Chọn thơ dịch cho ngày 8/3 và...

Đề nghị bác NA đừng đố chị em dịch ngược nữa, trừ dai_dien_Nga, hoặc đưa phần dịch này sang box nói viết t Nga. Bởi vì dọc bản dịch của người bản xứ ta giống như ăn bánh đúc chấm cát trộn đường, chứ không thể thành bánh đúc chấm đường cát hay chấm mật được :D
Tuy vậy em và Nina vẫn không thể bỏ qua món nợ của bác NA đã hứa dành cho chúng em :lol: Vì ít ra chúng em cũng phải tra rách cả 5 cuốn từ điển Việt-Nga, Việt-Anh, Việt-Thái, Việt-Mèo và Việt-Vị mới có thể "chuyển ngữ" như vậy :wink: :lol:
 
Nhờ dai-dien-Nga thẩm định và hiệu chỉnh giùm. Cám ơn nhiều nhé :oops: :shock:
Em khâm phục các bác dịch ngược! Nhưng em không "thẩm định" được đâu. Em có giỏi và kinh nghiệm như bác NguyênAnh mà dám đánh giá tác phẩm nghệ thuật của người khác đâu. Em chỉ nói nhỏ ý kiến riêng của em thôi nhé: đối với em, tác phẩm dịch ngược của các bác giống như tranh của bác t_art - nhìn trông rất hay nhưng chẳng hiểu gì được... các bác đừng giận em qua nhé :P :lol: Kiểu thơ của bác USY và bác Nina tạo ra, tiếng Nga gọi là "белые стихи", tức là thơ không có vân.
 
dai_dien_Nga nói:
Nhờ dai-dien-Nga thẩm định và hiệu chỉnh giùm. Cám ơn nhiều nhé :oops: :shock:
Em khâm phục các bác dịch ngược! Nhưng em không "thẩm định" được đâu. Em có giỏi và [color=red:7e8482e365]kinh nghiệm như bác NguyênAnh [/color]mà dám đánh giá tác phẩm nghệ thuật của người khác đâu. Em chỉ nói nhỏ ý kiến riêng của em thôi nhé: đối với em, tác phẩm dịch ngược của các bác giống như tranh của bác t_art - nhìn trông rất hay nhưng chẳng hiểu gì được... các bác đừng giận em qua nhé :P :lol: Kiểu thơ của bác USY và bác Nina tạo ra, tiếng Nga gọi là "белые стихи", [color=red:7e8482e365]tức là thơ không có vân[/color].
Thứ nhất, Olia đã đánh giá sai tớ rồi. Ngay thơ tiếng Việt thì tớ cũng chỉ có thể cảm nhận theo bản năng cá nhân thôi à, chứ có làm nghệ thuật ngày nào đâu mà có kinh nghiệm :roll: ;
Thứ hai, tớ thấy thơ dịch ngược của USY và Nina cũng có vần ở các từ cuối câu đấy chứ? Hay Olia muốn nói tới sự mềm mại của tiếng Nga?
Quả thực, hiểu và cảm được thơ tiếng nước ngoài thật quá khó!
 
Tôi mới tìm một bài thơ " Mùa hè đã qua" nhờ các bạn dịch giùm tôi ... để tôi thấy mình như trẻ lại tuổi 15...
В школьное окно смотрят облака,
Бесконечным кажется урок.
Слышно, как скрипит пёрышко слегка,
И ложатся строчки на листок.

Первая любовь... Звонкие года.
В лужах голубых стекляшки льда...
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда.

Незаметный взгляд изумлённых глаз
И слова туманные чуть-чуть.
После этих слов в самый первый раз
Хочется весь мир перевернуть.

Первая любовь... Снег на проводах.
В небе промелькнувшая звезда.
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда.

Песенка дождя катится ручьём,
Шелестят зелёные ветра.
Ревность без причин, споры ни о чём —
Это было будто бы вчера.

Первая любовь... Звонкие года.
В лужах голубых стекляшки льда...
Не повторяется, не повторяется,
Не повторяется такое никогда!


Trân trọng cảm ơn !!!
 
dai_dien_Nga nói:
Nhân dịp ngày 8/03, em xin dịch thơ của bác Trăng Quê trước (em đã học về thơ lục bát tại Khoa tiếng Việt rồi bác ạ, nhưng dịch thơ ra tiếng Nga đúng kiểu ấy thì em chịu).
Trăng Quê nói:
Hôm nay mồng Tám tháng Ba!
Tôi giặt hộ bà cái áo của tôi
Nếu bà còn nói lôi thôi
Thì tôi lại trả áo tôi cho bà! :lol:
(чрезвычайно! вольный перевод :lol: )

Свою рубашку за тебя, жена,
Сегодня, в праздник, сам я постирал!
Я понимаю, ты поражена…
Но не надейся, что примерным мужем стал.

Друзья сказали, на 8-ое марта
Жене подарок надо сделать «ювелирный».*
Предупреждаю сразу, чтоб не раскрывала рта,
А то верну рубаху, будешь перестирывать!

-------
* Em xin giải thích về câu chơi chữ này một chút, hehê, em sợ nếu chỉ có tác giả mới hiểu được tác phẩm của mình thì hơi phí nhỉ :lol: Nghĩa là các bạn của ông chồng này bảo là nhân dịp ngày lễ phụ nữ phải tặng cho vợ một quà là đồ trang sức gì đó, còn ông ấy hiểu là phải làm một quà đòi hỏi độ tay nghề cao ("ювелирная работа").

Ura ! :lol: Đại diện Nga! Rất tuyệt vời! :lol:
Tưởng TQ đùa thế thôi ai dè bạn dịch thật và dịch rất hay nữa là đằng khác. TQ đã vận dụng hết chút tiếng Nga còn sót lại để hiểu!
Buồn cười nhất là câu" Но не надейся, что примерным мужем стал".
Chúc vui nhé, xin lỗi là mãi hôm nay mới lọ mọ chui vào chuyên mục này để đọc, nhưng người Nga nói rằng " thà muộn còn hơn không bao giờ" có phải không?
Cảm ơn Olia!
 
NguyenAnh nói:
Thứ hai, tớ thấy thơ dịch ngược của USY và Nina cũng có vần ở các từ cuối câu đấy chứ?

Прошу я искренне прощенья
У "юных" поэтесс USY и Нины,
Критиковала их произведенья
Без злого умысла и кислой мины.

По правде говоря, я не поэт,
И никогда им не хотела стать.
Не критик, не литературовед.
Я просто кое-что могу зарифмовать.

Кто сочиняет рифмы, как попсы куплет,
Тот, как и я, поэт бездарный. :oops:
Но все же повторю, в словах " дотлá" и "стáла" рифмы нет,
Поскольку разный слог ударный.


Стих нерифмованный по-русски "белый стих" зовется,
И многим он поэтам сердцу ближе.
В нем тоже красота своя найдется.
Да только я вот красоты этой не вижу. :roll:

Но и не это главное. Без рифмы есть стихи,
А вот без ритма стих не существует.
Без ритма стих крошится, рвется на куски,
Пусть даже строки автор аккуратно зарифмует.
 
Все это так точно, Оля :oops:
Потому, что мы - не "нгыой Нга"! :lol:
Спасибо тебе, и Ураааааа! :oops: :lol: :lol: :lol:
 
Olia nói:
Но и не это главное. Без рифмы есть стихи,
А вот без ритма стих не существует.
Согласен с тобой.

Mình tiếp tục công việc nhé. Sau đây là hai bài thơ của Marina Xvetaeva. Xin mời các cao thủ ra tay.

(Nhân tiện NA cũng xin thông báo: chúng mình có mấy bài dịch thơ Veronika Tushnova đang được lên khuôn tại một tờ tạp chí)

ТРИ ПОЦЕЛУЯ

-- "Какие маленькие зубки!
И заводная! В парике!"
Она смеясь прижала губки
К ее руке.

-- "Как хорошо уйти от гула!
Ты слышишь скрипку вдалеке?"
Она задумчиво прильнула
К его руке.

-- "Отдать всю душу, но кому бы?
Мы счастье строим -- на песке!"
Она в слезах прижала губы
К своей руке.

РАЗНЫЕ ДЕТИ

Есть тихие дети. Дремать на плече
У ласковой мамы им сладко и днем.
Их слабые ручки не рвутся к свече, --
Они не играют с огнем.

Есть дети -- как искры: им пламя сродни.
Напрасно их учат: "Ведь жжется, не тронь!"
Они своенравны (ведь искры они!)
И смело хватают огонь.

Есть странные дети: в них дерзость и страх.
Крестом потихоньку себя осеня,
Подходят, не смеют, бледнеют в слезах
И плача бегут от огня.

Мой милый! Был слишком небрежен твой суд:
"Огня побоялась -- так гибни во мгле!"
Твои обвиненья мне сердце грызут
И душу пригнули к земле.

Есть странные дети: от страхов своих
Они погибают в туманные дни.
Им нету спасенья. Подумай о них
И слишком меня не вини!

Ты душу надолго пригнул мне к земле...
-Мой милый, был так беспощаден твой суд!-
Но все же я сердцем твоя -- и во мгле
"За несколько светлых минут!"
 
ТРИ ПОЦЕЛУЯ

-- "Какие маленькие зубки!
И заводная! В парике!"
Она смеясь прижала губки
К ее руке.

-- "Как хорошо уйти от гула!
Ты слышишь скрипку вдалеке?"
Она задумчиво прильнула
К его руке.

-- "Отдать всю душу, но кому бы?
Мы счастье строим -- на песке!"
Она в слезах прижала губы
К своей руке.

Ba nụ hôn

"Răng nhỏ xíu thế này!
Dây cót, rồi tóc giả!" -
Cô bé cười xinh quá
Thơm tay hồng búp bê.

- Mình ra khỏi nơi ồn ã này đi
Anh có nghe tiếng đàn xa vọng lại?" -
Nàng thiếu nữ đăm chiêu e thẹn
Nép mình sát vai người yêu...

-Hiến dâng cả trái tim, nhưng cho ai cơ chứ!
Khéo lại như Dã Tràng, xây lâu đài trên bể!"
Cô gái trẻ nghẹn ngào
Cắn tay mình ngăn lệ...
 
Thưa bác NA và các bạn. Bài này khó quá, hiểu còn chưa thông chứ chưa nói đến dịch :wink:
Em đua tạm một phưong án để tham khảo, chứ thú thật không chắc lắm về độ chính xác trong nội dung. Nhờ các bác phân tích thêm, nếu bác NA có tư liệu cụ thể hơn về xuất xứ hoặc hoàn cảnh của bài thơ này thì tốt hơn nhiều. Chứ thế này em thấy mông lung quá! :shock: :shock: :shock:

РАЗНЫЕ ДЕТИ

Есть тихие дети. Дремать на плече
У ласковой мамы им сладко и днем.
Их слабые ручки не рвутся к свече, --
Они не играют с огнем.

Есть дети -- как искры: им пламя сродни.
Напрасно их учат: "Ведь жжется, не тронь!"
Они своенравны (ведь искры они!)
И смело хватают огонь.

Есть странные дети: в них дерзость и страх.
Крестом потихоньку себя осеня,
Подходят, не смеют, бледнеют в слезах
И плача бегут от огня.

Мой милый! Был слишком небрежен твой суд:
"Огня побоялась -- так гибни во мгле!"
Твои обвиненья мне сердце грызут
И душу пригнули к земле.

Есть странные дети: от страхов своих
Они погибают в туманные дни.
Им нету спасенья. Подумай о них
И слишком меня не вини!

Ты душу надолго пригнул мне к земле...
-Мой милый, был так беспощаден твой суд!-
Но все же я сердцем твоя -- и во мгле
"За несколько светлых минут!"

Những đúa trẻ khác nhau

Có những đúa trẻ hiền hòa
Cả ban ngày cũng ngủ ngon bên gối mẹ
Chẳng khi nào vươn tay về ánh nến
Chúng không nghịch lửa bao giờ.

Có những đúa lại hiếu động vô cùng
Cứ tưởng như chính chúng là tia lủa
Hoài công khuyên: "Lửa nóng đấy, đừng sờ!"
Chúng bạo dạn vờn tay nghịch bỏng.

Lại có thứ trẻ lạ lùng: luôn luôn hãi sợ
Làm dấu thánh trong mỗi bước chân
Run rẩy, tái xanh tiến gần ngọn lủa
Rồi khóc òa chạy xa thật nhanh.

Cha thân yêu ơi, lời cha quá vô tình:
"Nếu sợ lửa, hãy chết trong bóng tối!"
Lời cha mắng làm tim con nhức nhối
Làm lòng con xấu hổ, đớn đau

Có những đúa trẻ lạ đời: chúng chết dần trong nỗi sợ của mình
Trong những ngày mây mù. Vô phương cứu chữa.
Nghĩ đến chúng mà xem cha ơi,
Và đừng kết tội con nặng nề như thế!

Cha làm con kinh sợ quá lâu
Cha thân yêu ơi, lời cha hà khắc quá
Nhưng dù sao con là con của cha
Trong bóng tôi cũng muốn mình thắp lửa!
 
Quá tuyệt, USY ạ.
Nhưng, có lẽ trong bài thứ hai thì мой милый là "người tôi yêu", "anh của em" mới đúng chăng?
Có thể đây là lời của người con gái được coi là nhút nhát (e ấp trước ngọn lửa tình yêu) với người mà mình yêu? Tớ xem lại thì thấy rằng, bài này được viết khoảng vào năm 1910, tức lúc nữ nhà thơ 18 tuổi. Tớ đồ rằng tác giả tự coi mình là một trong những đưá trẻ có tính cách khác nhau đó?
 
Em thì lại nghĩ đây không phải là lời tác giả nói với người yêu của mình, mặc dù có thể bác phân vân ở câu "Все же я сердцем твоя" , bởi vì nếu không phải nghĩ đến lời trách móc dạy dỗ của cha mẹ đối với con cái thì tại sao tg không nói là có người thế này người thế nọ mà lại nói về bọn trẻ con chưa rời vú mẹ. Với lại bài này nhiều triết lý cuộc đời chứ rất ít tình yêu trai gái, theo em thậm chí còn không có tí nào :lol: Chính vì khi viết mới 18 tuổi nên có lẽ tg trách móc cha mình khi trước đã khắt khe quá, cứ bắt con mình phải dạn dày sóng gió ngay từ khi còn nhỏ - kiểu như "Cứ trông bọn trẻ kia xem, chúng nó còn tệ hại hơn con nhiều!". Với 1 cô gái 18 tuổi thì theo em càng khó có thể nói với người yêu những lời như vậy.Còn một càhng trai nào đó lại càng không thể nói với cô gái của mình (dù bé bỏng, ngây thơ hơn anh ta rất nhiều) là "Огня побоялась. гибни во мгле"!Ý cả nhà mình ra sao? :lol:
 
Em dịch bài đầu tiên thế này:

Ba lần hôn

--"Ôi hàm răng nhỏ đẹp làm sao!
Có tóc giả! Lại được lên dây cót!"
Bé gái cười đặt đôi môi mềm mại
lên cánh tay êm.

--"Xa đám đông ồn ào dễ chịu biết bao nhiêu!
Anh có nghe tiếng vĩ cầm vang đâu đó?"
Thiếu nữ trầm ngâm lặng lẽ
Nép mình bên cánh tay người yêu.

-- "Dâng cả tâm hồn, nhưng biết cho ai?
Đàn bà chúng ta xây hạnh phúc nhầm trên cát!"
Để khỏi bật lên tiếng khóc
Thiếu phụ đưa tay khép chặt đôi môi.

Em sửa theo góp ý của chị USY ạ :D :D :D
 
Bài thứ hai, em cứ liều dịch như sau

Những đứa trẻ khác nhau

Có những đứa ngoan hiền. Suốt ngày mơ màng ngủ
Ngon giấc nồng trên vai mẹ yêu.
Tay yếu ớt chẳng đòi cây nến cháy
Chẳng thử trò nghịch lửa bao giờ.


Có những đứa -- như những tia lửa nhỏ:
Như lửa cháy bừng bừng - chúng nghịch chẳng sót gì.
Luôn can đảm thử đưa tay vào lửa
Mặc người lớn can ngăn: "Bỏng đấy, hãy tránh đi!"

Có những đứa lạ lùng: hiếu kỳ đầy sợ hãi
Lén làm dấu cầu xin che chở
Vẫn không dám lại gần và nhợt nhạt, tái xanh.
Chúng bỏ chạy cho xa mà nước mắt vòng quanh.

Người hỡi! Lời người không cân nhắc:
"Sợ lửa à? -- Chết trong bóng tối đi!"
Lời buộc tội làm tim tôi đau cắt
Và tâm hồn rơi xuống tận vực sâu.

Có những đứa lạ lùng: chúng chết vì nỗi sợ
Của chính mình trong những ngày mù sương.
Chẳng cứu chúng nổi đâu. Xin cảm thông
Và đừng buộc tội tôi nặng lời như thế

Hồn tôi người đạp xuống đất đen
- Người ơi, phán quyết sao nghiệt ngã.
Nhưng tôi thuộc về người với tất cả trái tim.
Trong bóng tối - ơn người cho vài phút sáng.


Xin các bậc cao thủ cho ý kiến. Em không chắc lắm, vì cũng như chị USY, không biết đối tượng mà cô gái hướng đến là ai. Đây là vấn đề muôn thuở về cách dùng đại từ nhân xưng của tiếng Việt và các thứ tiếng khác thôi mà. Nếu biết được hoàn cảnh ra đời của bài thơ thì mới có thể dịch chính xác được.
 
Bí ơi, sửa lại khổ thơ cuối của Bí như thế này đuợc không, để khỏi nghe như "phong trào phụ nữ XHCN" :lol: :?:

-- "Dâng cả tâm hồn, nhưng biết cho ai?
Đàn bà chúng ta xây hạnh phúc nhầm trên cát!"
Để khỏi bật lên tiếng khóc
Thiếu phụ đưa tay khép chặt đôi môi.

Bản dịch của Bí hay và rất logic. Nhưng tớ thấyy tóm lại bác NA không nên đặt cho trường phát "пятиминутки" chúng ta những bài thơ hóc như bài Những đúa trẻ này. Vì nếu không phải trên 4rum này, hay phải làm luận văn nghiên cứu gì gì đó thì riêng tớ chắc sẽ chẳng khi nào nhảy vào dịch bài thơ này cả. Không khoái mấy. :wink: :lol: :lol:
 
USY nói:
Bí ơi, sửa lại khổ thơ cuối của Bí như thế này đuợc không, để khỏi nghe như "phong trào phụ nữ XHCN" :lol: :?:

-- "Dâng cả tâm hồn, nhưng biết cho ai?
Đàn bà chúng ta xây hạnh phúc nhầm trên cát!"
Để khỏi bật lên tiếng khóc
Thiếu phụ đưa tay khép chặt đôi môi.

Bản dịch của Bí hay và rất logic. Nhưng tớ thấyy tóm lại bác NA không nên đặt cho trường phát "пятиминутки" chúng ta những bài thơ hóc như bài Những đúa trẻ này. Vì nếu không phải trên 4rum này, hay phải làm luận văn nghiên cứu gì gì đó thì riêng tớ chắc sẽ chẳng khi nào nhảy vào dịch bài thơ này cả. Không khoái mấy. :wink: :lol: :lol:
Cảm ơn chị USY, chị sửa từ "Thiếu phụ" rất đắt ạ. Thú thật, hôm qua em bị chuyển từ trường phái 5' sang trường phái 24 giờ :D :D (ngồi đến tận đêm khuya để dịch ạ). Bác Nguyên Anh và bác Rừng độ này sao ra đề khó thế không biết :wink:
 
Như đã nói ở topic "Marina Svetaeva - nữ sĩ không già", tớ vừa nhận được số mới nhất của THT (số 29-3). Đề nghị bác Phan và các cô Bí, Na, Rừng... cứ bìn tĩn :lol: nhé.
Tushnova-1R.jpg

Tushnova-2R.jpg
 
Lâu nay box Thi ca Nga vắng vẻ quá. Để lập thành tích chào mừng ngày ra mắt NNN, đề nghị mọi người cùng tham gia dịch một số bài thơ của Рождественский Роберт (1932-1994), nhà thơ cùng thế hệ với Е.Евтушенко:

1.
На Земле безжалостно маленькой
жил да был человек маленький.
У него была служба маленькая.
И маленький очень портфель.
Получал он зарплату маленькую...
И однажды — прекрасным утром —
постучалась к нему в окошко
небольшая, казалось, война...
Автомат ему выдали маленький.
Сапоги ему выдали маленькие.
Каску выдали маленькую
и маленькую — по размерам — шинель.

...А когда он упал — некрасиво, неправильно,
в атакующем крике вывернув рот,
то на всей земле не хватило мрамора,
чтобы вырубить парня в полный рост!


2.
Приходить к тебе, чтоб снова
просто вслушиваться в голос;
и сидеть на стуле, сгорбясь,
и не говорить ни слова.

Приходить, стучаться в двери,
замирая, ждать ответа...
Если ты узнаешь это,
то, наверно, не поверишь,

то, конечно, захохочешь,
скажешь: «Это ж глупо очень...»
Скажешь: «Тоже мне - влюблённый!» -
и посмотришь удивлённо,

и не усидишь на месте.
Будет смех звенеть рекою...
Ну и ладно. Ну и смейся.
Я люблю тебя такою.


3.
Будь, пожалуйста, послабее.
Будь, пожалуйста.
И тогда подарю тебе я
чудо запросто.

И тогда я вымахну - вырасту,
стану особенным.
Из горящего дома вынесу
тебя, сонную.

Я решусь на всё неизвестное,
на всё безрассудное -
в море брошусь, густое, зловещее,
и спасу тебя!..

Это будет сердцем велено мне,
сердцем велено...
Но ведь ты же сильнее меня,
сильней и уверенней!

Ты сама готова спасти других
от уныния тяжкого,
ты сама не боишься ни свиста пурги,
ни огня хрустящего.

Не заблудишься, не утонешь,
зла не накопишь,
Не заплачешь и не застонешь,
если захочешь.

Станешь плавной и станешь ветреной,
если захочешь...
Мне с тобою - такой уверенной -
трудно очень.

Хоть нарочно, хоть на мгновенье -
я прошу, робея, -
помоги мне в себя поверить,
стань слабее.
 
NguyenAnh nói:
Lâu nay box Thi ca Nga vắng vẻ quá. Để lập thành tích chào mừng ngày ra mắt NNN, đề nghị mọi người cùng tham gia dịch một số bài thơ của Рождественский Роберт (1932-1994), nhà thơ cùng thế hệ với Е.Евтушенко

Bác Nguyên Anh ơi, Рождественский của bác đây, em xong việc nhé :D
1.
Trên Trái đất nhỏ nhoi thảm hại này
Từng có một chàng trai nhỏ bé.
Anh làm việc tại một công sở nhỏ,
Mỗi sáng mang theo mình một chiếc cặp nhỏ thôi.
Hàng tháng lĩnh lương món tiền còi...

Nhưng bỗng nhiên vào một sáng đẹp trời
Tin dữ đến với từng ô cửa sổ
Chiến tranh, dường như không lớn, đã bắt đầu...
Anh nhận khẩu súng trường tự động xinh xinh
Đôi ủng lính vừa chân cỡ nhỏ
Chiếc mũ sắt vừa mái đầu thanh tú
Và áo khoác ngoài số nhỏ nhất của quân nhân.

...Thế mà khi anh hy sinh – thế ngã dù không đẹp,
Tiếng thét xung phong làm biến dạng đôi môi
Tìm khắp Trái đất này cũng chẳng đủ hoa cương
Để tạc tượng cho xứng tầm anh đứng thẳng!


2.
Anh lại đến bên em, chỉ để thêm một lần
Chăm chú lắng nghe em nói
Để lại ngồi còng lưng trên ghế
Chẳng thể nào nói được một câu.

Anh lại đến và gõ cửa
Rồi lặng người chờ một tiếng mời vào
Nếu như em biết điều này
Chắc em không tin đâu nhỉ.

Chắc em, dĩ nhiên là thế,
Cười to, và bảo: “Nghe mới ngốc làm sao...”
“Thế mà cũng đòi - phải lòng say đắm!”
Rồi ném một cái nhìn ngạc nhiên

Và bởi vì em không thể ngồi yên
Em sẽ không kìm tiếng cười chảy như sông.
Cũng được. Hãy cứ cười em ạ
Vì anh yêu em như thế cơ mà.


3.
Em ạ, em hãy là phái yếu
Anh xin em yếu đuối một chút thôi
Để anh có thể tặng em
Giản đơn điều kỳ diệu trên đời.

Và khi đó anh sẽ vươn vai
Rùng mình, trở thành người đặc biệt
Để nâng em đang say ngủ trên tay
Mang khỏi ngôi nhà đang cháy.

Anh sẽ dám làm điều rồ dại nhất
Mọi điều chưa ai ngờ đến bao giờ
Nhảy xuống biển, dù bão dông gầm thét,
Cứu em, và mang đi...!

Anh làm theo mệnh lệnh của trái tim
Trái tim ra lệnh cho anh
Nhưng sao em mạnh hơn anh thế?
Mạnh hơn và thừa tự tin!

Cứu mọi người khỏi những nỗi buồn
Em luôn đầy sức lực
Em chẳng hề sợ bão tuyết gào
Và ngọn lửa rít trong giận dữ.

Em không thể bị lạc, không thể bị chìm
Em không chất chứa trong tim điều dữ
Em không khóc và cũng không than thở
Bởi em muốn thế mà.

Nếu muốn, em có thể dịu hiền và bay bổng.
Bên một cô gái tự tin đến thế
Anh thấy mình bỗng như thừa.
Em ơi, anh xin em, hãy cố
Yếu mềm đi, dù chỉ một phút giây.
Giúp anh nhé, anh lấy lại sự tự tin
Trong khoảnh khắc em vờ yếu đuối.

Tuy nhiên, vì em luôn trung thực, em thấy cần phải thông báo với bác và tất cả mọi người là em chỉ thích bài đầu tiên thôi. Hai bài sau em không thích lắm :D :D :D
 
Bác Nguyên Anh ạ, bác đưa ba bài - em lại tưởng là một bài dài nên chẳng nghĩ đến việc dịch nữa :D

May mà có chị Bí - khen chị Bí kể cũng thừa, nhưng không thể không khen :D Nhưng em mới chỉ dịch có bài thứ nhất thôi

1.

Ngày xửa ngày xưa có một người bé nhỏ
Sống trên Trái đất này - cũng nhỏ đến phát thương
Anh ấy có một công việc nhỏ bé bình thường
Và cái cặp - cũng rất là bé bỏng
Anh ấy nhận tiền lương - cũng nhỏ bé thôi

Nhưng có một lần - vào một sáng tuyệt vời
Một cuộc chiến tranh tưởng như nhỏ bé ...
Chiến tranh gõ cửa nhà anh nhè nhẹ
Anh được phát khẩu súng trường nhỏ bé
Anh được nhận đôi ủng cũng nhỏ thôi
Anh được phát cả một chiếc mũ sắt bé
Và áo khoác ngoài - cỡ cũng nhỏ - bình thường

... Và khi anh ngã - không đẹp, không đúng kiểu
Trên miệng vẫn còn tiếng thét xung phong
Thì trên khắp trái đất này đá hoa cương không đủ
Để tạc tượng anh cho thật xứng tầm!
 
Back
Top