[color=blue:4c64515551]Nguyên Anh xin giới thiệu tập thơ đang in. Vì phải làm thủ tục đổi tên cái tít sau khi có giấy phép nên thời gian cho ra mắt tập thơ hơi bị trễ một chút.
Nhân đây cũng xin lỗi bác Phanhoamay về việc xóa cái topic cũ mà bác đã lập ra để chúc mừng Biển & Em.
Nguyên Anh sẽ giới thiệu lần lượt 50 bài thơ được in trong tập "Cánh Buồm Thao Thức" (trong đó có một số đã từng được post lên tại box này). Rất mong nhận được ý kiến phê bình góp ý của các bạn gần xa để có thể sửa lại nếu một lúc nào đó cần in lại :lol: .
Trước hết, xin giới thiệu bài tựa do nhà thơ Đoàn Vị Thượng viết.[/color]
[size=18:4c64515551]TỰA[/size]
[size=24:4c64515551]T[/size]ôi được biết Nguyên Hùng làm thơ đã lâu và anh đã có thơ in báo từ những năm đầu 1980. Từ bấy đến nay, anh viết chậm rãi, không thật đều, và đến tận bây giờ mới cho xuất bản tập thơ đầu tay Cánh buồm thao thức.
Điều đó cho thấy anh là người “thao thức” với thơ nhiều lắm.
Thao thức nhưng không tỏ ta thâm trầm, kỳ bí, cao siêu.
Ngược lại, thơ Nguyên Hùng có giọng điệu hồn hậu, êm đềm với những tứ thơ trong sáng (dù có khi chuyển tải những ý tưởng táo bạo, sâu sắc) được thể hiện bằng ngôn ngữ dễ hiểu, dễ cảm nhận.
Bên cạnh làm thơ, Nguyên Hùng đã và đang làm nghiên cứu khoa học. Tôi nghĩ, lối tư duy cùng cách sử dụng ngôn ngữ minh bạch của một nhà khoa học hằng có nơi anh đã dung nhiếp vào thơ để tạo nên một giọng điệu như thế. Và đây không phải là thủ pháp mà là bản chất thơ nơi anh. Với một bản chất thơ như vậy có khi tạo nên một thi pháp, thậm chí một phong cách. Chính giọng điệu (ít nhiều đã tạo hình phong cách) này đã hóa thành một lớp “vỏ bọc” khá kín kẽ cho những cảm xúc, ý tưởng trong thơ anh, nó khiến bài thơ dễ được tiếp nhận ngay từ đầu nhưng gây bùng nổ ngầm về sau – hệt như bão tố thường nổi dậy từ những phía trời yên ắng nhất. Có lẽ nhờ vào sự “bọc đường” thường trực như vậy, nhiều bạn đọc dễ có cảm nhận thơ Nguyên Hùng thiên về suy tưởng lẽ đời, tình người nhiều hơn là biểu lộ cảm xúc trên lời thơ, và thốt lên nhận xét rằng anh coi thơ là nghệ thuật của tư duy hơn là nghệ thuật của ngôn từ (!). Thực ra đúng hơn, với anh chỉ có sự kết hợp nhuần nhuyễn, tài hoa giữa tư duy và ngôn từ mới tạo nên nghệ thuật của bài thơ.
Song, dường như không quá đặt nặng vào hình thức nghệ thuật, mỗi bài thơ của Nguyên Hùng trước hết là một câu chuyện đời tự kể. Và thơ đã giúp anh giải tỏa được nhiều điều, nhất là ở lĩnh vực tình cảm mà hình như đã có một thời anh phải trải qua ít nhiều cú sốc. Có cảm tưởng chính thái độ sống của tác giả đã làm nhẹ đi mọi câu thơ anh viết; thơ anh man mác hóa những hờn tủi, ảo mộng hóa những nỗi đau, và triết lý hóa những điều bất toại... Những sóng gió đã bão hòa trong các tứ thơ êm dịu, trong một giọng điệu thơ trầm lắng. Hay có khi sóng gió đã một lần lặn kín tất thảy vào tâm tư người viết rồi nên thơ mới “khải huyền” vẻ ấy?!
Nhưng tâm hồn một nhà thơ thì có khi nào “lặng sóng” nhỉ?
Với Nguyên Hùng, có lẽ hình tượng biển đã ám ảnh anh nhiều. Trong thơ anh có nhiều bài nhắc đến biển. Biển “ám ảnh” anh như biểu tượng của những cơn thịnh nộ, lại như một vẫy gọi khám phá. Anh nhìn ra (hay đã thực thấy trong đời mình?) có những người phụ nữ “muôn trùng” như biển, nâng mình lên hay dìm mình xuống cũng là họ.
Và đối với biển cả lạ lùng như thế, tâm hồn thơ trong anh lại như một cánh buồm thao thức, luôn sẵn sàng giương lên đi vào những cuộc khám phá mới, tràn trề cảm hứng giữa hai bề bất an và hạnh phúc.
4.2007
ĐOÀN VỊ THƯỢNG
Nhân đây cũng xin lỗi bác Phanhoamay về việc xóa cái topic cũ mà bác đã lập ra để chúc mừng Biển & Em.
Nguyên Anh sẽ giới thiệu lần lượt 50 bài thơ được in trong tập "Cánh Buồm Thao Thức" (trong đó có một số đã từng được post lên tại box này). Rất mong nhận được ý kiến phê bình góp ý của các bạn gần xa để có thể sửa lại nếu một lúc nào đó cần in lại :lol: .
Trước hết, xin giới thiệu bài tựa do nhà thơ Đoàn Vị Thượng viết.[/color]
[size=18:4c64515551]TỰA[/size]
[size=24:4c64515551]T[/size]ôi được biết Nguyên Hùng làm thơ đã lâu và anh đã có thơ in báo từ những năm đầu 1980. Từ bấy đến nay, anh viết chậm rãi, không thật đều, và đến tận bây giờ mới cho xuất bản tập thơ đầu tay Cánh buồm thao thức.
Điều đó cho thấy anh là người “thao thức” với thơ nhiều lắm.
Thao thức nhưng không tỏ ta thâm trầm, kỳ bí, cao siêu.
Ngược lại, thơ Nguyên Hùng có giọng điệu hồn hậu, êm đềm với những tứ thơ trong sáng (dù có khi chuyển tải những ý tưởng táo bạo, sâu sắc) được thể hiện bằng ngôn ngữ dễ hiểu, dễ cảm nhận.
Bên cạnh làm thơ, Nguyên Hùng đã và đang làm nghiên cứu khoa học. Tôi nghĩ, lối tư duy cùng cách sử dụng ngôn ngữ minh bạch của một nhà khoa học hằng có nơi anh đã dung nhiếp vào thơ để tạo nên một giọng điệu như thế. Và đây không phải là thủ pháp mà là bản chất thơ nơi anh. Với một bản chất thơ như vậy có khi tạo nên một thi pháp, thậm chí một phong cách. Chính giọng điệu (ít nhiều đã tạo hình phong cách) này đã hóa thành một lớp “vỏ bọc” khá kín kẽ cho những cảm xúc, ý tưởng trong thơ anh, nó khiến bài thơ dễ được tiếp nhận ngay từ đầu nhưng gây bùng nổ ngầm về sau – hệt như bão tố thường nổi dậy từ những phía trời yên ắng nhất. Có lẽ nhờ vào sự “bọc đường” thường trực như vậy, nhiều bạn đọc dễ có cảm nhận thơ Nguyên Hùng thiên về suy tưởng lẽ đời, tình người nhiều hơn là biểu lộ cảm xúc trên lời thơ, và thốt lên nhận xét rằng anh coi thơ là nghệ thuật của tư duy hơn là nghệ thuật của ngôn từ (!). Thực ra đúng hơn, với anh chỉ có sự kết hợp nhuần nhuyễn, tài hoa giữa tư duy và ngôn từ mới tạo nên nghệ thuật của bài thơ.
Song, dường như không quá đặt nặng vào hình thức nghệ thuật, mỗi bài thơ của Nguyên Hùng trước hết là một câu chuyện đời tự kể. Và thơ đã giúp anh giải tỏa được nhiều điều, nhất là ở lĩnh vực tình cảm mà hình như đã có một thời anh phải trải qua ít nhiều cú sốc. Có cảm tưởng chính thái độ sống của tác giả đã làm nhẹ đi mọi câu thơ anh viết; thơ anh man mác hóa những hờn tủi, ảo mộng hóa những nỗi đau, và triết lý hóa những điều bất toại... Những sóng gió đã bão hòa trong các tứ thơ êm dịu, trong một giọng điệu thơ trầm lắng. Hay có khi sóng gió đã một lần lặn kín tất thảy vào tâm tư người viết rồi nên thơ mới “khải huyền” vẻ ấy?!
Nhưng tâm hồn một nhà thơ thì có khi nào “lặng sóng” nhỉ?
Với Nguyên Hùng, có lẽ hình tượng biển đã ám ảnh anh nhiều. Trong thơ anh có nhiều bài nhắc đến biển. Biển “ám ảnh” anh như biểu tượng của những cơn thịnh nộ, lại như một vẫy gọi khám phá. Anh nhìn ra (hay đã thực thấy trong đời mình?) có những người phụ nữ “muôn trùng” như biển, nâng mình lên hay dìm mình xuống cũng là họ.
Và đối với biển cả lạ lùng như thế, tâm hồn thơ trong anh lại như một cánh buồm thao thức, luôn sẵn sàng giương lên đi vào những cuộc khám phá mới, tràn trề cảm hứng giữa hai bề bất an và hạnh phúc.
4.2007
ĐOÀN VỊ THƯỢNG