Starik Hottabych
New member
Ta là một vị thần hùng mạnh không hề biết sợ là gì và trên thế gian này không có một phép lạ nào mà ta không làm nổi. Ta lấy làm hân hạnh được giới thiệu tên ta là Gátxan Ápđurắcman ibơnơ Khốttáp, hay gọi theo kiểu ở nước Nga là Gátxan Ápđurắcman Khốttabôvích. Hãy nói tên ta với bất cứ một lão ifrít hay một lão gin nào cũng được, các người sẽ thấy lão ta run lên cầm cập và nước bọt trong mồm lão sẽ khô lại vì sợ hãi…
Ta, một ông thần bất hạnh, đã chống lại vua Xalômông con trai của Đavít - cầu chúc cả hai vị đều bình an! Em trai ta là Ôma Iuxúp con trai của Khốttáp cũng chống lại Xalômông. Xalômông liền sai tể tướng của mình là Axáp con trai của Barakhia đến bắt anh em ta. Sau đó, Xalômông con trai của Đavít - cầu chúc cả hai vị đều bình an - đã ra lệnh mang đến hai cái bình: một cái bằng đồng và một cái bằng gốm. Xalômông đã giam ta vào cái bình gốm, còn em ta thì bị giam vào cái bình đồng. Xalômông đã trám cả hai cái bình và đóng lên chỗ trám dấu ấn có khắc tên Đức Allakhơ, cái tên vĩ đại nhất trong tất cả các tên. Sau đó, Xalômông ra lệnh cho các vị thần mang anh em ta đi và họ ném em ta xuống biển, còn ta thì bị ném xuống con sông Nhuệ đáng nguyền rủa mà cậu Hiennn – vị cứu tinh may mắn của ta đã vớt ta lên. Cầu chúc cậu Hiennn và hai ông bà thân sinh cậu ta sống lâu muôn tuổi...
Quay lại với cậu Hiennn… hôm đó nhà cậu ấy dọn nhà sang nhà mới.
Mẹ bắt đầu lấy nồi niêu bát đĩa ra, còn Hiennn thì quyết định chạy ra sông một lát. Quả là ba (phuongnn) đã cấm Hiennn không được ra sông tắm mà không có ba đi cùng vì sông ở đây rất sâu, nhưng Hiennn đã nhanh chóng tìm được cách bào chữa cho mình:
“Ta cần phải đi tắm để cho đầu óc được thảnh thơi. Làm sao ta lại có thể đi thi với cái đầu óc bí rì rì được!” (chả là chiều nay, hiennn có môn thi địa lý, cái môn thi đáng chán ấy).
Thật là lạ, bao giờ Hiennn cũng biết nghĩ ra cách bào chữa khi cu cậu định làm những việc bị cấm đoán! ...
Có một con sông ở gần nhà quả là hết sức tiện lợi, tên nó là sông Kim Ngưu, chảy đi đến tận nơi không có lạc đà mà chỉ có trâu, bò… Hiennn nói với mẹ rằng nó đi ra bờ sông để học bài địa lý, và quả thực nó đã định lật các trang sách giáo khoa chừng mươi phút. Nhưng lúc chạy đến bờ sông, không chậm một phút, Hiennn đã cởi quần áo và lao xuống nước. Trên bờ không có một bóng người. Điều này vừa hay lại vừa dở. Hay vì chẳng ai có thể ngăn cản Hiennn tha hồ vùng vẫy. Dở là vì không ai có dịp thích thú xem nó bơi đẹp, nhẹ nhàng ra sao và đặc biệt nó lặn giỏi như thế nào.
Hiennn bơi và lặn cho đến khi mệt lả. Bấy giờ, nó quyết định rằng thế là đủ, đã trèo hẳn lên bờ rồi, nhưng nó nghĩ lại và cuối cùng lại lặn thêm một lần nữa, xuống chỗ nước trong veo mát rượi, ánh nắng ban trưa rực rỡ rọi tới tận đáy.
Đúng vào lúc Hiennn đã tính ngoi lên mặt nước, tay nó bỗng chạm phải một vật gì đó thuồng thuồng ở dưới đáy sông. Hiennn vớ luôn vật ấy và ngoi lên ở ngay cạnh bờ. Trong tay nó là một cái bình gốm phủ rêu nhầy nhụa, hình thù nom rất lạ. Có lẽ Hiennn đã mò được một cái bình cổ. Miệng bình được trám chặt bằng một chất nhựa màu xanh lá cây, trên đó có đóng một cái gì trông tựa như dấu ấn.
Hiennn ước lượng sức nặng của cái bình. Cái bình khá nặng, và Hiennn đứng ngây người.
Một kho báu! Một kho báu chứa những vật cổ xưa có ý nghĩa lớn lao về mặt khoa học!... Tuyệt quá!
Mặc vội quần áo, Hiennn lao nhanh về nhà để mở bình ra ở một cái xó vắng vẻ.
Trên đuờng chạy về nhà, trong đầu Hiennn đã kịp hình thành một cái tin sáng mai nhất định sẽ xuất hiện trên tất cả các báo. Thậm chí, nó còn nghĩ cho cái tin đó một đầu đề: “Em thiếu niên tiền phong giúp ích cho khoa học”. Nội dung tin đó như sau:
“Hôm qua, em thiếu niên tiền phong Ngô Ngọc Hiển đã đến Công an Quận Hai Bà Trưng và trao cho người trực ban một kho báu gồm những vật hiếm cổ xưa bằng vàng mà em đã tìm thấy dưới đáy sông, tại một nơi rất sâu. Kho báu đã được các đồng chí công an chuyển cho Viện Bảo tàng Lịch sử. Theo những nguồn tin đáng tin cậy, Ngô Ngọc Hiển là một tay lặn tài ba”.
Lén qua nhà bếp, nơi mẹ dang chuẩn bị bữa ăn trưa, Hiennn lao nhanh vào phòng. Nó móc trong túi ra một con dao nhíp và run run vì hồi hộp, cạy cái dấu ấn ở miệng bình.
Đúng lúc ấy, cả căn phòng bỗng mịt mù khói đen hăng hắc, rồi một cái gì đó tựa một vụ nổ không phát ra tiếng đã hất tung Hiennn lên trần nhà và nó bị mắc quần vào đúng cái móc định dùng để treo quạt trần điện cơ Thống Nhất… sau đó, câu chuyện ta xuất hiện như thế nào gần giống câu chuyện mà TLV, người thông thái nhất trong số những người thông thái, đã kể…
Ta quỳ xuống và hỏi: “… Hãy tha lỗi cho ta, sẽ hân hạnh biết bao nếu biết được tên cậu, hỡi cậu thiếu niên đáng yêu nhất!”
- Tên cháu là Hiennn. - Nhân vật chính của chúng ta trả lời, vẫn tiếp tục đu đưa chậm chạp trên trần nhà.
- Còn tên người cha của cậu, cầu chúc ông được may mắn mãi mãi! Hãy nói cho ta biết cái tên trìu mến nhất của ông, bởi vì ông - con người đã hiến cho thế gian người nối dõi rất đáng kính - thực sự xứng đáng với lòng yêu mến và lòng biết ơn to lớn.
- Tên ba cháu là Ngô Ngọc Phương. Còn tên trìu mến... trìu mến nhất của ba cháu là phuongnn, như các cô bác trong NNN vẫn gọi là Phương ngờ nghệch...
- Hỡi cậu Hiennn con trai của Phuongnn, cậu thiếu niên ưu tú nhất trong tất cả các cậu thiếu niên, ngôi sao của lòng ta, cậu nên biết rằng từ nay trở đi, ta sẽ thực hiện tất cả những gì cậu ra lệnh cho ta, bởi vì cậu đã cứu ta khỏi nơi giam cầm khủng khiếp... Hắt xì!
- Tại sao ông lại hắt hơi suốt thế? - Hiennn hỏi, làm như mọi thứ khác nó đã biết tỏng cả rồi.
- Mấy nghìn năm bị giam cầm ở nơi ẩm ưót, trong cái bình lạnh lẽo nằm dưới nước sâu, không hề có ánh mặt trời ấm áp, đã làm cho ta, kẻ đầy tớ không xứng đáng của cậu, mắc cái bệnh sổ mũi khủng khiếp này. Hắt xì! Hắt xì!... Nhưng đó chỉ là chuyện hết sức vặt vãnh, không đáng được hưởng sự quan tâm vô cùng quý báu của cậu. Hãy sai khiến ta đi, hỡi ông chủ trẻ tuổi!
- Trước hết, xin ông hãy đứng dậy cho. - Hiennn nói.
- Lời nói của cậu là một đạo luật đối với ta! - ta nhún nhường trả lời và đứng dậy - Ta chờ đợi những mệnh lệnh tiếp theo của cậu.
- Còn bây giờ, - Hiennn rụt rè nói - nếu việc này không làm phiền ông lắm thì... xin ông làm ơn... dĩ nhiên, nếu việc này không làm phiền ông lắm... Nói tóm lại, cháu rất muốn ở dưới sàn nhà.
Ngay lúc đó, Hiennn đã ở bên dưới, ngay cạnh ta. Việc đầu tiên của Hiennn là sờ ngày cái quần dài. Cái quần lại hoàn toàn lành lặn!
- Lúc nãy, cậu vừa nói với ta về một cái vương quốc NNN có các cô bác nào đó, hỡi cậu hiennn con trai của phuongnn… hãy cho ta biết về chỗ đó đi…
- Ông ạ, cách đây mười mấy năm, ba cháu có lập ra một trang web tên là NuocNga.net. Các cô các bác tham gia vào đó rất yêu quý nhau, đối xử với nhau rất thân ái, đến tận bây giờ.
- Cậu vừa nói cái gì, được chỉ bằng cái từ cao quý đó – trang web?
- Ôi ông ơi, ông không biết trang web là gì á? Thế này nhé, một trang giấy điện tử chứa thông tin cho người ta thấy được từ xa gọi là một trang web, có nghĩa là một trang trực tuyến. Khi chữ web dùng như là một tính từ thì nó có nghĩa là trực tuyến…
Hiennn chợt dừng lại vì nhận thấy nét mặt ngớ ngẩn của ta thể hiện một sự nỗ lực phi thường để hiểu được những gì mà cậu diễn đạt… Cậu lập tức lôi tuột ta ra ngoài hàng – cũng lại một từ khó nhớ chỉ một khái niệm mới nhất trong số các khái niệm – hàng net. Cậu nhanh chóng gõ địa chỉ, nhấn “chuột” vào một chỗ có chữ 4rum… và một phép lạ mà ta chưa nắm được, hiện ra. Cả một vương quốc hiện ra, với ông vua anh minh, sáng suốt nhất trong số các ông vua anh minh và sáng suốt Admin, với Hùng gà mờ, gà mờ nhất trong số những kẻ gà mờ, với nàng Nina duyên dáng nhất trong số những người duyên dáng…
Cậu bé hướng dẫn ta cách đăng ký, nhưng ta đăng ký không được… ta không được làm thần dân của NNN… ôi buồn quá…
- Ông ạ, không được rồi. Hiện nay hệ thống đang bị lỗi đồng hồ thời gian nên chỉ có thể đăng ký vào thời điểm năm 2007 thôi.
- Khó nhỉ, ta chưa biết cách quay về ngược thời gian, hỡi cậu hiennn thông thái nhất trong số những cậu thiếu niên thông thái, con trai của phuongnn…
- Ông thử hỏi trong số những ông thần bạn của ông xem?
Ta bỗng nhớ ra, ta có mụ bạn cũ lâu ngày không gặp, làm ăn sinh sống ở nước Nga là mụ già Baba Yaga. Cái chổi của mụ ta có thể giúp ta du hành ngược dòng thời gian vào quá khứ. Đúng như thế, mụ già nhăn nheo nhất trong số những mụ già nhăn nheo đã giúp được ta. Ta đã quay lại, đăng ký được làm thần dân NNN và ở luôn đó, hàng ngày ta vẫn đi ké cái chổi của mụ Baba để vào tương lai giao du với hiennn. Cậu ta đang dạy ta học thiết kế web, ta đã mê tin học như điếu đổ…
Thế đấy, hỡi các thần dân sáng suốt nhất trong sống các thần dân của NuocNga.net, đó là lý do tại sao ta biết được NNN.
Ta, một ông thần bất hạnh, đã chống lại vua Xalômông con trai của Đavít - cầu chúc cả hai vị đều bình an! Em trai ta là Ôma Iuxúp con trai của Khốttáp cũng chống lại Xalômông. Xalômông liền sai tể tướng của mình là Axáp con trai của Barakhia đến bắt anh em ta. Sau đó, Xalômông con trai của Đavít - cầu chúc cả hai vị đều bình an - đã ra lệnh mang đến hai cái bình: một cái bằng đồng và một cái bằng gốm. Xalômông đã giam ta vào cái bình gốm, còn em ta thì bị giam vào cái bình đồng. Xalômông đã trám cả hai cái bình và đóng lên chỗ trám dấu ấn có khắc tên Đức Allakhơ, cái tên vĩ đại nhất trong tất cả các tên. Sau đó, Xalômông ra lệnh cho các vị thần mang anh em ta đi và họ ném em ta xuống biển, còn ta thì bị ném xuống con sông Nhuệ đáng nguyền rủa mà cậu Hiennn – vị cứu tinh may mắn của ta đã vớt ta lên. Cầu chúc cậu Hiennn và hai ông bà thân sinh cậu ta sống lâu muôn tuổi...
Quay lại với cậu Hiennn… hôm đó nhà cậu ấy dọn nhà sang nhà mới.
Mẹ bắt đầu lấy nồi niêu bát đĩa ra, còn Hiennn thì quyết định chạy ra sông một lát. Quả là ba (phuongnn) đã cấm Hiennn không được ra sông tắm mà không có ba đi cùng vì sông ở đây rất sâu, nhưng Hiennn đã nhanh chóng tìm được cách bào chữa cho mình:
“Ta cần phải đi tắm để cho đầu óc được thảnh thơi. Làm sao ta lại có thể đi thi với cái đầu óc bí rì rì được!” (chả là chiều nay, hiennn có môn thi địa lý, cái môn thi đáng chán ấy).
Thật là lạ, bao giờ Hiennn cũng biết nghĩ ra cách bào chữa khi cu cậu định làm những việc bị cấm đoán! ...
Có một con sông ở gần nhà quả là hết sức tiện lợi, tên nó là sông Kim Ngưu, chảy đi đến tận nơi không có lạc đà mà chỉ có trâu, bò… Hiennn nói với mẹ rằng nó đi ra bờ sông để học bài địa lý, và quả thực nó đã định lật các trang sách giáo khoa chừng mươi phút. Nhưng lúc chạy đến bờ sông, không chậm một phút, Hiennn đã cởi quần áo và lao xuống nước. Trên bờ không có một bóng người. Điều này vừa hay lại vừa dở. Hay vì chẳng ai có thể ngăn cản Hiennn tha hồ vùng vẫy. Dở là vì không ai có dịp thích thú xem nó bơi đẹp, nhẹ nhàng ra sao và đặc biệt nó lặn giỏi như thế nào.
Hiennn bơi và lặn cho đến khi mệt lả. Bấy giờ, nó quyết định rằng thế là đủ, đã trèo hẳn lên bờ rồi, nhưng nó nghĩ lại và cuối cùng lại lặn thêm một lần nữa, xuống chỗ nước trong veo mát rượi, ánh nắng ban trưa rực rỡ rọi tới tận đáy.
Đúng vào lúc Hiennn đã tính ngoi lên mặt nước, tay nó bỗng chạm phải một vật gì đó thuồng thuồng ở dưới đáy sông. Hiennn vớ luôn vật ấy và ngoi lên ở ngay cạnh bờ. Trong tay nó là một cái bình gốm phủ rêu nhầy nhụa, hình thù nom rất lạ. Có lẽ Hiennn đã mò được một cái bình cổ. Miệng bình được trám chặt bằng một chất nhựa màu xanh lá cây, trên đó có đóng một cái gì trông tựa như dấu ấn.
Hiennn ước lượng sức nặng của cái bình. Cái bình khá nặng, và Hiennn đứng ngây người.
Một kho báu! Một kho báu chứa những vật cổ xưa có ý nghĩa lớn lao về mặt khoa học!... Tuyệt quá!
Mặc vội quần áo, Hiennn lao nhanh về nhà để mở bình ra ở một cái xó vắng vẻ.
Trên đuờng chạy về nhà, trong đầu Hiennn đã kịp hình thành một cái tin sáng mai nhất định sẽ xuất hiện trên tất cả các báo. Thậm chí, nó còn nghĩ cho cái tin đó một đầu đề: “Em thiếu niên tiền phong giúp ích cho khoa học”. Nội dung tin đó như sau:
“Hôm qua, em thiếu niên tiền phong Ngô Ngọc Hiển đã đến Công an Quận Hai Bà Trưng và trao cho người trực ban một kho báu gồm những vật hiếm cổ xưa bằng vàng mà em đã tìm thấy dưới đáy sông, tại một nơi rất sâu. Kho báu đã được các đồng chí công an chuyển cho Viện Bảo tàng Lịch sử. Theo những nguồn tin đáng tin cậy, Ngô Ngọc Hiển là một tay lặn tài ba”.
Lén qua nhà bếp, nơi mẹ dang chuẩn bị bữa ăn trưa, Hiennn lao nhanh vào phòng. Nó móc trong túi ra một con dao nhíp và run run vì hồi hộp, cạy cái dấu ấn ở miệng bình.
Đúng lúc ấy, cả căn phòng bỗng mịt mù khói đen hăng hắc, rồi một cái gì đó tựa một vụ nổ không phát ra tiếng đã hất tung Hiennn lên trần nhà và nó bị mắc quần vào đúng cái móc định dùng để treo quạt trần điện cơ Thống Nhất… sau đó, câu chuyện ta xuất hiện như thế nào gần giống câu chuyện mà TLV, người thông thái nhất trong số những người thông thái, đã kể…
Ta quỳ xuống và hỏi: “… Hãy tha lỗi cho ta, sẽ hân hạnh biết bao nếu biết được tên cậu, hỡi cậu thiếu niên đáng yêu nhất!”
- Tên cháu là Hiennn. - Nhân vật chính của chúng ta trả lời, vẫn tiếp tục đu đưa chậm chạp trên trần nhà.
- Còn tên người cha của cậu, cầu chúc ông được may mắn mãi mãi! Hãy nói cho ta biết cái tên trìu mến nhất của ông, bởi vì ông - con người đã hiến cho thế gian người nối dõi rất đáng kính - thực sự xứng đáng với lòng yêu mến và lòng biết ơn to lớn.
- Tên ba cháu là Ngô Ngọc Phương. Còn tên trìu mến... trìu mến nhất của ba cháu là phuongnn, như các cô bác trong NNN vẫn gọi là Phương ngờ nghệch...
- Hỡi cậu Hiennn con trai của Phuongnn, cậu thiếu niên ưu tú nhất trong tất cả các cậu thiếu niên, ngôi sao của lòng ta, cậu nên biết rằng từ nay trở đi, ta sẽ thực hiện tất cả những gì cậu ra lệnh cho ta, bởi vì cậu đã cứu ta khỏi nơi giam cầm khủng khiếp... Hắt xì!
- Tại sao ông lại hắt hơi suốt thế? - Hiennn hỏi, làm như mọi thứ khác nó đã biết tỏng cả rồi.
- Mấy nghìn năm bị giam cầm ở nơi ẩm ưót, trong cái bình lạnh lẽo nằm dưới nước sâu, không hề có ánh mặt trời ấm áp, đã làm cho ta, kẻ đầy tớ không xứng đáng của cậu, mắc cái bệnh sổ mũi khủng khiếp này. Hắt xì! Hắt xì!... Nhưng đó chỉ là chuyện hết sức vặt vãnh, không đáng được hưởng sự quan tâm vô cùng quý báu của cậu. Hãy sai khiến ta đi, hỡi ông chủ trẻ tuổi!
- Trước hết, xin ông hãy đứng dậy cho. - Hiennn nói.
- Lời nói của cậu là một đạo luật đối với ta! - ta nhún nhường trả lời và đứng dậy - Ta chờ đợi những mệnh lệnh tiếp theo của cậu.
- Còn bây giờ, - Hiennn rụt rè nói - nếu việc này không làm phiền ông lắm thì... xin ông làm ơn... dĩ nhiên, nếu việc này không làm phiền ông lắm... Nói tóm lại, cháu rất muốn ở dưới sàn nhà.
Ngay lúc đó, Hiennn đã ở bên dưới, ngay cạnh ta. Việc đầu tiên của Hiennn là sờ ngày cái quần dài. Cái quần lại hoàn toàn lành lặn!
- Lúc nãy, cậu vừa nói với ta về một cái vương quốc NNN có các cô bác nào đó, hỡi cậu hiennn con trai của phuongnn… hãy cho ta biết về chỗ đó đi…
- Ông ạ, cách đây mười mấy năm, ba cháu có lập ra một trang web tên là NuocNga.net. Các cô các bác tham gia vào đó rất yêu quý nhau, đối xử với nhau rất thân ái, đến tận bây giờ.
- Cậu vừa nói cái gì, được chỉ bằng cái từ cao quý đó – trang web?
- Ôi ông ơi, ông không biết trang web là gì á? Thế này nhé, một trang giấy điện tử chứa thông tin cho người ta thấy được từ xa gọi là một trang web, có nghĩa là một trang trực tuyến. Khi chữ web dùng như là một tính từ thì nó có nghĩa là trực tuyến…
Hiennn chợt dừng lại vì nhận thấy nét mặt ngớ ngẩn của ta thể hiện một sự nỗ lực phi thường để hiểu được những gì mà cậu diễn đạt… Cậu lập tức lôi tuột ta ra ngoài hàng – cũng lại một từ khó nhớ chỉ một khái niệm mới nhất trong số các khái niệm – hàng net. Cậu nhanh chóng gõ địa chỉ, nhấn “chuột” vào một chỗ có chữ 4rum… và một phép lạ mà ta chưa nắm được, hiện ra. Cả một vương quốc hiện ra, với ông vua anh minh, sáng suốt nhất trong số các ông vua anh minh và sáng suốt Admin, với Hùng gà mờ, gà mờ nhất trong số những kẻ gà mờ, với nàng Nina duyên dáng nhất trong số những người duyên dáng…
Cậu bé hướng dẫn ta cách đăng ký, nhưng ta đăng ký không được… ta không được làm thần dân của NNN… ôi buồn quá…
- Ông ạ, không được rồi. Hiện nay hệ thống đang bị lỗi đồng hồ thời gian nên chỉ có thể đăng ký vào thời điểm năm 2007 thôi.
- Khó nhỉ, ta chưa biết cách quay về ngược thời gian, hỡi cậu hiennn thông thái nhất trong số những cậu thiếu niên thông thái, con trai của phuongnn…
- Ông thử hỏi trong số những ông thần bạn của ông xem?
Ta bỗng nhớ ra, ta có mụ bạn cũ lâu ngày không gặp, làm ăn sinh sống ở nước Nga là mụ già Baba Yaga. Cái chổi của mụ ta có thể giúp ta du hành ngược dòng thời gian vào quá khứ. Đúng như thế, mụ già nhăn nheo nhất trong số những mụ già nhăn nheo đã giúp được ta. Ta đã quay lại, đăng ký được làm thần dân NNN và ở luôn đó, hàng ngày ta vẫn đi ké cái chổi của mụ Baba để vào tương lai giao du với hiennn. Cậu ta đang dạy ta học thiết kế web, ta đã mê tin học như điếu đổ…
Thế đấy, hỡi các thần dân sáng suốt nhất trong sống các thần dân của NuocNga.net, đó là lý do tại sao ta biết được NNN.