Thơ của Ivan Bunin

Không biết có pót được ko đây :lol:
Mạng 2 ngày nay như dở hơi, lọ mọ mãi mới chui vào đây pót thử :cry:
 
Mấy ngày rồi mới vào được đây! Học tập anh hungmgmi post thử một bản dịch, noi gương bản dịch rất hay của chị Bí :D (noi gương chứ không có học hỏi gì đâu đấy :D)

Vắng bóng chim muông. Rừng vắng lặng
Phát ốm và cứ héo hắt mỏi mòn
Nấm đã hết rồi, nhưng trong khe suối
Vẫn sực mùi nấm ẩm ướt thôi

Rừng rậm thấp hơn, và cũng sáng hơn,
Cỏ nằm ngả nghiêng dưới những bụi cây
Tán lá tối sẫm ngày càng đen lại
Mục dần dưới mưa thu trút cả ngày.

Gió réo trên đồng. Ngày lạnh lẽo
Ảo đạm se người, và suốt cả ngày
Tôi lang thang trong thảo nguyên vô tận
Xa xóm xa làng, thật tự do thay.

Thiu thiu ngủ theo từng bước ngựa
Tôi lắng nghe nỗi buồn tủi ngọt ngào
Như tiếng gió khi đập vào nòng súng
Chỉ một âm thanh đơn điệu hát – gào
 
Bunin nói:
Перед закатом набежало
Над лесом облако - и вдруг
На взгорье радуга упала,
И засверкало все вокругю

Стеклянный, редкий и ядренный,
С веселым шорохом спеша,
Промчался дождь, и лес зеленый
Затих, прохладом дыша.

Вот день! Уж это не впервые:
Прольется - и уйдет из глаз...
Как эти ливни золотые,
Пугая, радовали нас!

Едва лишь добежим до чащи -
Все стихнет... О, росистый куст!
О, взор, счастливый и блестящий,
И холодок покорных уст!

Trước hoàng hôn mây đen tụ lại
Tối sầm cả khoảng rừng thưa.
Và lóe sáng trên lưng đồi trống
Cầu vồng xuất hiện tự bao giờ.

Mưa thưa thớt, giòn như thuỷ tinh
Khe khẽ reo vui, rơi vội vã,
Mưa qua hối hả, rừng xanh lá,
Lặng trong hơi thở mát đất trời.

Ngày đẹp lạ! Chẳng phải lần đầu,
Mưa thoáng qua rồi tạnh rất mau...
Ôi những cơn mưa vàng mùa hạ
Dọa đuổi ta vui chạy cùng nhau!

Kịp đến quãng rừng thưa trước mặt -
Mưa tạnh rồi... cây lá ướt nhoà!
Ôi mắt em sáng ngời hạnh phúc
Và đôi môi mát lạnh ngoan chờ!
 
Đúng là Bunin có khác - rất trong sáng và nhẹ nhàng. Em xin tạm dịch bài thơ trên thế này nhé

Trước hoàng hôn chợt có một đám mây
Chạy lại đến trên rừng - và bỗng
Cầu vồng ngã xuống khu đồi trống
Và xung quanh tất cả rực sáng lên.

Từng giọt mưa giòn, thưa thớt tựa thủy tinh
Vui vẻ rộn ràng mưa vội vàng chạy đến
Khu rừng xanh bỗng lặng trong trìu mến
Để thở căng hơi lạnh mát đất trời

Ôi là cơn mưa! Nào có phải lần đầu
Trút ào xuống, rồi lẹ làng biến mất
Những cơn mưa vàng khiến ta ngây ngất
Vừa dọa ta, vừa khiến ta vui!

Ta mới kịp chạy tới bìa rừng thôi
Mưa đã tạnh ... ôi bụi cây sương đẫm!
Ôi ánh mắt lấp lánh và hạnh phúc
Và cái lạnh trên đôi môi rất ngoan hiền!
 
Bài thơ này của Bunin làm tớ nhớ đến truyện ngắn "Hơi thở nhẹ"...

Свет незакатный

Там, в полях, на погосте,
В роще старых берез,
Не могилы, не кости –
Царство радостных грез.

Летний ветер мотает
Зелень длинных ветвей –
И ко мне долетает
Свет улыбки твоей.

Не плита, не распатье
Предо мной до сих пор
Институтское платье
И сияющий взор

Разве ты одинока
Разве ты не со мной
В нашем прошлом, далеком,
Где и я был иной?

В мире круга земного,
Настоящего дня,
Молодого, былого
Нет давно и меня!

Ánh sáng không tà

Đằng kia, nghĩa trang trên đồng vắng
Bên rừng với những gốc dương già
Không phải mộ chôn vùi xương trắng
Mà là miền mộng đẹp những ngày qua

Gió mát mùa hè lồng lộng đưa
Những cành dương dịu mềm xanh lá
Và đưa tới tôi – thân thương quá
Nụ cười em rạng rỡ sáng loà.

Đâu phải bia, không hề thánh giá
Dáng em trong trang phục sinh viên
Đến tận giờ trước mắt tôi còn thấy
Niềm vui lấp lánh mắt em hiền.


Lẽ nào em cô đơn nơi đó?
Em chưa từng bên tôi khi xưa
Trong những ngày êm đềm quá khứ
Khi tôi khác xa tôi-bây-giờ?

Trong thế giới trần gian ngày ấy
Lâu lắm rồi đã vắng bóng tôi
Tuổi trẻ và quá khứ vụt trôi
Cùng những ngày thật thà thơ dại.
 
Đúng là đọc bài "Свет незакатный" thấy rất rõ bóng dáng của "Hơi thở nhẹ"... chút gì cay đắng về một điều tuyệt diệu đã qua ... Em rất thích đoạn

Не могилы, не кости –
Царство радостных грез.

mà chị Bí đã dịch rất hay thành

Không phải mộ chôn vùi xương trắng
Mà là miền mơ mộng những ngày qua

Quả thật nếu trong đời đã từng có một ... hơi thở nhẹ ... rồi vĩnh viễn đánh mất nó, thì cũng buồn lắm. Em lại nhớ đến đoạn kết của "Ngày thứ ba trong trắng" với sự tuyệt vọng của nhân vật chính. Hơi thở nhẹ ấy như một giấc mơ tuyệt diệu nhưng xa vời, như một ám ảnh không bao giờ đạt tới...
 
Quả là em bị bài này quyến rũ, nhưng chưa chắc dịch ra đã ... ra gì :)

[size=18:bd2a8941f8]
Ánh sáng không tà [/size]

Ở nơi đó, ngoài đồng, trong nghĩa địa
Giữa rừng bạch dương tuổi tác đã cao
Không phải những mồ mả cùng xương trắng
Mà đất nước của ước mơ vui vẻ dạt dào

Ngọn gió mùa hè nhẹ nhàng đưa đẩy
Những cành cây xanh dài tựa tháng ngày
Và nụ cười em dịu dàng rực sáng
Như bay đến cùng tôi tại nơi đây

Không phải mộ bia, không phải cây thập tự
Trước mắt tôi vẫn còn mãi đến giờ
Bộ đồng phục của trường em học
Và ánh mắt em rực sáng vần thơ.

Có lẽ nào bây giờ em đơn độc?
Có lẽ nào em không ở bên tôi
Khi tôi vẫn chưa trở thành người khác
Trong những ngày xưa giờ đã xa vời?

Trong vòng quay của thế gian trần tục
Trong cuộc đời bề bộn của hôm nay
Đã từ lâu chẳng còn tôi nữa -
Chàng trai trẻ trung hồi đó, những tháng ngày
 
Мы рядом шли, но на меня
Уже взглянуть ты не решалась,
И в ветре мартовского дня
Пустая наша речь терялась.

Белели стужей облака
Сквозь сад, где падали капели,
Бледна была твоя щека
И как цветы глаза синели

Уже полураскрытых уст
Я избегал касаться взглядом.
Но был еще блажено пуст
Тот дивный мир, где шли мы рядом


Ta vẫn sóng đôi, nhưng em đã
Rụt rè ngần ngại chẳng nhìn anh
Gió còn lạnh tháng ba thổi mất
Lời trò chuyện trống rỗng mong manh.

Mây bạc trên nền trời mờ xám
Vườn trụi trơ, giọt tuyết rỏ nhanh.
Nhợt nhạt đôi má em trong gió
Và như hoa, cặp mắt biếc xanh.

Nhưng ánh mắt anh giờ lảng tránh
Môi em hé mở chẳng dám nhìn.
Nơi ta từng bước bên nhau ấy,
Vẫn như xưa, vắng vẻ êm đềm.
 
Chả hiểu sao đọc bài này của anh Bunin em lại muốn dịch theo kiểu ... Bút Tre một chút :)


Ta đang đi cạnh, nhưng mà
Nào em có dám dẫu là nhìn anh
Tháng ba gió thổi lạnh tanh
Những lời trống rỗng tan nhanh mất rồi

Trên trời mây bạc nhẹ trôi
Trong vườn từng giọt tuyết rơi lạnh lùng
Má em nhợt nhạt ngập ngừng
Mắt em xanh tựa hoa rừng hôm nao

Đôi môi hé đẹp mà sao
Anh nhìn chẳng dám? Lẽ nào em ơi!
Thế gian kia thật tuyệt vời
Trong niềm trống vắng - nơi tôi bên nàng
 
Thôi thì dịch nghiêm túc bài này vậy :)

Hehe, còn bây giờ thì dịch nghiêm túc chị nhé :) Nhưng cũng phải tối mai em mới post lên NNN - vì mai thì phải đi dạy, sau đó chiều em lại phải đi họp :)

Bây giờ ta vẫn đang bước bên nhau
Nhưng em nào đâu dám nhìn anh nữa
Những câu chuyện tào lao hai đứa
Tan biến nhanh trong trời gió tháng ba

Trong vườn tuyết tan từng giọt lệ sa
Đám mây lạnh trắng nhòa qua kẽ lá
Đôi má em nhợt nhạt xanh xao quá
Và cặp mắt em tím biếc tựa hoa đồng.

Và tôi cũng chẳng dám dùng ánh mắt
Chạm đến đôi môi đang mở hé đấy thôi
Nhưng thế giới kia vẫn trống vắng trong kỳ diệu
Thế giới tuyệt vời, nơi ta bước sóng đôi
 
Lâu rồi không thấy ai thăm thú box Thi ca Nga...

Mình dịch tiếp một bài của anh Bunin nữa - ОДИНОЧЕСТВО - nói thật lòng là mình không thích nguyên bản bài này mấy, thế nhưng hôm trước tình cờ gặp Hoàng Anh (giảng viên Phân viện Báo chí và Tuyên truyền), nghe Hoàng Anh đọc bản dịch bài này mình mới thấy hay (có lẽ là tại bản dịch của Hoàng Anh rất ấn tượng). Mình quyết định cũng dịch nó theo kiểu của mình. Kết quả đây, xin trình các bác:

ОДИНОЧЕСТВО

И ветер, и дождик, и мгла
Над холодной пустыней воды
Здесь жизнь до весны умерла,
До весны опустели ссады
Я на даче один. Мне темно
За мольбертом, и дует в окно

Вчера ты была у меня,
Но тебе уж тоскливо со мной.
Под вечер ненастного дня
Ты мне стала казаться женой
Что ж, прощай! Как-нибудь до весны
Проживу и один - без жены....

Сегодня идут без конца
Те же тучи - гряда за грядой
Твой след под дождем у крыльца
Расплылся, налился водой.
И мне больно глядеть одному
В предвечернюю серую тьму.

Мне крикнуть хотелось вослед:
"Воротись, я сроднился с тобой!"
Но для женщины прошлого нет:
Разлюбила - и стал ей чужой.
Что ж! Камин затоплю, буду пить....
Хорошо бы собаку купить.

1903

Ivan Bunin

Gió, mưa và bóng tối dâng đầy
Trên mặt nước mênh mang lạnh cóng.
Trước mùa xuân nơi đây không sự sống.
Trước mùa xuân nơi đây vườn trụi trơ.
Tôi một mình trong nhà nghỉ ngoại ô
Giá vẽ tối, gió lùa vào cửa sổ.

Mới hôm qua em vẫn còn ngồi đó,
Nhưng bên tôi em buồn quá đi thôi.
Đến cuối chiều một ngày đầy mưa gió
Tôi trót mộng mơ em thành vợ tôi…
Đành chia tay! Còn lại một mình thôi
Tôi gắng sống chờ mùa xuân – không vợ…

Ngày hôm nay đến vô tận mây trôi
Vẫn những mây đen nặng nề đẫm nước
Bên thềm vắng dấu chân em hôm trước
Nhạt nhoà dần rồi mưa gió rửa trôi.
Một mình tôi, tôi đau xót khôn nguôi
Nhìn bóng chiều xám mờ rồi buông khuất.

Tôi những muốn gào theo em da diết
“Quay lại đi! Anh quen có em rồi!
Nhưng phụ nữ không vấn vương quá khứ
Nàng hết yêu – tôi thành kẻ lạ ngay.
Làm gì đây? Tôi đốt lò, mở rượu…
Tính chuyện mua con chó nhỏ mai này.
 
Em thì không có diễm phúc được nghe Hoàng Anh như chị Bí, mà em cũng cảm giác bài này em dịch rât dở

[size=18:8bb1f2983c]
Cô đơn[/size]

Sương mù ngự trị cùng mưa gió
Trên mặt nước hoang vắng lạnh lùng
Ở nơi đây cuộc sống đông cứng lại
Những khu vườn trơ trụi giữa mùa đông
Một mình tôi trong nhà nghỉ. Sau giá vẽ
Vừa tối tăm, cửa sổ để gió lủa

Hôm qua em còn ghé nơi đây
Nhưng bên tôi giờ em buồn chán
Và tới chiều một ngày u ám
Em đã trở nên giống vợ tôi
Ừ thôi chào! Tôi sẽ sống được thôi
Sống một mình không vợ chờ xuân đến…

Ngày hôm nay mây đen kéo ùn ùn
Mây lại mây, tưởng chừng vô tận
Dấu chân em bên hàng hiên hôm nọ
Mờ dần dưới mưa, rồi nước ngập tràn
Và một mình tôi bỗng đau xót bàng hoàng
Nhìn vào bóng tối chiều xám ngắt

Muốn thét lên theo bước em dần khuất:
“Quay lại đi em, ta thân thuộc lắm rồi!”
Nhưng nàng hết yêu – tôi thành kẻ nực cười
Phụ nữ vốn không bận tâm quá khứ
Ừ thôi! Tôi sẽ nhen lò lửa
Uống vài ly, ừ, nuôi chó cũng hay
 
Chờ mãi bạn Hoàng Anh mới gửi cho mình bản dịch :D Nina đọc thử xem này

Cô Đơn

I.Bunin

Và gió, và mưa, và bóng tối tràn lan
Trên đồng nước mênh mang giá lạnh.
Xuân chưa tới, những khu vườn cô quạnh.
Nhịp sống nơi đây như ngưng lại tự bao giờ.
Một mình anh trong nhà nghỉ. Thẫn thờ
Trước giá vẽ. Mặc gió lùa run rẩy.

Hôm qua thôi, em còn ở nơi đây,
Nhưng bên anh mắt em buồn đăm đắm
Buổi hoàng hôn của một ngày u ám
Dường như em đã là vợ của anh.
Đành vĩnh biệt em! Khi xuân chửa hồi sinh
Anh gắng sống một mình không vợ.

Ngày hôm nay những đám mây trăn trở
Cứ nối đuôi nhau bay dọc bầu trời.
Dấu chân em trên bậc cửa mưa rơi
Cứ loang ra, chìm dần trong bóng nước.
Anh đau đớn khi một mình đơn chiếc
Phải nhìn ra nơi bóng tối nhạt nhoà.

Muốn kêu lên khi em đã đi xa:
“Quay lại đi em, ta lại thành thân thiết!”
Nhưng quá khứ, đàn bà đâu có biết
Họ thôi yêu, anh thành khách qua đường.
Biết làm sao, ta đốt lò và uống
Đến phải mua về con chó mất thôi.


Hoàng Anh dịch
 
Đúng là một bản dịch rất hay! Chị ơi, liệu có thể rủ rê bạn Hoàng Anh tham gia NNN được không nhỉ?
 
Nina nói:
Đúng là một bản dịch rất hay! Chị ơi, liệu có thể rủ rê bạn Hoàng Anh tham gia NNN được không nhỉ?
Hihi.... Chị âm mưu suốt từ hôm đó đến giờ, nhưng mà Hoàng Anh bận, đến mail của chị còn mãi mới trả lời, chắc là chúng ta sẽ ngưỡng mộ dịch giả Hoàng Anh từ xa thôi :D :D :D
 
Back
Top