Con đường mùa đông
New member
[color=blueviolet:b51ed99858]Bàn tay tôi lần giở những trang thơ cũ xa xưa…
1978. Cô sinh viên văn khoa vẫn thường trốn học lang thang hàng giờ và vùi đầu vào hết thư viện này đến thư viện khác, hôm ấy vô tình tìm thấy trong một ngăn giá sách nằm khuất sâu phía trong một cuốn thơ mỏng đã ố vàng. Một cái tên lạ, hầu như chẳng bao giờ thấy trong các cuốn sách, các tạp chí phê bình. Nhưng ngay từ những dòng mở đầu, cô đã thấy gợI lên một cái gì đó thật đặc biệt trong đờI sống tâm hồn cùa nhà thơ, một cái gì đó u ám, day dưt, cô đơn… Ẩn sâu trong những dòng thơ tưởng như viết ra vộI vã và giản đơn là cả một tâm hồn thật yếu đuốI trước những biến động của cuộc đờI … Đó là tập thơ in năm 1963 của NXB Huyền Trân, tập thơ mang một cái tên thật lạ, lạ như chính những dòng thơ ấy…” Sao em không về làm chim thành phố”…
Cô sinh viên ấy là mẹ tôi. Mẹ tôi mê thơ của Lâm Vị Thuỷ đến mức từng chọn đề tài luận văn là Chủ nghĩa hiện sinh, nhưng khi đăng kí, ngườI ta trả lờI rằng không có ai hướng dẫn đề tài…
Tôi không chú ý lắm đến cái tên và những dòng mở đầu trong tập thơ của ông, nhưng thật sự bị hút vào bài thơ” CuốI cùng” và “ Thơ của những ngườI không yêu nhau” , dù khi ấy tôi còn rất nhỏ để có thể hiểu thấu đáo những lờI ông viết. Tôi cũng không đọc nhiều về chủ nghĩa hiện sinh, nhưng vớI tôi, và có lẽ cả vớI mẹ tôi, đến bây giờ Lâm Vị Thuỷ vẫn là một ẩn số, một cái tên lạ. Tôi chưa từng thấy ở đâu cái tên ấy, trong sách vở, trên mạng, trong các tạp chí nghiên cứu phê bình văn học. Và sẽ tuyệt vờI biết bao nếu tôi được nghe bạn nói vớI tôi về nhà thơ Lâm Vị Thuỷ, ngườI đã viết những dòng thơ khắc khoảI buồn rầu, gợI lên những góc khuất trong tâm hồn mà đôi khi ta tưởng như đã rơi vào vộI vàng cuộc sống…[/color]
1978. Cô sinh viên văn khoa vẫn thường trốn học lang thang hàng giờ và vùi đầu vào hết thư viện này đến thư viện khác, hôm ấy vô tình tìm thấy trong một ngăn giá sách nằm khuất sâu phía trong một cuốn thơ mỏng đã ố vàng. Một cái tên lạ, hầu như chẳng bao giờ thấy trong các cuốn sách, các tạp chí phê bình. Nhưng ngay từ những dòng mở đầu, cô đã thấy gợI lên một cái gì đó thật đặc biệt trong đờI sống tâm hồn cùa nhà thơ, một cái gì đó u ám, day dưt, cô đơn… Ẩn sâu trong những dòng thơ tưởng như viết ra vộI vã và giản đơn là cả một tâm hồn thật yếu đuốI trước những biến động của cuộc đờI … Đó là tập thơ in năm 1963 của NXB Huyền Trân, tập thơ mang một cái tên thật lạ, lạ như chính những dòng thơ ấy…” Sao em không về làm chim thành phố”…
Cô sinh viên ấy là mẹ tôi. Mẹ tôi mê thơ của Lâm Vị Thuỷ đến mức từng chọn đề tài luận văn là Chủ nghĩa hiện sinh, nhưng khi đăng kí, ngườI ta trả lờI rằng không có ai hướng dẫn đề tài…
Tôi không chú ý lắm đến cái tên và những dòng mở đầu trong tập thơ của ông, nhưng thật sự bị hút vào bài thơ” CuốI cùng” và “ Thơ của những ngườI không yêu nhau” , dù khi ấy tôi còn rất nhỏ để có thể hiểu thấu đáo những lờI ông viết. Tôi cũng không đọc nhiều về chủ nghĩa hiện sinh, nhưng vớI tôi, và có lẽ cả vớI mẹ tôi, đến bây giờ Lâm Vị Thuỷ vẫn là một ẩn số, một cái tên lạ. Tôi chưa từng thấy ở đâu cái tên ấy, trong sách vở, trên mạng, trong các tạp chí nghiên cứu phê bình văn học. Và sẽ tuyệt vờI biết bao nếu tôi được nghe bạn nói vớI tôi về nhà thơ Lâm Vị Thuỷ, ngườI đã viết những dòng thơ khắc khoảI buồn rầu, gợI lên những góc khuất trong tâm hồn mà đôi khi ta tưởng như đã rơi vào vộI vàng cuộc sống…[/color]