Thực thi nhiệm vụ thư ký, Bí xin gửi lên đây các bản dịch của sếp Tạ Phương.
Đây là bản cuối cùng, đã chỉnh lý bổ sung, mọi góp ý xin gửi về địa chỉ sếp, Bí xin cảm ơn không kèm hậu tạ
sếp Tạ Phương nói:
Hoan nghênh bác Nguyên Anh có sáng kiến giới thiệu chùm thơ dịch của mọi ngườI trên NNN, và đã làm “ví dụ” cho từng người. Tất nhiên còn sót nhiều hy vọng mọi người sẽ tiếp tục bổ sung dần.
DướI đây là chùm thơ dịch của GEOBIC đã đăng tải trên NNN, đang trên quá trình hoàn thiện. Những bài dịch này đã được sửa chữa theo sự góp ý thân thiện, tinh tế, chí tình của nhiều thành viên NNN. Cảm ơn thư kí Bí đã giới thiệu với 4rum, và nhờ vậy Geobic được làm quen với mọi người trong một sân chơi thật thú vị, bổ ích. Vẫn mong được tiếp thu thêm những ý kiến đóng góp mới cho chùm thơ này.
Xin cảm tạ. GEOBIC.
PUSKIN
BÔNG HỒNG
Bông hồng tươi thắm đẹp xinh,
Đứa con yêu của bình minh, tàn rồi...
Xin đừng nghĩ bạn lòng ơi:
Tuổi xuân mơ mộng một thời đã qua.
Xin đừng nuối tiếc xót xa:
Niềm vui chỉ thoáng gọi là vậy thôi.
Nhủ hồng tha thứ cho tôi,
Bước sang vườn huệ - bùi ngùi còn thương...
1814-1815
GỬI...
Em ơi phút ấy nhớ hoài:
Bóng em yêu dấu mỉm cười bên anh,
Như làn ảo ảnh mong manh,
Như thần linh hiện trong tranh mơ màng.
Trong buồn vô vọng tràn lan,
Giữa dòng xuôi ngược muôn vàn âu lo,
Dáng em anh gặp trong mơ,
Giọng em - nghe giữa phút giờ đớn đau.
Tháng ngày mưa gió qua mau,
Cuốn theo giấc mộng đượm màu ấu thơ,
Quên rồi giọng nói êm ru,
Bóng em trong sắc sương mù dần tan.
Cô đơn trong cảnh chiều tàn,
Chốn lưu đày mỗi ngày tan một ngày,
Chẳng tiên thần, chẳng đắm say,
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng ngây ngất tình.
Bỗng hồn rạo rực bình minh
Khi em lại tới dịu lành bên anh,
Như làn ảo ảnh mong manh,
Như thần linh hiện trong tranh mơ màng.
Trái tim anh đập rộn ràng,
Như bừng thức dậy bàng hoàng sớm nay
Cả tiên thần, cả đắm say,
Cả đời, cả lệ, cả ngây ngất tình.
1825
CHIỀU ĐÔNG
Trời tối sầm trong bão,
Lốc tuyết cuốn mịt mùng;
Lúc gầm như thú dữ,
Lúc như trẻ khóc ròng,
Lúc trên mái rệu rã
Tiếng cọng tranh trở mình,
Lúc như khách bộ hành
Nhỡ độ đường, gõ cửa...
Túp lều tranh xác xơ
Buồn thảm và u tối,
Sao vậy, mẹ già ơi1,
Tựa song, Người chẳng nói?
Hay tiếng gào bão dông
Đã làm Người mệt mỏi,
Hay tiếng sa quay ròng
Ru ngủ Người, có phải?
Ta uống nào, mẹ ơi -
Bạn vàng thời thơ cực,
Đưa con, chén mẹ đâu?
Uống cho vui lên chút.
Hát con nghe bài hát
Về chim nhạn biển xanh,
Về cô em kín nước
Mỗi buổi sớm mai lành.
Trời tối sầm trong bão,
Lốc tuyết cuốn mịt mùng;
Lúc gầm như thú dữ,
Lúc như trẻ khóc ròng.
Ta uống nào, mẹ ơi -
Bạn vàng thời thơ cực,
Đưa con, chén mẹ đâu?
Uống cho vui lên chút!
1825
–––––––––––
1 Chỉ bà Ariôna Rôđiônôvna - nhũ mẫu của Puskin. Bà đã theo Puskin tới sống tại làng Mikhailôpxkôie, nơi nhà thơ bị đầy ải lần thứ hai (1824-1825).
VÀNG VÀ KIẾM
"Tất cả của ta" - Vàng lảnh lót;
"Tất cả của ta" - Kiếm hầm hè.
"Tất cả ta sẽ mua" - Vàng thốt;
"Tất cả ta sẽ chiếm" - kiếm thề.
1826
LỜI TỰ THÚ
Tôi yêu em, dù hoá dại hoá điên,
Dù đau khổ, bẽ bàng không hy vọng,
Tôi sẵn lòng quỳ nhận dưới chân em
Điều bất hạnh, nỗi dại khờ cay đắng,
Không còn hợp với tuổi đời, danh tiếng,
Đến lúc tôi cần biết sống khôn hơn.
Nhưng tôi hiểu qua rất nhiều triệu chứng,
Trái tim tôi đang mắc bệnh ái tình:
Khi vắng em, tôi mệt mỏi, chán chường,
Khi em đến, lại buồn, tôi chịu đựng,
Không nén nổi - muốn thốt lời ngẫu hứng:
Thiên thần ơi, ôi biết mấy yêu thương!
Khi tôi nghe bên phòng khách, cách tường,
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhè nhẹ,
Và giọng nói ngây thơ, trong trẻo thế,
Bỗng thấy mình như mất cả trí khôn.
Khi em cười, tôi rạng rỡ tâm hồn,
Em ngoảnh mặt khiến lòng tôi buồn tủi,
Vì trọn một ngày khổ đau mệt mỏi,
Phần thưởng em trao: bàn tay thương yêu.
Lúc em ngồi cần mẫn trước khung thêu,
Vóc thon thả, hơi ngả mình lơi lỏng,
Đôi mắt ngọc, mái tóc quăn rủ xuống,
Tôi lặng im, như đứa trẻ, đắm nhìn.
Có nên nói chăng về nỗi buồn ghen,
Về bất hạnh trong lòng tôi day dứt -
Em sửa soạn đi chơi xa, những lúc
Trời tối sầm, ảm đạm, gió từng cơn?
Và giọt lệ em nhỏ giữa cô đơn,
Và thủ thỉ lời tâm tình hai đứa,
Và chuyến đi về miền quê đáng nhớ,
Và một chiều vọng tiếng pianô?...
Alina, mong em hãy thương cho,
Tôi không dám cầu xin em tình ái
Có lẽ bởi chất chồng nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng tình em.
Nhưng xin em hãy cứ giả vờ thêm!
Ánh mắt ấy chứa bao điều huyền bí...
Ôi, lừa dối tôi thực tình quá dễ,
Tôi cũng đang muốn tự dối mình.
1826
* * *
Một thời mê đắm hết mình
Giờ lòng chưa hẳn dứt tình đâu em;
Nhưng thôi, trả lại bình yên,
Cất cho em gánh ưu phiền nặng vai.
Yêu em vô vọng tháng ngày,
Khi hờn ghen, lúc ngất ngây, muộn phiền,
Anh yêu cuồng nhiệt, dịu êm,
Cầu, như anh, sẽ yêu em... một người.
1829
* * *
Tên anh nào có nghĩa gì ?
Chỉ như tiếng sóng rầm rì bờ xa
Thảm sầu tắt giữa bao la
Vẳng như tiếng vọng rừng khuya mịt mờ.
Mở trang lưu bút ngày thơ,
Tên anh mỏng mảnh đọng như vệt buồn,
Như bao hoạ tiết vô hồn
Khắc trên mộ chí mỏi mòn tháng năm.
Bị quên lãng với thời gian,
Tên anh lạc giữa nồng nàn tình ai -
Tình xưa trong trắng, láng lai,
Tên anh không gợi cảm hoài trong em.
Nhưng khi đau đớn triền miên
Thì em hãy nhắc thầm tên mọn này
Và tin trong trái tim đây
Em còn sống giữa vẹn đầy yêu thương...
1830
LERMONTOV
CÂY THÁNH GIÁ TRÊN MỎM ĐÁ
Gửi cô Souchkoff
Trong một hẻm Kapkaz, trên mỏm đá,
Nơi chỉ đại bàng bay tới được thôi,
Liêu xiêu đứng một cây thánh giá,
Gỗ mục đen trong bão dập mưa vùi.
Bao năm tháng trôi qua không dấu vết
Từ khi người ta thấy nó buổi đầu tiên,
Mỗi cánh tay của nó vươn lên
Như muốn vít những đám mây trời xuống.
Ôi, giá như có thể leo tới được,
Hẳn tôi sẽ nguyện cầu và sẽ khóc than,
Sau đó, trút đi bụi bặm trần gian,
Tôi đánh bạn cùng bão giông, sấm chớp.
1830
CÁNH BUỒM
Thấp thoáng trắng cánh buồm đơn chiếc
Trong mờ xanh sương sớm biển khơi;
Buồm tìm chi ở chốn xa xôi?
Và bỏ lại gì nơi cố hương thân thiết?…
Sóng cuồn cuộn trào dâng, gió rít,
Cột buồm cót két, ngả nghiêng...
Ôi, hạnh phúc - nó không chạy trốn,
Cũng không tha thiết kiếm tìm!
Dưới buồm luồng biếc trong như ngọc,
Trên buồm tia nắng rực tựa vàng...
Nhưng nó sục sôi đòi bão tố,
Dường như trong bão có bình an
1832
* * *
Trên đỉnh núi trụi trơ phương bắc
Có một chàng thông đứng cô đơn,
Tuyết phủ vai như một tấm dạ sờn,
Chàng thiếp ngủ, thân cành khẽ lắc.
Chàng mơ chốn xa xăm hoang mạc,
Nơi mỗi ngày rực rỡ mặt trời lên,
Trên mỏm đá nóng ran, buồn man mác
Có một nàng cọ mọc, đẹp như tiên.
1841
MỎM ĐÁ
Trên ngực mỏm đá khổng lồ
Mây vàng thiêm thiếp ngủ nhờ qua đêm,
Sớm rày vội vã bay lên
Lưng trời cao thẳm hồn nhiên nô đùa.
Ngẩn ngơ, mỏm đá già nua
Trán nhăn nheo vẫn ướt nhoà dấu mây,
Cô đơn ngẫm ngợi dứt day,
Khóc thầm kiếp đá đọa đầy rừng hoang.
1841
EXENIN
ĐỪNG LẢNG VẢNG Ở BÊN CỬA SỔ
Đừng lảng vảng ở bên cửa sổ
Đừng giẫm chân nát cỏ vườn em
Từ lâu em không còn yêu anh nữa
Đừng khóc kìa anh, hãy lặng im!
Em thương anh bằng cả tâm hồn,
Sao anh chỉ tiếc phần nhan sắc?
Sao không để em yên một lúc
Anh tự giày vò như thế ích chi ?
Dù sao em đã không còn của anh,
Giờ đây em cũng chẳng yêu ai khác,
Tuy không yêu nhưng vẫn còn thương xót,
Anh đi đi, đừng nấn ná trong vườn!
Và hãy quên anh từng có em,
Rằng có thời em yêu anh điên dại,
Giờ không yêu, em chỉ còn thương hại -
Anh hãy đi, đừng dằn vặt mình thêm.
1912
BÀI CA VỀ CHÓ MẸ
Trong vựa lúa, một sớm trời hửng nắng
Những mảnh bao sờn như rực vàng hơn
Chó mẹ vừa sinh lúc nhúc một đàn con -
Bảy cún nhỏ màu hung vàng, mũm mĩm.
Cho đến chiều chó mẹ nằm âu yếm
Thè lưỡi mềm liếm từng bộ lông nhung
Từ dưới bụng căng vồng hàng vú ấm
Tuyết tan ra như sữa chảy thành dòng
Rồi sẩm tối khi lũ gà nháo nhác
Tìm chỗ qua đêm trên những cây sào,
Lão chủ nhà mặt mày cáu bẳn
Đã lên đường xách đàn cún trong bao.
Tất tả chạy trên đường tuyết lạnh
Chó mẹ gồng lên bám gót chủ nhà...
Và rất lâu, rất lâu mặt nước còn rung động -
Dòng sông quê vốn êm ả hiền hoà
Khi chó mẹ lê thân tàn trở lại
Lông bên sườn nhớp nháp mồ hôi
Nhìn trân trối mảnh trăng treo trên mái
Ngỡ một cún con bị lạc giữa bầu trời
Nó ngước mắt dõi tầng cao xanh thẳm
Tru vọng lên những tiếng não nề
Còn mảnh trăng vẫn vô tình trôi chậm
Rồi khuất sau đồi giữa cánh đồng quê
Và dửng dưng trước những viên đá ném -
Trò trẻ ghẹo chòng, cũng như trước miếng ăn,
Từ cặp mắt thẫn thờ của chó mẹ lăn lăn
Những giọt lệ, như sao vàng, xuống tuyết...
1915
* * *
Gửi Mariengof
Tôi, nhà thơ cuối cùng của đồng quê,
Chiếc cầu gỗ đơn sơ trong khúc hát.
Trong lễ tiễn đưa1 của đám bạch dương
Tôi đứng trước xôn xao vòm lá biếc.
Mẩu sáp nến hồng đang cháy nốt
Ngọn lửa ánh vàng rực rỡ sáng soi
Chiếc đồng hồ mặt trăng bằng gỗ mộc
Sắp điểm giờ thứ mười hai của tôi.
Vị khách thép gang chỉ lát nữa thôi
Sẽ tiến vào cánh đồng xanh ngắt,
Bàn tay đen của hắn sẽ vơ nhanh
Lúa kiều mạch đẫm ban mai dịu mát.
Ôi những bàn tay xa lạ, vô hồn,
Vì các ngươi bài ca này phải tắt!
Chỉ còn lúa - những chú ngựa đồng
Nhớ chủ cũ dáng ủ rầu héo hắt.
Gió sẽ nuốt đi tiếng hý đau của chúng
Trong vũ điệu cầu hồn. Chỉ lát nữa thôi,
Chỉ lát nữa, chuông đồng hồ gỗ mộc
Sẽ điểm rè rè
giờ thứ mười hai của tôi!
1920
---------------------
THƯ GỬI MẸ
Mẹ khoẻ chứ, mẹ ơi? Con chào mẹ!
Ở nơi xa con vẫn khoẻ luôn,
Con cầu mong trên mái tranh quạnh quẽ
Mãi láng lai huyền diệu ánh hoàng hôn.
Con nghe nói mẹ hay lo lắng,
Lòng buồn rầu trĩu nặng vì con,
Mẹ thường ra ngóng đợi bên đường,
Trong tấm áo dạ sờn cũ kỹ.
Rồi đêm đêm, trong cơn mộng mị
Mẹ thấy hiện lên một cảnh hãi hùng:
Trong cơn say có kẻ đã nổi khùng
Phóng dao nhọn đâm trúng tim con mẹ.
Mẹ yêu quý, hãy yên lòng, mẹ nhé!
Đó chẳng qua chỉ là ác mộng thôi
Con đâu có rượu chè be bét thế
Để chết không còn thấy mẹ trên đời!
Con vẫn như xưa, hiền lành, chân thật
Vẫn chỉ mong duy nhất một điều:
Sớm rũ bỏ những khổ đau chồng chất
Để trở về nhà với mẹ thân yêu.
Con sẽ về khi lá cành trắng tuyết
Trong gió xuân vườn mẹ rung rinh,
Nhưng đừng thức gọi con lúc bình minh
Như mẹ vẫn quen tám năm về trước.
Đừng gợi lại những ước mơ đã tắt,
Đừng nhắc chi những dự định không thành,
Đời con trải nhiều đau thương, mất mát
Mệt mỏi quá chừng từ lúc tuổi còn xanh.
Đừng dạy con nguyện cầu. Đâu cần thiết!
Những gì đã qua không quay lại nữa rồi.
Chỉ có mẹ là niềm vui, nguồn nâng đỡ,
Là ánh sáng diệu huyền trong mắt con thôi.
Xin mẹ đừng lo lắng khôn nguôi,
Đừng buồn khổ vậy vì con nữa,
Đừng thường xuyên ra ngóng bên đường
Trong tấm áo dạ sờn, cũ kỹ.
1924
GỬI CÚN NHỎ NHÀ KATRALOV
Dzim ơi, hãy ban phước đưa chân cho ta bắt,
Ôi, bàn chân đẹp nhường kia ta chưa thấy bao giờ.
Nào, hãy sủa cùng ta dưới ánh trăng trong vắt
Trong đêm thanh bình, tĩnh lặng như mơ,
Dzim ơi, hãy ban phước đưa chân cho ta bắt.
Cún nhỏ yêu thương, Đzim ơi, thôi đừng liếm láp
Hãy gắng hiểu cùng ta, dù điều đơn giản nhất
Bởi mi không hay cuộc sống là gì
Giá trị cuộc đời chẳng biết tí ti...
Ông chủ mi nổi danh và dễ mến
Trong nhà ông khách khứa thường đông
Và với mi ai cũng cười âu yếm,
Cố lại gần ve vuốt bộ lông nhung.
Mi đẹp đến mê hồn theo kiểu chó
Với vẻ dễ thương và tận tuỵ nhường kia
Không hỏi gì ai dù chỉ là chút xíu,
Mi lết tới hôn như người bạn say đìa.
Ôi, Dzim yêu quí, trong muôn vàn khách
Đủ hạng người mi vẫn gặp luôn,
Có ngày nào ngẫu nhiên ghé lại
Một thiếu phụ trầm tư, lặng lẽ, u buồn?
Nàng sẽ đến, cá với mi như thế,
Dù vắng ta, khi đăm đắm ngắm nàng,
Mi hãy thay ta liếm tay nàng thật nhẹ
Chuộc mọi điều, cho dù ta có lỗi hay không.
1925
* * *
Giã biệt nhé, bạn ơi, giã biệt!
Hình bạn luôn trong trái tim đây
Cuộc chia tay này đã là định trước
Thì mai sau cũng hẹn ước sum vầy.
Giã biệt nhé, chỉ lặng thinh không nói,
Không ôm hôn, xin bạn cũng đừng buồn!
Trên đời này chết không hề mới
Và hiển nhiên sống chẳng mới hơn.
1925
AKHMATOVA
TÌNH YÊU
Khi như con rắn cuộn tròn
Ngay bên tim làm trò phù phép,
Lúc như bồ câu mải miết
Gù bên cửa sổ trắng ngày đêm.
Khi rực rỡ ánh lên trong giọt sương,
Lúc trầm mặc - giấc mơ hoa đinh tử…
Nhưng hẳn nó lén dẫn ta muôn thuở
Khỏi niềm vui và sự bình yên.
Nó biết hoà giọng ngọt ngào nức nở
Trong tiếng vĩ cầm cầu nguyện buồn lo,
Và đáng sợ nếu như ta đoán nó
Trong nụ cười còn xa lạ bâng quơ.
11-1911
TRÁI TIM NÀY SAO TRÓI ĐƯỢC
TIM ANH
Trái tim này sao trói được tim anh,
Vậy anh cứ ra đi, nếu muốn.
Còn rất nhiều hạnh phúc vẫn dành
Cho những kẻ độc hành trên đường lớn.
Em không khóc cũng không nuối tiếc,
Hạnh phúc trần gian đâu phải cho mình.
Đừng hôn em, người đàn bà mỏi mệt -
Sẽ khác nào hôn xác chết đó anh!
Rồi tháng ngày em đớn đau lặng lẽ
Cùng mùa đông băng tuyết trắng tinh,
Nhưng vì sao, vì sao anh vẫn
Hơn người em lựa chọn cho mình?…
1911
BÀI CA LẦN GẶP CUỐI
Ngực giá buốt không sao ấm lại
Nhưng bước chân vẫn cứ nhẹ bâng
Bàn tay phải tôi xỏ nhầm
Vào chiếc găng tay bên trái.
Ngỡ bước qua bao nhiêu bậc
Thực ra chỉ có ba thôi
Nghe lá phong thu xào xạc:
“Hãy chết cùng ta, bạn ơi!
Số phận đã dối lừa dối ta:
Buồn đau, ba đào, khắc nghiệt”
“Tôi cũng vậy thôi, bạn yêu,
Nên sẵn lòng cùng bạn chết”
Đó - bài ca lần gặp cuối.
Tôi nhìn căn nhà tối bưng.
Chỉ thấy những cây nến cháy
Mà ngọn lửa vàng dửng dưng.
1911
* * *
Hãy cầu nguyện cho hồn em xơ xác
Còn bơ vơ, lạc bước giữa trần ai,
Trên mọi nẻo đường anh luôn tin tưởng
Ngọn lửa lều tranh soi sáng những đêm dài.
Và sau đây nghe em kể chuyện này,
Với lòng biết ơn đượm buồn anh nhé:
Cái đêm mê cuồng đã hành em mệt lả,
Và buổi ban mai giá lạnh biết nhường nào!
Trên đời này em thấy có nhiều đâu,
Em chỉ hát và khát khao, chờ đợi.
Em biết mình không phản bội một ai
Cũng chẳng hề nuôi hận thù đồng lọai.
Sao Thượng Đế trừng phạt em đến vậy
Cứ mỗi ngày, mỗi phút trong năm?
Hay Thiên Thần muốn chỉ cho em thấy
Thứ ánh sáng diệu huyền xa lạ với thế nhân?
1912
* * *
Với người yêu biết bao điều đòi hỏi!
Với kẻ đã chia lìa còn cầu cạnh được chi.
Giờ em vui sao, vì dưới váng băng kia,
Không màu sắc, nước dần đông cứng lại .
Và em đứng đây - lạy Chúa lòng lành! -
Trên lớp phủ băng long lanh, dễ vỡ,
Còn anh, những bức thư của em xin hãy giữ,
Cho thế hệ mai sau phán xét chúng mình.
Để chúng thấy rõ ràng, và hiểu đúng hơn
Biết anh từng thông minh và can đảm.
Trong lý lịch đáng tự hào của anh
Không lẽ để lốm đốm vài trang trắng?
Ôi, nước uống trần gian ngọt lắm,
Lưới tình trần gian ken lại quá dày.
Hãy để cho tên em một khi nào đó
Lũ trẻ sẽ đọc lên trong sách lúc học bài.
Và, khi chúng biết câu chuyện buồn này,
Cứ để chúng mỉm cười ranh mãnh...
Không cho nổi em tình yêu và sự tĩnh tâm,
Anh hãy tặng em niềm vinh quang cay đắng.
1913
* * *
Chúng mình sẽ không uống chung một chén
Dù rượu ngọt, hay dù nước trắng,
Không hôn nhau buổi sớm tinh mơ,
Không cùng nhìn qua cửa sổ tối mờ.
Anh thở trời nồng, còn em - trăng dịu,
Nhưng chung nhắp vị tình yêu huyền diệu.
Bên em luôn có người trai tin cậy, dịu dàng,
Còn bên anh - vui vẻ một cô nàng.
Nhưng em hiểu ánh sợ trong đôi mắt xám,
Hiểu bệnh lòng em chính anh là thủ phạm.
Thôi mình chẳng nên năng gặp nữa làm gì
Cuộc sống cần thanh thản, anh nghe!
Nhưng vẫn còn giọng anh trong thơ em viết,
Trong thơ anh vẫn thấp thoáng hình em.
Có đống lửa hồng mà cả sự lãng quên
Cả khiếp đảm không thể làm lụi tắt.
Ôi, giá lúc này anh hiểu được, anh yêu: em khát
Cặp môi khô màu hồng thân thiết của anh!
1913
* * *
Để lại ngôi nhà trắng và vườn cây yên tĩnh của anh.
Cuộc đời sẽ trống hoang nhưng sáng sủa.
Em sẽ ngợi ca anh trong những vần thơ,
Biết phụ nữ không dễ làm điều đó.
Và anh, hãy nhớ về người bạn gái thân yêu
Nơi thiên đường trong mắt nàng do anh tạo dựng,
Còn em, sẽ coi là hàng hoá hiếm --
Sẽ rao bán tình yêu của anh cùng sự dịu dàng.
1913
* * *
Tiễn bạn tới hành lang.
Trong bụi vàng tôi đứng.
Tiếng chuông nhà thờ bên
Chảy nặng nề chầm chậm.
Bị bỏ rơi! Chợt ngẫm -
Chẳng lẽ mình chỉ là
Bức thư hay đóa hoa?
Riêng mắt đã ảm đạm
Nhìn gương tủ tối nhoà.
1913
CHIA TAY
Con đường chiều đổ nghiêng
Trước mặt em hiển hiện.
Hôm qua người yêu mến
Còn khẩn cầu: “Đừng quên!”
Mà giờ chỉ còn gió,
Tiếng reo trẻ chăn bò,
Hàng thông ngơ ngẩn đứng
Bên suối trong như mơ.
1914
* * *
Bây giờ chẳng ai còn nghe hát.
Những ngày tiên lượng đến rồi.
Bài ca cuối của tôi ơi, thế gian thôi huyền diệu
Xin đừng rung ngân, đừng vò xé tim tôi.
Mới đây thôi, em còn là cánh én tự do
Bay trên bầu trời sớm mai trong vắt,
Mà giờ đói mèm, em thành hành khất,
Những tiếng gõ chìm đi trước cổng nhà người.
1-1916
ZAKAPKAZ
Nơi bắt đầu cuộc đầy ải Puskin
Và kết thúc cuộc lưu đầy Lermontov.
Nơi cỏ núi dâng hương man mác
Có một lần tôi chợt thấy, ngạc nhiên:
Bên hồ nước trong, dưới bóng tiêu huyền
Lúc chạng vạng trời chiều nghiệt ngã -
Vầng hào quang từ cặp mắt còn chưa đã
Của người tình bất tử của Tamara1.
Kislobodsk 1917
------------
1 Tamara - nhân vật trong bai thơ “Tamara” của Lermontov (ND)
* * *
Ồ không, em nào có yêu anh,
Nhưng trong tim vẫn râm ran ngọn lửa,
Này anh, có ma lực nào chăng
Trong cái tên u sầu anh chất chứa?
Anh quỳ xuống trước em như đón đợi
Một vòng hoa nguyệt quế cho mình,
Và bóng chết thản nhiên khẽ chạm
Vào gương mặt còn rất trẻ của anh.
Anh bỏ đi. Không vì chiến thắng,
Mà đi về cõi chết. Những đêm thâu!
Thiên Thần của em ơi, giờ anh đâu biết
Trong tim này vò xé một nỗi đau.
Nhưng nếu như mặt trời trắng thiên đường
Chiếu rực sáng con đường rừng bé nhỏ,
Nhưng nếu như một chú chim đồng
Bay thoát lên từ bụi gai, máu ứa …
Em biết rằng, chính là anh đó,
Từ cõi chết về muốn kể cho em,
Và em thấy quả đồi bị đào xới nát bươm
Bên một dòng sông đầm đìa máu đỏ.
Em sẽ quên tình yêu và quanh vinh,
Em sẽ quên đi tuổi trẻ của mình,
Hồn ám muội, đường ngập trò quái gở,
Nhưng hình ảnh anh với chiến công rạng rỡ
Đến phút chót cùng em sẽ còn mang.
1917
LẦN NÂNG CỐC CUỐI CÙNG
Tôi nâng cốc
Vì ngôi nhà bị tàn phá,
Vì những điều nghiệt ngã trong đời,
Vì nỗi cô đơn nhân đôi,
Và cũng vì anh, tôi uống, -
Vì sự giối gian từ đôi môi đã phản lại tôi,
Vì ánh lạnh tử thần trong cặp mắt,
Còn vì thế gian thật thô tục và quá quắt,
Và vì Thượng Đế đã không còn cứu rỗi một ai.
1934