Ngày 6/11/1943, Hồng quân Liên Xô quét sạch những tên lính Đức cuối cùng, giải phóng hoàn toàn thủ phủ Kiev của Ukraina trong cuộc chiến tranh Thế giới thứ hai. Lửa vẫn cháy khắp thành phố. Ukraina không có thời gian để đau buồn trước cảnh điêu tàn, bởi cuộc chiến chống Phát-xít vẫn còn rất ác liệt. Gót giày của lính Đức vẫn còn hiện diện trên lãnh thổ Liên bang Xô viết.
Chỉ trong 3 tuần, số liệu thu được từ mớ hồ sơ mà phát-xít Đức chưa kịp thủ tiêu cùng lời kể của các nhân chứng đã đủ để khắc họa sự dã man của quân xâm lược. “Địa ngục” Babi Yar, nơi từng có lúc thiêu sống hơn 3.000 người, được tái hiện. Trại tập trung Siretz cũng tàn bạo không kém. Sau 2 năm chịu đựng ách thống trị, dân số Kiev đã giảm đến 80% và hầu như mọi người Ukraina gốc Do Thái đều bị giết sạch. Trong thời gian thu thập chứng cứ về tội diệt chủng này, những ai hợp tác với quân Đức trong thời gian chiếm đóng lần lượt lộ diện. Tất cả đều bị trừng phạt bằng cách này hoặc cách khác.
Cũng trong thời gian thu thập hồ sơ chiến tranh ấy, câu chuyện về một vài trận bóng đá đặc biệt đã được truyền miệng, ban đầu là ở hậu phương, sau đó lan dần ra tiền tuyến, đến tai các lực lượng Hồng quân đang ngày càng gia tăng sức ép về phía Berlin. Người ta bảo rằng không phải một mà là rất nhiều trận bóng đã diễn ra ngay tại Kiev trong thời gian bị Đức chiếm đóng. Đấy là các trận bóng đá giữa các cầu thủ từng là ngôi sao của bóng đá Ukraina, đa số khoác áo Dynamo Kiev trước chiến tranh, với các chiến binh Đức. Thế thì đáng giận thật. Họ thản nhiên tận hưởng niềm đam mê bóng đá trong lúc hàng triệu đồng hương, anh em, đồng đội của họ phải ngày đêm chiến đấu trước làn đạn Phát-xít trong đói lạnh. Tệ hơn nhiều, họ lại chơi bóng với chính quân thù, những kẻ hàng ngày vẫn tàn sát đồng bào, thân nhân họ. Suy nghĩ lúc ấy của nhiều người là thế.
Chỉ trong 3 tuần, số liệu thu được từ mớ hồ sơ mà phát-xít Đức chưa kịp thủ tiêu cùng lời kể của các nhân chứng đã đủ để khắc họa sự dã man của quân xâm lược. “Địa ngục” Babi Yar, nơi từng có lúc thiêu sống hơn 3.000 người, được tái hiện. Trại tập trung Siretz cũng tàn bạo không kém. Sau 2 năm chịu đựng ách thống trị, dân số Kiev đã giảm đến 80% và hầu như mọi người Ukraina gốc Do Thái đều bị giết sạch. Trong thời gian thu thập chứng cứ về tội diệt chủng này, những ai hợp tác với quân Đức trong thời gian chiếm đóng lần lượt lộ diện. Tất cả đều bị trừng phạt bằng cách này hoặc cách khác.
Cũng trong thời gian thu thập hồ sơ chiến tranh ấy, câu chuyện về một vài trận bóng đá đặc biệt đã được truyền miệng, ban đầu là ở hậu phương, sau đó lan dần ra tiền tuyến, đến tai các lực lượng Hồng quân đang ngày càng gia tăng sức ép về phía Berlin. Người ta bảo rằng không phải một mà là rất nhiều trận bóng đã diễn ra ngay tại Kiev trong thời gian bị Đức chiếm đóng. Đấy là các trận bóng đá giữa các cầu thủ từng là ngôi sao của bóng đá Ukraina, đa số khoác áo Dynamo Kiev trước chiến tranh, với các chiến binh Đức. Thế thì đáng giận thật. Họ thản nhiên tận hưởng niềm đam mê bóng đá trong lúc hàng triệu đồng hương, anh em, đồng đội của họ phải ngày đêm chiến đấu trước làn đạn Phát-xít trong đói lạnh. Tệ hơn nhiều, họ lại chơi bóng với chính quân thù, những kẻ hàng ngày vẫn tàn sát đồng bào, thân nhân họ. Suy nghĩ lúc ấy của nhiều người là thế.