Philipp Kirkorov nhận giải Muz-TV - video tốt nhất (mang tên Snow). Mình thì khoái anh râu quai nón này đóng vai cướp biển hơn.
|
Письмо матери Ты жива еще, моя старушка? Жив и я. Привет тебе, привет! Пусть струится над твоей избушкой Тот вечерний несказанный свет. Пишут мне, что ты, тая тревогу, Загрустила шибко обо мне, Что ты часто ходишь на дорогу В старомодном ветхом шушуне. И тебе в вечернем синем мраке Часто видится одно и то ж: Будто кто-то мне в кабацкой драке Саданул под сердце финский нож. Ничего, родная! Успокойся. Это только тягостная бредь. Не такой уж горький я пропойца, Чтоб, тебя не видя, умереть. Я по-прежнему такой же нежный И мечтаю только лишь о том, Чтоб скорее от тоски мятежной Воротиться в низенький наш дом. Я вернусь, когда раскинет ветви По-весеннему наш белый сад. Только ты меня уж на рассвете Не буди, как восемь лет назад. Не буди того, что отмечталось, Не волнуй того, что не сбылось,— Слишком раннюю утрату и усталость Испытать мне в жизни привелось. И молиться не учи меня. Не надо! К старому возврата больше нет. Ты одна мне помощь и отрада, Ты одна мне несказанный свет. Так забудь же про свою тревогу, Не грусти так шибко обо мне. Не ходи так часто на дорогу В старомодном ветхом шушуне. |
Thư gửi mẹ Mẹ của con giờ đây còn mạnh khoẻ? Mẹ kính yêu, cho con gửi lời chào Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ Toả ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao. Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn. Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp Có vẻ như trong một vụ đánh nhau Có ai đấy đâm con bằng dao thép. Chẳng sao đâu! Xin mẹ hãy yên lòng Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị Con đâu có còn đến nỗi lông bông Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ. Con bây giờ vẫn như thế, dễ thương Chỉ ao ước một điều rất đơn giản Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng. Con sẽ về khi hoa nở trên cành Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh Đừng thức con như tám năm về trước. Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt Đừng khơi lên mộng ước đã không thành Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh. Và đừng dạy con cầu nguyện. Không cần! Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa. Chỉ mẹ là niềm vui, niềm an ủi của con Chỉ mẹ ?" đối với con là ánh hồng khôn tả. Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn Mẹ đừng buồn, đừng lo lắng về con Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn. |