Thơ Boris Pasternak

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
NguyenAnh nói:
Cu Bảo đang thắc mắc sao bác Nguyên Anh hứa giúp nó dịch tiểu sử tóm tắt của Pasternak mà lâu thế không thấy bác post lên đấy bác NA ơi
Bác có hứa thật sao? Thôi, thế này nhé: để mẹ cu Bảo và cái nhà cô Nina dịch thơ Pasternak cho chán chê xôi chè rồi bác dịch và giới thiệu luôn một thể.
:lol:

Hehe, cu Bảo bận học ôn văn hóa, chờ mãi không thấy bác NA giúp đỡ, thôi thì tớ lại làm quả lược dịch vậy. Phục vụ bạn đọc là chính mà

Boris Pasternak trong thi ca Nga Xôviết

Boris Leonidovich Pasternak sinh ở Matxcơva. Cha ông là hoạ sĩ, còn mẹ là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng. Từ nhỏ ông đã sống trong môi trường nghệ thuật. Ngôi nhà tuổi thơ của ông nhà nơi lui tới của các nhạc sĩ, hoạ sĩ, nhà văn, trong số đó có cả Lev Tolstoi.
Từ năm 13 tuổi cậu bé Pasternak đã say mê âm nhạc bởi chịu ảnh hưởng của nhà soạn nhạc vĩ đại A.N.Skriabin. Thế nhưng năm 1909 ông chia tay với ước vọng sáng tác của mình để nghiên cứu triết học và trở thành sinh viên ngành triết, khoa Lịch sử và Ngữ văn ĐHTH Matxcơva. Để tự hoàn thiện mình trong lĩnh vực triết học ông sang Đức, vào học trường ĐHTH Marburg. Dù có những thành công nhất định trong triết học, nhưng một lần nữa ông lại từ bỏ nó, như đã một lần chia tay với niềm say mê âm nhạc của mình.

Pasternak bắt đầu làm thơ. Năm 1914 tuyển tập đầu tay dưới nhan đề “Sinh đôi trong những đám mây” ra mắt bạn đọc. Thi ca trở thành số phận, thành mảnh đất phát triển tài năng của ông. Trong thi ca đã bao gồm cả những niềm say mê trước kia của ông như âm nhạc và triết học.
Trong một bài thơ tặng Pasternak, A. Akhmatova viết: “Ông được trời cho tuổi thơ vĩnh hằng”
“Tuổi thơ vĩnh hằng” chính là bản chất của nhân cách Pasternak trong thi ca. Ông nhìn cuộc sống bằng đôi mắt mở to, và cuộc sống luôn làm ông kinh ngạc, thán phục với những biểu hiện lôi cuốn tuyệt trần. Giai đoạn đầu trong sáng tác của mình Pasternak viết những dòng thơ cầu kỳ, dành cho một số bạn đọc hạn chế có khả năng đánh giá tài năng của ông. Bước ngoặt lớn đã đến vào giữa thập kỷ 20, khi nhà thơ bắt đầu viết về các đề tài xã hội. Thực chất của sự thay đổi đề tài này đã được Gorky hiểu rất chính xác, trong một bức thư gửi nhà thơ sau khi đọc trường ca “Năm 95” Gorky viết: “Một tác phẩm xuất sắc, nằm trong số những tác phẩm sẽ tồn tại dài lâu. Tôi không dấu ông điều này: Trước cuốn này tôi luôn cảm thấy hơi căng thẳng khi đọc thơ ông, bởi thơ ông quá dày đặc những hình tượng mà đôi khi tôi không hiểu được... Trong “Năm 95” ông viết kiệm lời hơn và dễ hiểu hơn. Ông trở nên kinh điển hơn với tác phẩm này, một tác phẩm tràn đầy cảm hứng mà tôi, như một bạn đọc, có thể tiếp nhận một cách nhanh chóng và dễ dàng”.

Sự phát triển tiếp theo của Pasternak trong thi ca đúng theo con đường mà Gorky đã nhận ra: Trở nên “kiệm lời hơn, kinh điển hơn và dễ hiểu hơn”.
Sự nghiệp văn học của Pasternak vô cùng đa dạng. Ông sáng tác những tác phẩm văn xuôi lớn, đạt được sự hoàn thiện trong lĩnh vực dịch thuật, tuy nhiên, thi ca luôn là một phần rất quan trọng trong sáng tác của ông, thể hiện một tài năng lớn khi mô tả những sắc thái tình cảm sâu sắc và tinh tế nhất của con người qua những bức tranh thiên nhiên được viết với tình cảm thiết tha. Pasternak khâm phục mọi vẻ đẹp của cuộc sống và tự nhiên, ông tìm kiếm và cảm nhận vẻ đẹp đó ở khắp nơi.
 
Thôi, thế này nhé: để mẹ cu Bảo và cái nhà cô Nina dịch thơ Pasternak cho chán chê xôi chè rồi bác dịch và giới thiệu luôn một thể.

Ơ hay, thế các bác không định dịch à? :D Em thì thấy hồi này ... cũng bắt đầu thấy thơ của Pasternak hay hay :D

[size=18:fcee0bd552]Tâm hồn[/size]

Tâm hồn ta ơi, kẻ luôn sầu muộn
Về những người đang sống quanh ta,
Ngươi trở thành nhà mồ của họ -
Những kẻ sống mà luôn bị khảo tra

Ngươi cất công ướp xác thân của họ,
Lại có công viết tặng họ bài thơ,
Như cây đàn lia luôn luôn nức nở
Ngươi khóc than cho họ tới bao giờ…

Thời thế bây giờ vô cùng ích kỷ
Nhưng ngươi vẫn luôn tận tụy kiên gan
Vì lương tâm, và vì sợ hãi
Yên ủi những gì họ để lại - tro tàn

Những nỗi đau của họ cùng góp lại
Làm ngươi còng lưng trĩu nặng héo khô.
Và bây giờ ngươi bốc mùi tử khí,
Bụi nhà xác và những nhà mồ.

Tâm hồn ta ơi, ngươi là nghĩa địa,
Tất cả những gì còn thấy nơi đây,
Ngươi nghiền nát hết, như cối xay ,
Và trộn tất cả lại thành hỗn hợp.

Thì cứ tiếp tục xay đi nhé
Tất cả những gì đã ở bên ta,
Hãy biến gần bốn mươi năm ta sống,
Thành thứ đất mùn của bãi tha ma
 
Lâu quá không có ai nhòm ngó gì đến Pasternak, thôi tớ lại post tiếp một bài thu nữa của chàng vậy. Nói thật là càng đọc càng dịch tớ càng thấy chàng hay, chứ ngày xưa tớ cứ có định kiến là chàng ...không biết làm thơ :D

Rừng thu

Rừng thu xù xì cây lá
Bóng râm giấc ngủ bình yên
Gõ kiến, sóc hay chim cú
Không phá được giấc ngủ êm.

Mặt trời theo vết thu lên
Từng bước như đang sợ bẫy
Thận trọng vào rừng thu ấy
Quá trưa rồi mới đến nơi.

Dương bên đầm lầy, gò đống,
Rừng trăn rậm phủ rêu phong,
Thôn nào sau đầm lầy vắng
Nghe có tiếng gà vọng sang.

Tiếng gà gáy vang một chặp,
Rồi im lặng mãi thật lâu.
Như thể gà suy tư lắm,
Tiếng gáy có nghĩa gì đâu.

Nhưng kìa vẳng từ xa lại,
Có một chú gà gáy chơi,
Như người lính trong phiên gác
Đã cất lên tiếng trả lời.

Trả lời, nghe như tiếng vọng
Để cả lũ gà trong thôn
Bốn phương nam bắc tây đông,
Tất cả cùng vui hoà giọng.

Và theo tiếng gà vang dậy
Rừng bừng tỉnh giấc mở ra
Để thêm một lần nhìn thấy
Đồng rộng, màu xanh trời xa.


Осенний лес

Осенний лес заволосател.
В нем тень, и сон, и тишина.
Ни белка, ни сова, ни дятел
Его не будят ото сна.

И солнце, по тропам осенним
В него входя на склоне дня,
Кругом косится с опасеньем,
Не скрыта ли в нем западня.

В нем топи, кочки и осины,
И мхи, и заросли ольхи,
И где-то за лесной трясиной
Поют в селенье петухи.

Петух свой окрик прогорланит,
И вот он вновь надолго смолк,
Как будто он раздумьем занят,
Какой в запевке этой толк.

Но где-то в дальнем закоулке
Прокукарекает сосед.
Как часовой из караулки,
Петух откликнется в ответ.

Он отзовется, словно эхо,
И вот, за петухом петух
Отметят глоткою, как вехой,
Восток и запад, север, юг,

По петушиной перекличке
Расступится к опушке лес
И вновь увидит с непривычки
Поля и даль и синь небес.
 
Anh Hùng ạ, ai dịch hay là chuyện của họ, ta ... dịch dở là chuyện của ta :D, sợ gì cái đó cơ chứ :D.

Nói thế thôi chứ mấy ngày nay em bận quá, chỉ góp vài câu vào đây rồi em biến đây

[size=18:373700358f]Rừng mùa thu [/size]

Boris Pasternak

Rừng mùa thu đã mọc tóc dài.
Có bóng tối, giấc mơ và yên lặng.
Cả gõ kiến lẫn cú rừng với sóc
không đánh thức rừng tỉnh giấc mộng say.
Và mặt trời đi theo bước đường thu
chỉ vào được rừng khi chiều đã trải,

Ngó nghiêng xung quanh âu lo ngần ngại
Liệu trong rừng có chiếc bẫy nào không.

Nào bãi lầy, mô đất, dương lá rung,
Nào rêu, bụi cây tổng quán sủi trong rừng,
Và phía đằng kia bãi lầy đâu đó
Gà trống trong làng đang cất giọng hát chung
Chú gà trống gáy vang hết giọng
Và rồi lại im, trong yên lặng mông lung

Như thể gà đang đắn đo suy tính
Tiếng gáy này có ích lợi ra sao.
Nhưng bỗng dưng ở góc xa đâu đó
Chú hàng xóm gà bỗng gáy lao xao.
Như người lính đang phiên canh gác,
Gà trống bèn gáy lại đáp lời.
Tiếng gáy dội lại tựa như tiếng vọng,
Và gà theo nhau cùng gáy vang trời.

Tiếng gáy của gà tựa như cột mốc,
Đo cả bắc nam, cắm cả tây đông,
Theo tiếng gáy của đàn gà trống
Bóng tối lùi xa về phía bìa rừng
Và rừng lại ngỡ ngàng nhìn thấy
Cánh đồng trải xa và trời xanh muôn trùng.
 
Hehe, lâu thế chẳng ai dịch thêm bác này nữa sao? Tớ lại góp một bài vậy. Nói thực, tớ dịch bài này là do bị cái tít hay quá lôi cuốn, nhưng dịch mãi, dịch mãi tới tận cuối bài vẫn chưa hiểu chàng Past định nói gì, cái gì liên kết những hình ảnh chàng đưa ra, và tại sao, trên cơ sở nào liên kết những hình ảnh đó.
Tóm lại, khi dịch xong tớ tự cảm thấy phục tính kiên trì của bản thân mình quá :D

Pasternak nói:
ЗВЕЗДЫ ЛЕТОМ

Рассказали страшное,
Дали точный адрес.
Отпирают, спрашивают,
Движутся, как в театре.

Тишина, ты - лучшее
Из всего, что слышал.
Некоторых мучает,
Что летают мыши.

Июльской ночью слободы -
Чудно белокуры.
Небо в бездне поводов,
Чтоб набедокурить.

Блещут, дышат радостью,
Обдают сияньем,
На каком-то градусе
И меридиане.

Ветер розу пробует
Приподнять по просьбе
Губ, волос и обуви,
Подолов и прозвищ.

Газовые, жаркие,
Осыпают в гравий
Все, что им нашаркали,
Все, что наиграли.


Những vì sao mùa hè

Kể những chuyện đớn đau
Cho địa chỉ chính xác,
Mở ra, và hỏi nhau
Đi như trong nhà hát.

Những gì tôi từng nghe
Tĩnh lặng êm dịu nhất.
Không hiếm người dằn vặt
Chỉ vì lũ dơi bay.

Làng mạc đêm tháng bảy
Trắng sáng đến diệu kỳ.
Để gây mất trật tự
Bầu trời đầy lý do.

Lấp lánh, vui mừng thở
Khoe ánh sáng rạng ngời
Đâu đó trên bầu trời
Kinh độ không xác định.

Bông hồng xinh nũng nịu,
Xin gió thử nhấc lên
Vạt áo cùng tên gọi,
Giày dép, tóc, môi mềm.

Nóng bỏng và luễnh loãng
Rơi trên đá rải đường.
Tất cả những trò nghịch
Tất cả những sầu vương.

Hehe, bác nào hiểu làm ơn bình giúp nhé, em xin cảm tạ bằng một chầu kem :D :D
 
Em cũng thú thực là cái đầu đề bài thơ "Звезды летом" khá hấp dẫn, nhưng đọc thì cũng ... chả hiểu gì mấy nên không nảy ra ý định dịch. Quả là chị ... rất đáng khâm phục khi dịch nó :D
 
Hehe, lâu thế chẳng ai dịch thêm bác này nữa sao? Tớ lại góp một bài vậy. Nói thực, tớ dịch bài này là do bị cái tít hay quá lôi cuốn, nhưng dịch mãi, dịch mãi tới tận cuối bài vẫn chưa hiểu chàng Past định nói gì, cái gì liên kết những hình ảnh chàng đưa ra, và tại sao, trên cơ sở nào liên kết những hình ảnh đó.
Tóm lại, khi dịch xong tớ tự cảm thấy phục tính kiên trì của bản thân mình quá :D

Pasternak nói:
ЗВЕЗДЫ ЛЕТОМ

Những vì sao mùa hè


Làng mạc đêm tháng bảy
Trắng sáng đến diệu kỳ.
[color=blue:fe46063d7a]Để gây mất trật tự[/color]
Bầu trời đầy lý do.

Bạn Tykva ơi, tôi không tài nào nhịn được cười khi đọc câu thơ bạn dịch "Để gây mất trật tự" :lol: Tôi cảm giác như đang ở trong lớp mẫu giáo của con gái tôi.

Hehe, bác nào hiểu làm ơn bình giúp nhé, em xin cảm tạ bằng một chầu kem :D :D

Tôi mà bình thì có mà như bắt chấy cho bò :wink: Mời các cao thủ khác nào.
 
Pasternak nói:
Небо в бездне поводов,
Чтоб набедокурить.

Бедокурить (несов.) và набедокурить (сов.) được từ điển bách khoa toàn thư Kirill&Methody giải nghĩa như thế này này:

Шалостями или неосторожностью устраивать беспорядок, проказничать

Tớ thấy khâm phục chàng Pasternak khi viết câu ấy, và tự khâm phục tài ...dịch nguyên văn của bản thân mình thì có :D chứ còn chả thấy buồn cười tẹo nào.
Bác chả bình được thì chả được ăn kem, đơn giản vậy thôi :lol:
 
8) Dạ, "Thấp thủ " này xin có " lùn kiến" .

Hiểu của tôi về Bí.. ý lộn… về bài thơ dịch của Bí.
Những vì sao lấp loé trên bầu trời mùa hè như những ngọn đèn trên trần nhà hát ( các bạn để ý m à xem, mỗi khi vào nhà hát cứ ngước mắt lên trần nhà xem kiểu kiến trúc là sẽ thấy muôn ngọn đèn gắn chìm trên trần ... lung linh như muôn vì sao ấy). Ánh sao xa không chiếu sáng như ánh trăng nên không thể soi rõ từng làn tóc môi mềm. Những vì sao nghịch ngợm không đứng ở vị trí nhất định ấy góp phần tạo ra thứ ánh sáng khiến cho đêm mùa hè sáng hơn, dài hơn. Cụ Pas có lẽ viết bài thơ này khi trong lòng đang lẫn lộn buồn, vui đây - nên cụ ấy ngồi ngắm sao trời rồi tả lại cho chúng ta biết về bầu trời sao nóng loãng, tĩnh lặng, tinh nghịch … vân vân và vân vân ở trong đó.
:wink: :P Điệu này, ứ được ăn kem của bà Tykva rồi. Nhưng Tykva ơi, phải ưu tiên giành 1 suất vị trí đẹp nhìn ra cửa vì sự nhiệt tình của tôi nhé.
 
Cảm ơn For, kiểu gì thì bà cũng rất xứng đáng được ăn kem. Hihi... Bác Nguyên Anh tạm ứng nhé :D
Hôm nay mời các bác thưởng thức tiếp một bài của Pasternak, theo tớ là hay, chứ không đến nỗi nhảm như "Những vì sao mùa hè"...

ЕДИНСТВЕННЫЕ ДНИ

На протяженье многих зим
Я помню дни солнцеворота,
И каждый был неповторим
И повторялся вновь без счета.

И целая их череда
Составилась мало-помалу -
Тех дней единственных, когда
Нам кажется, что время стало.

Я помню их наперечет:
Зима подходит к середине,
Дороги мокнут, с крыш течет
И солнце греется на льдине.

И любящие, как во сне,
Друг к другу тянутся поспешней,
И на деревьях в вышине
Потеют от тепла скворешни.

И полусонным стрелкам лень
Ворочаться на циферблате,
И дольше века длится день,
И не кончается объятье.


Chuỗi ngày duy nhất

Suốt mấy mùa đông dài đằng đẵng
Ta nhớ lắm những ngày nắng soi,
Mỗi ngày đều duy nhất trong đời
Qua rồi đến - vòng quay bất tận.

Ngày lại ngày theo nhau thành chuỗi
Những ngày duy nhất ấy - với ta,
Khi đôi ta hiểu bằng cảm nhận
Thời gian dừng lại, chẳng trôi qua.

Ta nhớ như in từng ngày tháng
Khi đất trời lạnh giá giữa đông,
Đường lầy lội, mái nhà nước rỏ,
Và vầng dương ngự trên mảnh băng.

Lửng lơ đâu đó trên vòm cây
Tổ sáo đổ mồ hôi vì nóng.
Và những cặp tình nhân mê muội,
Bên nhau tìm hơi ấm vòng tay.

Để đôi kim đồng hồ ngái ngủ
Đến quay trên mặt số cũng lười,
Và một ngày dài hơn thế kỷ,
Và vòng ôm mãi mãi không rời.
 
Geo cũng co dịch bài Chuỗi ngày duy nhất, nhwng phải chịu là bài của Bí đúng và hay hơn nhiều. Cảm ơn TK đã cho ra lò một bài dịch thơ hay.
 
@Geobic:
Chào bác,
Bác vắng mặt hơi lâu đấy. Nhà cửa hoàn tất rồi chứ bác? bao giờ thì bọn em được đến dự tân gia đấy ạ?
Bác về để dịch thơ tiếp bác nhé.
 
Geobic nói:
Geo cũng co dịch bài Chuỗi ngày duy nhất, nhwng phải chịu là bài của Bí đúng và hay hơn nhiều. Cảm ơn TK đã cho ra lò một bài dịch thơ hay.

Ấy, bác cũng có dịch thì bác cũng phải có trình làng chứ :D Hehe, nói vậy thôi chứ lâu nay vắng bác, chúng em cũng nhớ bác lắm đấy...
 
Đúng thế đấy ạ, bọn em nhắc bác Geobic suốt ấy chứ. Chào mừng bác đã sửa xong nhà và quay lại với Thi ca :)

Còn về Pasternak thì ... sau bài Những ngôi sao mùa hè cảm tình của em với bác này có giảm kha khá :). Bài Những ngày duy nhất này thì tất nhiên dễ hiểu hơn bài kia, nhưng ... em vẫn thấy ngột ngạt thế nào ấy. Thành ra bản dịch lần này của em ... hơi ẩu. Nhưng ủng hộ chị Bí một cái (và tranh gửi trước bác Geobic nhân thể:D)

[size=18:d4d1b11a6d]Những ngày duy nhất[/size]

Dằng dặc qua bao mùa đông
Nhớ hoài những ngày nắng chói
Mỗi ngày đều không lặp lại
Và rồi lặp lại vô cùng

Và cả một chuỗi ngày ấy
Dần dà trở nên dần dà
Những ngày thân yêu duy nhất
Khi thời gian ở bên ta

Tôi nhớ từng ngày rành rọt:
Mùa đông đã tới giữa chừng
Đường ẩm, mái nhà nhỏ giọt
Mặt trời trên băng mông lung.

Và những người yêu say đắm
Vội vàng đến gần nhau hơn
Mồ hôi tổ sáo đọng giọt
Trên những ngọn cây ven đường

Và kim đồng hồ ngái ngủ
Lười biếng qua lại lắc lư
Và ngày dài hơn thế kỷ
Vòng ôm dài mãi ngàn thu
 
Nina nói:
Đúng thế đấy ạ, bọn em nhắc bác Geobic suốt ấy chứ. Chào mừng bác đã sửa xong nhà và quay lại với Thi ca :)

Còn về Pasternak thì ... sau bài Những ngôi sao mùa hè cảm tình của em với bác này có giảm kha khá :). Bài Những ngày duy nhất này thì tất nhiên dễ hiểu hơn bài kia, nhưng ... em vẫn thấy ngột ngạt thế nào ấy. Thành ra bản dịch lần này của em ... hơi ẩu. Nhưng ủng hộ chị Bí một cái (và tranh gửi trước bác Geobic nhân thể:D)

@ Bí @ Nina
Sau những bài dịch của Bi và Nina, quả là geo không đủ can đảm post bài Chuỗi ngày duy nhất lên nwã. Quả thuc bài dịch ấy của Geo rất kém, sai nhiều nwã. Giờ Geo đền một bài khác vậy. Bài cũng khá hóc: Những ngôi sao mùa hè.

Về bài “Những vì sao mùa hè”, Geo hiểu như thế này: Đêm hè là những đêm lý tưởng để ngắm sao. Bầu trời sao dày đặc, sinh động. Nhìn lên đó như thấy được vạn vật của thế gian. Thấy được những tích truyện ly kỳ (ví như Ngưu Lang – Chức Nữ của VN) với những địa chỉ “tin cậy” là đôi bờ Sông Ngân rực sáng, với bao nhân vật hệt như hiện ra trên sân khấu vậy. Nhưng thế giới ấy lại câm lặng – điều mà Nhà thơ rất thích, chắc ông quá mệt mỏi về những ầm ào náo nhiệt cõi trần rồi…
Đêm hè, với trời sao óng vàng rực rỡ ấy có bao điều khiến Bầu Trời có nguyên cớ để “gây mất trật tự”, không thể ngồi yên được. Sao thả sức nhấp nháy, tỏa sáng, đổi ngôi, vụt tắt… ở nơi này, nơi khác...
Hàng tỉ vì sao mờ tỏ kết thánh khói sương, thành lửa cháy trên bầu trời, chúng bao quang Trái đết được ví như một viên sỏi nhỏ. Và từ Trái Đất, con người có thể cảm nhận được tất cả dấu ấn của thời gian, điệu nhạc diệu huyền của vũ trụ khi nhìn lên bầu trời sao mùa hè.
Riêng khổ thơ áp chót:

“Gió nhắc hồng gượng nhẹ
Cứ từ từ dâng lên
Giày, môi và tóc huyền
Cả tuổi tên, xiêm áo…”

Thì Geo không hiểu gì cả. Ai có ngọc ý gì thì phát ra đi… Kem của Bí sắp chẩy rồi!
Không biết có được ăn kem của Bí không đây?
---------------
P.S. Geo muốn có địa chi email của Nina để trao đổi về việc sử dụng bài dịch Thu vàng.
tahoaphuong@ỵhoo.com

NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ

Kể những điều khủng khiếp
Lại chỉ rõ ở đâu.
Ra vào và hỏi nhau
Y như trong rạp hát.

Cõi lặng câm - thật tuyệt
Hơn những gì ta nghe.
Có những người khó chịu
Vì tiếng dơi bay về.

Xóm làng đêm tháng bảy -
Vàng óng, đẹp diệu huyền.
Bầu trời đầy nguyên cớ
Để không làm sao yên.

Lấp lánh những niềm vui,
Tỏa hào quang rực rỡ,
Thấp thoáng trên bầu trời
Tại một nơi nào đó.

Gió nhắc hồng gượng nhẹ
Cứ từ từ dâng lên
Giày, môi và tóc huyền
Cả tuổi tên, xiêm áo…

Như khói sương, hơi nóng,
Phủ quanh viên cuội hiền
Mọi dấu ấn tích đọng,
Mọi tiếng đàn linh thiêng.
 
Chào mừng bác Geobic đã xuất hiện trở lại sau một thời gian bận rộn xây tư gia.
Bọn em mong tiếp tục đọc được các bài viết, bài dịch của bác.
 
Rất mừng là bác Geo đã trở lại với "Những vì sao mùa hè". Chứ vắng bác, âm thịnh mà dương thì suy ghê quá :lol:

Tiện thể, xin thông báo với bà con: Anh Hoàng Đình Quang, Trưởng đại diện NXB HNV ở SG đã gặp NA ngỏ ý muốn hợp tác với chúng ta xuất bản một tập thơ Nga. Tại blog cá nhân của mình (http://blogtiengviet.net/index.php?blog=316), NA đang tiếp tục giới thiệu các bản dịch của các thành viên 3N qua series "chân dung nhà thơ". Từ đó, anh Quang cũng đang chọn giới thiệu dần chúng ở blog riêng của mình (http://blogtiengviet.net/index.php?blog=381).

Vậy NA đề nghị mỗi người chúng ta cố gắng tập hợp các bản dịch của mình vào topic thơ dịch để người ta có thể vào chọn trực tiếp trong đó nếu cần.
 
Thât vui khi găp lại và găp mới một số thành viên NNN tại nhiệm sở của RIA hôm vừa rồi.
Ngày mai Geo lại đi cônmg tác sớm vào Quảng Bình, hẹn tái ngộ sau chuyến đi điền dã này.
Trước khi đi gửi lại hai bài dịch của Pasternak, quả là rất khó hiểu được ý tưởng của tác giả. Tạm bằng lòng với những gì làm được, nhưng xem ra Geo thấy mình không hợp với tạng thơ này, có lẽ sẽ chọn dịch những nhà thơ mà mình đã quen "khẩu khí".

TÂM HỒN

Tâm hồn ta, chứa u sầu đau đớn,
Về những người thân thuộc quanh ta,
Ngươi đã thành mộ hầm của những kẻ
Bị đọa đầy từ thuở mới sinh ra.

Thể xác họ ngươi ướp dầu thơm phức,
Rồi ngợi ca dâng tặng những vần thơ,
Bằng tiếng đàn lia não nề thổn thức
Ngươi khóc than thương xót họ dưới mồ.

Trong thời chúng ta, thời đại dại rồ,
Ngươi bất chấp lương tâm và nỗi sợ
Vững vàng làm chiếc bình gốm nhỏ
Gìn giữ, nâng niu giùm họ nắm tro tàn.

Những đớn đau của họ góp cùng
Đè còng lưng khiến ngươi chực té.
Ngươi bốc mùi bụi tro thi thể
Của các mộ phần, nhà xác tối tăm.

Tâm hồn ta, kẻ thiếu thốn muôn phần,
Mọi mảnh vỡ nơi này còn thấy rõ
Ngươi, như chiếc cối xay, nghiền nhỏ
Rồi biến thành chất hỗn độn nát bươm.

Thì tiếp tục đi, cứ việc xay nghiền
Tất cả những gì từng cùng ta gắn bó,
Như ngót suốt bốn chục năm ròng rã
Thành đất mùn nơi bãi tha ma.



NHỮNG VÌ SAO MÙA HÈ

Kể những điều khủng khiếp
Lại chỉ rõ ở đâu.
Ra vào, chào hỏi nhau
Rộn ràng như trong rạp.

Tĩnh lặng - điều tuyệt nhất
Trong những gì ta nghe.
Một số người khốn khổ
Chỉ vì dơi bay qua.

Xóm làng đêm tháng bảy -
Óng vàng đến diệu huyền.
Bầu trời đầy nguyên cớ
Để không làm sao yên.

Lấp lánh, rạo rực vui,
Tỏa hào quang rực rỡ,
Thấp thoáng trên bầu trời
Nơi xa xăm nào đó.

Gió nâng nhẹ cánh hồng
Theo lời xin thủ thỉ
Của giày, môi, tóc xoã
Của tục danh, áo xiêm…

Sương khói và hơi nóng,
Phủ lên viên cuội tròn
Mọi dấu ấn tích đọng,
Mọi cung đàn véo von...
 
"Những vì sao mùa hè" thì em xin chào thua, vì em chưa bao giờ hiểu nổi bài ấy :)

Về bài Tâm hồn thì theo em cũng khá dễ hiểu đấy chứ. Chỉ xin góp ý chút xíu với bác Geobic, từ скудельница thì có nghĩa là cái nghĩa địa, hoặc nấm mộ chung chôn những người tội nghiệp...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top