Thưa bác Kóc, vì những người làm luật phải lường trước những trường hợp... không có gì để thu giữ :emoticon-0136-giggl
thì không có gì đáng nhạc nhiên trong các cuộc tiếp xúc quốc tế.Trong một diễn biến khác, một mẩu Thời sự trên TV Nga: Cảnh sân bay Vladivostok. Trong lúc cái xe cầu thang bon bon chạy đến, người dẫn chương trình thuyết minh: “Chiếc máy bay vừa hạ cánh là chuyên cơ của Chủ tịch Việt Nam, vị khách đầu tiên đến để tham gia Hội nghị thượng đỉnh APEC”. Cầu thang nối vào máy bay rồi. Cửa máy bay đóng chặt. Một người Nga (nhân viên nhà ga chăng) bước lên cầu thang, gõ vào cửa. Vẫn im ỉm, ơ hay. Người dẫn chương trình TV thốt lên: “Sao không mở cửa?”. Ống kính lia đi chỗ khác, cho thấy một con chim sắt to uỳnh đang đậu xuống sân. Lại cảnh nối cầu thang. Cửa mở liền. Nếu không thuộc hình cờ của cái nước này trên thân máy bay thì cũng hiểu ngay đó là ai đang tươi cười bước ra và phăm phăm tiến vào lãnh thổ LB Nga. Người dẫn chương trình TV: “Đây là Chủ tịch nước XYZ. XYZ và Việt Nam đang có tranh chấp lãnh thổ”.
Không còn gì để nói...
Trong tiếng Việt, tôi hiểu: "Tranh luận" là để tìm ra bản chất vấn đề, trong đó có đúng sai của ý kiến, nhưng không có yếu tố hơn thua cá nhân, nên là việc bình thường. VD hay nói "Đại biểu QH tranh luận về Điều...". Còn "Tranh cải" là tranh luận nhằm bảo vệ quyền lợi của mình nên có tính hơn thua.
Không biết khi bàn về "Văn hóa tranh luận" 2 ý kiến của bác hanoi: "Nói chung là người Việt chúng ta chưa có văn hóa tranh luận...." và "Người Việt chúng ta khá rụt rè khi bày tỏ ý kiến trước đám đông nhưng ngược lại ở diễn đàn ảo lại tỏ ra quá aggressive: hay tỏ ra nóng nảy và thích chỉ trích cá nhân hơn tập phân tích vấn đề chính." có ý "Đề cao vấn đề" hay tôi "Hạ thấp quan điểm"? Và tôi cũng không thật hiểu, ta đang bàn từ "tranh luận" hay "tranh cãi"?Nói chung là người Việt chúng ta chưa có văn hóa tranh luận. Kể cả ở các diễn đàn mà hầu hết các thành viên đều là những người có học thức và được học hành bài bản ở những nước tiên tiến nhất như vietphd.
Người Việt chúng ta khá rụt rè khi bày tỏ ý kiến trước đám đông nhưng ngược lại ở diễn đàn ảo lại tỏ ra quá aggressive: hay tỏ ra nóng nảy và thích chỉ trích cá nhân hơn tập phân tích vấn đề chính. Bản thân tôi cũng là người Việt nên rất dễ mắc phải các lỗi này khi tranh luận và tôi cũng cố gắng sửa rất nhiều thông qua quan sát các cuộc tranh luận.
Nếu các bác để ý, người Nga khi tranh luận có lúc tỏ ra nóng nảy nhưng họ ít khi họ chỉ trích cá nhân mà tập trung dùng các lý lẽ và dẫn chứng để bảo vệ quan điểm của mình theo lý trí của họ. Nếu các bác xem các cuộc tranh luận của ông Romney và Obama các bác sẽ thấy họ đối diện trực tiếp với nhau rất gay gắt nhưng ít khi lao vào chỉ trích cá nhân hoặc tỏ ra quá nóng nảy. Ở VN hiện nay tôi chỉ thấy ông Nguyễn Minh Thuyết và ông Nguyễn Bá Thanh bí thư thành ủy Đà Nẵng là những quan chức có văn hóa tranh luận tích cực.
Do đó cần phải thông nhất với nhau về văn hóa tranh luận. Trước tiên là phải tôn trọng nhau và tôn trọng sự khác biệt. Thứ hai là cố gắng hạn chế chỉ trích cá nhân mà tập trung vào vấn đề. Thứ ba là trước khi phát biểu chỉ trích ở diễn đàn nên suy nghĩ xem ở ngoài thực tế cuộc sống nếu tôi đối mặt với đối thủ tranh luận tôi có dùng những từ ngữ như vậy hay là ko?
Những lỗi thường hay mắc phải khi tranh luận:
1. Khi ông Putin bị chỉ trích, một số bác ngay lập tức lấy ví dụ xấu về Mỹ và Pháp để bảo vệ ông Putin. Theo tôi thì ông Putin đúng hay sai phần nhiều là do người Nga tự đánh giá lấy, người Mỹ và Pháp có tệ như thế nào thì cũng ít có liên quan đến việc ông Putin đúng hay là sai, dùng các lý lẽ này để bảo vệ ông Putin ko thuyết phục vì người chỉ trích ông Putin chưa hẳn là vì họ ủng hộ Mỹ và ngược lại.
2. Trích dẫn: trích dẫn con số cần phải dẫn nguồn tin cậy. Con số tất nhiên ko cần phải chính xác nhưng ước lượng bởi một cơ quan độc lập. Đối với các trích dẫn liên quan đến quan điểm thì các trích dẫn này thường ko có giá trị nhiều kể các trích dẫn từ truyền thông lớn. Đó cũng chỉ là các ý kiến chủ quan mà thôi, ko có con số tin cậy ko thể xem là trích dẫn được.
3. Quan điểm cá nhân: khi nói về quan điểm cá nhân cần ghi rõ "theo tôi nghĩ", không nên phóng đại ghi thành theo người Nga nghĩ hay theo chúng ta nghĩ.
4. Tránh suy diễn: khi một thành viên đưa ra ý kiến, nếu chưa rõ ý của người này nên pm hỏi hoặc hỏi trực tiếp để confirm. Ko nên tự suy diễn rồi phản bác hay chỉ trích điều mà mình tự suy diễn đó.
Nói tóm lại rất rất nhiều điểm cần phải bàn về văn hóa thảo luận. các bác có thể bổ sung thêm nếu thấy thiếu. Cảm ơn!
Ví dụ, người Việt nói "Các đại biểu QH tranh luận về" là bình thường, trong chuẩn mực văn hóa giao tiếp và công việc, hoàn toàn không có ý gì chê trách các đại biểu QH.Спор mới chính là "tranh luận" đúng nghĩa...
Em cũng xin bảo vệ lại ý kiến của mình:Xin phản biện bác MU ý này:
Trong tiếng Nga câu "Депутаты спорят (о чем-либо)" là chỉ sự thảo luận đã ra ngoài khuôn khổ cần có, có ý cười sự thiếu văn hóa của đại biểu QH.
Như vậy nghĩa "tranh luận" được xếp ở vị trí đầu tiên.спорить-поспорить:
1. Tranh luận, tranh cãi, cãi nhau;
2. Đánh cuộc, đánh cá, cuộc nhau, cá nhau;
3. Tranh đấu, đấu tranh, tranh đua, tranh tài, so tài, thi đấu, thi đua, ganh đua, đọ sức.
Депутаты спорят о необходимости принятия закона о раскрытии родственных связейСегодня, 20 сентября, на заседании парламента среди депутатов возник спор о необходимости принятия закона о раскрытии родственных связей.
Инициатор данного законопроекта, депутат от фракции "Ар-Намыс" Дастан Бекешев отметил, что данный закон не запрещает родственникам чиновников идти на госслужбу.
Депутат от фракции "Ар-Намыс" Айнуру Алтыбаева отметила, что такого законопроекта нет нигде в мире. "У нас есть закон о госслужбе. Разве он не может регулировать эти вопросы?", - спросила она.
По словам Бекешева, этот закон должен быть отдельным, так как сфера отношений разная. "Закон о госслужбе не распространяется на депутатов, а также другие высшие политические должности", - пояснил он.
Алтыбаева парировала, отметив, что родственные связи не являются причиной плохой работы и коррупции. Народная избранница привела в пример одну из европейских стран, где премьер-министр и президент были родными братьями.
Также против законопроекта выступил лидер "Ар-Намыса" Феликс Кулов, который заявил, что, когда его посадили, у него не было ни одного близкого родственника. "У меня были дальние родственники, и все они полетели со своих постов, причем рядовых должностей", - посетовал он.
Также Кулов заметил, что нет механизмов, по которым после ухода человека с госслужбы стирались бы его данные о родственных связях.
Бекешев ответил, что через данные в ГРС можно установить родственные отношения любого человека.
Парламентарий от СДПК Эгемберды Эрматов считает, что данный закон поделит и раздробит кыргызов. "Наш маленький пятимиллионный народ всегда был народом благодаря родственным связям, сватам и родне", - пояснил он.
С ним согласилась депутат от "Ата-Журта" Надира Нарматова. Она попросила Дастана Бекешева отозвать данный закон. Но Бекешев отказался, заявив, что к нему обращаются граждане, которые просят принять закон.
По итогам обсуждения депутаты отправили закон на голосование.
Депутаты спорят, нужно ли пускать СМИ на заседание комиссии по фактам мародерства 2010 годаСегодня, 26 сентября, на заседании временной депутатской комиссии по проверке фактов мародерства 7-8 апреля 2010 года депутат Бактыбек Калмаматов (Ата Мекен) выразил мнение, что нужно провести заседание за закрытыми дверями.
«В начале работы комиссии мы решили, что заседания будут проходить без СМИ. Вы же сами говорили, что пока не нужно распространяться по ходу следствия. А вдруг пойдет неправильная информация общественности», - выразил мнение нардеп.
Представитель Генпрокуратуры отметил, что в ходе заседания могут быть озвучены некоторые секреты следствия. Депутат Кожобек Рыспаев (Ар-Намыс) также выступил за закрытое заседание. По итогам голосования, большинством голосов было решено провести заседание в присутствии СМИ. Однако отдельные депутаты вновь выступили против появления некоторых фактов в прессе.
«Тогда пусть государственные телеканалы и газеты придут на заседание. Сейчас все СМИ принадлежат кому-то, и они будут писать новости в интересах своих хозяев», - заявил Бактыбек Калмаматов.
Như vậy, nghĩa "Tranh luận" chỉ là 1 trong 16 nghĩa, và 14 nghĩa còn lại đều "nặng ký" hơn "Tranh cãi", nên tôi lấy nghĩa "Tranh cãi" có t/c trung bình (theo thống kê thì phải lấy "Cãi nhau" hay "Tranh đua" chẳng hạn) làm đại diện chứ không thể "bưng" cả 16 nghĩa tiếng Việt lên để mỗi lần minh họa ý của mình. Còn bác lấy 1 nghĩa nhẹ nhất trong 16 nghĩa đó:спорить-поспорить:
1. Tranh luận, tranh cãi, cãi nhau;
2. Đánh cuộc, đánh cá, cuộc nhau, cá nhau;
3. Tranh đấu, đấu tranh, tranh đua, tranh tài, so tài, thi đấu, thi đua, ganh đua, đọ sức.
rõ ràng là không ổn!Спор mới chính là "tranh luận" đúng nghĩa, và nếu có thêm một số sắc thái nào đó sẽ thành "tranh cãi".
(tôi cũng không phân biệt rõ được sự khác nhau của chúng vì "phân tích lý lẽ để tìm ra lẽ phải." khác với "phân rõ phải trái, đúng sai." ở chỗ nào?) thì lỗi do nhầm hiểu biết, tranh cãi hay cãi lộn, nhưng cứ nghĩ là mình đang tranh luận. Thế thì cứ nâng cao chuyện học của toàn dân lên, sau khoảng chục năm đâu sẽ vào đấy!Trong tiếng Việt (theo từ điển):
"Tranh luận" là bàn cãi có phân tích lý lẽ để tìm ra lẽ phải.
"Tranh cãi" là bàn cãi để phân rõ phải trái, đúng sai.
Em khẳng định là em và bác đang "tranh luận" (chứ không phải là "thảo luận" hay "bàn bạc" và rất khoát không thể là "tranh cãi" (vì em thấy bác có vẻ không thích từ này)). Tuy nhiên, nếu phải nói bằng tiếng Nga câu "Tôi và bác Tran tranh luận về các nghĩa khác nhau của từ "спорить" trong tiếng Nga", thì em hoàn toàn спокойно nói như sau: "Мы с г-ном Чан спорим о разных значениях слова "спорить" в русском языке".Nói gì thì nói, nếu bác nói là tôi với bác đang tranh luận thì được, còn bảo tôi спорить với bác thì tôi thôi, và xin kiếu!