[color=red:4c7bf17a53]
TRUNG HOA DU KÝ[/color]
[color=blue:4c7bf17a53]
NGÀY THỨ TƯ[/color]
Sau khi ăn sáng tại khách sạn, đoàn đi thăm xưởng sản xuất đá quí của Bắc Kinh. Có nhiều loại đá quí đủ màu sắc và nhiều loại hàng mỹ nghệ rất đẹp. chẳng hạn như đồ trang sức, tượng Phật bằng ngọc, gối ngủ có cẩn ngọc (người ta nói đây là kiểu gối của bà Từ Hy), ngay cả bọc ghế xe hơi người ta cũng cẩn đá quí..... (Giá rất cao, chắc chỉ có người giàu mới dùng ...)
9h sáng chúng tôi đến Vạn Lý Trường Thành - một di sản văn hóa Thế giới - Vạn Lý Trường Thành dài đến 6.000 km và đi qua 6 tỉnh của Trung Quốc; du khách đến đây chỉ đi được một phần của nó mà thôi.
Niềm ước mơ của tôi được đặt chân lên Vạn Lý Trường Thành giờ đã thành hiện thực ! Trước khi đi, dì tôi đã dặn:
"Đến Vạn Lý Trường thành cháu nhớ mang giày thấp và lấy cho được cái giấy chứng nhận" .
Cái gì chứ khi đi du lịch là tôi ăn mặc rất gọn gàng, giày sport hẳn hoi cho nên chuyện leo trèo không là vấn đề; các chị trong đoàn mang toàn giày cao gót nên chỉ lên tầng thứ nhất là xuống.... (thật hoài của !)
Cổng chính của Vạn Lý Trường Thành gọi là Cơ Ung Quan, cứ mỗi đoạn trường thành có một tháp canh mà người ta gọi là Phong Hỏa Đài (tôi nghĩ đây là đài quan sát ???). Tôi chui vào một Phong Hỏa Đài ở tầng thứ 3 và phóng tầm mắt ra xung quanh .... Thật là tuyệt vời khi đứng trên cao lộng gió, ngắm toàn cảnh khu vực Trường Thành kỳ vĩ - Người Trung Hoa tự hào vì đất nước họ vĩ đại và một nền văn hóa lâu đời ở phương Đông cũng là phải thôi - Nhưng không biết tôi có là con người cả nghĩ hay không ? Bởi vì khi đứng ở đây tôi không thể nào quên được những cái chết của người dân vô tội Trung Hoa thời Tần Thủy Hoàng - biết bao nhiêu máu xương đã đổ xuống trên đoạn trường thành này !
Rồi thì tôi cũng lấy được cái giấy chứng nhận
"Bất đáo Trường Thành phi hảo hán" ...
(A commemorative Certificate for ascending The Great Wall in Beijing ) mà trên đó có ghi câu này:
"He does not reach the Great Wall is not a true man" ... Trên tờ chứng nhận có ghi tên và tấm ảnh của tôi chụp tại đây; "oai" nhất là có một con dấu to, đỏ chót .... (Thật sự là bạn chỉ cần bỏ ra 60 nhân dân tệ thì sẽ có cái giấy chứng nhận giống như của tôi thôi - Lúc đầu tôi cứ tưởng ai trèo lên đến tầng cuối cùng mới được cái giấy này hihi... )
Rời vạn Lý Trường thành chúng tôi được đưa đến huyện Xương Bình để ăn món vịt quay Bắc Kinh nổi tiếng khắp thế giới ! Nông Kỳ nói món vịt quay này ở Xương Bình là ngon nhất. Trên đường đi các anh nam kể một câu chuyện tiếu lâm về món ăn này ... (câu chuyện này chắc cũng nhiều bác đã biết ...

... ). Tôi ăn món vịt quay này thấy rất thơm, mềm và ngon hơn những nơi khác thật ..... nhưng vịt không phải là món khoái khẩu của tôi nên cũng không mê lắm !
Sau bữa trưa, chúng tôi đến thăm xưởng sản xuất mứt hoa quả. Nơi đây rất nổi tiếng với các món ăn chơi naỳ vì ngày xưa bà Từ Hy Thái Hậu rất thích các loại mứt hoa quả và đây là nơi sản xuất chính để cung cấp cho hoàng cung.
Họ mời chúng tôi nếm đủ thứ mứt và ngay bên cạnh có một siêu thị nhỏ bán tất cả các loại mứt này ... (Lại một chiêu kinh doanh tài giỏi của người Trung Quốc ...)
Điểm tham quan kế tiếp là Thập Tam Lăng (13 lăng mộ của các vị vua đời nhà Minh). Thập Tam Lăng ở khá xa thành phố Bắc Kinh; chúng tôi phải mất đến 1h30 phút mới đền được nơi naỳ.
Thập Tam Lăng được xây từ năm 1584. Thời nhà Minh có tới 16 vị vua: người đầu tiên là Chu Nguyên Chương - ông đóng đô ở Nam Kinh, nên lăng mộ của ông không đặt ở đây. Vị vua kế tiếp chết sớm và vì chiến tranh loạn lạc nên ở đây thiếu 3 lăng mộ.
Bước vào khu mộ người ta thấy có một tấm bia rất to và cao nhưng trên đó đặc biệt là không có chữ naò ??? Ý nghĩa của điều này là vì công đức của nhà vua lớn quá, không có từ ngữ nào đủ để diễn tả ???
Từ cửa chính vào là đường Thần (đường vào lăng mộ của vua Chu Đế), dọc 2 bên đường có tượng đá hình voi và các đại thần. Lăng thứ nhất gọi là Trường Lăng (mộ của vua Chu Đệ) và lăng cuối cùng gọi là Tư Lăng (mộ của vua Trung Chấn). Tư Lăng là ngôi mộ nhỏ nhất do Lý Tự Thành xây.
Chỉ có duy nhất 1 ngôi mộ được khai quật và cho du khách vào tham quan đó là Đinh Lăng (mộ của vua Vạn Lịch). Người ta mở được 3 cửa vào lăng. Thời Cách mạng văn hóa mộ của vua Vạn Lịch và 2 Hoàng hậu bị đào lên. Tương truyền rằng có người nông dân lấy gỗ quan tài của vua làm tủ đựng quần áo và bị vật chết ???
Thời phong kiến Trung Quốc, các cung tần mỹ nữ đều bị chôn cùng vua sau khi vua băng hà; nhưng đến thời nhà Minh hủ tục này đã bị bãi bỏ. Tuy vậy, những người tham gia xây dựng lăng vẫn đều bị giết chết sau khi lăng hoàn tất !
(Thật là ghê sợ .... thời phong kiến tính mạng con người ta thật là nhỏ nhoi "Sống vì vua, chết cũng vì vua !" .....
Bên trong lăng mộ cũng xây theo kiểu cung điện của vua khi còn sống; nào là ngai vàng, long sàn và các thứ vật dụng cần thiết trong cung ..... tất cả đều bằng đá.
Có tất cả 3 quan tài (của vua và 2 vị hoàng hậu). Những cánh cửa bằng đá hàn bạch ngọc thật to có khóa cửa tự động , cửa nào cũng có 81 cái núm tròn (9 hàng, mỗi hàng 9 cái - vì số 9 là số của Vua).
Ở cửa ra có một tấm bia lớn ghi Thần Tông Hiển Hoàng Đế Chi Lăng. Điều đặc biệt là mỗi viên đá được xây ở đây đều có ghi ký hiệu do người dân nộp; cứ viên nào không đạt chất lượng thì cả gia đình của chủ nhân viên gạch cống nạp đó sẽ bị giết ...
(thật khủng khiếp !!)
Rời Thập tam Lăng chúng tôi trở về thành phố Bắc Kinh để thăm hiệu thuốc nổi tiếng Đồng Nhân Đường - hiệu thuốc này có lịch sử đến 300 năm (tôi nhớ đã được xem 1 bộ phim của Trung Quốc về nơi naỳ).
Đón chúng tôi là một người đàn ông măc áo dài đen, ông ta nói tiếng Việt rất soĩ. Sau khi giới thiệu về lịch sử và truyền thống của hiệu thuốc họ cũng tổ chức khám bệnh miễn phí. Thuốc của họ chắc là rất tốt và cao cấp nhất vì theo họ các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng như Việt Nam đều lấy thuốc ở đây ???
Bên trong nhà thuốc thật là đẹp, có cả một siêu thị nho nhỏ bán các loại rượu, thuốc và thức ăn dinh dưỡng .... Bên ngoài hiệu thuốc là một thảm cỏ xanh mượt, giữa sân có một cây anh đào rất to, hoa đào nở rộ tô thêm màu đỏ cho bức tranh vốn đã rất hoàn mỹ nơi đây ....
20h chúng tôi phải có mặt ở ga Bắc Kinh để lên tàu đi Nam Kinh. Bây giờ nhớ lại tôi vẫn thấy sợ .... Người ở đâu mà đông thế ! Chúng tôi phải chen chúc mướt mồ hôi, xếp hàng san sát nhau để lên tàu trong cái ồn ào như chợ vỡ .... Nhà ga đang được xây dựng nên rất bề bộn ...
20h40 đoàn mới yên vị trên chuyến tàu đi Nam Kinh. Các cô tiếp viên của tàu mặc đồng phục thật đẹp và đứng đón khách ở cửa toa với những nụ cuời tươi thắm; điều này giúp chúng tôi quên mất nỗi nhọc nhằn khi lên tàu .
Tàu này sạch sẽ và rộng rãi hơn tàu ở Nam Ninh. Mỗi khoang cũng có 6 giường nằm nhưng khác tàu Việt Nam là không có ngăn thành buồng kín nên thoáng hơn. Dọc theo hành lang có ghế bọc vải gắn vào thành tàu để hành khách có thể ngồi ngắm phong cảnh bên đường.
Đoàn chúng tôi có 16 người và Nông Kỳ nữa là 17 nên có 1 người phụ nữ Trung Quốc mua vé tầng 3 trong khoang của tôi. Bà ấy to béo quá nên rất nặng nề; bà ngỏ ý muốn tôi đổi giường ở tầng 2 cho bà. Tôi vui vẻ đổi vì thấy bà tội nghiệp quá, khó mà leo nổi lên tầng 3 ! Bà ta tỏ vẻ biết ơn và dúi vào tay tôi một nắm nhân dân tệ ... Tôi buồn cười quá nhưng không biết nói sao cho bà hiểu. Thấy tôi không nhận tiền bà liền lôi trong túi của bà đủ thứ thức ăn và đưa cho tôi; tôi ra hiệu bảo bà hãy cất đi và hứa với bà là sáng mai tôi sẽ ăn, bà mới yên tâm đi nằm .... (
Tình quốc tế thiết tha !!! ...

)
Một anh chàng thanh niên Trung Quốc thấy cảnh đó nhìn chúng tôi cười cười, tôi thấy cậu này cũng khá to béo và cứ tưởng họ là 2 mẹ con, hóa ra không phaỉ. Tôi hỏi đại:
"Can you speak English ?". Anh chàng này mừng quá gật đầu lia lịa và thế là chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau. Các bạn chắc cũng đoán ra khi 2 người có quốc tịch khác nhau mà sử dụng ngôn ngữ thứ 3 để nói chuyện thì phải sử dụng thêm "hand language" mới đủ từ để hiểu ...

... Tuy vậy chúng tôi cũng đã nói được đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất, rất vui mặc dù cách phát âm tiếng Anh của cậu ấy thì
"terrible" thật ...(từ này là do cậu ấy tự nhận với tôi).
Tàu càng lúc càng xa Bắc Kinh, tôi chia tay người bạn mới để lên giường ngủ vào lúc 23h30 ... Chấm dứt một ngày có quá nhiều sự kiện .....