LÊ HƯNG TIẾN
New member
CHÙM THƠ LÊ HƯNG TIẾN
LỜI TỰA
Thể hiện sự tuỳ tiện của vỏ ốc
Cởi trần tôi những lớ mớ kiến thức
Con dọng long tong lỏng tỏng lòng tòng
Hơi thở phản sáng lần thần hồng hoang
Bước từng dấu ngoặc mắc vào cạn nghĩ suy
Sự tồn tại lướng vướng mặc định
Con mọt lật lật trang sách sách
Mót mọt tôi hơi thở vụn làm đêm độc giả đóng ngoặc
Chẳng có sứ giả nào chấm một chấm than sau gáy đêm
Để bản nháp âm thanh vò vò sột sệt
Đối thoại trở về cô miên
Bản nháp nháp bản nháp thành tôi độc bản độc bản
Tư duy số lẻ
Biểu thị số lẻ
Đích thị số lẻ
Thời khắc số lẻ
Bản nháp số lẻ
Bản sao số lẻ
Số liệu số lẻ
Số lẻ số lẻ
Số lẻ số lẻ
Thể hiện sự tuỳ tiện của vỏ ốc
Những con số lẻ lơm chơm mặt nước
Cởi trần tôi cứu vớt một ý tưởng
Gội sạch không gian.
THỰC ĐƠN TÔI
Lật dở thực đơn nằm bàn tay
Thèm chút ai đong đo dạ dày
Tháng ngày trôi có khi củ cải đất
Có khi quê mùa côi cút giàu sang
Bật nhớ món dưa chuột nhồi nhét
Bỏ tiêu bỏ ớt bỏ hành lên hương
Bỏ lâu không khí thành men quả
Có khi cuộc đời bỏ thành rượu hoa
Tối ngày bưng bày tôm thịt cá
Thêm trứng thêm chả thêm sò nghêu ngao
Buồn vui điếu thuốc quên mùa nhớ
Có khi tỉnh giấc sực chiều lên cao
Lúc lủi thủi nhai mòn sự sống
Phì phào hơi thở thiếu đủ ưu tư
Tôi ăn tôi chút lãng phí thời gian
Tôi uống tôi chút không gian mạn sầu
Có khi gặp bạn miền sâu bóng
Cà-phê đen đắng ngọt phận người
Lại lật dở thực đơn nằm bàn tay
Thèm chút ai đong đo dạ dày.
THƠ NHÌN NGHIÊNG
Cái bóng đen bị đèn đỏ đỏ đỏ chụp mũ
Ngôn từ rỗng nắng và bị vàng hớ
Những dấu chân xanh trùi trụi không ai
Bài thơ chưa đủ mày mạy làm tắt mắt
Có những mày râu rẽ trái về sau
Họ đi đâu.Đến đâu.Không biết
Chỉ biết ngoài hiên gió ngổn ngang
Có khi họ mang những câu thơ về rợp lại ngói hồng
Người thiếu phụ dửng dưng rẽ phải
Cái bóng đen xâu xé mặt trưa rát rạt
Đèn đỏ đỏ bỏ ngỏ nhấp nháy
Câu thơ rỉ tối
Những cụ cao niên thăng thẳng một đường thẳng
Câu thơ rù rì lên khói
Đến ngã ba tam giác
Có cụ lung lạc thơ mấy độ vuông chằn chặn
Ngày cong đêm
Lối em mơ mớ thành ý tứ
Con đường rất thèm bóng rao vang
Như đèn đỏ đỏ bật câu thơ điểm chỉ.
NHỮNG BÍ MẬT
Bí mật lòng cỏ
Tôi đã đánh mất chính nó
Bởi những ngọn núi giương nổi mình không tới chú Cuội.
Gặp giấc hoang bay
Chị Hằng Nga bởi vầng sáng leo veo hun hút
Chị ới a những mất mát trần gian.
Con mắt lội ngược
Bí mật rực lửa đốt cháy người con gái tóc mai
Tôi ngây thơ giữa khu rừng bí mật hoang dại.
Con mắt về xuôi
Nung nấu bí mật bằng nồi canh thâu sâu thẳm
Bởi lòng người mới đo được chiều cao.
Mỗi lúc tĩnh tâm
Thời gian leo theo bờ ký ức
Tìm lại bí mật như đã đánh mất một phần con người.
MẢNG PHỐ
Phố con thiếu một góc nhớ
Dẫu hồn cỏ vẫn nhiều bước hoa
Xanh thêm lối đi đi về về
Phố con thiếu một góc nghĩ
Dẫu vàng rơi rụng mùa yêu
Lá thu bỏ ngỏ
Gió ùa ùa sang
Phố con thiếu một góc nhìn
Chiều đông người
Ai không ai ai hoài tìm ai ai tìm
Dẫu sợi tím thêu thùa nét mi cong
Phố con thiếu một góc buồn
Gói mây hơ hác
Lũ trẻ bỏ quen kỷ niệm vào sương khói
Dẫu đất trời đo đỏ mắt môi
Phố con thiếu một con phố
Người cha tìm kiếm
Người mẹ đau đáu
Người con lầm lụi
Dẫu cội thức xám xịt tơ vò.
PHÁC THẢO VỀ SỰ HIỂN NHIÊN
Cái vân tay chôn vào mộ
Sự hiển nhiên chỉ là đồng bóng của niềm tin
Khi phía trước chẳng có kẽ tóc dăng dăng thời vận
Nói chi giặc cỏ bất lực mùa gio gió.
Gỉa dụ
Con hói đang nằm chờ thời thời thời
Những sợi nghĩ thả vóng từ cánh đồng thơ
Đến mùa thung lũng thu
Hoạch những ham hám bằng biểu hiện điền viên
Chẳng lẽ con hói bị ngả mầu chữ
Nãi cái mặt chủ thể
Hoặc
Những bài thơ chưng cất vào lọ người
Tong tả con men lên chầu
Rượu hầu bao cánh hẩu
Đến mùa thung lũng thu
Hoạch lại những phần hồn sức trẻ
Con men bởi rởi thời vận.
Muộn về tênh hênh
Nghe con hẻo lỏn lẻn ngoài hành lang trí não
Nghiêng ngửa ngửa nghiêng ước ao ướt áo
Mặc cái vân tay chờ phiên bản
Tẩn ngẩn tần ngần
Tẩm ngẩm tầm ngầm.
NHỮNG CON CHỮ NHẢY LÒ CÒ
Nắng vỡ ra niềm khát
Tay gieo hạt xanh xanh trong mắt
Hơi thở ấm bàn chân
The thé tinh khôi
Làm ngọt trái tim.
Khi nắng được tẩm liệm trong suốt
Xúc cảm bắt đầu đỏ ối
Những tầng nghĩa làm hồn chuông run rẩy
Con người lại bỏ hoang hoài bao dung
Chỉ vì ong bướm hút quên những phần bí mật.
Im lặng
Mùa gió lên hương
Nắng ngẫu nhiên làm nụ hồng chuyển màu
Người ta xâu bình yên thành từng địa hạt nước mắt
Choàng vào ai phù sa rỗng.
Thời gian lên không
Những đứa trẻ tắm gội những con chữ nhọc nhằn
Phơi ải vầng trăng móc. Và miền nắng móc
Những người lớn cũng móm mém những con chữ hằn học
Phơi ải vầng trăng khuyết. Và miền nắng khuyết.
Khát vọng tức tưởi
Máu xông từ đầu mắt tay
Khi đỉnh điểm thái dương loe lóe
Những con chữ bỗng hiển linh
Và nắng được tẩm liệm trong suốt.
Lê Hưng Tiến
LỜI TỰA
Thể hiện sự tuỳ tiện của vỏ ốc
Cởi trần tôi những lớ mớ kiến thức
Con dọng long tong lỏng tỏng lòng tòng
Hơi thở phản sáng lần thần hồng hoang
Bước từng dấu ngoặc mắc vào cạn nghĩ suy
Sự tồn tại lướng vướng mặc định
Con mọt lật lật trang sách sách
Mót mọt tôi hơi thở vụn làm đêm độc giả đóng ngoặc
Chẳng có sứ giả nào chấm một chấm than sau gáy đêm
Để bản nháp âm thanh vò vò sột sệt
Đối thoại trở về cô miên
Bản nháp nháp bản nháp thành tôi độc bản độc bản
Tư duy số lẻ
Biểu thị số lẻ
Đích thị số lẻ
Thời khắc số lẻ
Bản nháp số lẻ
Bản sao số lẻ
Số liệu số lẻ
Số lẻ số lẻ
Số lẻ số lẻ
Thể hiện sự tuỳ tiện của vỏ ốc
Những con số lẻ lơm chơm mặt nước
Cởi trần tôi cứu vớt một ý tưởng
Gội sạch không gian.
THỰC ĐƠN TÔI
Lật dở thực đơn nằm bàn tay
Thèm chút ai đong đo dạ dày
Tháng ngày trôi có khi củ cải đất
Có khi quê mùa côi cút giàu sang
Bật nhớ món dưa chuột nhồi nhét
Bỏ tiêu bỏ ớt bỏ hành lên hương
Bỏ lâu không khí thành men quả
Có khi cuộc đời bỏ thành rượu hoa
Tối ngày bưng bày tôm thịt cá
Thêm trứng thêm chả thêm sò nghêu ngao
Buồn vui điếu thuốc quên mùa nhớ
Có khi tỉnh giấc sực chiều lên cao
Lúc lủi thủi nhai mòn sự sống
Phì phào hơi thở thiếu đủ ưu tư
Tôi ăn tôi chút lãng phí thời gian
Tôi uống tôi chút không gian mạn sầu
Có khi gặp bạn miền sâu bóng
Cà-phê đen đắng ngọt phận người
Lại lật dở thực đơn nằm bàn tay
Thèm chút ai đong đo dạ dày.
THƠ NHÌN NGHIÊNG
Cái bóng đen bị đèn đỏ đỏ đỏ chụp mũ
Ngôn từ rỗng nắng và bị vàng hớ
Những dấu chân xanh trùi trụi không ai
Bài thơ chưa đủ mày mạy làm tắt mắt
Có những mày râu rẽ trái về sau
Họ đi đâu.Đến đâu.Không biết
Chỉ biết ngoài hiên gió ngổn ngang
Có khi họ mang những câu thơ về rợp lại ngói hồng
Người thiếu phụ dửng dưng rẽ phải
Cái bóng đen xâu xé mặt trưa rát rạt
Đèn đỏ đỏ bỏ ngỏ nhấp nháy
Câu thơ rỉ tối
Những cụ cao niên thăng thẳng một đường thẳng
Câu thơ rù rì lên khói
Đến ngã ba tam giác
Có cụ lung lạc thơ mấy độ vuông chằn chặn
Ngày cong đêm
Lối em mơ mớ thành ý tứ
Con đường rất thèm bóng rao vang
Như đèn đỏ đỏ bật câu thơ điểm chỉ.
NHỮNG BÍ MẬT
Bí mật lòng cỏ
Tôi đã đánh mất chính nó
Bởi những ngọn núi giương nổi mình không tới chú Cuội.
Gặp giấc hoang bay
Chị Hằng Nga bởi vầng sáng leo veo hun hút
Chị ới a những mất mát trần gian.
Con mắt lội ngược
Bí mật rực lửa đốt cháy người con gái tóc mai
Tôi ngây thơ giữa khu rừng bí mật hoang dại.
Con mắt về xuôi
Nung nấu bí mật bằng nồi canh thâu sâu thẳm
Bởi lòng người mới đo được chiều cao.
Mỗi lúc tĩnh tâm
Thời gian leo theo bờ ký ức
Tìm lại bí mật như đã đánh mất một phần con người.
MẢNG PHỐ
Phố con thiếu một góc nhớ
Dẫu hồn cỏ vẫn nhiều bước hoa
Xanh thêm lối đi đi về về
Phố con thiếu một góc nghĩ
Dẫu vàng rơi rụng mùa yêu
Lá thu bỏ ngỏ
Gió ùa ùa sang
Phố con thiếu một góc nhìn
Chiều đông người
Ai không ai ai hoài tìm ai ai tìm
Dẫu sợi tím thêu thùa nét mi cong
Phố con thiếu một góc buồn
Gói mây hơ hác
Lũ trẻ bỏ quen kỷ niệm vào sương khói
Dẫu đất trời đo đỏ mắt môi
Phố con thiếu một con phố
Người cha tìm kiếm
Người mẹ đau đáu
Người con lầm lụi
Dẫu cội thức xám xịt tơ vò.
PHÁC THẢO VỀ SỰ HIỂN NHIÊN
Cái vân tay chôn vào mộ
Sự hiển nhiên chỉ là đồng bóng của niềm tin
Khi phía trước chẳng có kẽ tóc dăng dăng thời vận
Nói chi giặc cỏ bất lực mùa gio gió.
Gỉa dụ
Con hói đang nằm chờ thời thời thời
Những sợi nghĩ thả vóng từ cánh đồng thơ
Đến mùa thung lũng thu
Hoạch những ham hám bằng biểu hiện điền viên
Chẳng lẽ con hói bị ngả mầu chữ
Nãi cái mặt chủ thể
Hoặc
Những bài thơ chưng cất vào lọ người
Tong tả con men lên chầu
Rượu hầu bao cánh hẩu
Đến mùa thung lũng thu
Hoạch lại những phần hồn sức trẻ
Con men bởi rởi thời vận.
Muộn về tênh hênh
Nghe con hẻo lỏn lẻn ngoài hành lang trí não
Nghiêng ngửa ngửa nghiêng ước ao ướt áo
Mặc cái vân tay chờ phiên bản
Tẩn ngẩn tần ngần
Tẩm ngẩm tầm ngầm.
NHỮNG CON CHỮ NHẢY LÒ CÒ
Nắng vỡ ra niềm khát
Tay gieo hạt xanh xanh trong mắt
Hơi thở ấm bàn chân
The thé tinh khôi
Làm ngọt trái tim.
Khi nắng được tẩm liệm trong suốt
Xúc cảm bắt đầu đỏ ối
Những tầng nghĩa làm hồn chuông run rẩy
Con người lại bỏ hoang hoài bao dung
Chỉ vì ong bướm hút quên những phần bí mật.
Im lặng
Mùa gió lên hương
Nắng ngẫu nhiên làm nụ hồng chuyển màu
Người ta xâu bình yên thành từng địa hạt nước mắt
Choàng vào ai phù sa rỗng.
Thời gian lên không
Những đứa trẻ tắm gội những con chữ nhọc nhằn
Phơi ải vầng trăng móc. Và miền nắng móc
Những người lớn cũng móm mém những con chữ hằn học
Phơi ải vầng trăng khuyết. Và miền nắng khuyết.
Khát vọng tức tưởi
Máu xông từ đầu mắt tay
Khi đỉnh điểm thái dương loe lóe
Những con chữ bỗng hiển linh
Và nắng được tẩm liệm trong suốt.
Lê Hưng Tiến