Trăng Quê Thư Quán

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Cái vần "è" của các bác ấy, em phải nói là ngang phè phè :D

Cất bước tới đây giữa trưa hè
Dắt theo hai ả tóc vàng hoe
Hỏi han vớ vẩn, trời cũng chịu
Mồm mép tía lia, đất cũng nhè
Núi im suối vắng không ai đến
Trời nắng cháy cây ... cọp hóa nghè
May còn nước vối nên còn sức
Làm vài câu ... thẩn, rõ ngang phè

:D :D :D
 
Nina nói:
Cái vần "è" của các bác ấy, em phải nói là ngang phè phè :D

Cất bước tới đây giữa trưa hè
Dắt theo hai ả tóc vàng hoe
Hỏi han vớ vẩn, trời cũng chịu
Mồm mép tía lia, đất cũng nhè

Núi im suối vắng không ai đến
Trời nắng cháy cây ... cọp hóa nghè
May còn nước vối nên còn sức
Làm vài câu ... thẩn, rõ ngang phè

:D :D :D

[color=darkblue:b3e77015c6]Xưa nay cô bé chỉ dịch thơ
Leo núi chùa Hương mệt bơ phờ...
Lên xe mắt díp, liền buồn ngủ
Bây giờ cao hứng mới làm thơ

Chùa Hương phong cảnh đẹp thẩn thờ
Bước chân như thể đến suối mơ...
Cầu em duyên thắm và may mắn
Quốc thái, Dân an, Vạn sự lành![/color]
 
[color=blue:a2e61a6a5c]
[size=18:a2e61a6a5c] VIẾT CHO NGƯỜI ĐI BIỂN [/size]

Tặng bạn đi biển Thiên Cầm

Hà nội mùa này tím bằng lăng,
Hoa rơi mãi, trải dài theo nỗi nhớ,
Chiều bằng lặng có em gái nhỏ
Mong một người lữ khách đường xa

Biết rằng anh về với biển bao la
Chẳng viết cho em những vần thơ da diết
Vẫn chờ hoài cánh hải âu giữa mây trời xanh biếc
Vẫn ước rằng, anh trên biển làm thơ...

Hà nội chiều nay, ai đó ngóng chờ
Những bước chân của con còng trên cát
Biển dịu êm bởi nghe lời sóng hát
Phút giây này, sao nhớ biển mênh mông…

Chiều Thiên Cầm ai có nhớ ai không? [/color]
 
Tháng Bảy

Giọt ngâu về rơm rớm
Hè đã lửng lơ mùa
Cỏ trắng chiều đắp đổi
Lá vàng cong nắng trưa

Mưa Sài Gòn vồi vội
Mưa Hà Nội rủ rê
Giá mình yêu nhau nhỉ
Không chia hai lối về

Tác giả: Phanankhoa VNN2
http://diendan.vietnamnet.vn/message_view.asp?forumid=18&msgid=20050630130213277228&page=2
 
[color=green:0e2b8c8060]
[size=18:0e2b8c8060]Những chiếc ly không[/size]

Đã có lúc anh mềm lòng
trót lên tiếng
ở những nơi lẽ ra cần im lặng

Đã có lúc anh cố không mềm lòng
trót im lặng
ở những nơi lẽ ra cần lên tiếng

Anh vừa thừa chính anh vừa thiếu chính anh

Rượu
lúc lãng quên trong chai
lúc rót chệch ra khỏi bàn tiệc
những chiếc ly không
cồn cào gió

st [/color]
 
[color=indigo:875a48b152]
[size=18:875a48b152]Mùa Thu Giấu Em[/size]

Sáng tác: Phú Quang


Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?
Phía cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm..

Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu.. [/color]
 
Trăng Quê nói:
[color=indigo:796d17b3f3]
[size=18:796d17b3f3]Mùa Thu Giấu Em[/size]

Sáng tác: Phú Quang


Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế?
Phía cuối con đường anh kịp nhận ra em
Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
Xoá nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm..

Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
Và con đường lại xao xác gió heo may
Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu.. [/color]


[code:1:796d17b3f3][b]EM TÔI ĐÂU RỒI

Lang thang trong nắng
Lẩn khuất trong mây
Theo gió chiều đi dọc đông tây
Tìm em, em đâu thấy.

Hay em trốn mưa ngâu tháng bảy
Mơ đi tìm nắng mới mùa thu
Hay có ngừơi đón để hát ru
Ai lỡ lấy của em thời xuân trẻ?

Theo cánh chim về miền quê mẹ
Con đường làng vắng bóng một người em
Nhìn trước ngó sau tôi tìm gặp người quen
Hỏi tin em! họ lắc đầu không nói.

Dội vách đá tiếng lòng tôi gọi
Xanh ngắt trời nỗi nhớ mênh mang
Tôi băng qua biển rộng non ngàn
Mong gặp được em dù chỉ là đôi phút.

Đây rừng thẳm tuyết dày heo hút
Không nản lòng vực thẳm vách cao
Đây đại dương bao sóng dữ gầm gào
Tới sa mạc quyết tìm em, đâu thấy.

Có phải em trốn mưa ngâu tháng bảy
Trốn cuộc tình như cơn mưa bóng mây
Tìm Đào Nguyên ở chốn chân mây
Em ở nơi nào anh tìm em không thấy. [/b]

Dịch Vọng, 20.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU [/code:1:796d17b3f3]
 
[color=darkblue:bfeb47364c]
GỬI NẮNG CHO EM

Nguyên Hùng

Anh ở trong này không có mùa đông
Nằng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ…
(Phạm Tuyên)
----------------

Đông đang về, ngoài kia trời chắc lạnh
Đây nắng vàng anh muốn gửi ra em
Ôi mùa đông vẫn đậm sắc thanh thiên
Không gío bấc không mưa phùn dai dẳng

Mùa đông đây vẫn chan hòa ánh nắng
Nắng của trời, nắng tự chính lòng anh
Trời luôn trong và tình mãi tươi xanh
Anh sẽ gửi cho em cùng, em nhé?

Anh xa em đã mấy mùa, lặng lẽ
Suốt mấy mùa một nỗi nhớ không nguôi
Nay đông về trời đất vẫn xanh tươi
Lòng anh rộn một tình thương mới mẻ

Anh lo em ở ngoài kia lạnh thế
Bàn tay gầy cầm bút có run không?
Ôi bàn tay – anh như khắc vào lòng
Giờ phút ấy đưa anh cầm, lưu luyến...

Anh khắc trọn từng lời đêm đưa tiễn
Bao ngọt lành trong hơi ấm tay em
Và bao ngày anh nhớ, mộng bao đêm
Bàn tay ấy cùng anh vun cuộc sống...

*
Anh muốn gửi tặng em yêu chùm nắng
Của đất trời và của trái tim anh
Trời luôn trong và tình mãi tươi xanh
Em yêu dấu, em vui lòng nhận nhé!

1978

Cả nhà ơi,
Đây là bài thơ của bác Nguyên Anh vừa được đăng trên trang thơ của Việt Nam Thư Quán, mời cả nhà vào xem và bình chọn 1 sao cho tác giả nhé :lol:
Đường link đây ạ

http://vnthuquan.net/tho/

( P/S Adam chuyển khoản tiền "quảng cáo bán thuốc chuột" cho tớ nhé, công dụng thế còn gì!)[/color]
 
[color=green:00f9f25502][size=18:00f9f25502]Trăng[/size]

Tạ Xuân Hải


Thị thành bây giờ xa lắm!
Anh về xóm vắng tìm mảnh trăng xưa
Lửng lơ trên những rặng dừa
Như khoe một chút quê mùa hồn nhiên!

Lang thang giữa đêm không đèn
Tuổi thơ xa xôi ùa về hối hả
Ta không là người xa lạ
Chỉ bởi vô tình nên ngỡ ngàng thôi...

Chắc gì trăng nhận ra tôi
Bao năm tháng chốn quê người chen chân?
Mắt tôi bắt gặp mặt trăng
Nơi xa xôi có băn khoăn hỏi mình?

Đêm nay trăng dạo qua đình
Để ai ngồi hát "chung tình làm đôi"

Vẹn nguyên trăng sáng giữa trời
Chỉ riêng tôi, chỉ riêng tôi khuyết... lòng![/color]
 
[color=indigo:9b5a306fa6]
[size=18:9b5a306fa6] VIẾT CHO anh… [/size]

Tôi muốn viết cho Anh
Vần thơ ngày xa vắng
Khi trong lòng tắt nắng
Nhớ một người xa xăm

Tôi muốn viết cho Anh
Những lời chân thật nhất
Về những ngày đã mất
Nao nao lòng xót xa

Những ngày tháng trôi qua
Gió rét lòng tê tái
Để rồi tôi nhớ mãi
Những giây phút đầu tiên…

Anh thường nói yêu tôi
Bằng lời trong đôi mắt
Như ngọn đèn không tắt
Long lanh sáng vì sao

Ngày ấy tôi làm cao
Quay nhìn đi nơi khác
Và như người tàn ác
Ngắt hoa dại về chơi

Rồi đôi đứa đôi nơi
Ngọn lửa hiền đã mất
Nhưng lòng tôi đôi mắt
Vẫn hiện về ngời lên

Tôi không thể nào quên
Một ngày xa xôi ấy
Khi trong lòng cảm thấy
Mơ hồ một chữ yêu…

Nhưng buồn biết bao nhiêu
Lúc bàng hoàng quay lại
Chỉ thấy trong hoang dại
Vầng mây trắng xa xa

Trời lạnh lẽo bao la
Một cánh hoa rụng xuống
Nhìn bông hoa trơ cuống
Anh nghĩ gì về tôi…

Gió thổi lá thu rơi
Gió lòng tôi lạnh buốt
Những đêm dài thức suốt
Tôi nghĩ mãi về anh…

Ba năm học trôi nhanh
Thời gian thành kỷ niệm
Anh như người xuất hiện
Trong một giấc mơ tan

Tôi đứng trước chiều tàn
Nhìn theo hoàng hôn xuống
Mỗi đứa đi một đường
Chôn vùi trong dĩ vãng

Ngước mắt nhìn lơ đãng
Theo Hạnh phúc bay qua
Tôi có biết đâu là
Một ngày xa…đã mất!

Hong.jpg


15-08-1981 [/color]
 
[color=green:8943abe8ca]
THƠ VỀ MỘT MIỀN QUÊ

Tặng PV

Bao lần anh gửi câu thơ
Đưa em về với những bờ lúa xanh
Với vườn quê, nắng yên lành
Cánh cò bay trắng, trời xanh... cánh diều

Quê hương, đồng đất còn nghèo
Tình sâu, nghĩa nặng sớm chiều chắt chiu
Xóm nghèo với những thương yêu
Xa quê em nhớ rất nhiều mà anh!

Mái nhà dưới lũy tre xanh
Cây đa, bến nước, sân đình, tiếng ve
Nhớ sao tiếng võng đêm hè
Đi xa để nhớ đường về... quê hương!

22.07.06 [/color]
 
[color=green:8b96d7849e]
[size=18:8b96d7849e]NỖI NHỚ màu gì… [/size]

Nỗi nhớ màu gì
anh biết không anh?
Quay quắt, dịu êm trong từng đêm vắng
Dẫu bão tố, trời xanh hay biển lặng
Cứ cồn cào như sóng dưới tàu anh!

Chả có lẽ nào, bầu trời rất xanh
Nên nỗi nhớ mang theo màu nắng mới
Ở nơi xa em vẫn hằng đứng đợi,
Mái tóc anh sương nắng đã phai màu

Dẫu biết rằng mình chẳng thể của nhau
Em muốn cướp
cha Ran từ tay Chúa!
*
Muốn đánh đổi cả cuộc đời nhung lụa,
Ngắm một lần lặng lẽ, nụ cười anh

Nỗi nhớ trên môi, em hoá ngọt lành!
Trời dịu nhẹ hơn, trong chiều tĩnh lặng
Những trăn trở lo âu, đời ngọt đắng
Em biết rồi, nhớ là màu mắt Anh!

21.07.2006 [/color]
* Tiếng chim hót trong bụi mận gai
 
[color=red:74d8f8dc80] [size=18:74d8f8dc80]Điệu Vanxơ chiều thứ Bảy.[/size][/color]

[color=blue:74d8f8dc80]Truyện đã được đăng trên VN Thư quán, hôm nay thứ 7 post lại để mọi người đọc lai rai... :lol:
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqnmn2n3n31n343tq83a3q3m3237nvn[/color]

[color=#006600:74d8f8dc80]Chưa bao giờ nàng nhảy một điệu valse với cảm giác tuyệt vời đến vậy cùng với một người đàn ông chưa quen. Người này lần đầu tiên đến Câu lạc bộ mà những chiều rảnh rỗi nàng hay đến chỉ để nghe nhạc, vung vẩy chân tay, uốn éo một lát rồi về.
Nàng mới học nhảy bước đi chưa chuẩn nói gì đến thưởng thức âm nhạc mà khiêu vũ vốn là một thú chơi âm nhạc một cách sành điệu.
Câu lạc bộ có ít người nên mọi người gần quen biết hết nhau. Không khí ở đây trầm không ồn ào như ở các sàn, âm nhạc cũng vừa phải và các bạn nhảy thân thiên. Thường là đôi nào vào cặp nấy. Thỉnh thoảng có người nhảy cứng mời nàng vào nhảy cho quen dần. Những lần như vậy bước đi của nàng thường lúng túng vụng về, nếu đi đúng bước thì sai nhạc.
Nàng chẳng lấy thế làm buồn phiền vì với nàng khiêu vũ chỉ được coi là một môn thể thao khi thân hình nàng đến độ trung niên càng ngày càng đậm đà hơn.
Hôm nay là tối thứ Bảy, khoảng nửa buổi tập thì một người mới đến, lạ hoắc. Thoáng qua dáng người đã biết là dân khiêu vũ chuyên nghiệp. Nàng chẳng mấy để ý đến anh ta vì đang nhâm nhi cốc nước cam vắt và buôn dưa lê với chị chủ quán.
Như thường lệ buổi tập kết thúc bằng bài valse, người đàn ông lạ tiến về phía nàng chìa tay ra mời. Hơi thoáng ngỡ ngàng một chút, vài cặp mắt đưa về phía nàng khiến nàng hơi rụt lại nhưng chị chủ quán đẩy nàng ra khích lệ khiến nàng không sao lùi lại được. Vốn có máu hài hước nàng thầm nhủ, chắc nhảy với mình xong thì lần sau hắn cũng bye bye Câu lạc bộ này luôn.
Người đàn ông dong dỏng cao đã đưa khung tay ra và bước dạo cùng nàng. Phải nói thật là sau vài giây ngỡ ngàng nàng bắt đầu bị cuốn hút vào điệu nhảy cùng với vẻ mặt đam mê của anh ta. Anh ta gần như thả hồn vào bản nhạc, quên hết mọi thứ xung quanh kể cả vẻ mặt đang rất đần độn của nàng. Nàng bước theo từng bước dắt khéo léo của người đàn ông mà không cần một sự cố gắng nào cả, tai nàng đã bắt đầu dìu dặt theo tiếng nhạc. Người đàn ông thầm thì:
- Chị nhảy cổ điển tuyệt lắm, bản nhạc tuyệt hay…
Khẽ thư giãn đôi vai ngả người ra đằng sau một cách tự tin chân nàng lướt đi như đang bay lên cùng giai điệu. Má nàng ửng hồng. Chưa bao giờ nàng có được cảm giác đam mê ấy. Vòng tay người đàn ông vững chãi như một cái khung. Đến đoạn nhạc êm dịu người đàn ông thả tay nàng ra, quay nàng chầm chậm hất ra phía xa rồi lại kéo nàng vào vòng tay, say sưa lướt trên mặt sàn.
Bản nhạc kết thúc khi anh ta xoay nàng liên tục tại chỗ. Nàng chẳng hiểu tại sao mình có thể diễn một cách thành thạo như vậy. Ánh đèn lấp loá lấp loá…
Nàng thấy rất hạnh phúc.
- Bản nhạc chán quá!
Tiếng ai đó phàn nàn. Nàng bất ngờ thốt lên “em thấy hay đấy chứ ạ!” sau đó giật mình vì lỡ lời. Ở đây ai cũng biết là nàng còn chưa phân biệt được đâu là nhạc gì... thì may quá chị chủ quán đã gật đầu đồng tình.
Tuy vậy nàng cũng chẳng có định làm quen với người bạn nhảy mới này.
Người đàn ông đã ra về nàng còn nán lại một chút để lấy xe máy, vài câu chuyện tầm phào cùng bác bảo vệ, lòng lâng lâng một câu thơ.
Vừa ra đến cổng nàng hơi sững lại vì người đàn ông đang chờ nàng ở đó, chặn nàng với giọng có vẻ hơi dồn dập
- Em có đi chơi tiếp không?
Chắc vẻ mặt sững sờ vì câu hỏi bất ngờ của nàng khiến anh ta vội vã chữa ngay
- Anh đang định đi khiêu vũ ở một câu lạc bộ gần đây. Rất vui nếu có em đi cùng…
Nàng đã trấn tĩnh được và trả lời rất điềm tĩnh
- Em rất muốn đi nhưng phải về, ngày mai em đi công tác.
- Tiếc thật, nhưng không sao, có thể đi cùng em một đoạn đường thì tốt quá?
Người đàn ông lên xe đi cùng hướng với nàng, câu chuyện được bắt đầu bằng điệu valse tuyệt vời kia.
- Em thấy anh nhảy thế nào?
- Rất tuyệt ạ, nàng nói thật
- Cũng chưa bao giờ anh hài lòng như vậy, em nhảy rất hợp chân, nghe được nhạc. Mỗi lần nhảy cùng với người khác anh cứ đang nghĩ mình nhảy sai, vướng chân như thế nào ấy…
Ồ thì ra là thế, có lẽ mình đã đề phòng quá thể.
Giọng người đàn ông cứ chùng dần xuống nhỏ và xa xôi dần:
- Đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác như thế này, anh thấy mình lạ lắm, chưa bao giờ nói nhiều như đêm nay. Anh cô đơn nhiều năm nay rồi…
- Em có biết rằng em rất nữ tính không? ( nàng suýt phì cười) hương thơm của người phụ nữ mới quyến rũ làm sao…
Nàng bất chợt rùng mình. Thì ra các câu chuyện tình trên các sàn được bắt đầu như thế, một điệu nhảy làm quen, một buổi tối lãng mạn cùng đường, một quán cà phê nho nhỏ, điệu nhạc sì lô và những lời thầm thì… của mùa xuân!
Nàng dừng xe nói rất rành rẽ:
- Chào anh, em về. Nói vui vậy thôi em chẳng biết khiêu vũ hoặc nghe nhạc đâu, chỉ đi tập thể dục cho khoẻ người!
Rẽ vào một ngõ nhỏ, nàng chờ cho người đàn ông đi rất xa rồi phóng như bay về nhà như trốn. Mưa ướt đẫm thế này, phải tắm ngay không khéo cảm lạnh mất. Về đến nhà nàng lao ngay vào bồn tắm. Làn nước ấm áp từ vòi hoa sen khiến nàng dễ chịu hơn, hơi bay mù mịt khắp phòng.
Nghe tiếng chồng mới vừa về hỏi con:
- Mẹ đâu?
- Mẹ đang tắm bố ạ…
Nàng vuốt sạch nước trên người theo thói quen đang định gọi với ra:
- Anh ơi, lấy cho em khăn tắm!
Từ phía sau một chiếc khăn bông trắng tinh đã ôm khắp người nàng, ánh mắt thân thương của chồng làm nàng quay ngoắt lại quàng choàng tay luôn lên cổ anh. Đêm nay nàng sẽ ngủ rất ngon mà không vương vất một điệu valse nào…
Giá như đừng có đoạn đường đi cùng thì biết đâu nàng vẫn nhớ về một điệu valse tuyệt vời![/color]
 
Cảm ơn Eve với lời chúc thật đặc biệt. Mình dịch tạm nhé :lol: !

Chúc Mừng Sinh Nhật TQ
Chúc bạn có được bảy kỳ quan trong cuộc sống của mình, TQ nhé

[color=green:eb3d2bec21]Một nhóm sinh viên được yêu cầu lập danh sách những nới mà họ muốn đề cử “ Bảy kỳ quan thế giới”
Dẫu có một vài người không nhất trí nhưng những nơi được đề cử hầu nhiều nhất là :
1. Kim Tự tháp Ai Cập
2. Lăng mộ Taj Mahal ( Ấn Độ)
3. Grand Canyon ( hẻm núi)
4. Kênh đào Panama
5. Empire State Building ( toà nhà 125 tầng ở Mỹ)
6. St. Peter’s Basilica
7. Vạn lý Trường Thành Trung Quốc

Trong khi thu thập ý kiến đề cử, giáo viên thấy một sinh viên không làm xong bài. Cô giáo hỏi cô bé xem có khó khăn gì không trong việc lập danh sách đề cử.
Cô bé trả lời:
- Vâng có chút xíu ạ. Em chưa quyết định nên chọn cái gì vì nhiều lắm!
Cô giáo bảo :
- Vậy em nói cho chúng tôi biết em có những gì, biết đâu chúng tôi có thể giúp được em?
Cô bé thoáng ngần ngại rồi đọc : “ Em nghĩ rằng bảy kỳ quan thế giới là :
1. Nhìn
2. Nghe
3. Vuốt ve
4. Nếm
5. Cảm giác
6. Cười
7. Yêu
Cả phòng học lặng đi đến mức có thể nghe thấy tiếng động khẽ nhất! Những điều đơn giản và bình thường mà chúng ta đã bỏ qua, đó mới là những KỲ QUAN THỰC SỰ!
Một nhắc nhở nhẹ nhàng rằng những điều quý báu nhất trong cuộc đời không thể xây dựng bằng bàn tay hay do con người mua được![/color]

Chỉ cần có được cảm xúc thì còn thấy mình đang sống và hạnh phúc phải không Eve!

He ...he trong bảy kỳ quan trên thì TQ đã đi được hai rồi
2. Lăng mộ Taj Mahal ( Ấn Độ)
5. Empire State Building ( toà nhà 125 tầng ở Mỹ)
Sẽ đi trong tương lai gần
7. Vạn lý Trường Thành Trung Quốc
Nhưng điều đó chả là gì nếu không được " nhìn, nghe, sờ, nếm, cảm xúc, cười và được yêu" nhỉ nàng ?

Picture174.jpg
 
[color=green:63e58b82cd] THÁNG TÁM, EM TRỞ LẠI CHÍNH EM


Tháng Tám, em trở lại chính em
Cho anh nồng nàn yêu, nhớ
Tháng Tám, thuở mình bỡ ngỡ
Trao nụ hôn... đầu tiên

Tháng Tám, em trở lại chính em
Sông Hồng - bên bồi bên lở
Chữ ký em anh thấy còn dang dở
Giờ đã tròn vẹn chưa?

Tháng Tám, em trở lại chính em
Cho cuộc đời vui, cho mắt môi cười, ửng đỏ
Vòng tay ôm... nghẹt thở.
Mình yêu nhau, nhé em!

Tháng Tám, em trở lại chính em...
_____________________________

- Khải Nguyên - [/color]

Picture182-1.jpg
 
[color=green:fe1f6ed85c][size=18:fe1f6ed85c]Em là con chích chòe [/size]

Em là con chích chòe.
Véo von trên cành bưởi.
Rồi em bay muôn lối.
Anh một mình ...đợi em!


Em là con chích chòe.
Biết là anh đang đợi
Dù em bay ngàn lối
Thảng thốt hoài...nhớ anh!


Em là con chích choè
Dỗi hờn ghen vô cớ,
Tính thất thường như thế
Có buồn, anh ... vẫn mơ


Em là con chích chòe
Tự nhiên vô cớ hót.
Không, em gọi thu về!
Cho nắng vàng ...trải lụa


Em là con chích choè
Véo von trên cảnh bưởi
Tình yêu là nắng mới
Trong khu vườn của anh!

Trăng Quê
12.08.2006 [/color]

* Khổ thơ đầu là do một người bạn của TQ viết.
 
[color=#FFCC00:a3399196d2][size=18:a3399196d2]Mùa thu Vàng và nhớ[/size]…[/color]

Muathu.jpg


Cảm nhận về mùa thu bao giờ cũng mang lại cho người ta sự mát dịu trong tâm hồn . Ai đã một lần ngắm mùa thu Nga lại càng thấy man mác và mê say.
Hai nhăm năm trước đây khi còn là một cô bé ngồi trên chiếc xe khách từ sân bay Quốc tế Mockva về ngoại vi thành phố, tôi như được lạc vào thế giói thần tiên. Những hàng phong đỏ rực, những cánh rừng bạch dương, khẳng khiu thân trắng…Đường phố rộng sạch tinh và những chiếc lá vàng rơi lao xao. Đó là cái cảm nhận đầu tiên của một cô bé từ luỹ tre xanh Việt nam với một mùa thu đầy sắc màu lộng lấy.

Từ độ đấy mỗi bận thu về lại xôn xao nỗi nhớ, nhớ một xứ sở diệu kỳ, nơi tôi đã có những ngày tháng thời sinh viên thơ mộng nhất. Những buổi chiều mùa thu cùng người yêu nắm tay tung tăng chạy trong công viên tự nhiên, đắm say đến tận bây giờ.

Có lần tôi nói với đám bạn, giá mình được trở lại Nga lần nữa. Bạn tôi bảo thôi đừng quay lại, ngày xưa xa rồi, mọi thứ đều khác. Không quay lại may ra còn giữ lại những kỷ niệm đẹp…
Một đứa lại bảo dù đất nước Nga bây giờ không còn như xưa nữa nhưng có hai thứ không bao giờ thay đổi đó là “ thiên nhiên Nga và gái Nga”. Cả lũ cùng cười!
Và mùa thu Nga nữa, không nơi nào đẹp như vậy. Chả thế mà có bức tranh Mùa thu vàng của Levitan quyến rũ mê hồn.
Năm cuối cùng trước khi về nước lang thang trong rừng thu nhặt lên một chiếc lá tôi đã viết bài thơ này

[color=#006600:a3399196d2] Gửi anh chiếc là thu Nga

la20thu20nga.jpg


Chiếc lá cuối mùa em gửi thư nhanh
Vẫn còn có màu xanh mùa Hạ
Dù chẳng thể dấu vết thời gian tàn phá
Mùa thu Nga những chiếc lá vàng bay


Bông tuyết đầu mùa đậu mái tóc Em
Cùng nỗi nhớ bàn chân Em tê lạnh
Những hạt tuyết tan thành nước mắt
Một mình em run rẩy lá vàng ơi...


Năm năm rồi như một giấc mơ
Bao sóng gió tưởng chừng tan lặng lẽ
Kỷ niêm bộn bề mà sao mới mẻ
Một tình yêu và Anh của riêng Em


Một đêm nào Anh đã ngủ yên
Em sẽ về bên, trăng khuya bé nhỏ
Và Tình Yêu tự nói lời của nó
Nỗi nhớ nào cùng Em thức đêm nay...


Anh có nhớ mùa thu vàng lá bay
Nhớ mùa Đông Nga tuyết trắng dầy
Nhớ một lần chúng mình giận dỗi
Lặng nhìn Anh chân di tuyết đến là thương


Nỗi nhớ và Em thao thức đêm trường
Đắp hai lần chăn bông vẫn lạnh
Quà sang bên chỉ có màn đêm vắng
Thèm đến rạo rực người hơi ấm của riêng Anh!


Chiếc lá vàng ơi hãy bay nhanh
Trốn đi cái lạnh lùng của tuyết
Và cơn gió đến nao lòng ơi có biết
Một vùng trời rất ấm ở trong tim

Và đêm nào Em sẽ ở bên Anh...

Thu 1985[/color]

Hơn hai mươi năm sau đọc lại ЗОЛОТАЯ ОСЕНЬ của Борис Пастернак cảm xúc trong tôi lại tràn trề.
Bài thơ hay quá, cả một cánh rừng Nga tĩnh lặng như một cung điện thần tiên, không một bóng người chỉ có cảnh thiên nhiên là rực rỡ diệu kỳ.
Tĩnh lặng đến mức chỉ có bước nhẹ trong rừng cũng nghe tiếng sào sạo của lá cây dưới chân ta. Hai mươi năm trôi qua tiếng Nga trong tôi đã mai một nhiều nhưng vẫn đủ để cho ta cảm nhận bài thơ bằng cả tâm hồn mình.
Mùa thu cũng là hôn lễ nhưng trong cả bài thơ tác giả không cần dùng đến từ đó một lần nào. Chỉ bằng vài nét phác thảo thiên nhiên, những vòm lá như chiếc vương miện của cô dâu đội vào ngày cưới, bạch dương trong sương mờ như được phủ bằng voan…cho ta cảm nhận về một mùa uyên ương.
Cái tài của nhà thơ là thế, giá từ hôn lễ được cho vào chắc hỏng cả bài thơ, Vì người đọc đâu có cần cảm nhận điều gì.
Hà nội hôm nay cũng vào thu, se lạnh. Nhớ mùa thu Nga tôi dịch bài thơ này với tất cả cảm nhận của mình để tặng riêng tôi.

[color=#006600:a3399196d2]
[size=18:a3399196d2]Mùa thu vàng [/size]

Boris Pasternak

Thu. Cung điện thần tiên
Mở toang thoả ngắm nhìn
Trong rừng con đường vắng
Ven hồ soi nước êm


Tựa triển lãm thiên nhiên
Bao phòng tranh kiều diễm
Tần bì, du, rừng liễu
Ánh vàng lên diệu kỳ


Vòm phong lữ ơ kìa
Như mũ hoa cô dâu
Bạch dương dưới voan phủ
Tinh khôi thủa ban đầu


Mặt đất dày lá đổ,
Phủ cả rãnh, hố sâu
Hàng phong bên nhà nhỏ,
tựa bức tranh khung vàng.


Tinh sương thu tháng chín
Cây rừng đứng sánh đôi
Hoàng hôn về nhuộm vỏ
Màu hổ phách rạng ngời


Đừng đi vào khe suối
Sẽ bị lộ mất thôi
Sào sạo, dù nhón nhẹ
Thảm lá dày dưới chân


Vang từ cuối con đường
Tiếng vọng xa hắt lại.
Ban mai trên anh đào
Giọt nhựa vàng sóng sánh


Thu. Góc rừng thần tiên
tập ảnh từng trang quý
sách cũ, áo, súng trường
đón lạnh đang tràn đến…

21.08.2006 [/color]

**** Ghi chú : Bài này là bài "chôm tổng hợp" của Bí - Nina - Phan + Forytchia's cảm xúc :lol:
 
Hai nhăm năm trước đây khi còn là một cô bé ...
Tớ chẳng biết tả cảnh mùa thu. Nhưng mùa thu là mùa đến trường, là mùa của những tà áo trắng. Ôi, ngày xưa...(@For, TQ...).

Và tớ dán vào đây mấy câu nhé:

[color=blue:43dc356512]ĐƯỜNG XƯA ÁO TRẮNG

Đường xưa xanh mộng ước
Đôi chân bước nhẹ tênh
Bầu trời xanh ngọc biếc
Tóc em trôi bồng bềnh.

Đường xưa thơm mùi cỏ
Bước chân em thật mềm
Phượng hồng xòe ô đỏ
Làm khung trời dịu êm.

Đường xưa chưa lầm bụi
Trắng ngần tà áo em
Gió đồng quê nhẹ thổi
Mơn man hồng gót sen.

Đường xưa ai trông đợi
Câu thơ cầm trên tay
Gặp nhau rồi xa vội
Hương thoảng còn đâu đây…[/color]

NA
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top