuẩn ngặt nghèo của tiêu chuẩn nhà nước GOST-ГОСТ.Còn lại 60% là rượu samogon-vừa "hạt dẻ", vừa dễ kiếm (lại vừa dễ...ngộ độc :cry: ). Vậy nên nói trong điều kiện hiếm hoi thời cải tổ, samogon lên ngôi là vậy.
Nguyên liệu nấu rượu samogon rất phong phú, có thể nấu từ gạo, từ đường, từ củ cải đường, từ lúa mạch, từ khoai tây...Trong các nguyên liệu kể trên,nấu bằng gạo và đường là "hiệu quả" nhất. Một kg gạo cho ta khoảng 1,25 lít vodka, còn một kg đường thì cho ít hơn một chút-1,1 lít. Các loại nguyên liệu khác cho rất ít rượu, như một kg khoai tây chỉ cho ta khoảng 1/3 lít là cùng, quá ít, chả bõ công nấu.Dưới đây là sơ đồ công nghệ nấu samogon của các đồng chí Nga:

sam_app.gif


Nấu rượu kiểu ta hay kiểu tây chung quy cũng chỉ loanh quanh mấy chuyện ủ men, chưng cất và lọc rượu...Rượu samogon Nga được tiêu thụ rất nhanh, nhưng cũng bị cấm đoán ra trò. Nhưng đối với các "chiến sĩ Việt Cộng"-từ chỉ quân ta bên Liên xô thời đó-ở các ký túc xá công nhân thì trong từ vựng hình như không có từ "sợ". Họ về phép, rồi hì hụi mang sang các dựng cụ nấu rượu lậu. Hải quan Liên xô khi mở vali ra kiểm tra thì chỉ còn biết kêu trời khi nhìn thấy mấy ống xoắn ruột gà, hỏi sto eto- đây là cái gì, ông Việt cộng ta ú ớ không biết nói gì, rồi hai bên nhìn nhau đều cười như nghé mà cho qua. Quân Việt cộng ta thời đó thường nấu rượu trong ký túc xá công nhân, dùng nồi áp suất để nấu với nguyên liệu là đường. Thành phẩm làm ra vừa "phân phối" trong ốp, vừa để bán cho các bợm nhậu Nga. Nhiều anh đã "nên người" nhờ trò nấu rượu lậu này, đóng thùng to thùng bé về nhà góp phần vào sự nghiệp dân giàu nước không mạnh thời đó.

Vào dịp Tết vừa qua, vợ một chú nghiên cứu sinh ở cùng trường bỗng gọi điện cho mấy sinh viên cũ đến nhà thưởng thức món đặc biệt. Ngày mùng hai, cả mấy anh em hí hửng đến chúc Tết cô chú và hai em(thực ra đây chỉ là cái cớ :lol: ). Khi đã ngồi vào bàn, cô lên gác và đem xuống... một chai rượu Stolichnaya tem đỏ.Thấy cả bọn ngạc nhiên, cô nói: "Đây là chai rượu chú chúng mày đem về từ 20 năm trước, bỏ quên mới tìm thấy được". Cả bọn cầm lấy cái chai ngắm nghía, săm soi. Ôi, chai rượu mến thương từng là của quý của thời cải tổ lao lung và khốn khó. Các viền mép nhãn rượu đã hơi úa vàng, nhưng nhìn xuyên qua chai vẫn thấy những đường keo máy chạy song song đều tăm tắp. Và nữa, cái thứ nước ấy dù đã trải qua 20 mùa nóng ẩm của xứ nhiệt đới gió mùa trong một xó xỉnh bụi bặm nào đó vẫn trong vắt như vừa xách về từ một cửa hàng đông đúc và chật chội ngày xưa. Uống rượu, không phải, mà là uống từng giọt kỷ niệm của một thời khô miệng vì...Luật khô.
 
Đây là chiếc cốc để uống rượu vodka ngày xưa, cứ rót gần đầy, tợp một hơi, úi chao ôi...
coc7kop.jpg

Quân ta cũng "đánh" loại cốc này về VN để bán. Đố các bác giá của nó ở LX là bao nhiêu?
 
hungmgmi nói:
Đây là chiếc cốc để uống rượu vodka ngày xưa, cứ rót gần đầy, tợp một hơi, úi chao ôi...
Quân ta cũng "đánh" loại cốc này về VN để bán. Đố các bác giá của nó ở LX là bao nhiêu?
Hùng về lật đít cốc lên, chắc chắn là 7 kôpếch.

shamp_soviet2.gif


Vậy tớ đố Hùng và mọi người hai chai Sampanh trắng và đen này thời cụ "xukhôi zakon Gorbachov" thì giá bao nhiêu? Giá này có lẽ còn được fix mấy chục năm thời LX ấy chứ.
 
Thời sinh viên, tớ "tợp" được 2 "tợp" vodka của Hùng đấy.
Cốc ấy 7 kop à, tớ thì lại cứ nghĩ có 2 kop - Nhưng làm gì có chuyện rẻ thế nhỉ, dù bao cấp thì bao cấp?
 
Chịu bác Rừng, cốc này đúng là cốc 7 kốp.
Chai rượu sâm panh trên hình như có giá là 4 rup thì phải, hay là hơn nhỉ?
 
Tạp chí "Liên xô ngày xưa" mảng văn nghệ hơi phọt phẹt, mới chỉ đăng nhõn một bài thơ của một ông bố gửi con đi Liên xô. Nay, xin cóp một truyện ngắn của một nhà văn khá yêu thích của hungmgmi là bác Vũ Bão. Sinh thời bác chúa ghét những đồng chí đi học Nga về mà trình độ chẳng có bao lăm, cứ mở mồm ra là tầm chương trích cú của các "mét" như Dép Xốp, Át Nhép.., :lol:Đây là một câu chuyện trong mạch này của bác Vũ Bão:

[color=darkred:f4fd404372][size=18:f4fd404372]Phó tiến sĩ không hữu nghị [/size][/color]

Nếu sau này xuống âm phủ, chắc chắn thằng Hân và tôi cùng bị quỉ sứ cưa tay. Trong mỗi tiết toán, đứa nào làm xong trước phải vo viên bản nháp rồi búng lên bàn trên cho thằng Bằng. Biết làm việc đó là sai trái, nhưng chúng tôi không nỡ bỏ bạn lưu ban.
Tháng trước thằng Hân được xếp thứ nhất, tôi xếp thứ nhì, thằng Bằng bị xếp thứ 49. Cả lớp có 50 học sinh. Tháng sau thằng Hân và một thằng nữa đạt điểm bình quân 9,1 nên tôi bị xếp thứ ba. Đem sổ điểm về nhà, tôi bị bố mắng như tát nước vào mặt, bắt tôi viết một bản quyết tâm thư phải giành lại vị trí thứ nhì vừa bị mất. Còn bên nhà thằng Bằng lại vui như hội. Nó được xếp thứ 44. Mẹ nó đi mua con gà về làm bữa liên hoan đứa con vừa nhích lên được năm bậc. Ngày chủ nhật bố nó đưa nó đi chụp ảnh và xem chiếu bóng. Cả nhà thằng Bằng không ai biết rằng tháng ấy trong lớp có những bẩy thằng bị điểm bình quân 3,9 nên không thằng nào bị xếp thứ 50. Dù sao thì hạng thứ 44 cũng đem lại niềm vui y như thật và một vài niềm vui gần như thật trong gia đình thằng Bằng. Số là một hôm thằng Bằng chạy như ma đuổi giơ cao quyển sổ liên lạc gia đình về nhà khoe với bố mẹ nó vừa được điểm 10. Chỉ cần nhìn thấy con số 10 hiếm hoi ấy, bố thằng Bằng đã nắm chặt hai tay phóng thẳng lên trời như lúc nhìn thấy Cao Cường sút tung lưới đội Công an Hà Nội trong vòng chung kết. Mẹ nó hối hả đi chợ. Lại một con gà chết oan, vì cái điểm 10 ấy là điểm 10 thể dục. Hôm ấy có đoàn cán bộ liên ngành của Sở thể thao và Sở giáo dục về kiểm tra phong trào rèn luyện thân thể của nhà trường. Chúng tôi biểu diễn rất đúng và đều 36 động tác của bài thể dục buổi sáng. Đoàn cán bộ hết lời ca ngợi, ông hiệu trưởng sướng nở mũi hạ lệnh cho giáo viên thể dục thưởng cho mỗi đứa chúng tôi con 10 đồng hạng.
Số thằng Bằng có quí nhân phù trợ. Mỗi học kỳ bố mẹ nó lại đến nhà cô giáo vặt đầu vặt tai xin cô nâng điểm để hết học kỳ II nó được lên lớp. Nó leo được lên cấp hai, bố mẹ nó càng phải chi nhiều phong bì cho Nhà các nhà giáo Việt Nam, ngày Tết, ngày Quốc khánh, ngày Quốc tế Phụ nữ, vì mỗi lớp có nhiều thầy cô, mỗi thầy cô chỉ dạy một hai môn và mỗi lớp lại có một giáo viên chủ nhiệm.
Thằng Bằng đã kém về toán, còn về văn nó cũng chẳng hơn cái tài làm toán. Thầy giáo hỏi về gia đình cô Kiều, nó ấp úng trả lời: "Bố cô Kiều lúc ở nhà tên là Vương Ông, lúc ra làm quan dân làng gọi là Vương Quan."!!! Tả một buổi đi tuần hành cổ động cho đại hội hợp tác xã, nó viết rất nghiêm chỉnh những gì tai nghe mắt thấy: "Chúng tôi đánh trống ếch, vừa đi vừa hô khẩu hiệu ầm làng, đi đến đâu chó cắn đến đấy. Được một vòng chúng tôi giải tán, ông chủ nhiệm bảo chúng tôi ngày mai lại đi nữa. Về đến nhà, tôi mở đài Trung Quốc nghe Tây Du ký, rồi ngủ lăn quay lúc nào không biết". Một lần làm bài văn về trận tiêu diệt máy bay Mỹ, thằng Bằng cứ thấy sao viết vậy: "Thằng Con Ma trúng một phát cao xạ hộc một tràng khói ra đằng đít lao phọt xuống cánh đồng."!!! Khi trả bài, cô giáo phải nhắc nhở cả lớp: "Hộc là kêu rống lên và cũng có nghĩa trào ra từ miệng nên không ai viết "hộc ra đằng đít". Tràng là những vật cùng loại xâu vào với nhau như "tràng hạt", hoặc nhiều âm thanh phát ra liên tục như "tràng súng máy", "tràng pháo vỗ tay", vì thế không viết "tràng khói" mà chỉ viết "dải khói". Không ai viết "đít máy bay" mà chỉ viết "đuôi máy bay". Phọt là bật mạnh ra thành tia như "phọt máu", nên không viết "máy bay rơi phọt xuống cánh đồng"." Thì ra nó viết có một câu mà nhầm đến bốn từ. Anh em trong lớp cứ chê nó là ông Liên Xô viết tiếng Việt Nam. Ấy thế, nhờ chiến thuật phong bì, thằng Bằng vẫn lên mỗi năm một lớp.
Đến lớp 9, dưới trướng một giáo viên chủ nhiệm "bôn" chính hiệu, thằng Bằng bị lưu ban không được lên lớp 10. Ông hiệu trưởng sau khi nhận được thư tay của ông phó trưởng Ty giáo dục - chú thằng Bằng - cố thuyết phục ông giáo viên chủ nhiệm cho thêm điểm để thằng Bằng được lên lớp. Ông giáo viên chủ nhiệm vì cái tội cứng đầu cứng cổ nên bị đá từ nội thành về đây, nhưng chứng nào vẫn tật ấy, trả lời thẳng thừng: "Tôi là đảng viên. Đảng không dạy tôi làm hàng giả. Đảng dạy tôi phải cung cấp cho tổ quốc xã hội chủ nghĩa những người có tài thực sự, chứ không phải là một lũ ngu dốt có đầu đủ văn bằng". Ông ta quên mất rằng thằng Bằng thuộc dòng dõi 5C (Con Cháu Các Cụ Cả). Ông nội nó đã đi cắm cờ từ ngày Việt Minh cướp huyện. Bố nó chỉ là anh hoạn lợn được tuyển vào làm cung ứng ở công ty thực phẩm, rồi leo dần lên tới phó giám đốc kiêm bí thư đảng ủy công ty. Cô nó lấy một ông phó giám đốc sở, còn một cô nữa lấy ông vụ trưởng - con trai ông phó bí thư tỉnh ủy. Cô út nó lấy ông trưởng ban tổ chức chính quyền. Thế là chú nó làm đầy đủ thủ tục cho nó chuyển trường lên lớp 10, còn ông hiệu trưởng bị đá hất lên phòng chuyên môn, và ông giáo viên chủ nhiệm nhận ngay được quyết định đi xây dựng trường cấp II ở vùng kinh tế mới. Năm sau thằng Bằng tốt nghiệp lớp 10 và được chọn đi học ở Liên Xô. Lúc đó bọn thanh niên chúng tôi lần lượt đi bộ đội. Nhiều đứa đã bỏ xác ở chiến trường miền Nam, còn những đứa trở về, đứa cụt chân, đứa cụt tay. Tôi là thằng lính may mắn nhất, giữ đủ càng đủ gáo, chỉ phải đem cái bụng báng, một vết sẹo ở bắp đùi và một vết sẹo dọc sống lưng.
Tôi về đến làng đúng lúc nhà thằng Bằng dựng rạp, nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Tôi hỏi cậu hàng xóm mới biết bố thằng Bằng khao cái phó tiến sĩ của con trai. Tôi vẫn không một ngày bước chân qua ngưỡng cửa trường đại học, nên cứ thấy ông phó tiến sĩ nào là bái phục ông phó tiến sĩ ấy. Một hôm thằng Hân xuống đơn vị an dưỡng thăm tôi, nghe tôi khoe thế là làng ta có phó tiến sĩ rồi, thằng Hân phá lên cười:
- Cái huân chương mày được thưởng ở chiến trường có bao giờ mày đeo mặt trái ra ngoài không?
Tôi hỏi lại:
- Thế là thế nào?
Thằng Hân vỗ đánh độp vào vai tôi:
- Mày đi đánh nhau dài ngày quá nên mục cả đầu óc rồi. Ở đời có dăm bảy loại phó tiến sĩ. Phó tiến sĩ Bằng mày học với nó mày đã biết. Tao đã ở Liên Xô với nó, tao biết. Phó tiến sĩ hữu nghị ấy mà.
- Sao lại phong cho nó là phó tiến sĩ hữu nghị?
- Nó có học hành gì đâu. Bố mẹ nó gửi hàng sang, nó chạy về các tỉnh bán đi, rồi mua a-na-gin, B12, áo bay, dây may-xo gửi về. Đến khi làm luận án, nó thuê một thằng viết. Thằng cha này học gạo lắm, luận án về thằng Bờm. Thằng Bằng lại nhờ tao dịch. Các thầy Nga biết quái gì là cái quạt mo, biết gì là con chim đồi mồi, chẳng lẽ lại tự nhận là không biết, nên cứ "đa đa" hoài. Còn ông thầy phản biện, thằng Bằng lo lót trước rồi. Phong cho chúng ta một phó tiến sĩ, người Nga có mất cái gì. Lương phó tiến sĩ mình cứ è cổ ra trả, còn họ được thành tích đã đào tạo cho mình bao nhiêu phó tiến sĩ.
Tôi vẫn ngờ ngợ cái điều thằng Hân vừa nói. Sau này cánh đi Liên Xô về kể vanh vách "thành tích" của thằng Bằng tôi mới tin. Và cũng từ chúng nó tôi mới biết thằng Hân cũng là phó tiến sĩ mà chẳng bao giờ nó khoe với tôi cả. Thằng Bằng vẫn chưa nhận công tác. Những ngày kỷ niệm Cách mạng tháng 10, ngày sinh của Puskin, Gorki, bao giờ thằng Bằng cũng có hàng loạt bài dàn hàng ngang trên các báo. Lúc đầu tôi đọc rất hào hứng, nhưng vài bài sau tôi chỉ thấy toàn các ông Ốp, Ép, Xki... nói, chẳng thấy thằng bạn học cùng lớp tôi nói bao giờ. Tôi ôm một tập báo đến đưa cho thằng Hân mà bảo: "Thế này là thế nào?". Thằng Hân cười hì hì: "Phó tiến sĩ thứ thiệt thường nói theo dòng suy nghĩ của mình, còn phó tiến sĩ hữu nghị thì ở Liên Xô nói chuyện Việt Nam, về Việt Nam nói chuyện Liên Xô. Đây, mình đọc cho cậu một bài báo ở Văn học Xô Viết, cậu xem có giống bài của ông Bằng nhà ta không nào".
Tôi rút một tờ báo cho thằng Hân nhìn lướt qua đầu đề, thằng Hân với tay lên giá sách lục chồng báo cũ rút ra một tờ rồi dịch thẳng sang tiếng Việt cho tôi nghe. Thì ra ông phó tiến sĩ hữu nghị của tôi đã "thuổng" bài báo ấy rồi mông má lại, ký tên phó tiến sĩ Chu Hữu Bằng.
Có một thời sách báo tiếng Nga tràn ngập lãnh thổ nước ta. Lúc đó, những người thạo tiếng Nga chưa nhiều lắm. Một số người khác phải dịch tác phẩm tiếng Nga sang tiếng Việt bằng bản tiếng Pháp của các nhà xuất bản bên Nga phiên âm các danh từ riêng theo cách phát âm của Pháp. Do đó, phó tiến sĩ Chu Hữu Bằng giữ độc quyền với nhà xuất bản "Cây đề" về dịch các tiểu thuyết tiếng Nga. Ký xong một hợp đồng, nó gọi một số sinh viên đến dịch, rồi đứng chung tên. Sau này nhiều hợp đồng, nó xé lẻ từng quyển ra làm nhiều phần, rồi thuê sinh viên mỗi đứa dịch một phần. Bói rẻ còn hơn quẻ không, các sinh viên lao vào dịch như điên, lại hoạt động đơn tuyến với ông phó tiến sĩ, nên thằng nào cũng tưởng chỉ có một mình giúp đỡ dịch giả mà thôi. Để thiên hạ biết mình ở Nga về, tên các nhân vật trong tiểu thuyết, Bằng phiên âm theo đúng giọng Nga đủ cả tên bố và họ. Đọc sách của dịch giả Chu Hữu Bằng, tôi đến phát nhức đầu về cái tên người dài dằng dặc. Nói có sách, mách có chứng, tôi xin trích trong cuốn "Tình yêu đôi ngả" một đoạn như sau:
"Ông Phê-đô Phê-đô-rô-vi-trư A-la-ba-mốp nói như hét vào tai ông I-van Xéc-ghêi-ê-vi-trư Bơ-la-kha-nốp:
- Ông I-van Xec-ghêi-ê-vi-trư, thằng Nhi-cô-lai nhà ông đánh thằng A-lếch-xây nhà tôi thâm tím cả mặt mũi rồi.
Ông I-van Xéc-ghêi-ê-vi-trư Bơ-la-kha-nốp vội trả lời:
- Ông Phê-đô Phê-đô-rô-vi-trư A-la-ba-mốp ạ, thằng Nhi-cô-lai nhà tôi rủ con On-ga A-lếch-xan-đrê-ép-na, con gái ông A-lếch-xan-đơ Mi-tô-lô-vi-trư Ba-cu-lin đi nhảy. Thằng A-lếch-xây nhà ông đến gọi con On-ga A-lếch-xan-đrê-ép-na ra thư viện đọc sách. Thấy hai đứa đang nhảy, thằng A-lếch-xây nhà ông cà khịa, thụi vào ngực thằng Nhi-cô-lai nhà tôi, tất nhiên thằng Nhi-cô-lai phải ứng đạp lại vào bụng thằng A-lếch-xây nhà ông..."
Toàn những vi trư là vi trư, tôi chịu chẳng tài nào hiểu được thằng vi trư nào đánh thằng vi trư nào đau hơn. Ai bỏ tiền ra mua quyển "Tình yêu đôi ngả" những 200 trang chỉ đọc được 150 trang truyện, còn phải trả không 50 trang toàn những vi trư là vi trư, như vớ phải bó rau muống có quá nhiều cuộng vậy.
Ít lâu sau cánh đi Nga lục tục kéo về, có thằng hiếu học đóng gói cả một tủ sách văn học hiện đại Nga. Thế độc quyền của Bằng bị mất, những vi trư của Bằng không được những người mê sách đọc nữa. Các nhà xuất bản thi nhau dịch tiểu thuyết Nga, các sinh viên nhảy ra ăn riêng đỡ phải bánh đa bẻ đôi tiền nhuận bút. Thằng Bằng đâu có chịu. Mỗi khi nghe thấy một nước mới nổi lên giành độc lập, hoặc là năm tròn kỷ niệm ngày thành lập nước nào, thằng Bằng đều viết thư sang Liên Xô nhờ lùng các loại sách Nga viết về nước ấy gửi về. Vì thế nhân ngày nhân dân Mêlatăngca nổi lên giành độc lập, Bằng phóng ngay sang nhà xuất bản "Cây đề" in một tập thơ Mêlatăngca. Đấy là một tập thơ Mêlatăngca do một người Pháp trước làm ở phủ toàn quyền Mêlatăngca sưu tầm và dịch lại. Khi đoàn nhà văn Tiệp Khắc sang Paris, anh phiên dịch chộp lấy và đem của lạ về Tiệp Khắc. Một tay trợ lý báo chí đại sứ quán Ba Lan ở Tiệp Khắc lại dịch sang tiếng Ba Lan. Một sinh viên Ba Lan du học ở Liên Xô lại dịch sang tiếng Nga, và đến bây giờ thằng Bằng của chúng tôi vớ được của độc này liền chuyển sang tiếng Việt với lời chú thích dưới tựa đề "dịch từ nguyên bản tiếng Mêlatăngca".
Xin trân trọng mời các bạn nhấm nháp tý công trình dịch thuật của ông phó tiến sĩ hữu nghị của làng tôi:

[color=darkblue:f4fd404372]Ôi lựu đạn!
Ta sinh trong vòng tay nàng
Ôi lựu đạn!
Tiếng nói đầu tiên ta gọi tên nàng
Ôi lựu đạn!
Dù vượt đỉnh Himalaya tuyết phủ
Dù vượt sóng dữ Thái Bình Dương
Dù vượt rừng Amazone bạt ngàn
Ta quyết nắm tay nàng
Ôi lựu đạn!
Mỗi cánh hoa là của nàng
Mỗi ánh trăng là của nàng
Mỗi tiếng chim hót là của nàng
Mỗi dòng suối trong là của nàng
Ôi lựu đạn!
Trên sa mạc mênh mông
Ta viết tên nàng lên cát trắng
Lựu đạn! Ôi lựu đạn![/color]

Tôi đem tập thơ Mêlatăngca đến hỏi thằng Hân: "Thơ tầm cỡ quốc gia gì mà ì ạch như...". Hân lắc đầu trả lời không biết.
Tôi vặn lại: "Tại sao phó tiến sĩ mà không biết?". Hân mỉm cười: "Cái thằng nào khoe cái gì cũng biết chính là cái thằng chẳng biết cái gì đến đầu đến đũa cả. Mình chưa được tìm hiểu về nền văn học Mêlatăngca, thằng Bằng mù tịt tiếng Mêlatăngca. Cái giọng này đúng là của một tay phiên dịch người Nga dịch thơ Mêlatăngca từ một tiếng thứ ba, thằng Bằng cứ thế dịch sang ngang từ tiếng Nga ra tiếng Việt".
Dù phó tiến sĩ Hân không biết, nhưng sớm hay muộn trên mảnh đất này phải có người biết.
Một chiếc xe Mécxêđét đen bóng, cắm lá cờ xanh lưỡi liềm trắng đeo biển số NG (ngoại giao) nhẹ nhàng dừng bánh trước cửa nhà xuất bản "Cây đề". Hai người đàn ông da nâu mũi cao mắt đen mặc âu phục, cra-vát cổ cồn nên gót giầy đến phòng thường trực. Người dong dỏng cao đưa danh thiếp in chữ phủ kim nhũ cho cô thường trực và đề nghị được gặp ông giám đốc. Lần đầu tiên được hai vị khách nước ngoài đến thăm, ông giám đốc vốn người kỹ tính bèn mời ông phó giám đốc và bộ tứ lên cùng tiếp khách ở phòng khách sặc mùi ẩm mốc vì bị đóng cửa lâu ngày.
Người da nâu trẻ tuổi khẽ cúi đầu chào rồi nghiêng bàn tay về phía người to béo đang móc túi lấy danh thiếp. Anh ta nói tiếng Việt kiểu "com co cha co gio" của bà con làng Phùng:
- Báo cáo các đồng chí, đồng chí Mohamét Ali, tùy viên văn hóa sứ quán Cộng hòa Mêlatăngca xin phép được làm việc. Còn tôi trước đây là sinh viên Trường đại học tổng hợp, sau khi tốt nghiệp ở lại làm trợ lý báo chí.
Các vị phụ trách nhà xuất bản chuyền tay xem danh thiếp in hai mặt của hai vị khách. Ông tùy viên nói đến đâu, trợ lý báo chí dịch lưu loát đến đấy. Đại ý là Đại sứ Cộng hòa Mêlatăngca vô cùng xúc động trước việc nhà xuất bản "Cây đề" đã giới thiệu nền văn học Mêlatăngca đến với bạn đọc Việt Nam, nhưng rất tiếc người dịch không thông thạo tiếng Mêlatăngca, nên có một vài sai sót đáng tiếc. Trong tập thơ có 4 bài dân ca, chứ không phải thơ của ông Anonyme. Tiếng Mêlatăngca anonyme nghĩa là khuyết danh, còn Balabadin El Khêốp không phải là người Mêlatăngca. Ông là thủy thủ nước Alibaba bị đắm tàu giạt vào một hòn đảo của chúng tôi được một gia đình đánh cá chăm sóc, trước khi về nước ông làm bài thơ này tặng nhân dân hòn đảo. Còn Sablamêca là nhà thơ nước Sêhêgarat, trong chuyến đi thăm Mêlatăngca, ông làm bài thơ Xứ sở tình yeu tặng nhân dân chúng tôi. Bài Grênađa là của Haipha Camay chứ không phải Gaipha Cômai như người dịch đã giới thiệu (ông trợ lý không biết trong tiếng Nga không có chữ H và chữ O tiếng Nga lúc đọc là O lúc đọc là A). Grênađa là quê hương của nhà thơ Haipha và cũng là căn cứ đầu tiên của nghĩa quân Mêlatăngca, các bản dịch tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Nga, Grênađa đều có nghĩa là lựu đạn. Việc lầm lẫn đó gây cho bạn đọc ngộ nhận nhân dân Mêlatăngca thích cầm lựu đạn từ khi mới đẻ, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến lựu đạn, đi đến nước nào cũng giắt theo lựu đạn. Nhân dân Mêlatăngca vốn yêu hòa bình nên đã chọn quốc kỳ nền xanh hòa bình, giữa có vành trăng lưỡi liềm trắng. Vì thế sứ quán Mêlatăngca yêu cầu nhà xuất bản nên có bài đính chính trên báo.
Ông giám đốc nhà xuất bản "Cây đề" sợ toát mồ hôi, huyết áp tăng vọt lên 220/150. Chắc chắn khoản viện trợ 1000 tấn dầu ô-liu và 200 tấn quả chà là của nhân dân Mêlatăngca tặng nhân dân Việt Nam khó có thể chuyển giao đúng hạn định. Các vị giám đốc nhà xuất bản "Me Xanh", "Chép hóa rồng", "Hoa Phượng" được một phen hú vía, vội phanh gấp các tập thơ Vênêduêla, Côstarica, Panama của phó tiến sĩ Bằng "dịch từ nguyên bản" để tránh hậu họa.
Từ đó phong trào giải phóng dân tộc của các nước chậm phát triển ngày càng một dâng cao, nhưng chẳng báo nào, chẳng nhà xuất bản nào dám đặt bài cho thằng Bằng viết nữa. Món hàng của thằng Bằng không bán cho ai được, ai cũng sợ ông phó tiến sĩ hữu nghị lại tiếp tục diễn cái vở không hữu nghị. Người ta quên dần phó tiến sĩ Chu Hữu Bằng, mỗi khi nhắc đến vị ấy, bạn bè chỉ nhắc đến chuyện vi trư và chuyện Ôi lựu đạn. Ấy thế lại vui như nghe chuyện tiếu lâm vậy.
Hôm qua, tôi ở trại an dưỡng về thăm quê. Bên nhà Bằng đèn điện sáng choang, nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Bố mẹ Bằng ta mở tiệc tiễn ông phó tiến sĩ đi du lịch tự túc sang Nga. Nghe đâu mấy đứa con nhà ông hoạn lợn đi xuất khẩu lao động đã ở lại Matxcơva mở hiệu đặc sản. Cửa hàng ấy còn là trung tâm thu mua kimônô, son Thái, bò nhàu, bò mưa ở trong nước gửi ra và cũng là trạm trung chuyển thuốc tây, vòng bi, bàn là, súng hơi, đồ nhôm về nước. Tôi chắc chắn thằng Bằng sẽ ở lại tiếp tục hoạt động không mệt mỏi cho tình hữu nghị giữa các dân tộc trên lĩnh vực trao đổi hàng hóa giữa các nước Đông Nam Á và Cộng hòa liên bang Nga.
Chúc phó tiến sĩ làm ăn tấn tới, không bị trúng quả tù mù "hộc lên một tràng khói ra đằng đít, lao phọt xuống cánh đồng".
 
[color=darkred:15c3aae00a][size=18:15c3aae00a]Loay hoay trong bóng tối[/size][/color]

Hai mươi năm rồi tôi mới gặp lại anh Th. Gặp nhau hàn huyên đủ điều. Giờ, anh và gia đình định cư ở Kiev-thủ đô Ucraina. Anh là giáo viên dạy tiếng Việt duy nhất tại một ngôi trường duy nhất tại Ucraina (và có lẽ duy nhất trên thế giới nữa) có chương trình dạy tiếng Việt cho học sinh bản địa. Anh bảo học sinh anh ngoan lắm, hát múa bài Trống cơm thuần thục, đi thi văn nghệ toàn thành phố đoạt không biết bao nhiêu là giải. Anh kể anh và gia đình anh tùng tiệm vừa mua được căn hộ 62 mét ở thủ đô, anh còn kể rằng hội bạn sang cùng năm hầu như ở lại hết, chẳng mấy đứa về Việt Nam...Tôi nhìn mái đầu đen nhưng nhức của anh mới nhuộm, cái cằm đầy râu trắng chưa kịp cạo...và chợt nhớ đến một mùa đông 20 năm trước của thời sinh viên.Tôi bảo:"Em vẫn còn giữ được những bức ảnh anh em mình tự chụp và rửa ở Kiev, trên ảnh nào cũng có chữ Kiev to tướng do em viết". Anh hơi ớ người ra một chút...

Đó là kỳ nghỉ đông năm thứ nhất, đầu năm 1986, chúng tôi được nhà trường cho đi nghỉ ở Kiev. Ban ngày đi tham quan, tối về ký túc xá trường anh hí húi rửa ảnh. Ngày xưa, cánh sinh viên có cái thú mua máy ảnh, chụp rồi tự phóng ảnh tại nhà. Anh nào tầm tầm thì kiếm cái KIEV, còn tay nào máu me hơn thì cố sắm một con ZENIT là "đỉnh" lắm rồi. Ngoài ra phải nghiến răng kiếm thêm cái bachok để rửa phim, rồi đèn đỏ, rồi máy phóng, khay đựng thuốc hiện, thuốc hãm...tất cả phải đầy đủ lệ bộ.

plenka.jpg


Phim chụp(đen trắng) thường mua loại Svema của Liên xô, anh nào sang thì kiếm đâu đó được ORWO của Đông Đức, thuốc hiện, hãm, giấy ảnh...bán ê hề ở các cửa hàng. Những hôm nào làm ảnh là phải chui vào toa lét, hoặc nhà tắm, tắt hết điện để tráng phim. Xong rồi vào nhà thực thi việc in phóng ảnh. Các cửa sổ đều bị bịt kín, không cho bất cứ ánh sáng nào lọt vào phòng. Cậu Tây cùng phòng cũng được nói khó đi chơi đâu mất. Cho phim vào máy phóng, cuộn từng tí một để chọn kiểu, rồi điểu khiển máy lên xuống, xoay ống kính sao được ảnh rõ nét nhất. Đoạn, bấm đèn rọi và lẩm nhẩm đếm để lấy cữ và dùng kẹp nhúng tờ giấy ảnh vào khay thuốc hiện, rồi cho vào khay thuốc hãm. Muốn ảnh có chữ thì dùng bút viết lên một tấm kính, xong rồi đặt nó lên trên tấm giấy ảnh. Các bức ảnh mà tôi chụp tại Kiev mùa đông đầu năm 1986 đêucó những chữ to cồ cộ do mình tự viết để kỷ niệm. Bây giờ, thời công nghệ số nhìn lại những bức ảnh thời đó, thấy thật ...đáng thương. Cũng cần nói thêm là một bộ đồ làm ảnh thời đó khá đắt, khoảng mấy trăm rúp. Vậy nên trong mỗi "đơn vị", thông thường chỉ có 1 đến 2 bộ là cùng, ai cần thì đến mà mượn của nhau.Thời sinh viên rỗi rãi, đông bạn bè đi chơi, suốt ngày chụp rồi lui cui rửa ảnh. Lạ một điều nghiệp dư là vậy, thế như cái đống tùm hum ảnh tự chụp vác về đã mười mấy năm mà đố có cái nào bị ẩm mốc, hư hỏng...
Dưới đây là máy ảnh ZENIT, một thời từng là mơ ước của nhiều người:

zenit.jpg


Thời Liên xô đầu cải tổ, ảnh chụp trong các Atele chủ yếu là ảnh đen trắng. Có lần chúng tôi đi chụp ảnh kỷ niệm với một tay thực tập sinh Cuba ở hiệu ảnh gần nhà. Máy chụp trông to tướng, có ray để chỉnh tiêu cự. Hệ thống đèn có thể nói là khá tuyệt, rọi trên đầu, lấy ánh sáng ven... Ảnh chụp ra, trông không khác gì chụp ở... hiệu ảnh Quốc tế phố Hàng Khay đầu bảng Hà Nội. So với các tấm ảnh cây nhà lá vườn, đúng là một trời một vực.

Công bằng mà nói, thời này cũng đã có ảnh màu, nhưng chủ yếu là để chụp phục vụ khách du lịch tại các địa danh nổi tiếng như Quảng trường Đỏ, quảng trường Ermitazh ở Len...Không hiểu sao các ảnh chụp thời đó đều thiên đỏ, để vài năm thì nó lại hơi ngả xanh. Còn ở Matxcơva, lab ảnh đầu tiên xuất hiện vào khoảng năm 1987, trên Đại lộ Kalinin, gần chỗ giao với phố Arbat cũ. Lab này là của hãng AGFA, lúc nào cũng chật ních. Năm 1988,tôi đưa một cuốn phim đến tráng rửa mà phải ngồi chờ đến gần 30 phút mới tới lượt. Nhưng, tư bản giãy chết có khác, ảnh rửa ra trông sắc nét rõ ràng, giấy lụa cầm mát cả tay...Sau này, các cửa hàng photolab mở ra nhiều hơn, đánh tan sự độc quyền của cửa hàng nọ trên Đại lộ Kalinin.

Anh Th. kể đầu thập niên 90 quân Việt Nam hốt tiền ở bên đó nhờ mở các lab ảnh. Bây giờ thì đã chững lại rồi.Tôi bảo anh thỉnh thoảng nhớ về nước đấy nhé để anh em còn gặp nhau. Chứ không lại vèo cái 20 năm nữa, lụ khụ hết cả, cái ảnh ta chụp ở Kiev năm nào chắc cũng hỏng bố nó mất.
 
Thế cái ZENIT này là ảnh mới chụp đấy à? Ý là đ/c vẫn còn giữ được nó sao? Công nhận Hùng lắm công phu thật. Cái vụ tự rửa hình này bọn chị hồi xưa cũng lọ mọ làm, toàn vừa làm vừa lẩm bẩm các bước, nhưng đúng là ảnh để bao nhiêu năm đến tận bây giờ mà ảnh (và cả người ) vẫn đẹp nguyên như cũ. :lol: . Riêng ảnh màu thì ở Len thời bọn chị hình như có mỗi một cửa hàng trên đại lộ Nhép-xki. Nhớ là khá đắt nên một năm chị em chỉ rủ nhau đến chụp một lần vào sinh nhật thôi. Ảnh màu thì bây giờ đúng là xanh lè hết rồi. Bây giờ máy ảnh tự động làm mọi việc, thế mà thầy RW phải mất bao công dạy mãi vẫn chẳng được cái nào ưng ý, lạ thật... :lol: :lol:
 
ảnh màu thì mình cũng chụp ngay từ năm dự bị (1980) ở Minxk, sau đó đi chơi ở Kharcov mình cung chụp lần nũa, ảnh đến giờ nom vẫn đẹp (chắc ko phải vì màu mà vì ngày ấy mình còn trẻ quá). Hôm nào off mình sẽ khoe
 
[color=darkred:9b03dbd0ce][size=18:9b03dbd0ce]Discoteka[/size][/color]

discoteka80.jpg


Cái dạo đang học dự bị tiếng ở Thanh xuân, cả lũ mày mò tập nhảy, không thì sau này sang bên nớ, không biết nhảy thì...quê lắm. Một cậu cùng lớp khá sành sỏi, quyết dạy nhảy cho chúng tôi. Nó tha cái đài Philips một cửa đến, bật nhạc xập xình và bắt chúng tôi tập...đi chéo chân theo hình quả trám.Sau khi đã thành thạo, nó lại bắt chúng tôi nhún vai, ngoáy tay tít mù và ngúc ngắc đầu. Rồi cả bọn cũng dần dần quen, thỉnh thoảng lại tụ tập bật đài lên để nhảy trên tầng 4 Khu ký túc xá Thanh xuân.
Ở Liên xô, không biết các nơi khác thế nào, chứ loanh quanh mấy trường mà tôi có dịp mò sang chơi ở Mát đều có nơi nhảy nhót cho sinh viên vào các tối thứ bảy hàng tuần. Nơi tổ chức Discoteka thường là các hội trường của Ký túc xá sinh viên. Ở trường MGMI, đó là Câu lạc bộ, nằm trong khoảng nối của 2 tòa nhà 16 tầng.Tầng một của các ký túc xá thường hay có thêm Phòng Lênin nữa, nhưng chẳng ai vào đó để bật nhạc xập xình và nhảy nhót cả.Tối thứ bảy, cả ký túc xá nhộn nhạo, các nữ sinh ăn mặc diêm dúa, mát mẻ, các sinh viên ngoại quốc ăn mặc đồ hiệu "tư bổn" lũ lượt kéo nhau đi Discoteka. Thập kỷ 80, muốn nhảy nhót toát mồ hôi thì đã có Modern Talking, C.C.Catch, Joy và Laskovyi Mai, Mirazh và các bản nhạc trẻ trung, sôi động của Belousov, Malikov...Còn muốn ôm nhau lắc lư thì các sàn Diskoteka thời đó hay mở các bản ballad nhẹ nhàng của Scorpions hoặc đôi bài của Modern Talking trong đĩa nhựa Sovremenyi razgovor. Còn một bản nữa, rất được các điểm Discoteka ưa chuộng vì vừa nhảy, vừa có thể gào theo phần điệp khúc cực "phê'. Đó là bản Suzana do Andriano Celetano-ca sĩ và diễn viên người Ý biểu diễn...
Chúng tôi hay đi nhảy nhót ở mấy chỗ bình dân này, sinh viên vui vẻ là chính, chẳng tốn đồng nào. Nhưng có lần nọ, một anh năm trên "mở mắt" cho mấy thằng khi dắt lên một sàn trên Đại lộ Kalinin. Úi chao, đúng là hoa cả mắt. Vừa đẹp, vừa "xịn" lại vừa đắt hoa cả mắt vì tiền đồ uống. Tối qua, tôi ngồi ở một bar có sàn nhảy khá đẹp tên Sailing ven bờ Nha Trang, Tây ta đông vui nhộn nhạo, chợt nhớ đến cái vũ trường to tướng ngày xưa mình được đi giải ngố. Ngày nay thấy mọi chuyện trở nên "phình phường", nhàn nhạt, chứ ngày đó, lọt vào đó như lọt vào...thế giới phương Tây. :lol:
Ở các ký túc xá công nhân, anh chị em ta cũng rất mê nhảy nhót. Công thức một bữa vui bên đó là Nhậu+Xếp gọn hiện trường và nhảy. Nhạc nhẽo ở các ốp thường là Boney M, ABBA(ở nhà nghe quen rồi mà), Sekret Service, OTTAWAN, Star on 45 (chuyên chơi liên khúc các bản của The Beatles), sau này có thêm Modern Talking và các các đĩa như đã nhắc ở trên. Nếu quên nhắc đến nhạc Ý là một sai lầm lớn. Chị em rất thích nhảy trên nền nhạc Ý. Còn nhớ ngày đó, đôi song ca chồng thấp vợ cao Albano và Romina Power đang nổi đình đám, rồi còn Richie e Povery-chị em gọi nôm na là đĩa Giàu nghèo, cả Pupo nữa đĩa bán ê hề...Có một bài hát về con vịt thì phải, tên tiếng Nga là Tanhets kva-kva (hình như của đôi vợ chồng nọ?) được chị em chế thành một điệu nhảy tập thể hết sức vui nhộn, hầu như đến thành phố nào cũng thấy chị em xếp hàng dài, nhún nhảy, vẫy cổ tay, xoay mấy vòng rất ngộ...
Mang tiếng đi Tây nhưng hành trang nhảy nhót của mấy thằng bọn tôi mang về nước cũng quanh đi quẩn lại mấy món như thằng bạn ngày xưa ở Thanh Xuân dạy dỗ, tức là cũng chỉ biết ngúc ngắc đầu, nhún vai, chân cẳng nhún nhảy khi nghe nhạc "bốc", và khi nghe nhạc nhẹ nhàng cũng biết tóm eo ai đó mà dìu và không mắc lỗi dẫm giày lên chân của "đối tác".
Chẳng biết các bác khác có ai ngố như bọn tôi không?
 
Có, mà lại còn ngố hơn nhiều nữa kia.

Hồi bọn tôi học dự bị ở Thanh Xuân, chúng tôi phải làm mỗi người một bản cam kết, trong đó ghi rõ là khi sang học ở LX sẽ không:

- Quan hệ với người ngước ngaòi, kể cả người bản địa (vì hồi đó là thời kỳ hậu "xét lại", quan hệ của ta với LX về mặt quan điểm có nhiều chỗ chưa đồng nhất), không kết nghĩa anh em, chị em, bố mẹ nuôi v.v với người nước ngoài, mà người LX cũng là người nước ngoài!.
- Không yêu đương (chỉ tập trung học tập thôi, he he!)
- Không xem phim tư bản
- Không được đi nhày đầm!!!!
- Không có những hoạt động mang tính trục lơi như buôn bán, xin xỏ v.v.

và một số điều khoản khác, tôi kô nhớ hết. Ai vi phạm sẽ bị đuổi về nước.

Thời đó có duy nhất một kiểu kiếm tiền là tìm cách ốm, phải đi viện mấy tháng rồi học đúp một năm. Ha ha, được thêm nguyên một năm học bổng! Tôi không nói điêu đâu, chỉ có điều là không dám đưa ra dẫn chứng ở đây vì mấy người nghỉ ốm ấy bây giờ đã khá nổi tiếng!.

Vì lẽ đó, tôi và hầu hết những người lứa bọn tôi không biết nhảy. Tất nhiên là cũng có một số nhỏ "phá rào", nhưng tôi không nằm trong số đó.

Về nước công tác, đi giao tiếp cũng nhiều, nhưng vì không biết nhảy nên cứ toàn trốn các cuộc khiêu vũ. Rồi lại càng mặc cảm là mình "quê" nên càng ngày càng lánh xa việc nhảy nhót, một hoạt động rất văn hóa và bổ ích cho sức khỏe.

Ngược lại, bà xã tôi do nhờ cơ quan tổ chức học nhảy, công đoàn và đoàn thanh niên đứng ra tổ chức, bà ấy nhảy thấy được ra phết. Có lần đi dự cuộc gặp mặt những người từng học tập và công tác ở LX cũ tổ chức ở Nhà thi đấu Trịnh Hoài Đức, cuối chương trình là dans. Tôi chỉ biết ngồi làm khán giả xem mọi người nhảy, có anh bạn đến hỏi sao không vào nhảy để vợ nhảy với người khác, tôi đành nói dối: "Hôm qua đi đá bóng bị bong gân, không nhảy được". :oops:


Có còn ai ngố hơn tôi nữa không?

:roll: :wink: :D
 
Chuyện các bác hay quá, em cũng muốn ... theo mạch, nhưng không theo được - có biết gì đâu mà chen ngang. Nhưng em phải tranh thủ gửi cái này lên, kẻo mai thì em quên mất

Bộ "sưu tập" tiền to của Nga La Tư - Liên Xô - Nga

Đồng 100 rub năm 1910
52061904.jpg


Đồng 500 rub năm 1912
52061933.jpg


Đồng 1000 rub năm 1923
52062014.jpg


Đồng 100 rub năm 1991
52062115.jpg


Đồng 5000 rub năm 1992
52062206.jpg


Đồng 10000 rub năm 1992
52062302.jpg


Đồng tiền 5000 rub đang lưu hành ở Nga
52062553.jpg


Chi tiết hơn xem ở http://www.rian.ru/photolents/20060731/52063688_5.html[/img]
 
Năm bọn tớ thì trước khi đi ở Thanh Xuân không có khái niệm học nhảy, nhưng sang bên kia rất may sinh sau đẻ muộn sau thế hệ bác Phan nên vẫn được nhảy. Những cuộc nhảy nhót được thu xếp trong những trường hợp như: sau khi họp đơn vị xong chẳng hạn (tất nhiên là họp hôm đó phải có kèm liên hoan), dịp sinh nhật ai đó, hoặc dịp Tết cả đơn vị đón Tết chung. Dưới tầng hầm ký túc xá bọn tớ ở tối thứ 7 bao giờ cũng có disco cho sinh viên, nhưng hãn hữu bọn tớ mới xuống nhảy với bọn Tây. Sang bên kia ngoài việc học mót nhau, năm thứ 2 tớ cũng theo con Tây cùng phòng rủ đi học nhảy tại Дом молодежы, nhưng cũng chỉ theo đuổi được hai kiểu là nhảy disco và nhảy waltz. Có lẽ nhảy waltz vẫn là kiểu nhảy mà tớ thấy thú vị nhất.
Ai còn kỷ niệm gì về nhảy nữa không :?:
 
Còn đây ạ, thế hệ bọn này thì gần với bác Phan hơn, nên tình cảnh chung là như thế, tuy không phải kí kết giấy trắng mực đen nhưng những điều cấm kị như trên vẫn được áp dụng. Chỉ có điều, khác với bác Phan, càng về sau này những kẻ phá rào ngày càng nhiều, và tớ lại là một trong số đó. Năm dự bị, mỗi khi có disco dưới tầng trệt thì 2 chú NGS là đơn vị trưởng và bí thư gì đấy hay đi thăm nom các phòng để tia bọn đi nhảy, có lần về khuya, đã rón rén đi cầu thang đen (cầu thang thoát hiểm phía cuối toà nhà, thường ít ánh sáng nên hồi đó bọn tớ gọi là cầu thang đen), đùng một cái lại bị hỏi Đi đâu về đấy, sợ gần chết. Thế là bị ghi tên. May có một đ/c đơn vị trưởng cấp tiến, thỉnh thoảng bao che, chỉ mắng "Hay ho gì cái trò ngoáy cháo ấy mà chúng mày cứ mê". Chả là chú bảo chúng tớ nhảy như ngoáy cháo... Lên Len mới bắt đầu được bỏ bớt giới nghiêm nhưng vẫn bị "nhìn". Một vài năm sau thì bắt đầu xu hướng chuyển cực - các đơn vị phải tổ chức "múa tập thể", các anh chị bên trường Văn hoá được huy động tối đa đi khai sáng cho bọn ngoáy cháo chúng tớ, nhưng khi mọi thứ trở thành phong trào thì hứng thú tự nhiên lại thui chột đi, lạ thế ...
 
TuDinhHuong nói:
Chả là chú bảo chúng tớ nhảy như ngoáy cháo... Lên Len mới bắt đầu được bỏ bớt giới nghiêm nhưng vẫn bị "nhìn"...

Bác Tử Đinh Hương có điệu nhảy "ngoáy cháo" thì nhà em Rừng có điệu nhảy "ong đốt" :D Sau khi được khai hóa văn minh một khóa học nhảy tại Дом молодежы bên bờ sông Мойка thì độ ong đốt đã giảm dần dần...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top