Thơ của Ivan Bunin

Ối, chị USY đã dịch nhanh thế :D

Đây là những hình ảnh терем сủa Nga:

dom3.jpg


dom2.jpg
 
Bí ơi, nếu là trường ca thì tới đây xin kiếu nhé, chịu không nổi đâu :wink: :D
 
Dạ, nó là trường ca, nhưng vì em đã ...lỡ tay dịch mất rồi nên thôi thì em cũng trình các bác thưởng ngoạn và góp ý :D Lần sau em hứa sẽ tìm một bài ngắn đền các bác ạ.

Mùa lá rụng

Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng.
Sặc sỡ nhiều màu và vui mắt
Nối bật trên nền sáng cánh đồng
Bạch dương hình chạm màu cam nhạt
Toả sáng trên men trời xanh trong.
Thông non ngả thẫm như hình tháp.
Đó đây vương giữa những cành phong
Như những mảnh gương nằm rải rác,
Muôn mảnh trời xanh cây soi chung.
Rừng toả mùi sồi và mùi tùng
Suốt hè qua đã khô vì nắng.
Mùa Thu - goá phụ nào thầm lặng
Trở gót sen quay lại lầu hồng.

Hôm nay quang đãng ngoài bãi trống
Phất phơ giăng mạng nhện ngang trời
Giữa khoảng sân rộng long lanh phơi
Tấm lưới dệt từ muôn sợi bạc.
Suốt hôm nay một mình múa lượn
Bướm nhỏ cuối cùng của mùa hè
Lỡ vướng vào tấm lưới bạc kia
Lặng nằm như cánh hoa vương nắng.
Hôm nay là một ngày tươi sáng
Vạn vật ấm lên dưới mặt trời
Rừng và cả màu xanh cao vời
Trong thinh không hoàn toàn tĩnh lặng.
Đến mức ta nghe trong trống vắng
Thấy tiếng run lá nhỏ trên cây.
Rừng đẹp như lâu đài lộng lẫy
Đỏ nâu, tím sẫm lẫn vàng ròng
Nổi bật trên nền sáng cánh đồng
Tĩnh lặng đến mê say quyến rũ.
Hót ríu ran con sáo chuyền cành
Trên vòm lá vẫn còn dày đặc
Hắt lên ánh vàng màu hổ phách
Đàn sẻ bay vui đùa xao xác
Vụt qua trên nền trời rồi khuất,
Xung quanh lại tĩnh lặng như tờ

Chỉ Mùa Thu biết, Mùa Thu tỏ
Phút bình yên trước lúc xấu trời,
Tĩnh lặng êm đềm chờ đông tới
Những giây hạnh phúc cuối cùng thôi.
Rừng im phắc lạ lùng sâu thẳm,
Như chờ bình minh lên soi sáng
Bằng hoàng hôn sót lại ráng vàng,
Lâu đài thu tráng lệ, huy hoàng.
Rồi khi sẩm tối buồn ảm đạm,
Trăng lên chiếu sáng những lùm cây
Sương rơi trên những bóng đổ dài...
Không gian lành lạnh và sáng trắng.
Trên bãi rộng và trong rừng vắng
Quạnh hưu tàn héo lúc giao thời.
Và trong yên tĩnh đêm trống trải
Một mình Thu cũng thấy đơn côi.

Cái tĩnh lặng giờ đây đã khác
Sao càng lắng nghe càng im phắc
Vầng trăng non nhợt nhạt kia rồi
Khoan thai trăng dậy trên nền trời
Bóng đổ ngắn hơn trong ánh bạc.
Rừng mờ khuất sau làn khói mỏng
Và ánh trăng khuya giờ chiếu thẳng
Từ cao vời sau màn sương trắng
Ôi, đêm Thu say ngủ giấc nồng.
Thời khắc đẹp kỳ ảo mông lung.
Màn sương bạc đọng đầy hơi ẩm
Đồng cỏ sáng lên trong trống vắng
Rừng ngập tràn muôn ánh trăng ngời
Vẻ đẹp đọng trong ánh sáng trời
Báo giờ chết của chính mình sắp điểm.
Lặng lẽ con cú trên cành vắng
Ngây ngô nó ngắm ánh trăng suông
Bất chợt buông đôi tiếng rúc buồn
Và lao vút từ cành cao xuống.
Tiếng nó đập cánh nghe mềm lướt
Chọn chỗ đậu im trên cành cây.
Quay đầu với hai túm lông dày
Mắt to tròn ngó nghiêng bốn phía.
Rừng vẫn đó thôi, sao vẫn lạ.
Lặng im tưởng chừng như hóa đá
Ngập trong màn sương bạc nhạt nhoà
Trong ẩm ướt toả mùi lá mục...

Sáng ra mặt trời không ló dạng
Màn mưa và bóng tối vẫn dày,
Rừng mờ khuất sau màn khói lạnh,
Sau một đêm Thu đã đến đây!
Nhưng Thu còn ẩn mình giấu kín
Những gì đã từng trải đêm qua
Tĩnh lặng nơi đây, và cô độc
Khóa mình trong muôn nẻo rừng già.
Cứ để dưới mưa rừng thông hát
Trải mưa đêm ảm đạm đen dày
Đồng trống sói đàn về tụ họp
Mắt lét xanh loé như lửa cháy!
Rừng khác nào lâu đài bỏ vắng
Thẫm tối hết rồi muôn sắc phai,
Tháng chín xoay vòng trong rừng thẳm
Phá tung từng đám lá cây dày,
Rắc lá ẩm đầy muôn lối cũ,
Đêm chết cóng dưới làn băng vỡ
Uể oải tan trong ánh bình minh...

Đồng xa tiếng tù và văng vẳng
Giọng kim rền trong gió vang ngân
Như tiếng thở than trong sương sớm
Phủ trắng lâu nay những cánh đồng
Sau rừng thưa giữa tiếng cây rung
Lạc mất trong tiếng rừng xao xác
Tiếng còi mờ đục và ảm đạm
Giục chó săn theo vết con mồi.
Và tiếng chó sủa vang ồn ã
Như bão dậy ồn rừng vắng người.
Mưa xối xả, lạnh như băng giá
Đồng trống lá xoay vòng rơi rơi.
Ngỗng di cư nối nhau vội vã
Vẽ một vệt dài trên nền trời.
Ngày qua ngày, đến khi màn khói
Dựng như thành mỗi buổi bình minh.
Rừng sẫm đỏ đứng yên bất động,
Lấp lánh bạc ròng đất đóng băng.
Toàn thân trùm kín trong áo lông.
Rửa vội gương mặt buồn nhợt nhạt
Tiễn ngày cuối ngự trị trong rừng.
Rụt rè Thu bước ra thềm vắng.
Sân trống lạnh, giữa hai cánh cổng
Giữa hàng cây trút lá lâu rồi
Màu xanh trước mùa Thu bát ngát
Con đường lầy rộng dưới chân người.
Con đường đến phương nam xa thẳm
Nơi lũ chim tránh rét trú đông
Tránh mưa sa, gió táp bão bùng
Tránh bao lốc tuyết và băng giá.
Là nơi Thu sáng nay hối hả
Bắt đầu chuyến đi dài cô đơn
Bỏ lại nơi đây rừng bạt ngàn
Và lâu đài của mình rộng mở

Tạm biệt, rừng ơi! Xin lỗi nhé
Ngày mới sẽ dịu dàng sáng tươi
Sắp rồi miền chết sẽ rạng ngời,
Lấp lánh ngủ dưới làn tuyết bạc.
Ngày lạnh và như xưa trống vắng
Sẽ lạ kỳ thay trong ánh sáng
Lâu đài vô chủ với rừng thông
Những mái tranh lặng lẽ xóm làng
Trời xanh thẳm, rộng như vô hạn
Những cánh đồng chạy xa tít tắp.
Trên đồng giữa muôn đống tuyết mềm
Thú nhỏ không ngủ đông nhảy nhót,
Nào những chồn bạc, chồn nâu, sóc,
Vui đùa sưởi ấm với nắng mai.
Rồi cuồng phong đại dương thổi lại
Rừng trụi trơ trước những bão giông
Saman trong vũ điệu ngang tàng
Như con thú hoang trên đồng trống
Hú âm u trong tuyết xoáy vòng.
Lâu đài xưa than ôi, còn lại
Trụi trơ một bộ khung rỗng không,
Để sương giá băng qua đêm đọng
Mong manh những hình chạm suốt trong.
Rạng rỡ trên nền trời xanh thẳm
Lấp lánh những lâu đài tuyết băng
Pha lê, xen lẫn với bạc ròng.
Và trong đêm chơi vơi phản chiếu
Rực sáng như lửa trên vòm trời
Chòm sao xa lấp lánh ngời ngời,
Đúng thời khắc lặng không tiếng động
Bắc cực quang rực lên như cháy
Nở bừng trên nền xanh trời đông.

Hú hú, dài quá các bác ạ. Mong các bác xá tội khủng bố :D
 
Ối giời ơi, bà Bí cho tôi hú lại một cái và снимать шляпу перед вами (ngả mũ xin chào bà). Tôi thực sự kinh ngạc trước sự lao động mãnh liệt của bà :shock: Nhất định tôi sẽ đền bà một chầu kem ngon nhất HN vào một ngày gần đây tùy bà chọn menu trước sự cứu nguy của bà cho tôi. Kem thực sự đấy chứ không phải kem ngó như của mụ FOR đâu :wink:
 
Cái nhà chị Tykva này làm một thôi dài như thể bị bí cả tuần rồi. Khiếp. :lol: :lol:
Tớ thì chẳng có đến dăm cái mũ để mà ngả cho bõ tức :lol:
 
Прелестно! Bí tuyệt vời quá, bội phục, bội phục!
Tớ thích nhất chỗ Bí tả con bướm nhỏ, nhẹ nằm "như cánh hoa vương nắng" - dịch thế này hay hơn đứt nguyên bản là "белый лепесток :roll:

Còn 2 câu này thì tớ thích vô cùng:
Và trong yên tĩnh đêm trống trải
Một mình Thu cũng thấy đơn côi.

Cám ơn Bí! Để khi nào rỗi sẽ đọc kỹ lại nữa. :shock:
 
@Tykva: Bà Bí ơi.. sao Bà tài thế ?
Cả một trường ca tuyệt vời về Thu, " iem" là " iem" thích... tất, chứ không như bà USY chỉ thích mỗi tí :) .
"Iem" có 2 cái nón : 1 cái đi mưa, 1 cái che nắng .. có bấy nhiêu " iem" xin ngả tất cả 2 nón truớc tài năng thiên phú, địa phú cho Bà Bí.
@ RBD: :lol: Còn Bà này nữa... chuyên trị kể tội tôi thôi nhé. Hãy chờ đấy, sẽ có lúc Bà biết "tay quân giải phóng" là như thế nào :wink: .
 
Dạ em thực lòng cám ơn các bác đã đọc ạ. Thực lòng khi post lên em chỉ hãi chẳng ai đọc vì dài quá thì em buồn lắm. Có người đọc là em rất vui rồi, các bác ạ.
@bà Rừng: Tôi chờ bà tuần sau đi ăn kem nhé? Hay lại đi bơi? Tuỳ bà chọn, gì cũng được, dạo này tôi hơi căng thẳng, nhiều khi dịch như nhập đồng...
 
tykva nói:
.. nhiều khi dịch như nhập đồng...
Chắc là nhập đồng thật mới có khả năng phi thường như vậy.
Sao không đi ăn kem ngay hôm nay đi mà phải đến tuần sau? Hay là chưa muốn thoát cơn nhập đồng để tiếp tục mạch thơ đang đà tuôn trào :lol:
 
Hết sức khâm phục khả năng dịch của các chị, nhất là chị Bí. Tiếc là mấy hôm nay em hơi bận và hơi mệt nên chưa góp vui với các chị được (hoặc là chưa đủ khả năng :D). Các chị cứ ... đợi nhé :D
 
Nghĩ buồn cười, bây giờ nhìn kỹ lại mới thấy cái đoạn tôi dịch nó ngắn cun củn so với cả trường ca của bà. Vậy mà hôm nọ ngồi lụi hụi dịch cái tý mẩu này, tôi đi đi, lại lại uống hết 3 cốc nước. Để có thể làm được như bà chắc tôi tu hết mấy can nước mất :lol:
 
Em phải công nhận là các chị bày ra cái trò ... khiếp thật. Ai lại đem nguyên một cái trường ca gần 4 trang A4 ra mà dịch bao giờ! Em là lần sau em vái! Mất gần 1 tuần của trường phái 5 phút thì còn gì là ... trường phái nữa chứ! Thôi thì ... em đề nghị mọi người đọc hết, không được bỏ dở nửa chừng, thế mới đúng là trường ca của Bunin chứ :D :D

[size=18:1569e8e0ff]Mùa lá rụng[/size]
Ivan Bunin

Rừng tựa lâu đài lộng lẫy,
Tim tím, đỏ nâu, ánh vàng,
Như tường rực màu vui vẻ,
Đứng trên trảng cỏ nắng tràn.

Ánh giữa trời xanh rực rỡ
Nét chạm vàng của bạch dương
Những cây thông cao sẫm lại
Giữa đám phong bỗng xanh hơn
Đó đây giữa tán lá rậm
Những ô cửa sổ của trời
Rừng thơm mùi nhựa thông sồi
Khô ráo suốt hè vì nắng
Mùa Thu – quả phụ yên lặng
Vào ngôi nhà rực sắc màu.

Và trên trảng cỏ trống không
Hôm nay giữa sân rộng rãi
Mạng nhện – tấm vải trong suốt
Rực rỡ như lưới bạc ròng
Hôm nay con bướm cuối cùng
Trên sân cả ngày chơi suốt
Và chết lặng trên mạng nhện
Như cánh hoa trắng mong manh
Mặt trời dịu dàng sưởi ấm
Hôm nay sáng sủa ngập tràn
Sự yên lặng như nghĩa địa
Khắp rừng, trời xanh ngút ngàn
Đến nỗi trong yên lặng ấy
Nghe được lá rung mơ màng

Rừng tựa lâu đài lộng lẫy,
Tim tím, đỏ nâu, ánh vàng,
Đứng trên trảng cỏ nắng tràn,
Bị yên lặng làm mê hoặc;
Con chim hét kêu xớn xác
Bay qua lại giữa lá non
Hắt ánh hổ phách châp chờn
Đàn sáo tung tăng đùa nghịch
Thoáng qua trời rồi biến mất
Và xung quanh lại lặng yên.

Khoảnh khắc hạnh phúc cuối cùng!
Chỉ mùa thu là biết rõ
Bình yên lặng câm sâu thẳm
Báo trước khổ đau kéo dài
Rừng im lặng sâu kỳ lạ
Và khi trời ngả hôn hoàng
Ánh đỏ tía của lửa vàng
Soi lâu đài như đám cháy.
Rồi trời cau mày tối sẫm
Trăng đã lên, ở trong rừng
Chiếc bóng nằm lên giọt sương
Bỗng dưng trắng và lạnh lẽo
Giữa thảm cỏ rộng giữa cánh rừng
Gió thổi chết chóc mịt mùng
Mùa thu một mình lo sợ
Giữa cái yên lặng mông lung.

Bây giờ yên lặng cũng khác:
Lắng nghe – yên lặng lớn hơn
Mặt trăng lên cùng chậm rãi
Nhợt nhạt làm sợ điếng hồn
Trăng làm bóng đen ngắn lại
Phủ khói trong suốt lên rừng
Và rồi nhìn thằng vào mắt
Từ tít trời cao mông lung.
Ôi giấc mơ đêm thu chết!
Ôi giờ kỳ diệu lạnh lùng!
Trong màn sương bạc lạnh lẽo
Trảng cỏ sáng sủa trống không;
Rừng bỗng nhiên như sáng trưng
Sắc đẹp đông cứng kỳ lạ
Dường như tiên tri cái chết
Con cú cũng ngồi lặng yên
Trên cành mệt mỏi ngước nhìn
Đôi lúc cười như điên dại
Đến ngã ầm khỏi cành cây
Đôi cánh mềm mại tung bay
Và lại đậu lên bụi rậm
Mắt tròn xoe nhìn ngắm
Đôi tai liên tục ngó nghiêng
Nhìn quanh như rất ngạc nhiên
Khu rừng đứng sững lặng yên
Đầy làn sương mờ nhè nhẹ
Lớp lá mục ẩm ướt thêm…

Ngày mai không có mặt trời
Chỉ có sương mù mưa trút
Rừng mờ vì làn khói lạnh
Kết quả đêm nay ấy mà!
Nhưng Thu ẩn mình sâu lắm
Tất cả những gì trải qua,
trong đêm lặng câm, Thu nhốt
cô độc trong tận góc nhà:
Mặc rừng thông hát dưới mưa
Mặc đêm ảm đạm rỉ rả
Và mắt sói trên trảng cỏ
Rực lên như ngọn lửa xanh!
Rừng như nhà không người trông
Tối sạm đi, màu sắc chảy,
Trong rừng tháng chín bay lượn
Đôi chỗ giật hết lá cây
Lối vào lá khô rắc đầy;
Đêm qua mùa đông ngủ trọ
Giá lạnh mới tan sáng nay …

Tù và réo trên đồng xa
Giọng kim ngân vang khắp chốn,
Tiếng thét buồn giữa đồng ruộng
Mênh mông nhưng đẫm sương mù.
Giữa tiếng xào xạc rừng cây,
Tản mát vào trong rừng rậm,
Tù và sừng bò thúc giục,
Gọi đàn chó săn theo mồi,
Chó sủa râm ran khắp nơi
Làm ồn ã khu rừng vắng
Mưa xối xả, nước giá lạnh
Lá rơi bay khắp cánh đồng,
Đàn ngỗng trời bay trên rừng
Thành hàng dài đi tránh rét.
Ngày tháng dần qua. Rồi khói
Dựng thành cột lúc bình minh,
Rừng cháy đỏ, đứng lặng thinh
Đất phủ lớp băng ánh bạc
Mùa thu mặc chiếc áo khoác
Và rửa khuôn mặt tái xanh
Thu bước ra thềm cung điện
Đón một ngày cuối trong rừng.
Sân trống lạnh. Nhìn qua cổng,
Giữa hai cây dương lá rung
Thấy màu xanh những cánh đồng
Và những đầm lầy hoang vắng,
Đường về phía nam xa lắm:
Đàn chim bay đi lâu rồi
Tới đó tránh xa bão táp
Bão tuyết mùa đông trắng trời;
Thu sáng nay cũng cất bước
Về đó một mình lẻ loi
Để lại lâu đài mở cửa
Trong rừng thông vắng đơn côi.

Xin lỗi, rừng ơi! Tạm biệt,
Rồi ngày sẽ đẹp dịu dàng,
Và sắp tới, vùng đất chết
Sáng lên ánh bạc mơ màng.
Và vào cái ngày hôm ấy
Trắng xóa, lạnh lẽo, trống không
Lâu đài vắng với rừng thông
Và mái nhà làng lặng lẽ
Đồng mênh mông, trời quạnh quẽ
Hẳn là sẽ rất lạ lùng!
Những con thú sẽ rất mừng,
Chồn bạc, chồn nâu, với sóc
Chạy để chơi và sưởi ấm
Trên bao nhiêu đống tuyết mềm!
Gió từ đài nguyên, đại dương,
Tựa vũ điệu ai cuồng nhiệt
Xông vào tai ga trơ trụi
Réo lên trong tuyết xoáy vòng
Tru lên như sói ngoài đồng
Phá tan lâu đài cổ kính,
Chỉ để lại vài chiếc cọc
Và trên bộ xương đơn độc
Gió treo sương muối long lanh
Và lấp lánh trên trời xanh
Là những lâu đài băng tuyết
Ánh lên pha lê, sắc bạc
Giữa phiên gác trắng trong đêm
Vòm trời bỗng rực lửa lên
Chòm sao Thất tinh lấp lánh -
Giờ ấy, khi giữa yên lặng
Đám cháy băng giá rực trời,
Cực quang phương bắc rạng ngời.
 
Hoan hô Nina, hoan hô, hoan hô!!!! Theo tớ í, cần phải phạt bà Rừng vì bà ấy đã post trường ca, làm sai mọi nguyên tắc, yêu cầu, đòi hỏi và danh tiếng lâu nay của trường phái thơ 5' nhà ta. Mọi người đâu, phạt bà í đi nào... :D :D :D
 
Em vừa phạt Rừng 50.000 VND bên topic Nước Nga, một thời đã xa rồi. Sao hôm nay lắm người muốn phạt mụ Rừng thế nhỉ :lol:
 
À, nắm người có tóc chứ ai nắm kẻ trọc đầu. Mụ Rừng có ...tóc nên nhiều người muốn phạt là phải rồi. Lâu quá không ọp ẹp gì, mà sắp đến CMT10 rồi đấy, chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa thôi, nhanh lắm...
 
:roll: Bà Tykva ơi! Thế mụ RBD .. có tóc .. hả bà? Nếu túm thì túm cho chặt , nghe nói mụ RBD mạnh lắm đấy.
Nina làm cái đuôi ... tí dài thật đâu có kém gì đuôi .. tí của bà Tyk đâu, phong trào lại được giẫy lên một chút rồi, tình hình khả quan đây.
 
tykva nói:
À, nắm người có tóc chứ ai nắm kẻ trọc đầu. Mụ Rừng có ...tóc nên nhiều người muốn phạt là phải rồi.
Các bác cứ túm tóc em thỏa mái, nhưng hỏng sợi nào của em xin các bác đi ép trả lại em :P

Mời các bác dịch một bài tả cảnh thu nữa của Bunhin. Bài này hiểu hết nghĩa nhưng dịch sang thơ em đầu hàng, khó quá. À, lạy giời bài này không phải của một trường ca nào đó :lol:

[color=darkblue:7f2824ec3a]В полях сухие стебли кукурузы,
Следы колес и блеклая ботва.
В холодном море — бледные медузы
И красная подводная трава.

Поля и осень. Море и нагие
Обрывы скал. Вот ночь, и мы идем
На темный берег. В море — летаргия
Во всем великом таинстве своем.

«Ты видишь воду?» — «Вижу только ртутный
Туманный блеск...» Ни неба, ни земли.
Лишь звездный блеск висит под нами — в мутной
Бездонно-фосфорической пыли.[/color]
 
rung_bach_duong nói:
Mời các bác dịch một bài tả cảnh thu nữa của Bunhin. Bài này hiểu hết nghĩa nhưng dịch sang thơ em đầu hàng, khó quá. À, lạy giời bài này không phải của một trường ca nào đó :lol:
Bà Rừng lo xa thật, may quá ông cụ Bunin chỉ có mỗi một trường ca thu thôi, chứ nếu không thì tớ lại kiếm chầu kem phạt nữa.

Bài thơ cứ để đó nhé, trường phái 5' đang bận ghép vần. Tớ post bài này trước đã...

Иван Бунин

Не видно птиц. Покорно чахнет
Лес, опустевший и больной.
Грибы сошли, но крепко пахнет
В оврагах сыростью грибной.

Глушь стала ниже и светлее,
В кустах свалялася трава,
И, под дождем осенним тлея,
Чернеет темная листва.

А в поле ветер. День холодный
Угрюм и свеж - и целый день
Скитаюсь я в степи свободной,
Вдали от сел и деревень.

И, убаюкан шагом конным,
С отрадной грустью внемлю я,
Как ветер звоном однотонным
Гудит-поет в стволы ружья.

Vắng bóng chim. Rừng đành chấp nhận
Ngày lại ngày trống vắng, yếu đi.
Hết nấm rồi, nhưng mùi nấm vẫn
Phảng phất nơi khe thấp ẩm xì

Rừng sâu sáng hơn, càng thẳm sâu
Cỏ lụi rạp dần trong bụi rậm.
Và úa tàn theo những giọt ngâu
Lá vàng ngày một ngả sẫm màu.

Trên đồng gió thổi. Ngày se lạnh.
Âm u dễ chịu - tôi lang thang
Suốt ngày nơi thảo nguyên bất tận
Tự do xa cách mọi xóm làng.

Và mơ màng lắc theo bước ngựa,
Trong niềm vui có lẫn nỗi sầu,
Tôi lặng nghe bài ca đơn điệu
Trong nòng súng săn tiếng gió reo..

1889
 
Bunin nói:
В полях сухие стебли кукурузы,
Следы колес и блеклая ботва.
В холодном море — бледные медузы
И красная подводная трава.

Поля и осень. Море и нагие
Обрывы скал. Вот ночь, и мы идем
На темный берег. В море — летаргия
Во всем великом таинстве своем.

«Ты видишь воду?» — «Вижу только ртутный
Туманный блеск...» Ни неба, ни земли.
Лишь звездный блеск висит под нами — в мутной
Бездонно-фосфорической пыли.

Bà Rừng ơi, thì đây, mời bà thưởng thức bản dịch này. Tôi chỉ chiều một mình bà thôi đấy nhá. Lần này bà đền tôi cái gì nào?

Đồng ruộng ngổn ngang cây ngô khô xác
Vết bánh xe cùng với lá thân thừa.
Biển lạnh lẽo lềnh bềnh trôi sứa bạc
Ẻo lả múa mềm cỏ biển đỏ hoe.

Thu trên đồng. Bờ biển cao dựng đứng
Anh cùng em dạo bước dưới trời đêm.
Biển mơ màng quyến rũ vô bờ bến
Ngủ êm đềm bên bờ biển tối đen.

“Em thấy nước không?” – “Chỉ thấy ánh lên
Màn sương thuỷ ngân...”. Giữa trời và đất
Bụi phát quang mờ ảo giải sông Ngân
Và dưới chân ta một ánh sao duy nhất.

Mà bà dạo biển với ai mơ mộng thế?
 
Cảm ơn bác Bí, cảm ơn thật là nhiều. Đúng là em cũng đã sờ vào bài này rồi mà cắn bút đấy.

tykva nói:
Mà bà dạo biển với ai mơ mộng thế?

Dạ không, em không đang tâm trạng đâu bác ạ. Thực ra những bài thơ tả mùa thu, đặc biệt mùa thu Nga nhìn chung với em đều khoái cả. Gặp những bài nào liên quan đến rừng thu, sông nước bác cứ dịch tặng em nhé, còn những bài thơ tình ướt át, đẫm lệ thì pass bác ạ. Em đặt riêng bác đấy và Tks bác trước.
 
Back
Top