NHỮNG NGÀY NẮNG ẤM ĐÃ QUA
(ИСЧЕЗЛИ СОЛНЕЧНЫЕ ДНИ - Расул Гамзатов)
Những ngày nắng ấm còn đâu
Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi
Chỉ còn ta với ta thôi
Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày
Chỉ còn anh giữa đắm say
Tình-yêu-quý-nhất đời này là em !
Ngắm nhìn bím tóc cong lên
Ngỡ như mới thấy tóc em lần đầu
Thì ra mấy sợi trắng phau
Của chim rớt lại, vướng vào đuôi sam.
Tuyết rơi làm tóc hoa râm
Mà anh chẳng muốn tuyết tan trên đầu
Còn em vẫn tựa thuở nào
Quý hơn tất thảy ngàn sao trên trời.
Sắc màu rồi sẽ lại tươi
Đàn chim sẽ lại về nơi chốn này
Nhưng…còn mái tóc màu mây
Không xanh trở lại cùng ngày xuân sang.
Nỗi buồn dẫu chẳng dễ tan
Tiếng cười vẫn đủ âm vang đất trời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Em là báu vật suốt đời của anh !
Я люблю
С. Фогельсон
Anh muốn chăng em đi cùng anh
Để làm anh đắm say, ngây ngất?
Anh muốn chăng em cất lên tiếng hát
Khiến tim anh thổn thức, bàng hoàng?
Nếu anh muốn, em sẽ làm chiếc bóng
Phủ khuất đi những xiềng xích tình yêu?
Nếu anh muốn, em đợi nhiều năm tháng
Như nước xuân chảy về biển thành triều?
Đêm sẽ biến thành bình minh ngời đỏ
Tuyết sẽ tan dẫu thiếu ánh mặt trời
Nhưng núi cao không thể chuyển dời
Và anh, anh chẳng yêu em...anh hỡi?
MÙA XUÂN
(ВЕСНА - Veronika Tushnova )
Những đám mây bờm xờm
Khí trời toàn xám ướt
Bên đường từng đụn tuyết
Nhão dần thành nước trôi.
Gió nam thổi liên hồi
Trên sông băng vỡ vụn
Những khu vườn đen thẫm
Gió len vào nhọc nhằn.
Gió thở bằng ngực khàn
Mọi cản ngăn bất chấp
Gió mạnh phang cánh đập
Làm vang ầm mái tôn.
Sóng sủi bọt dựng bờm
Càng lúc càng hung dữ;
Những cây dương đầy ứ
Trong ruột dòng nhựa săn.
Gió hú ba ngày đêm
Ba ngày băng rầm rĩ
Ba ngày đêm cứ thế
Không mặt trời, trăng sao.
Ba ngày đêm u sầu
Nỗi buồn không bờ bến
Lẽ nào mùa Xuân đến
Trong cuộc đời vậy sao?
Bé nhỏ
(Rozhdestvensky Robert)
Nơi trái đất đáng thương bé nhỏ
Có một người nhỏ bé sống qua
Bằng việc làm bé nhỏ gọi là
Chiếc cặp bé cùng tiền lương bé nhỏ…
Một buổi sáng đẹp trời, bỗng ùa vào trước cửa
Cuộc chiến tranh, dường như chỉ nhỏ thôi
Anh được trao tiểu liên nhỏ bên người
Được phát ủng vừa đôi chân bé nhỏ
Chiếc áo choàng cho anh cùng cỡ
Chiếc mũ sắt đội đầu nhỏ bé như anh.
…Nhưng khi anh ngã xuống,
dù dáng nằm không đẹp
Tiếng thét “xung phong” làm méo miệng dễ thương
Thì cả trái đất này không đủ đá hoa cương
Để tạc trọn dáng hình anh bé nhỏ.
Звезда
Nhiều lần ta tự hỏi mình:
Ta sinh rồi lớn là giành cho ai?
Cho ai mây lượn, mưa rơi?
Ta chờ gì nhỉ giữa đời hôm nay?
Cánh đâu mà đến với mây?
Sức đâu với, dẫu sao ngay trên đầu?
…
Ta chờ… và sẽ không lâu
Lên đường cùng với một bầu ước mơ
Sao ơi, sao hãy đợi chờ
Soi niềm hy vọng bất ngờ trong ta!)
Còn bao đường đất phải qua?
Bao nhiêu đỉnh núi chặn ta trên đời?
Bao lần lên được lại rơi?
Bao lần ta phải về nơi ban đầu?
Bao lần tự vấn không đâu:
Vả chăng “cố đấm chịu đau” là mình?
(ИСЧЕЗЛИ СОЛНЕЧНЫЕ ДНИ - Расул Гамзатов)
Những ngày nắng ấm còn đâu
Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi
Chỉ còn ta với ta thôi
Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày
Chỉ còn anh giữa đắm say
Tình-yêu-quý-nhất đời này là em !
Ngắm nhìn bím tóc cong lên
Ngỡ như mới thấy tóc em lần đầu
Thì ra mấy sợi trắng phau
Của chim rớt lại, vướng vào đuôi sam.
Tuyết rơi làm tóc hoa râm
Mà anh chẳng muốn tuyết tan trên đầu
Còn em vẫn tựa thuở nào
Quý hơn tất thảy ngàn sao trên trời.
Sắc màu rồi sẽ lại tươi
Đàn chim sẽ lại về nơi chốn này
Nhưng…còn mái tóc màu mây
Không xanh trở lại cùng ngày xuân sang.
Nỗi buồn dẫu chẳng dễ tan
Tiếng cười vẫn đủ âm vang đất trời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Em là báu vật suốt đời của anh !
Я люблю
С. Фогельсон
Anh muốn chăng em đi cùng anh
Để làm anh đắm say, ngây ngất?
Anh muốn chăng em cất lên tiếng hát
Khiến tim anh thổn thức, bàng hoàng?
Nếu anh muốn, em sẽ làm chiếc bóng
Phủ khuất đi những xiềng xích tình yêu?
Nếu anh muốn, em đợi nhiều năm tháng
Như nước xuân chảy về biển thành triều?
Đêm sẽ biến thành bình minh ngời đỏ
Tuyết sẽ tan dẫu thiếu ánh mặt trời
Nhưng núi cao không thể chuyển dời
Và anh, anh chẳng yêu em...anh hỡi?
MÙA XUÂN
(ВЕСНА - Veronika Tushnova )
Những đám mây bờm xờm
Khí trời toàn xám ướt
Bên đường từng đụn tuyết
Nhão dần thành nước trôi.
Gió nam thổi liên hồi
Trên sông băng vỡ vụn
Những khu vườn đen thẫm
Gió len vào nhọc nhằn.
Gió thở bằng ngực khàn
Mọi cản ngăn bất chấp
Gió mạnh phang cánh đập
Làm vang ầm mái tôn.
Sóng sủi bọt dựng bờm
Càng lúc càng hung dữ;
Những cây dương đầy ứ
Trong ruột dòng nhựa săn.
Gió hú ba ngày đêm
Ba ngày băng rầm rĩ
Ba ngày đêm cứ thế
Không mặt trời, trăng sao.
Ba ngày đêm u sầu
Nỗi buồn không bờ bến
Lẽ nào mùa Xuân đến
Trong cuộc đời vậy sao?
Bé nhỏ
(Rozhdestvensky Robert)
Nơi trái đất đáng thương bé nhỏ
Có một người nhỏ bé sống qua
Bằng việc làm bé nhỏ gọi là
Chiếc cặp bé cùng tiền lương bé nhỏ…
Một buổi sáng đẹp trời, bỗng ùa vào trước cửa
Cuộc chiến tranh, dường như chỉ nhỏ thôi
Anh được trao tiểu liên nhỏ bên người
Được phát ủng vừa đôi chân bé nhỏ
Chiếc áo choàng cho anh cùng cỡ
Chiếc mũ sắt đội đầu nhỏ bé như anh.
…Nhưng khi anh ngã xuống,
dù dáng nằm không đẹp
Tiếng thét “xung phong” làm méo miệng dễ thương
Thì cả trái đất này không đủ đá hoa cương
Để tạc trọn dáng hình anh bé nhỏ.
Звезда
Nhiều lần ta tự hỏi mình:
Ta sinh rồi lớn là giành cho ai?
Cho ai mây lượn, mưa rơi?
Ta chờ gì nhỉ giữa đời hôm nay?
Cánh đâu mà đến với mây?
Sức đâu với, dẫu sao ngay trên đầu?
…
Ta chờ… và sẽ không lâu
Lên đường cùng với một bầu ước mơ
Sao ơi, sao hãy đợi chờ
Soi niềm hy vọng bất ngờ trong ta!)
Còn bao đường đất phải qua?
Bao nhiêu đỉnh núi chặn ta trên đời?
Bao lần lên được lại rơi?
Bao lần ta phải về nơi ban đầu?
Bao lần tự vấn không đâu:
Vả chăng “cố đấm chịu đau” là mình?