A thế có thể là chị Siren rồi. Thế khuyến mại nhổ một thì được nhổ hai hay là nhổ 1 và được trồng 1 ạ?Vụ này hấp dẫn đây!
Với thành viên 3N còn khuyến mãi thêm:
Nhổ răng không đau
A thế có thể là chị Siren rồi. Thế khuyến mại nhổ một thì được nhổ hai hay là nhổ 1 và được trồng 1 ạ?Vụ này hấp dẫn đây!
Với thành viên 3N còn khuyến mãi thêm:
Nhổ răng không đau
Hổng phải đâu, bác Kóc ơi!
Cái ảnh trên, nhà em chụp ngoài đường phố đấy(chả là mấy chị em này không biết từ đâu tới, khi chụp ảnh trước vườn hồng, cứ cười ...hết đát luôn, cười mãi...thấy lạ em lia máy sang bấm ké đấy!)
@ Hoa Pion,
Bạn thử xem ảnh này xem có phải là chị "xinh xinh lắm" mà bạn nói đến không nhé:
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?p=57565#post57565
post#164
Hừm, đã quá thời hạn được sửa bài 24h từ lâu nên chịu chết, chứ không nhà miềng phải sửa lại nhời bình trong bài ấy cho nó xứng với cái câu của Hoa Pion, rằng "Trông sao mà yêu yêu thế !".
Thật lòng mà nói, mình rất ấn tượng với quà tặng của Thụy Anh. Những bức ảnh rất đẹp, sưu tầm công phu (đoạn này hơi giống cái thứ văn chương phản biện luận văn). Những tư liệu hiếm gặp, có những điều mình biết, nhưng không mấy khi nhớ ra, có những điều mình ngạc nhiên được biết.
Và những bản dịch thơ... Mình rất ấn tượng với giọng thơ dịch mềm mại của Thụy Anh, mềm mại, nữ tính, mà vẫn sát bản gốc, không phóng tác quá thành chém gió như vài dịch giả khác.
Để tối mình sẽ viết kỹ hơn, vì mấy ngày vừa qua quá bận nên chưa đọc kỹ được.
Cám ơn Thụy Anh vì một món quà quý giá đối với những người yêu thơ Olga Berggoltz. Cám ơn Thụy Anh vì những cố gắng của bạn trong việc đưa thơ Olga Berggoltz đến với công chúng Việt Nam rộng rãi.
Một cuốn sách đầy tâm huyết của bác Hoa Pion. Rất trân trọng đón nhận!
Chúc Hoa Pion có thêm nhiều tác phẩm nữa !
Xin gửi lời cảm ơn tới bác Hoa Pion về món quà quý- tôi đã nhận được do bác Hungmgmi trao tận tay!
Không khí lúc đón nhận thật hoành tráng: các chai "trà" to vật vã, cao ngất ngưởng giữa bàn, cùng một seri các món quà từ Nga mang về bày xung quanh. Kèm theo là một hội Mem NNN rất hăng hái tham gia "Trà đạo" ....làm nóng rực cả không khí đêm đông Hà Nội!
![]()
Một cuốn sách đầy tâm huyết của bác Hoa Pion. Rất trân trọng đón nhận!
Chúc Hoa Pion có thêm nhiều tác phẩm nữa !
Ôi hihi, em chào anh!
![]()
![]()
Gửi lời chào và chúc đến Hoa Pion. Mong cũng được món quà của em! :emoticon-0155-flowe
Anh nhắc vài câu mà em thấy nôn nao quá.
Em quên mất không hỏi, thế ngồi cạnh anh là bác Bản đồ đấy ạ?
Có mùa Noel, không! Đúng hơn là Năm mới. Vợ chồng em, vợ chồng Trung Quyên, các bạn ở tầng 10 và anh đón Năm mới. Anh còn chỉ những vết trong phòng mà ngày xưa anh và lão Muzhik, thế nào nhỉ? Gắn tí bông vào các sợi kim tuyến rồi dính lên trần... phòng. Mười mấy năm rồi vẫn còn nguyên vết. :emoticon-0115-inlov
Mềm mại...
Đó là cảm nhận đầu tiên của mình khi cầm quyển sách lên. Dù có là bìa cứng, và ảnh Olga Berggoltz có nét gì đó khắc khổ, nhưng dường như sự mềm mại là từ đôi tay của nữ sĩ, và những chữ nghiêng nghiêng trên bìa...
Và quyển sách mở ra...
Có ai trong thế hệ mình và trước đó không biết đến Olga Berggoltz qua bản dich của Bằng Việt - những khúc hát say mê một thời thiếu nữ, rồi dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi. Ngày ấy, mình cũng chỉ nghĩ Olga Berggoltz là một nhà thơ viết rất dịu dàng và tinh tế về tình yêu...
Và rồi số phận tình cờ cho mình làm quen với Olga Berggoltz qua một vài khía cạnh khác - nhà thơ của chiến tranh, người phụ nữ sống trong vòng vây Leningrad, người đã thốt lên - «Никто не забыт и ничто не забыто».
Và cuốn sách của Thụy Anh cho mình thấy thêm một Olga Berggoltz khác nữa, vẫn là nhà thơ của tình yêu, vẫn là nhà thơ của chiến tranh, nhưng còn là một người vợ, một người mẹ, một người đã trải qua không ít đau khổ, nhưng không bị khuất phục.
Và những bản dịch thơ của Thụy Anh - mềm mại như chính dịch giả vậy...