[size=18:932b3ff2f0]Con sói tội nghiệp[/size]
Chứng kiến tấm lòng thành tận tụy của thỏ, một con thú khác có lẽ đã ko chỉ giới hạn ở những lời hứa hẹn, mà lập tức tha ngay chú ta ra. Nhưng trong tất cả các mãnh thú sống nơi vùng khí hậu ôn đới và miền Bắc cực, sói thuộc loại ít có lòng khoan dung hơn cả.
Nhưng sói tàn nhẫn như vậy đâu phải bởi ý chí của nó, mà bởi tạng của nó hóc hiểm: nó chẳng thể xơi được gì ngoài thịt cả. Mà để kiếm được thức ăn bằng thịt nó ko có cách nào khác là đi tước đoạt cuộc sống của kẻ khác. Nói tóm lại, nó buộc phải tàn bạo, phải ăn cướp.
Nó kiếm thức ăn cho mình chẳng dễ dàng gì. Bởi cái chết chẳng ngọt ngào với ai, mà nó thì chỉ mang theo cái chết cho bất kỳ kẻ nào. Cho nên kẻ nào mạnh hơn - tự khắc thủ thế trước nó, còn kẻ nào ko tự bảo vệ nổi mình thì có kẻ khác bảo vệ cho. Sói thường phải nhịn đói lang thang, hai bên sườn teo tóp lại. Đôi khi nó ngồi xuống, nghếch mõm lên trời và tru nghe đến buốt cả xương, khiến tất cả các sinh vật trong vòng một dăm xung quanh hồn xiêu phách lạc vì nỗi kinh hoàng và buồn thảm. Sói vợ rống còn thảm thiết hơn vì nó có 1 lũ con, mà chẳng có gì cho chúng ăn cả.
Ko con thú nào trên đời ko cảm thấy căm ghét sói, ko nguyền rủa sói. Tiếng rên xiết vang khắp rừng khi sói xuất hiện: Tên sói đáng nguyền rủa! Đồ sát nhân! Đồ giết người! Sói cắm đầu cắm cổ chạy ko dám ngoảnh lại, tiếng rủa vẫn rượt: Đồ kẻ cướp! Đồ súc sinh... Một tháng trước, sói tha con cừu của 1 bà, và tận bây giờ bà ta vẫn chưa khô nước mắt: Đồ sói đáng nguyền rủa! Đồ tàn ác! Còn nó từ bữa đó tới nay chẳng có miếng gì vào bụng. Con cừu ấy đã bị ngốn sạch, mà chưa bắt nổi con nao khác... mụ đàn bà gào, và nó cũng gào... biết phân xử sao đây!
Người ta nói rằng sói khiến nông dân điêu đứng; nhưng chính nông dân cũng thế, 1 khi đã tức giận cũng hung dữ chẳng kém! Thôi thì họ choảng bằng gậy gộc, dùng súng bắn, đào hang sói, đặt bẫy, tổ chức những cuộc săn... Quân giết người! Quân kẻ cướp! Khắp các làng rộ lên tiếng rủa sói - nó đã xé xác con bò cuối cùng! Nó đã tha mất con cừu còn sót lại! Nhưng nó có tội gì, nếu ko thể sống bằng cách khác được ở trên đời?
Dù có giết được nó thì cũng chả được ích gì. Thịt thì vứt, da thì cứng - ko giữ ấm, có chăng chỉ là đem mà xien sống nó treo lên, cái đồ đáng nguyền rủa ấy: quân súc sinh, cứ để cho mày chảy kiệt hết cả máu đi!
Sói ko thể sống trên đời mà ko giết chóc những sinh linh khác - đó chính là cái họa của nó! Nhưng bản thân nó lại ko hiểu điều này. Nếu người ta gọi nó là kẻ tàn ác, thì chính nó lại gọi những kẻ săn lùng, gây thương tật và giết nó là những kẻ tàn ác. Chẳng lẽ nó lại hiểu được rằng với sự sống của mình nó đã gây hại cho đời sống của kẻ khác? Nó nghĩ rằng nó sống, và chỉ có thế thôi. Ngựa thì thồ nặng, bò cho sữa, cừu cho len, còn nó thì ăn cướp và giết. Cả ngựa, cả bò, cả cừu, cả sói, tất cả đều "sống", mỗi kẻ theo cách riêng của mình.
Vậy là 1 lần, có con sói, 1 con sói trong những con sói hàng trăm năm nay chuyên giết và cướp, đột nhiên lúc về già bắt đầu ngẫm ra rằng trong cái sự sống của nó có gì đó ko ổn.
Con sói này hồi trẻ rất nhanh nhẹn và là 1 trong số những mãnh thú ko mấy khi biết mùi cái đói. Cả ngày lẫn đêm nó đi cướp bóc và ko bao giờ dính đòn. Nó tha những con cừu to tướng ngay trước mũi người chăn; lẻn vào các sân nhà trong làng xé xác bò. Một lần nó cắn xé ông gác rừng đến chết; nó còn vồ 1 cậu bé con, ngay trên phố, trước mắt thiên hạ và tha vào rừng. Nó nghe thấy rằng vì tất cả những việc này ai nấy đều căm thù và nguyền rủa nó, nhưng nó chỉ càng hung hãn và hung hãn hơn nữa bởi bị chửi rủa.
- Giá họ biết chuyện gì đang diễn ra trong rừng - nó nghĩ - Ko 1 phút nào ko có chuyện giết chóc, ko phút nào ko có những thú vật bị xé xác, lìa đời, ko lẽ người ta ko thấy?
Và nó cứ sống tiếp theo lối đó, cứ cướp bóc cho đến khi được gọi là "tinh sói". Nó trở nên nặng nề hơn đôi chút, nhưng vẫn ko ngừng ăn cướp, mà ngược lại, như còn tàn bạo hơn. Hoàn toàn bất ngờ, nó rơi vào nanh vuốt gấu. Mà gấu thì chẳng ưa sói, vì sói thường hay kéo bầy tấn công chúng, và trong rừng thường xuyên lan đi tin đồn ở đâu đó có ông Mikhailo sơ sểnh bị thằng giặc lông xám xé xác.
Gấu giữ chặt sói trong tay và nghĩ: Ta sẽ làm gì với hắn đây, đồ đê tiện này? Nếu ăn thịt thì thật tởm, nếu bóp chết vứt xác - chỉ tổ khiến rừng ô nhiễm bởi múi xác thối của nó. Thôi thì để xem, có lẽ nó còn chút lương tâm. Gải dụ nó còn chút lương tâm và thề từ nay ko ăn cướp nữa thì ta thả nó ra.
- Sói này, bớ sói! - Gấu thốt lên. - Chẳng lẽ nhà ngươi ko có lương tâm sao?
- Ô hay thưa đại nhân! - Sói đáp. - Làm sao có thể sống 1 ngày trên đời thiếu lương tâm đc!
- Vậy thì có thể, nếu nhà ngươi vẫn đang sống. Nhà người nghĩ xem: ngày nào cũng có tin đồn rằng ngươi hoặc lột da hoặc xé xác người ta - ko lẽ cái đó giống với lương tâm?
- Thưa đại nhân! cho phép tôi trình ngài rõ! Tôi có cần ăn uống ko, cần nuôi dạy con cái ko? Tất cả những việc này ngài cho phép chứ ạ?
Gấu nghĩ đi nghĩ lại, và thấy; nếu sói đã có mặt trên đời, thì quả có quyên kiếm sống nuôi thân.
- Ngươi cần! - Gấu nói.
- Nhưng mà tôi, ngoài thịt ra, tịnh ko ăn được thứ gì khác! Đấy thưa đại nhân, xin dẫn ra 1 ví dụ thôi. Đại nhân ăn quả mâm xôi, mượn mật ong để dùng, ăn kiều mạch, còn tôi ko thể xơi những thứ như thế! Vâng, thưa đại nhân lại còn 1 điều thoải mái nữa. Mùa đông, khi đã nằm trong hang thì đại nhân ko cần gì khác ngoài cẳng chân mình. Còn tôi thì mùa đông cho chí mùa hè chẳng lúc nào tôi ko nghĩ đến thức ăn! Và chỉ nghĩ mỗi về thịt. Vậy tôi kiếm thức ăn bằng cách nào được nếu ko xé xác hay bóp chết con mồi?
Gấu suy nghĩ về những lời nói đó của sói, nhưng vẫn muốn thử thêm
- Nhưng giá như, -gấu nói, - nhà ngươi làm nhẹ nhàng đi chút...
- Tôi đã làm thế, thưa đại nhân, tôi đã cố nương nhẹ chừng nào có thể. Như mấy con cáo ấy, nó còn vờn cho chán, nó vồ - và buông, rồi lại vồ - và lại buông... Còn tôi cứ chộp thẳng vào cổ - xong luôn!
Gấu càng suy nghĩ tợn. Nó thấy sói đã nói toạc ra sự thật, nhưng thả nó ra dù sao cũng nguy hiểm, nó sẽ lại lập tức đi cướp bóc cho mà xem.
- Hãy ăn năn, bớ sói! - Gấu nói.
- Tôi chả việc gì phải ăn năn, thưa đại nhân. Ko có ai phản lại chính mình, cả tôi cũng thế, mà tôi đâu có lỗi cơ chứ?
- Thôi, miễn nhà ngươi hưa đi 1 câu!
- Cả hứa, thưa đại nhân, tôi cũng ko thể hứa. Như con cáo kia, đại nhân muốn gì nó cũng hứa ngay, còn tôi thì ko thể.
Làm gì đây? Gấu nghĩ, nghĩ mãi và cuối cùng đã quyết định.
- Ngươi là con thú hết sức bất hạnh. Đây, ta sẽ nói cho ngươi biết! - Gấu bảo sói. - Ta ko thể kết án ngươi, mặc dù ta biết thả ngươi ra, ta sẽ mắc tội lớn. Ta chỉ có thể nói thêm 1 điều: ở địa vị ngươi, ta sẽ ko chỉ quý cuộc sống, mà vì lợi ích chung còn ưa cái chết đến với mình! Ngươi hãy suy nghĩ về những lời đó của ta!
Và gấu thả sói ra
Sói thoát khỏi vuốt gấu, lập tức quay về nghề cũ. Khu rừng rên xiết vì nó, và loạn cả lên. Ăn quen bén mùi nó chỉ vào 1 làng; trong có 2, 3 đêm đã xé xác phung phí cả 1 đàn gia súc và nó chẳng hề gì. Nó nằm với cái bụng to kềnh trong hang, duỗi dài ra, lim dim mắt. nó dám gây sự với cả gấu, kẻ đã ban ơn cho, nhưng thật may, gấu chỉ dơ cẳng chân dọa từ xa
Nó cứ bạo ngược thế rồi chóng hay chầy tuổi già cũng ập đến. Sức lực suy sút, ko còn linh hoạt, lại thêm 1 ông nông dân choảng cho thanh củi làm sụn cả sống lưng, tuy nó đã nằm bẹp dưỡng sức, nhưng ko còn có thể là gã sói ngang tàng dũng mãnh như trước đây. Định chạy theo vồ con thỏ mà nó cứ như mất chân. Nó lần ra bìa rừng, tính cuỗm con cừu trong đàn, nhưng lũ chó lao ra sủa ầm ĩ. Sói cụp đuôi bỏ chạy ko xơ múi gì.
- Làm sao ta đâm ra sợ chó nhỉ? - Nó tự hỏi mình.
Nó trở về hang và lại bắt đầu tru. Cú nức nở trong rừng, nó gào trong hang - thật vô cùng khủng khiếp, làng xóm xôn xao náo loạn.
Chỉ 1 lần nó túm đc chú cừu non xách cổ vào rừng. Nhưng chú cừu non kia còn bé dại ngây thơ qua, bị sói tóm mà vẫn ko hiểu gì. Nó chỉ lặp đi lặp lại: - Thê này là thế nào?
- Rồi ta sẽ cho ngươi biết thế nào là... thằng vô vô...ô lại! Sói phát cáu.
- Bác ơi! Cháu ko muốn đi dạo trong rừng! Cháu muốn về với mẹ cơ! Cháu ko đâu, bác ơi, cháu sẽ ko! Đột nhiên con cừu non đoán ra và ko ra tiếng tru be be, cũng ko ra tiếng nức nở, nó kêu: - Ôi, ông chăn cừu ơi, ông chăn cừu ơi! Ôi, chó ơi, chó ơi!
Sói dừng lại nghe ngóng. Trong đời nó xé xác vô số cừu, nhưng tất cả lũ cừu đó đều dửng dưng như ko. Sói chưa kịp vồ, chúng đã nhắm mắt, nằm bất động, cứ như nghiễm nhiên chuẩn bị thực hiện nghĩa vụ vậy. Còn thằng nhãi này - nó khóc mới ghê chứ: nó muốn sống! Ôi chao, rõ cái cuộc sống tẻ ngắt này với tất cả thiên hạ mới thật ngọt ngào làm sao! Đây, ngay như nó, con sói già hỏm già hom rồi vẫn còn ham giá sống được thêm trăm năm nữa!
Nó nhớ lại mấy lời của gấu: "Ở địa vị ngươi, ta sẽ ko chỉ quý cuộc sống, mà vì lợi ích chung còn ưa cái chết đến với mình!" Tại vì đâu nhỉ? Tại sao với tất cả các sinh vật trên trái đất, cuộc sống là hạnh phúc, còn với nó lại là nỗi nguyền rủa và nhục nhã?
Và, ko đợi câu trả lời, nhả con cừu ra khỏi miệng, nó cụp đuôi, lê bước về hang để nghỉ ngơi và ngẫm nghĩ.
Nhưng trí óc của nó chẳng làm sáng tỏ cho nó điều gì, ngoài điều nó đã biết từ lâu: đó là: nó, 1 con sói ko thể sống cách khác ngoài giết và cướp bóc.
Nó nằm sõng sượt trên mặt đất, và ko thể nào nằm khác đc. Trí óc nói 1 đằng, còn cái bụng lại thèm khát 1 nẻo. Bệnh tật, có lẽ làm nó yếu đi, già lão khiến nó hoàn toàn kiệt quệ: cái đói hành hạ đến mức ko thể tự chủ được như trước đây. Tai ong ong những lời chửi rủa: Quân đáng nguyền rủa! Đồ ác bá! Đồ súc sinh! Làm sao mà nó lại ko nhìn thấy được tỗi lỗi tày trời của mình? Vì, dù thế nào cũng ko thể bưng tai trước những lời chửi rủa! Ồ, đã rõ là gấu nói đúng: chỉ có 1 cách là tự kết liễu lấy đời!
Nhưng chính ở đây lại thêm nỗi khổ - vì quả thực nó ko biết cách tự vẫn. Một con thú ko thể tự làm gì được mình: ko thể thay đổi trật tự cuộc sống, ko thể tự chết. Nó sống hệt như trong mơ vậy. Có thể nó sẽ bị lũ chó xé xác, hoặc 1 bác nông dân bắn; khi đó nó chỉ hộc lên 1 tiếng, chân cẳng co rúm lại, thế là hồn lìa khỏi xác. Nhưng cái chết từ đâu đến và đến ra làm sao thì nó chẳng đoán được.
Đây, có lẽ bị cái đói giày vò... Bây giờ nó đã thôi ko còn rượt theo lũ thỏ, chỉ lượn qua cạnh lũ chim. Nó chộp lấy 1 con quạ non hoặc bồ câu đại - và chỉ thế là đã no. Nhưng ở đây thậm chí những con bồ câu đại khác cũng đồng thanh kêu: Đồ quỷ tha ma bắt! Đồ quỷ tha ma bắt! Đồ quỷ tha ma bắt!
Đúng là đồ đồ quỷ tha ma bắt. Hừ, thế thì sau đó làm sao sống mà giết chóc và cướp đoạt? Cứ cho rằng chúng đã nguyền rủa nó 1 cách ko công bằng, thiên lệch: nó ăn cướp ko phải vì ý chí của nó muốn vậy - nhưng làm sao lại ko nguyền rủa được! Nó đã giết biết bao con thú trong đời mình! Bao nhiêu bà nhà quê, bao bác nông dân bị nó làm khốn khổ, suốt đời nó toàn gây ra những điều bất hạnh!
Nhiều năm nó bị dằn vặt bởi những ý nghĩ đó: chỉ có 1 từ cứ lùng bùng trong tai nó: Quân đáng nguyền rủa! Quân đáng nguyền rủa! Quân đáng nguyền rủa! Và chính nó, nó cũng lặp đi lặp lại thường xuyên hơn: Đúng là quân đáng nguyền rủa! Quân đáng nguyền rủa rõ rành! Đồ sát nhân, đồ súc sinh! nhưng mặc dầu vậy, bị cái đói giày vò, nó lại đi săn mồi, bóp chết, xé ra và cắn nát...
Và nó bắt đầu cầu mong cái chết. "Thần chết! Thần chết! Giá có thể giải thoát cho ta khỏi lũ thú, đám nông dân và chim! Giá người ta giải thoát cho ta khỏi chính ta!" - Đêm ngày nó gào thấu trời. Cả lũ thú, cả nông dân nghe tiếng gào của nó, đều kêu lên trong nỗi kinh hoàng: Đồ sát nhân! Đồ sát nhân! Đồ sát nhân! nó thậm chí ko thể cầu trời sao cho những lời nguyền rủa tứ phía đừng trút vào nó.
Cuối cùng cái chết đã rủ lòng thương đến. Trong vùng xuất hiện mấy người "Lucasi" (*) và các địa chủ vùng lân cận nhân sự có mặt của họ đã tổ chức cuộc săn chó sói. Một lần sói đang nằm trong hang thì nghe có tiếng gọi. Nó đứng dậy và đi ra. Nó thấy: con đường phía trước đã được đặt mốc, phía sau và 2 bên các nông dân theo dõi sát nó. Nhưng nó đã ko tìm cách phá vòng vây, mà đi, đầu cúi, tiến thẳng đến cái chết...
Và đột nhiên nó bị đập vào giữa trán
- Chính nó... cái chết - kẻ giải thoát!
(*): Các nông dân chuyên tìm hiểu thói quen và lối sống của thú rừng rồi báo cho các thợ săn tiến hành vây bắt
Dịch: Vũ Nho[/b]