Лягушка-царевна
New member
Tiếng xe ô tô giảm ga mệt nhọc lao qua bãi trồng đầy cỏ xanh tiến vào khu nhà nghỉ, nơi các công nhân Việt Nam ở. Vài cánh cửa sổ bật ra, mấy cái đầu thò ra, lại nhanh chóng thụt vào, có tiếng đập cửa ầm ầm, tiếng chân chạy, chẳng mấy chốc từ phía cửa chính của cả hai khu nhà đã ùa ra những cô gái ăn mặc đủ các kiểu trang phục sặc sỡ mùa hè, có người trên tay còn dính bọt xà phòng như mới vội rửa ở chậu giặt đứng dậy. Chiếc xe đỗ lại ngay giữa sân. Từ trong xe, Chí bước ra, khệnh khạng tiếng đến gần các cô gái. Một cô gái thắt khăn đầu rìu để chùm tóc ngược lên, khoát tay nhỏ một bãi nước bọt:
- “Tưởng thằng chủ tới, hóa ra bọ Chí, chán ốm. Thôi, vào nhà đi chúng mày”.
Vài cô gái tản ra, rục rịch trở vào nhà.
Chí chụm hai tay lại, thét bằng cái giọng kim yếu thế, cố ra vẻ hài hước:
- “Loa, loa, loa... có thông báo của chủ, mời bà con ra nghe”.
Đám đông dừng lại, nghe ngóng.
Tay lái xe riêng của chủ quay cho cửa kính hạ xuốn ngó đầu ra.
Từ khoảng một tuần nay, Chí đã đến hẳn với chủ ở gần xưởng. Hắn còn dụ dỗ thêm mấy cô trong đoàn cùng lên ở với hắn trong ngôi nhà mới. Chí muốn thông qua các cô gái để vận động nhóm công nhân đình công đi làm lại. Chủ đã phát lương cho mấy cô đó, hứa sẽ tăng lương nếu nghe theo lời hắn. Nhưng với cả đoàn thì chủ càng tỏ ra quyết liệt hơn. Ông ta tuyên bố sẽ đuổi bất kỳ ai nếu cứ ngoan cố không nghe theo lời ông ta theo cách như ông ta đuổi Hương. Ông cũng nói ông chỉ cần một số người trong sáu chục người đã sang. Với những người ấy ông sẽ trả lương tử tế hơn so với trước kia, số còn lại ông sẽ đuổi về nước. Các cô gái không muốn tin vào lời hứa suông một lần nữa, các cô họp nhau lại và thống nhất hoặc là chủ đáp ứng đủ các điều kiện các cô nêu ra về nhà ở, ăn uống và lương cho cả đoàn, hoặc là các cô sẽ không đi làm, đòi ông đưa các cô về nước.
Chí bước vào giữa đám đông. Y chống hai tay vào sườn, cố giữ vẻ bình tĩnh:
- “Chủ thông báo rằng từ hôm nay trở đi ông ta sẽ không thuê khu trại này nữa. Nếu ai đi làm việc thì lên khu nhà của tôi ở hiện nay: còn nếu ai không đi làm thì chủ không có trách nhiệm”.
Nhâm bước tới trước mặt Chí, mặt cô ta đanh hẳn lại:
- “Thế những yêu cầu của chị em thì sao. Phải cho ăn uống đầy đủ, khi làm về muộn không được cắt suất ăn một cách tuỳ tiện. Người ốm phải được chăm sóc. Còn lương, lương phải trả chúng tôi ra sao?"
- “Chủ chỉ yêu cầu đi làm còn thì xét sau."
- “Lại như lần trước chứ gì. Anh nên nhớ rằng chúng tôi đã đình công đến lần thứ hai. Vậy mà ông ta có nhượng bộ đâu. Cứ trả lời thẳng cho chúng tôi đi, ông ta định trả bao nhiêu. Không đủ sống thì chúng tôi không đi làm đâu."
Cô gái thắt khăn đầu rìu chen vào:
- “Trả hộ chiếu cho chúng tôi đi."
Chí lúng túng:
- “Tôi không biết."
Nhâm gằm giọng:
- “Mày biết hết, đừng có giả vờ."
Chí thả hai tay xuống, gượng cứng cỏi:
- “Tôi chỉ thông báo thế tôi, còn mặc kệ các cô."
- “À, mày nói “mặc kệ” phải không?"
Nhâm căm hờn hét lên:
- “Chị em ơi, nó bảo mặc kệ này. Nếu không có nó sao chị Hương phải về nước. Không có nó tại sao chị em phải khổ thế này mà không làm gì được."
Đám đông xung quanh trở lên ồn ào:
- “Mày có biết rằng tao bị ốm vì rửa nước lạnh khi hành kinh không?"
- “Thằng chó chết, hôm nay mày lôi con nào lên cho chủ. Chủ nó thí cho mày cái gì hả?"
Nhâm túm cổ áo Chí, y lấy tay gỡ, nhưng không được. Các cô gái vây chặt, lời tuôn xối xả, bừng bừng:
- “Đả đảo Rômếch!"
- “Đồ chó săn!"
- “Đả đảo thằng Chí!"
...
Chí hốt hoảng lùi về phía cửa xe ô tô.
Nhâm bám riết:
- “Chị em ơi đừng để nó thoát."
Chí càng hoảng hơn, gọi tài xế mở cửa, y ngã vào ghế trước. Cửa ngoài. Nhâm lôi ra, phía trọng, Chí cố ghì lại. Tài xế chửi mắng om xòm bấm còi inh ỏi. Chiếc xe lùi lại, rồ máy tiến lên trước. Đang giữ cửa xe, mất đà. Nhâm ngã ngồi, chân thọc vào gầm xe. Bỗng Nhâm gào lên đau đớn: -" Á!"... Bánh sau của xe lăn qua chân cô. Xe đi được vài thước, tài xế nhô đầu ra, nhìn thấy Nhâm bất tỉnh, máu xối ướt quần. Chí gào to, tài xế rụt đầu vào, chiếc xe tiếp tục chuyển bánh, chạy ra khỏi khu nhà nghỉ. Đám đông sững người, khi rùng rùng đuổi theo thì xe đã ra khỏi khu trại. Họ xúm lại quanh Nhâm, một vài người òa lên khóc, tất cả đám đông đều khóc.
Nghe tiếng ồn ào ở khu trại, Bính và Minh đang dạo chơi trong rừng chạy về. Họ bàng hoàng trước cảnh các cô gái ôm mặt khóc.
Minh chạy tới, quỳ xuống, ôm choàng lấy Nhâm:
- “Nhâm ơi, Nhâm... Chị làm sao thế này."
Cô hốt hoảng, hoa mắt khi nhìn thấy máu bắt đầu loang thành vũng trên đất.
Sẵn chiếc máy ảnh tự động trong tay Bính bấm lia lịa. Khung cảnh kỳ lạ này làm anh nhức nhối, đau đớn. Anh bấm liên tục cho đến kiểu cuối cùng. Cả cảnh Nhâm nằm bất tỉnh trong vũng máu lẫn những giọt nước mắt giàn dụa trên gò má Minh.
Vài người Ba Lan gần đấy chạy tới. Họ sửng sốt, cùng các cô gái băng bó tạm thời, và gấp rút đưa Nhâm vào bệnh viện.
Từ bệnh viện trở về Minh trở nên rầu rĩ, mặt tái ngắt. Nhâm ở cùng phòng với cô, tính thẳng thắn, hay giúp đỡ bạn bè. Không chịu nổi sự vi phạm nhân phẩm, bị đối xử bất công. Nhâm hay nói với Minh về chuyện mình muốn trở về nhà. Việc cô bị thương phải vào bệnh viện đối với Minh quá bất ngờ.
Ở nhà Nhâm không đến nỗi túng bấn. Chồng cũng kiếm được đủ tiền ăn tiêu và xây dựng nhà cửa cho gia đình, nên anh cũng không muốn cô phải đi làm ở nước ngoài. Nhưng Nhâm bướng bỉnh, không chịu nghe theo lời chồng. Trong trí tưởng của cô đồng tiền làm ra như hái hoa, cuộc sống đầy tiện nghi và những trò giải trí cuốn hút. Đặt chân sang Ba Lan, Nhâm mới thấy điều đó thật viển vông.
Nhâm được những lá thư đằm thắm, da diết mong đợi của chồng, Nhâm càng ân hận về quyết định của mình. Nhâm thường cho Minh xem những bức thư mà cô đọc đến thuộc lòng. Có lẽ, ngay cả cô cũng không nghĩ tới một kết cục buồn thảm thế ở nước ngoài.
Bính theo Minh trở về căn phòng nơi ở của cô với Nhâm. Thấy Bính về cùng với Minh, các cô gái cũng tò mò thăm hỏi ít câu rồi lặng lẽ rút lui, chỉ còn Bính và Minh ở lại trong phòng. Bính ở một tâm trạng gần như bất lực. Anh không thể làm gì gúp cô, ngoài chuyện an ủi, nhen nhóm hy vọng mọi việc sẽ trở lên tốt hơn. Cái việc đem con bỏ chợ này quả là một lỗi lầm cay đắng. Mỗi ngày dài thêm của hợp đồng là mỗi ngày nặng nề và buồn khổ cho các cô bé, mọi việc cũng đâu chỉ dừng lại ở đó. Anh thấy Minh đứng ở góc phòng, lấy những lá thư của chồng Nhâm đọc từng đoạn, từng đoạn, những lá thư mà chính cô cũng đã thuộc theo Nhâm. Bính nhìn những mảnh giấy dán tường đang bị bong ra, cái cửa sổ lâu không sơn sau nhiều lần lau rửa đã cũ mèn. những chiếc giường sứt hỏng lò so và những chiếc đệm cũ. Người ta không cho các cô gái thay chăn đệm đến nỗi chính các cô phải đi giặt và phơi phóng bừa bãi khắp nhà. Các cô gái mua bếp điện tử nấu nướng trong phòng nồi niêu xoong chảo để một góc nhà tựa như trong một ký túc xá cũ của sinh viên.
Đột nhiên, Minh bật khóc, cô đứng ở góc phòng để những dòng nước mắt chảy tràn qua mi, qua má. Bính bước tới gần Minh, anh thấy mình lóng ngóng, vụng về:
- “Minh em, đừng khóc em."
Minh càng hòa khóc to hơn. Cô quay người, ôm choàng lấy Bính, đôi tay bám riết lấy anh, Bính đứng im, khẽ vỗ vai Minh, anh thấy Minh như đang lên cơn sốt, người nóng hầm hập. Tự nhiên, anh cũng cảm thấy buồn, anh muốn nói to, muốn lao vào một công việc nào đấy cho quên hết thảy những gì đang xảy ra xung quanh. Anh thấy mình vị kỳ lạ, anh chỉ còn nghĩ tới nỗi buồn của lòng mình. Anh xiết vai Minh, cô chừng như đã hơi tỉnh lại.
- “Anh Bính, em không muốn ở đây nữa đâu, em sợ lắm."
- “Đừng sợ, Minh. Bính như nói với chính mình, chẳng có gì là đáng sợ cả."
- “Sao tất cả đều xấu xa thế anh, từ thằng chủ, thằng Chí tới thằng tài xế của chủ. Chúng em làm gì nên tội, chúng em lao động bằng sức của mình, còn đấy là công chúng nó trả bọn em. Em căm thù nó, anh Bính ơi. Em căm thù những thằng khốn nạn ấy, chúng nó phá hỏng những mơ ước của tụi em. Đời thật đáng chán phải không anh."
Bính muốn nói với Minh rằng không, không phải như vậy, rằng cuộc sống này không đến nỗi độc ác và buồn tẻ, rằng vẫn còn những người tốt, những người biết hy sinh và đáng kính, rằng bên cạnh những cái xấu xa bẩn thỉu vẫn còn những cái rất tốt đẹp... nhưng anh nghẹn lại. Chính điều đó, có khi Minh còn hiểu hơn anh, trong tình trạng bi kịch như thế này, không có lời khuyên nào tốt hơn là sự im lặng. Trong nỗi cô đơn, con người trở lại bản thể của mình, và nếu thắng được nỗi buồn, con người sẽ trụ vững suốt cả cuộc đời. Anh lấy làm tiếc không thể truyền lại cho cô những kinh nghiệm có thể tạm thời dùng để chế ngự những cuộc nổi loạn của tâm hồn. Minh sẽ sống khỏe khắn, và anh tin rằng Minh sẽ sống ngay cả khi tai họa ập bên đầu cô. Hoàn cảnh không phải là cái duy nhất chi phối con người, nó chỉ là cái tạo nên con người, giúp con người trở nên sáng suốt, thông minh nếu con người biết vượt qua trở ngại. Cái chủ yếu là con người phải có đức tin vào lý do tồn tại cuộc sống của mình. Bính buông cô ra. Minh vấn lại mái tóc và gạt những dòng nước mắt.
- “Uống chè đi em, anh đã pha chè rồi đây này."
Bính nói với Minh sau một lúc im lặng.
- “Anh cứ làm như ở nhà anh ấy."
Minh ngúng nguẩy.
- “Tốt rồi” – Bính nghĩ bụng anh nói tiếp:
- “Thế em mời anh uống chè vậy nào."
Bính cười.
- “Con gái thật khó chiều quá hè?!"
Minh đã hơi mỉm cười:
- “Đấy, nhà của tụi em anh thấy thế nào?"
- “Có mơ anh cũng không nghĩ rằng đi Tây lại ở sang trọng như thế này."
- “Lại thêm nhà tắm chung, nhà xí chung, và không có bếp nữa chứ..."
- “Đủ tất cả tiêu chuẩn của một khách sạn sang trọng nhất còn gì nữa."
- “Vắn tắt nhé: Em không muốn ở lại phòng này một mình đâu. Chiều nay, em trở lại Vác với anh."
- “Tưởng thằng chủ tới, hóa ra bọ Chí, chán ốm. Thôi, vào nhà đi chúng mày”.
Vài cô gái tản ra, rục rịch trở vào nhà.
Chí chụm hai tay lại, thét bằng cái giọng kim yếu thế, cố ra vẻ hài hước:
- “Loa, loa, loa... có thông báo của chủ, mời bà con ra nghe”.
Đám đông dừng lại, nghe ngóng.
Tay lái xe riêng của chủ quay cho cửa kính hạ xuốn ngó đầu ra.
Từ khoảng một tuần nay, Chí đã đến hẳn với chủ ở gần xưởng. Hắn còn dụ dỗ thêm mấy cô trong đoàn cùng lên ở với hắn trong ngôi nhà mới. Chí muốn thông qua các cô gái để vận động nhóm công nhân đình công đi làm lại. Chủ đã phát lương cho mấy cô đó, hứa sẽ tăng lương nếu nghe theo lời hắn. Nhưng với cả đoàn thì chủ càng tỏ ra quyết liệt hơn. Ông ta tuyên bố sẽ đuổi bất kỳ ai nếu cứ ngoan cố không nghe theo lời ông ta theo cách như ông ta đuổi Hương. Ông cũng nói ông chỉ cần một số người trong sáu chục người đã sang. Với những người ấy ông sẽ trả lương tử tế hơn so với trước kia, số còn lại ông sẽ đuổi về nước. Các cô gái không muốn tin vào lời hứa suông một lần nữa, các cô họp nhau lại và thống nhất hoặc là chủ đáp ứng đủ các điều kiện các cô nêu ra về nhà ở, ăn uống và lương cho cả đoàn, hoặc là các cô sẽ không đi làm, đòi ông đưa các cô về nước.
Chí bước vào giữa đám đông. Y chống hai tay vào sườn, cố giữ vẻ bình tĩnh:
- “Chủ thông báo rằng từ hôm nay trở đi ông ta sẽ không thuê khu trại này nữa. Nếu ai đi làm việc thì lên khu nhà của tôi ở hiện nay: còn nếu ai không đi làm thì chủ không có trách nhiệm”.
Nhâm bước tới trước mặt Chí, mặt cô ta đanh hẳn lại:
- “Thế những yêu cầu của chị em thì sao. Phải cho ăn uống đầy đủ, khi làm về muộn không được cắt suất ăn một cách tuỳ tiện. Người ốm phải được chăm sóc. Còn lương, lương phải trả chúng tôi ra sao?"
- “Chủ chỉ yêu cầu đi làm còn thì xét sau."
- “Lại như lần trước chứ gì. Anh nên nhớ rằng chúng tôi đã đình công đến lần thứ hai. Vậy mà ông ta có nhượng bộ đâu. Cứ trả lời thẳng cho chúng tôi đi, ông ta định trả bao nhiêu. Không đủ sống thì chúng tôi không đi làm đâu."
Cô gái thắt khăn đầu rìu chen vào:
- “Trả hộ chiếu cho chúng tôi đi."
Chí lúng túng:
- “Tôi không biết."
Nhâm gằm giọng:
- “Mày biết hết, đừng có giả vờ."
Chí thả hai tay xuống, gượng cứng cỏi:
- “Tôi chỉ thông báo thế tôi, còn mặc kệ các cô."
- “À, mày nói “mặc kệ” phải không?"
Nhâm căm hờn hét lên:
- “Chị em ơi, nó bảo mặc kệ này. Nếu không có nó sao chị Hương phải về nước. Không có nó tại sao chị em phải khổ thế này mà không làm gì được."
Đám đông xung quanh trở lên ồn ào:
- “Mày có biết rằng tao bị ốm vì rửa nước lạnh khi hành kinh không?"
- “Thằng chó chết, hôm nay mày lôi con nào lên cho chủ. Chủ nó thí cho mày cái gì hả?"
Nhâm túm cổ áo Chí, y lấy tay gỡ, nhưng không được. Các cô gái vây chặt, lời tuôn xối xả, bừng bừng:
- “Đả đảo Rômếch!"
- “Đồ chó săn!"
- “Đả đảo thằng Chí!"
...
Chí hốt hoảng lùi về phía cửa xe ô tô.
Nhâm bám riết:
- “Chị em ơi đừng để nó thoát."
Chí càng hoảng hơn, gọi tài xế mở cửa, y ngã vào ghế trước. Cửa ngoài. Nhâm lôi ra, phía trọng, Chí cố ghì lại. Tài xế chửi mắng om xòm bấm còi inh ỏi. Chiếc xe lùi lại, rồ máy tiến lên trước. Đang giữ cửa xe, mất đà. Nhâm ngã ngồi, chân thọc vào gầm xe. Bỗng Nhâm gào lên đau đớn: -" Á!"... Bánh sau của xe lăn qua chân cô. Xe đi được vài thước, tài xế nhô đầu ra, nhìn thấy Nhâm bất tỉnh, máu xối ướt quần. Chí gào to, tài xế rụt đầu vào, chiếc xe tiếp tục chuyển bánh, chạy ra khỏi khu nhà nghỉ. Đám đông sững người, khi rùng rùng đuổi theo thì xe đã ra khỏi khu trại. Họ xúm lại quanh Nhâm, một vài người òa lên khóc, tất cả đám đông đều khóc.
Nghe tiếng ồn ào ở khu trại, Bính và Minh đang dạo chơi trong rừng chạy về. Họ bàng hoàng trước cảnh các cô gái ôm mặt khóc.
Minh chạy tới, quỳ xuống, ôm choàng lấy Nhâm:
- “Nhâm ơi, Nhâm... Chị làm sao thế này."
Cô hốt hoảng, hoa mắt khi nhìn thấy máu bắt đầu loang thành vũng trên đất.
Sẵn chiếc máy ảnh tự động trong tay Bính bấm lia lịa. Khung cảnh kỳ lạ này làm anh nhức nhối, đau đớn. Anh bấm liên tục cho đến kiểu cuối cùng. Cả cảnh Nhâm nằm bất tỉnh trong vũng máu lẫn những giọt nước mắt giàn dụa trên gò má Minh.
Vài người Ba Lan gần đấy chạy tới. Họ sửng sốt, cùng các cô gái băng bó tạm thời, và gấp rút đưa Nhâm vào bệnh viện.
Từ bệnh viện trở về Minh trở nên rầu rĩ, mặt tái ngắt. Nhâm ở cùng phòng với cô, tính thẳng thắn, hay giúp đỡ bạn bè. Không chịu nổi sự vi phạm nhân phẩm, bị đối xử bất công. Nhâm hay nói với Minh về chuyện mình muốn trở về nhà. Việc cô bị thương phải vào bệnh viện đối với Minh quá bất ngờ.
Ở nhà Nhâm không đến nỗi túng bấn. Chồng cũng kiếm được đủ tiền ăn tiêu và xây dựng nhà cửa cho gia đình, nên anh cũng không muốn cô phải đi làm ở nước ngoài. Nhưng Nhâm bướng bỉnh, không chịu nghe theo lời chồng. Trong trí tưởng của cô đồng tiền làm ra như hái hoa, cuộc sống đầy tiện nghi và những trò giải trí cuốn hút. Đặt chân sang Ba Lan, Nhâm mới thấy điều đó thật viển vông.
Nhâm được những lá thư đằm thắm, da diết mong đợi của chồng, Nhâm càng ân hận về quyết định của mình. Nhâm thường cho Minh xem những bức thư mà cô đọc đến thuộc lòng. Có lẽ, ngay cả cô cũng không nghĩ tới một kết cục buồn thảm thế ở nước ngoài.
Bính theo Minh trở về căn phòng nơi ở của cô với Nhâm. Thấy Bính về cùng với Minh, các cô gái cũng tò mò thăm hỏi ít câu rồi lặng lẽ rút lui, chỉ còn Bính và Minh ở lại trong phòng. Bính ở một tâm trạng gần như bất lực. Anh không thể làm gì gúp cô, ngoài chuyện an ủi, nhen nhóm hy vọng mọi việc sẽ trở lên tốt hơn. Cái việc đem con bỏ chợ này quả là một lỗi lầm cay đắng. Mỗi ngày dài thêm của hợp đồng là mỗi ngày nặng nề và buồn khổ cho các cô bé, mọi việc cũng đâu chỉ dừng lại ở đó. Anh thấy Minh đứng ở góc phòng, lấy những lá thư của chồng Nhâm đọc từng đoạn, từng đoạn, những lá thư mà chính cô cũng đã thuộc theo Nhâm. Bính nhìn những mảnh giấy dán tường đang bị bong ra, cái cửa sổ lâu không sơn sau nhiều lần lau rửa đã cũ mèn. những chiếc giường sứt hỏng lò so và những chiếc đệm cũ. Người ta không cho các cô gái thay chăn đệm đến nỗi chính các cô phải đi giặt và phơi phóng bừa bãi khắp nhà. Các cô gái mua bếp điện tử nấu nướng trong phòng nồi niêu xoong chảo để một góc nhà tựa như trong một ký túc xá cũ của sinh viên.
Đột nhiên, Minh bật khóc, cô đứng ở góc phòng để những dòng nước mắt chảy tràn qua mi, qua má. Bính bước tới gần Minh, anh thấy mình lóng ngóng, vụng về:
- “Minh em, đừng khóc em."
Minh càng hòa khóc to hơn. Cô quay người, ôm choàng lấy Bính, đôi tay bám riết lấy anh, Bính đứng im, khẽ vỗ vai Minh, anh thấy Minh như đang lên cơn sốt, người nóng hầm hập. Tự nhiên, anh cũng cảm thấy buồn, anh muốn nói to, muốn lao vào một công việc nào đấy cho quên hết thảy những gì đang xảy ra xung quanh. Anh thấy mình vị kỳ lạ, anh chỉ còn nghĩ tới nỗi buồn của lòng mình. Anh xiết vai Minh, cô chừng như đã hơi tỉnh lại.
- “Anh Bính, em không muốn ở đây nữa đâu, em sợ lắm."
- “Đừng sợ, Minh. Bính như nói với chính mình, chẳng có gì là đáng sợ cả."
- “Sao tất cả đều xấu xa thế anh, từ thằng chủ, thằng Chí tới thằng tài xế của chủ. Chúng em làm gì nên tội, chúng em lao động bằng sức của mình, còn đấy là công chúng nó trả bọn em. Em căm thù nó, anh Bính ơi. Em căm thù những thằng khốn nạn ấy, chúng nó phá hỏng những mơ ước của tụi em. Đời thật đáng chán phải không anh."
Bính muốn nói với Minh rằng không, không phải như vậy, rằng cuộc sống này không đến nỗi độc ác và buồn tẻ, rằng vẫn còn những người tốt, những người biết hy sinh và đáng kính, rằng bên cạnh những cái xấu xa bẩn thỉu vẫn còn những cái rất tốt đẹp... nhưng anh nghẹn lại. Chính điều đó, có khi Minh còn hiểu hơn anh, trong tình trạng bi kịch như thế này, không có lời khuyên nào tốt hơn là sự im lặng. Trong nỗi cô đơn, con người trở lại bản thể của mình, và nếu thắng được nỗi buồn, con người sẽ trụ vững suốt cả cuộc đời. Anh lấy làm tiếc không thể truyền lại cho cô những kinh nghiệm có thể tạm thời dùng để chế ngự những cuộc nổi loạn của tâm hồn. Minh sẽ sống khỏe khắn, và anh tin rằng Minh sẽ sống ngay cả khi tai họa ập bên đầu cô. Hoàn cảnh không phải là cái duy nhất chi phối con người, nó chỉ là cái tạo nên con người, giúp con người trở nên sáng suốt, thông minh nếu con người biết vượt qua trở ngại. Cái chủ yếu là con người phải có đức tin vào lý do tồn tại cuộc sống của mình. Bính buông cô ra. Minh vấn lại mái tóc và gạt những dòng nước mắt.
- “Uống chè đi em, anh đã pha chè rồi đây này."
Bính nói với Minh sau một lúc im lặng.
- “Anh cứ làm như ở nhà anh ấy."
Minh ngúng nguẩy.
- “Tốt rồi” – Bính nghĩ bụng anh nói tiếp:
- “Thế em mời anh uống chè vậy nào."
Bính cười.
- “Con gái thật khó chiều quá hè?!"
Minh đã hơi mỉm cười:
- “Đấy, nhà của tụi em anh thấy thế nào?"
- “Có mơ anh cũng không nghĩ rằng đi Tây lại ở sang trọng như thế này."
- “Lại thêm nhà tắm chung, nhà xí chung, và không có bếp nữa chứ..."
- “Đủ tất cả tiêu chuẩn của một khách sạn sang trọng nhất còn gì nữa."
- “Vắn tắt nhé: Em không muốn ở lại phòng này một mình đâu. Chiều nay, em trở lại Vác với anh."