Cánh Buồm Thao Thức - thơ Nguyên Hùng

NguyenAnh

New member
[color=blue:4c64515551]Nguyên Anh xin giới thiệu tập thơ đang in. Vì phải làm thủ tục đổi tên cái tít sau khi có giấy phép nên thời gian cho ra mắt tập thơ hơi bị trễ một chút.

Nhân đây cũng xin lỗi bác Phanhoamay về việc xóa cái topic cũ mà bác đã lập ra để chúc mừng Biển & Em.

Nguyên Anh sẽ giới thiệu lần lượt 50 bài thơ được in trong tập "Cánh Buồm Thao Thức" (trong đó có một số đã từng được post lên tại box này). Rất mong nhận được ý kiến phê bình góp ý của các bạn gần xa để có thể sửa lại nếu một lúc nào đó cần in lại :lol: .

Trước hết, xin giới thiệu bài tựa do nhà thơ Đoàn Vị Thượng viết.[/color]

cbtt2nho.jpg


[size=18:4c64515551]TỰA[/size]

[size=24:4c64515551]T[/size]ôi được biết Nguyên Hùng làm thơ đã lâu và anh đã có thơ in báo từ những năm đầu 1980. Từ bấy đến nay, anh viết chậm rãi, không thật đều, và đến tận bây giờ mới cho xuất bản tập thơ đầu tay Cánh buồm thao thức.

Điều đó cho thấy anh là người “thao thức” với thơ nhiều lắm.

Thao thức nhưng không tỏ ta thâm trầm, kỳ bí, cao siêu.

Ngược lại, thơ Nguyên Hùng có giọng điệu hồn hậu, êm đềm với những tứ thơ trong sáng (dù có khi chuyển tải những ý tưởng táo bạo, sâu sắc) được thể hiện bằng ngôn ngữ dễ hiểu, dễ cảm nhận.

Bên cạnh làm thơ, Nguyên Hùng đã và đang làm nghiên cứu khoa học. Tôi nghĩ, lối tư duy cùng cách sử dụng ngôn ngữ minh bạch của một nhà khoa học hằng có nơi anh đã dung nhiếp vào thơ để tạo nên một giọng điệu như thế. Và đây không phải là thủ pháp mà là bản chất thơ nơi anh. Với một bản chất thơ như vậy có khi tạo nên một thi pháp, thậm chí một phong cách. Chính giọng điệu (ít nhiều đã tạo hình phong cách) này đã hóa thành một lớp “vỏ bọc” khá kín kẽ cho những cảm xúc, ý tưởng trong thơ anh, nó khiến bài thơ dễ được tiếp nhận ngay từ đầu nhưng gây bùng nổ ngầm về sau – hệt như bão tố thường nổi dậy từ những phía trời yên ắng nhất. Có lẽ nhờ vào sự “bọc đường” thường trực như vậy, nhiều bạn đọc dễ có cảm nhận thơ Nguyên Hùng thiên về suy tưởng lẽ đời, tình người nhiều hơn là biểu lộ cảm xúc trên lời thơ, và thốt lên nhận xét rằng anh coi thơ là nghệ thuật của tư duy hơn là nghệ thuật của ngôn từ (!). Thực ra đúng hơn, với anh chỉ có sự kết hợp nhuần nhuyễn, tài hoa giữa tư duy và ngôn từ mới tạo nên nghệ thuật của bài thơ.

Song, dường như không quá đặt nặng vào hình thức nghệ thuật, mỗi bài thơ của Nguyên Hùng trước hết là một câu chuyện đời tự kể. Và thơ đã giúp anh giải tỏa được nhiều điều, nhất là ở lĩnh vực tình cảm mà hình như đã có một thời anh phải trải qua ít nhiều cú sốc. Có cảm tưởng chính thái độ sống của tác giả đã làm nhẹ đi mọi câu thơ anh viết; thơ anh man mác hóa những hờn tủi, ảo mộng hóa những nỗi đau, và triết lý hóa những điều bất toại... Những sóng gió đã bão hòa trong các tứ thơ êm dịu, trong một giọng điệu thơ trầm lắng. Hay có khi sóng gió đã một lần lặn kín tất thảy vào tâm tư người viết rồi nên thơ mới “khải huyền” vẻ ấy?!

Nhưng tâm hồn một nhà thơ thì có khi nào “lặng sóng” nhỉ?

Với Nguyên Hùng, có lẽ hình tượng biển đã ám ảnh anh nhiều. Trong thơ anh có nhiều bài nhắc đến biển. Biển “ám ảnh” anh như biểu tượng của những cơn thịnh nộ, lại như một vẫy gọi khám phá. Anh nhìn ra (hay đã thực thấy trong đời mình?) có những người phụ nữ “muôn trùng” như biển, nâng mình lên hay dìm mình xuống cũng là họ.

Và đối với biển cả lạ lùng như thế, tâm hồn thơ trong anh lại như một cánh buồm thao thức, luôn sẵn sàng giương lên đi vào những cuộc khám phá mới, tràn trề cảm hứng giữa hai bề bất an và hạnh phúc.

4.2007
ĐOÀN VỊ THƯỢNG
 
[color=blue:943eee30d1][size=18:943eee30d1]Bài 1. TẢN MẠN VỀ BIỂN[/size]
1.
(Với Thanh Ngọc)

Không gió thổi, biển làm gì có sóng
Không có em, anh đơn lẻ trên đời
Vành trăng kia dẫu vàng rực giữa trời
Sóng lúc trắng, lúc thẫm xanh màu ngọc.

2.
(Với Khải Nguyên, tác giả “Khao khát”)

Anh đã viết cả ngàn lần về biển
Về tình yêu không có bến bờ
Vẫn khát khao như chưa từng được nếm
Vị mặn mòi của biển cả - nàng thơ

Anh đã viết cả ngàn lần về biển
Mà vẫn đắm say trước mây nước ngàn trùng
Những câu thơ chứa đầy trải nghiệm
Vẫn cháy bỏng khát khao yêu đến tận cùng .

3.
(Với Khải Nguyên, tác giả “Khao khát”)

Biển ngủ rồi
Nhưng ta vẫn thức
Chờ trăng lên từ biển - phía chân trời.
Dẫu đêm nay trăng lại khuyết thêm rồi
Không tròn sáng, không còn thơ mộng mấy
Thì vẫn hơn cả ngàn sao đang nhấp nháy
Đăm đắm nhìn ta bằng ánh mắt đưa tình...

Biển ngủ rồi, ta chưa hết chòng chành
Con sóng giữa lòng ta vẫn dâng trào lên mãi
Thuyền buông neo, người nằm im trên bãi
Mà cánh buồm tình ái vẫn ra khơi...
[/color]
 
[color=blue:7095a75d1a][size=18:7095a75d1a]Bài 2. THAO THỨC[/size]

Ca khúc Thao Thức (click để nghe)

[size=18:7095a75d1a]N[/size]ơi miền quê mái nhà nương vách đá
Nơi mùa Xuân khuất mình trong lạnh giá
Ta nhớ về Hà Nội mới xa
Hà Nội trong em nên cũng ở trong ta

Đêm Thanh Chương im lìm trong giấc ngủ
Chỉ có mình ta thao thức cùng nỗi nhớ
Chỉ có mình ta tâm sự cùng ta
Nơi quê hương vẫn nặng nỗi thương nhà...

Nhưng thương yêu dành cho em nhiều nhất
Đây dáng em gầy trong vòng ôm rất chặt
Đây âu yếm dịu dàng những cái cầm tay
Và ánh mắt nhìn đắm trong hương say...

Hãy ngủ ngon nghe em, để mình ta thức
Hãy mộng nữa đi em, những giấc mơ[/color]
[color=white:7095a75d1a] ...........................................[/color] [color=blue:7095a75d1a]sẽ thành hiện thực
Giữ cho em được trọn giấc đêm nay
Em ngủ giữa Thủ đô, ta canh tận nơi này... [/color]

1977.

Nhạc:

thaothuc1kz2.gif

thaothuc2qv6.gif
[/b]
 
Cái bìa lần này đẹp hơn lần trước rồi bác Nguyên Anh ạ. Một lần nữa chúc mừng bác nhé!
 
[color=blue:c37893727d][size=18:c37893727d]Bài 3. BIỂN VÀ EM[/size]

[size=18:c37893727d]A[/size]nh lớn lên trên sóng
Nên say hoài biển xanh
Biển đưa ngàn chiếc võng
Ru bồng bềnh hồn anh.

Em chỉ là giọt nhỏ
Giữa dòng đời, lặng trôi
Mà trước em, anh ngỡ
Trước muôn trùng biển khơi.

1985.


[size=18:c37893727d]Bài 4. VỀ THĂM QUÊ BIỂN[/size]

[size=18:c37893727d]V[/size]ề thăm quê biển chiều hè
Mực tôm níu giữ, men bia gọi mời
Bạn bầu réo gọi ới ời
Thân này ví xẻ làm mười...vẫn nguyên
Kẻ xưa cũ, người mới quen
Gặp nhau tay cứng tay mềm trao nhau...
Hoàng hôn đã ngủ giấc sâu
Ngoài kia trên sóng đầy sao thuyền chài
Hàn huyên, lách cách cốc chai
Không hay biển gọi ban mai tới gần.

2002.
[/color]

P/S: Cám ơn Nina nhé.
 
[color=blue:35586d58f8][size=18:35586d58f8]Bài 5. TIẾNG HÁT EM[/size]

[size=9:35586d58f8]“Nào bên nhau cầm tay, ta lên đường hạnh phúc”
Lời bài ca hay chính em thúc giục? [/size]


[size=18:35586d58f8]T[/size]ôi yêu tiếng hát em
Thiết tha và cháy bỏng
Yêu quá nên phát ghen
Mỗi đêm về đầy mộng.

Em ơi, sóng âm vang
Của bài ca, sẽ tắt?
Em ơi, mảng bè trầm
Liệu sẽ còn hay mất?

Mọi người khen giọng em
Mỗi lần nghe tiếng hát
Riêng tôi muốn hôn lên
Nơi lời ca em cất…

Trong không gian bát ngát
Tôi nghe thấy rất vang
Tôi nghe thấy rất trầm
Bài tình ca không tắt…

1977.[/color]
 
[color=blue:ec611041d0][size=18:ec611041d0]Bài 6. TRÊN BÃI BIỂN ĐÊM RẰM[/size]

[size=24:ec611041d0]G[/size]iữa đêm rằm hai đứa rủ nhau đi
Trăng rất sáng, bãi biển dài lộng gió
Biển mát rượi, ta cồn cào nỗi nhớ
Bạn đi cùng, sao chẳng phải là em?

Nằm bên nhau nơi bãi biển êm đềm
Chân kề sóng, đầu gối bờ cát trắng
Hiểu lòng nhau cả hai cùng im lặng
Mắt dõi sao trời tìm hình bóng thân quen.

Ôi đẹp thần tiên bãi biển nhuốm trăng lên
Mà man mác nỗi lòng ta không bến
Em xa rồi, còn mình ta với biển
Với muôn trùng sóng nhớ gối lưng nhau…

Hai đứa cứ nằm…lặng im…rất lâu
Bạn không nhắc có khi nằm chờ sáng
Thôi chào nhé sóng xanh cùng cát trắng
Dấu chân này xin hẹn những lần sau… [/color]

1977.
 
[color=blue:c42b806d42][size=18:c42b806d42]Bài 7. ĐÔNG ĐANG VỀ…[/size]

[size=24:c42b806d42]Đ[/size]ông đang về, ngoài kia trời chắc lạnh
Đây nắng vàng anh muốn gửi ra em
Ôi mùa đông vẫn đậm sắc thanh thiên
Không gió bấc không mưa phùn dai dẳng

Ở phương Nam vẫn chan hòa ánh nắng
Nắng của trời, nắng của lòng anh
Trời luôn trong và tình mãi tươi xanh
Anh xin gửi cho em, em nhé?

Anh xa em đã mấy mùa quạnh quẽ
Canh cánh trong lòng một nỗi nhớ không nguôi
Nay đông về trời đất vẫn xanh tươi
Em vẫn trong anh một tình yêu mới mẻ

Anh lo em ở ngoài kia lạnh thế
Bàn tay gầy cầm bút có run không?
Ôi bàn tay như một búp sen hồng
Giờ phút ấy đưa anh cầm, lưu luyến...

Anh khắc trọn từng lời đêm đưa tiễn
Bao ngọt lành trong hơi ấm tay em
Và bao ngày anh nhớ, mộng bao đêm
Bàn tay ấy cùng anh vun cuộc sống...

*

Anh muốn gửi tặng em yêu chùm nắng
Của đất trời và từ trái tim anh
Trời luôn trong và tình mãi tươi xanh
Em yêu dấu, em vui lòng nhận nhé! [/color]

1978.
 
Xin chúc mừng anh Nguyên Hùng với tập thơ đầu tay. Hè này em vào nhớ đề tặng thằng em một cuốn bác nhé.
 
@Hungmgmi:
Một lần nữa cám ơn Việt Hùng.
Về việc tặng sách thì đương nhiên rồi. Có thể còn được khuyến đọc ấy chứ :lol:

(Trong tập CBTT, mình có đưa vào một số bài viết từ hồi còn SV, thơ còn thật thà lắm, nhưng đây là dụng ý mà)

[size=18:e0c2d6f848]Bài 8. TRƯỚC SÔNG TIỀN MÙA NƯỚC ĐỎ[/size]


[size=24:e0c2d6f848]T[/size]ôi đã qua nhiều núi nhiều sông
Để được dừng lại đây ngắm Cửu Long
[color=white:e0c2d6f848]..................................[/color]tự xẻ dòng xòe ra
[color=white:e0c2d6f848].............................................. [/color] chín ngả
Hẳn thiên nhiên muốn chia đều cho con người
[color=white:e0c2d6f848]............................................... [/color] tất cả
Lòng ưu ái của đất trời, từ mỗi hạt phù sa…

Tôi yêu con sông nước chảy hiền hòa
Không bãi không đê, chỉ có hai bờ đất
Là hai miệt vườn xanh chạy dài tít tắp
Thuyền buông neo, trái chín đã sẵn chờ…

Nhưng lòng tôi thầm tiếc đến sững sờ
Dòng nước đỏ mải đi làm ngọt biển
Mà vườn Ba Tri phù sa chưa đến
Ruộng Gò Công còn nhiễm mặn chua phèn…


Chiều tạnh giông. Trước sóng đỏ sông Tiền
Tôi như thấy sông Hồng dâng trong ngực
Cầu Thăng Long nối đôi bờ mơ - thực
Bao cuộc hẹn hò in bóng khúc sông sâu

Như thấy núi cao sỏi đá cũng tươi màu
Đất miền Trung xanh nụ cười trẻ lại
Nước từ nay theo bàn chân trai gái
Gột cái nghèo muôn thuở bám ông cha…

Tôi cũng nghe đâu đây từ suối nhỏ Tà Sa
Đến hùng vĩ Sông Đà,
[color=white:e0c2d6f848]................................. [/color] mênh mông Đồng Nai thượng
Những dòng sông đang ngày đêm chuyển mình
[color=white:e0c2d6f848] ..................................... [/color] sản sinh dòng năng lượng
Cho mọi nẻo đường ánh điện lóa trăng sao…

Bỗng bên tôi những đợt sóng dội vào
Tàu rẽ nước hay dòng sông trăn trở?

1984.
 
Chúc mừng đứa con tinh thần của bác Nguyên Anh đã được ra đời. Cho nhà em xin một quyển làm kỷ niệm nhé, nhớ có cả chữ ký đấy :D
 
@rung_bach_duong
Anh xin cám Hà ơn và ghi nhớ.

@HBĐ:
Tặng sách thì đương nhiên rồi
Còn thêm khuyến đọc... cả mồi lẫn bia!

Riêng ai có vợ người Nga
Thì thêm một suất bay ra bay vào.

[size=18:aed7908454]Bài 9. NÓI VỚI EM[/size]

[size=24:aed7908454]L[/size]ại một Tết, một mùa Xuân côi cút
Côi cút lặng thầm giữa tổ ấm và em
Bởi lỡ để vuột tầm tay hạnh phúc
Anh thành người như dại như điên.

Anh lầm tưởng gần nhau thì xích lại
Những cách ngăn, giá lạnh sẽ lui dần
Bởi chân thật nên tình anh vụng dại
Cứ ngu ngơ chẳng biết nẻo xa gần.

Chân lạc bước giữa bể đời đen bạc
Anh vẫn thấy em thăm thẳm phía sao trời
Giữa hai ta là hố sâu ngăn cách
Anh tuyệt vọng nhìn, em ơi!


Anh muốn nhảy liều qua để được bên em
[color=white:aed7908454] ........................................... [/color] cho bõ nhớ
Để được vuốt xanh từng sợi bạc nơi vầng trán em
[color=white:aed7908454] ........................................ [/color] đang thắt nghẹt tim anh
Để được nhìn vào mắt em
[color=white:aed7908454] ............................ [/color] dường chỉ còn ánh lửa giận hờn
Để được áp lên đôi môi đang héo khô
[color=white:aed7908454] .................................. [/color] những khúc tình ca
[color=white:aed7908454] .................................. [/color] một thời làm tim anh ngây ngất.

Nhưng em ơi anh chẳng thể làm gì
[color=white:aed7908454] .................................. [/color] trước muôn vàn điều ước
Bởi niềm tin nay đã cạn rồi
Mặc cảm này đeo đẳng mãi không thôi.

*

Lại một Tết, anh một mình đơn chiếc
Giữa căn nhà trống vắng ngóng trông ra
Càng thương em những năm dài mơ ước
Tự tay ta tạo dựng một nếp nhà…
 
[size=18:452f6e2585]Bài 10. CÓ LẼ NÀO…[/size]

(Ca khúc CÓ LẼ NÀO: http://blogtiengviet.net/minhthu49/2007/04/22/cas_laof_nano_3)

[size=24:452f6e2585]E[/size]m dứt bỏ anh không mảy may tiếc nuối
Như vứt chẳng đắn đo mảnh áo cũ lỗi thời
Anh thẫn thờ ra đi, bước chìm bước nổi
Có lẽ nào ... em ơi!

Có lẽ nào đường ta phải rẽ đôi
Và hạnh phúc sao mỏng manh dường ấy:
Anh yêu em hơn những gì còn lại
Chẳng biết cách giữ gìn, để mất em!

Đến giờ này anh vẫn chẳng tin
Con tim em đã thuộc về kẻ khác
Và chẳng tin cái điều khiến lòng anh tan nát:
Nay với em, anh như kẻ qua đường.

Có lẽ nào không một chút vấn vương
Bao cay đắng ngọt bùi suốt một thời say đắm?
Bao nỗi khổ niềm vui những tháng ngày yên ấm?
Những đợi chờ khắc khoải lúc xa nhau?

Anh sẽ vĩnh viễn mất em, có lẽ nào
Khi trong anh vẫn đầy ắp bóng hình em
[color=white:452f6e2585]..................................[/color]với tiếng cười giọng hát ?
Có lẽ nào khúc tình ca lụi tắt
Giữa tim mình còn khao khát yêu thương ?

Có lẽ nào anh phải xa cách các con
Những giọt máu tình yêu của một thời
[color=white:452f6e2585] ......................................[/color]cơm ăn còn chẳng đủ
Những hình hài nhỏ nhoi từng làm em
[color=white:452f6e2585] ....................................... [/color] xanh xao như lá úa
Những đứa bé ta yêu, chiều chuộng đến trọn đời ?
*
Có lẽ nào...
Có lẽ nào...
Em ơi!
 
[color=blue:326cdfcfd2][size=18:326cdfcfd2]Bài 11. RẤT GẦN MÀ RẤT XA[/size]
[size=9:326cdfcfd2]
Hãy cứ để anh yêu,
Yêu hoài em nhé
Dẫu chẳng được lòng cha
Dẫu không vừa ý mẹ
Yêu em hơn, bù đắp buổi ban đầu
Khi chúng mình lầm lỡ giận hờn nhau…[/size]

[size=24:326cdfcfd2]H[/size]ãy cứ để anh yêu
Như mười lăm năm trước
Hãy cứ để anh yêu
Chừng nào còn yêu được.

Em chẳng phải mỹ nhân
Mà sao anh đắm đuối?
Em chẳng phải thiên thần
Sao lòng đau tiếc nuối?

Em đơn giản là em
Nhưng với anh là vợ
Là bạn đời bao phen
Chia cùng anh sướng, khổ.

Em đơn giản là em
Là mẹ hai đứa trẻ
Bao năm dài lặng lẽ
Quên mình cho con thơ.

*

“Rất dài và rất xa
Là những ngày thương nhớ”
Rất gần mà rất xa
Khi niềm tin tan vỡ…

1994.[/color]
 
[color=blue:2ce017d8ec][size=18:2ce017d8ec]Bài 12. XÔN XAO[/size]

[size=24:2ce017d8ec]N[/size]hớ em vượt ngàn dặm đất
Gặp em chìm đắm bến sâu
Ngụp biển thu chiều xanh ngắt
Xôn xao sóng bạc trên đầu...

2002.

[size=18:2ce017d8ec]Bài 13. ÔNG LÃO VÀ CÁ VÀNG[/size]

[size=24:2ce017d8ec]C[/size]á Vàng lặn lội nơi đâu
Khổ thân ông lão bên cầu đứng trông
Nắng chiều nhuộm tím bờ sông
Nghiêng nghiêng mắt lưới bềnh bồng bờ đê
Từ ngày cá quẫy vút đi
Lão đây mắc nợ đầm đìa tới nay
Nợ người một cái cầm tay
Một lần kề má, nhiều ngày còn vương...

2002.[/color]
 
[color=blue:7b5a8cf8d7][size=18:7b5a8cf8d7]Bài 14. NGÀY MƯA BÃO[/size]

[size=24:7b5a8cf8d7]B[/size]ầu trời giận ai mà giấu sắc trong xanh
Cho mặt đất ngậm ngùi trong nước mắt?
Em của anh, nắng vui sao nỡ tắt
Ðể nỗi u buồn phủ lạnh nơi anh?



[size=18:7b5a8cf8d7]Bài 15. SÔNG NHỚ [/size]

[size=24:7b5a8cf8d7]Đ[/size]ò qua sông. Mỗi người một ngả
Anh ra đi ngược dòng sông nhớ
Nhớ bến đêm nào hai đứa thức canh thâu
Không bức tường con che chắn nụ hôn đầu.
[/color]
 
[color=blue:c1bd5227b2][size=18:c1bd5227b2]Bài 16. CHIỀU BẾN SÔNG[/size]

[size=24:c1bd5227b2]C[/size]hiều bến sông anh ngồi bên em
Lắng nghe trong lòng con nước lên
Đôi bờ vai trượt nghiêng câu hát
“Biển một bên và em một bên”(*)

Chiều Sài Gòn anh ngồi bên em
Trăng vàng sóng sánh mặt sông êm
Kề má nhau cùng nghêu ngao hát
Thoang thoảng hương sen mái tóc mềm.

Chiều bến sông chúng mình bên nhau
Thời gian trôi qua mau thật mau
Lục bình tím biếc trôi lặng lẽ
Trăng cũng dần nghiêng phía dốc cầu.

Chiều bến sông anh ngồi bên em…

[size=9:c1bd5227b2](*) Câu thơ của Trần Đăng Khoa [/size]
2002
[/color]
[color=blue:c1bd5227b2]
[size=18:c1bd5227b2]Bài 17. ANH CHẲNG THỂ QUÊN [/size]

[size=24:c1bd5227b2]A[/size]nh chẳng thể quên đâu
Chiều bến sông sóng vỗ
Bồi hồi từng hơi thở
Em thầm thì thương anh.

Em như làn sóng xanh
Anh như con thuyền cũ
Sóng mơn man, vần vũ
Thuyền chòng chành bão giông.

Thế mà giờ nói “không”
Sóng đã thành xa ngái?
Thuyền nay không còn lái
Biết trôi dạt phương nào?

Từng ngày ngóng đợi nhau
Con mắt thuyền phai nhạt
Sóng không thôi rào rạt
Sông thu vàng mênh mang. [/color]

2002
 
[color=blue:014a02d635][size=18:014a02d635]Bài 18. MỘT NGÀY NÀO EM ĐẾN…
[/size]
[size=24:014a02d635]E[/size]m vừa ước, rồi lại không ước nữa
Ôi vì đâu, nỗi sợ cứ ập òa?
Trong thơ em thấp thoáng nỗi xót xa
Anh muốn biết ai làm em buồn thế.

Trên đường đời bước chân em nhè nhẹ
Mảnh thủy tinh lỡ xước có hề chi
Ngoài khơi xa tiếng sóng vẫn thầm thì
Đời vẫn đẹp mênh mông không bờ bến.

Một ngày nào, anh xin mời em đến
Ngôi nhà anh trên đỉnh sóng thời gian
Mình sẽ bên nhau cho băng tuyết dần tan
Và nồng ấm đắm say cùng trời biển.

2006.[/color]
 
[color=blue:5e4835cb83][size=18:5e4835cb83]Bài 19. TRỞ LẠI ĐÀ LẠT[/size]


[size=24:5e4835cb83]M[/size]ười tám năm mới về thăm lại
Vẫn thấy bâng khuâng như đến lần đầu
Bước chân anh bồn chồn leo phố núi
Hoa thì nhiều mà em ở nơi đâu?

Sơn thủy vẫn hữu tình, suối chảy thông reo
Dáng cương trực, nét dịu hiền hòa quyện
Anh không tiếc chưa đi khắp năm châu bốn biển
Chỉ tiếc lần này chẳng có em theo.

1994.[/color]
 
Back
Top